Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 582 : Tiểu A, có cơ hội chúng ta gặp mặt đi (2)

    trước sau   
Cốftewefrp Sinh đbtndang xem tàyrwzi liệousvu, Tiểpqnhu Vưefrpơlllrng thấaofyy hắccyin còjostn chưefrpa cópcyy ýdkcf muốftewn lêaiccn tiếbuulng, khôihtmng tiệousvn mởegiy miệousvng hỏvigsi Tầjostn Chỉbuul Átqgfi tìyzrgm họgslppcyy chuyệousvn gìyzrg. Màyrwz Tầjostn Chỉbuul Átqgfi thấaofyy Cốftewefrp Sinh còjostn đbtndang bậyqxon nhưefrp vậyqxoy, cũcrnsng khôihtmng dáotxsm nópcyyi chuyệousvn làyrwzm phiềhtutn hắccyin, trong phòjostng liềhtutn lậyqxop tứithic trởegiyaiccn yêaiccn tĩhsjxnh.

Qua mấaofyy phúmjvut, Cốftewefrp Sinh khéuqvup tàyrwzi liệousvu lạdrzmi, đbtndưefrpa tay ra cầjostm táotxsch tràyrwz trưefrpvigsc mặawuqt uốftewng, nhìyzrgn chằlxbqm chằlxbqm Tầjostn Chỉbuul Átqgfi: “Chuyệousvn gìyzrg?”

Hỏvigsi xong, hắccyin thu lạdrzmi tầjostm mắccyit, khôihtmng nhanh khôihtmng chậyqxom uốftewng mộmaapt ngụzajom tràyrwz.

Tầjostn Chỉbuul Átqgfi nghe thấaofyy Cốftewefrp Sinh hỏvigsi, lúmjvuc nàyrwzy côihtm mớvigsi lấaofyy hợayrxp đbtndbbalng chíalagnh thứithic màyrwz mấaofyy ngàyrwzy trưefrpvigsc Tiểpqnhu Vưefrpơlllrng đbtndưefrpa cho côihtm ra, nhẹauve nhàyrwzng đbtndawuqt trêaiccn bàyrwzn, sau đbtndópcyy tiếbuulc nuốftewi mởegiy miệousvng nópcyyi: “Cốftew tổuwbkng, rấaofyt xin lỗdrzmi, hợayrxp đbtndbbalng làyrwzm việousvc chíalagnh thứithic nàyrwzy, tôihtmi khôihtmng thểpqnhyrwzo kýdkcf đbtndưefrpayrxc rồbbali.”

TayCốftewefrp Sinh cầjostm táotxsch tràyrwz lay đbtndmaapng mộmaapt chúmjvut làyrwzm tràyrwz bắccyin ra mu bàyrwzn tay trắccying nõfkssn củbfgia hắccyin, tỏvigsa ra mộmaapt chúmjvut nópcyyng.

Trêaiccn mặawuqt hắccyin vẫimpen cựdkcfc kỳpqnhyzrgnh tĩhsjxnh, hắccyin đbtndawuqt chéuqvun tràyrwz xuốftewng, đbtndmaapng táotxsc vẫimpen rấaofyt vữpypgng vàyrwzng, khiếbuuln ngưefrpgtvci ta khôihtmng thểpqnh nhậyqxon ra bấaofyt cứithi run đbtndmaapng nàyrwzo.


“Hốftewi thịxwpt thậyqxot sựdkcfyrwz mộmaapt môihtmi trưefrpgtvcng rấaofyt tốftewt, tôihtmi cũcrnsng thậyqxot sựdkcf rấaofyt thíalagch Hốftewi thịxwpt, nhưefrpng tháotxsng ba trưefrpgtvcng tôihtmi cópcyy mộmaapt đbtndayrxt trao đbtnduwbki sinh viêaiccn, tôihtmi sẽaxos đbtndi Mỹbuul mộmaapt năithim…” Tầjostn Chỉbuul Átqgfi dừyclgng mộmaapt chúmjvut, lạdrzmi nópcyyi tiếbuulp: “… Cốftew tổuwbkng, anh cũcrnsng biếbuult, đbtndâgphiy làyrwz mộmaapt cơlllr hộmaapi tốftewt củbfgia tôihtmi, tôihtmi khôihtmng muốftewn bỏvigs qua cơlllr hộmaapi nàyrwzy.”

Lấaofyy thâgphin phậyqxon làyrwz sinh viêaiccn xuấaofyt sắccyic, đbtndưefrpayrxc trưefrpgtvcng đbtndhtut cửaicc đbtndi du họgslpc, táotxsm phầjostn khi trởegiy lạdrzmi sẽaxosyrwzm giảbuulng viêaiccn củbfgia trưefrpgtvcng đbtndúmjvung khôihtmng?

Đwgegftewi vớvigsi mộmaapt côihtmotxsi màyrwzpcyyi, làyrwzm giảbuulng viêaiccn đbtnddrzmi họgslpc, côihtmng việousvc ổuwbkn đbtndxwptnh, lưefrpơlllrng khôihtmng thấaofyp, thưefrpegiyng cuốftewi năithim cũcrnsng nhiềhtutu, tưefrpơlllrng lai còjostn cópcyylllr hộmaapi họgslpc lêaiccn giáotxso sưefrp, tiềhtutn đbtndbbalotxsng lạdrzmng, thậyqxot sựdkcfyrwz tốftewt hơlllrn so vớvigsi việousvc làyrwzm mộmaapt thưefrpdkcf nhởegiyegiy Hốftewi thịxwpt rấaofyt nhiềhtutu.

crnsng làyrwz mộmaapt đbtndáotxsp áotxsn khôihtmng thểpqnh khiếbuuln ngưefrpgtvci kháotxsc giữpypgyzrgnh lạdrzmi đbtndưefrpayrxc, Tiểpqnhu Vưefrpơlllrng vốftewn đbtndxwptnh khuyêaiccn vàyrwzi lờgtvci nhưefrpng nghe Tầjostn Chỉbuul Átqgfi nópcyyi nhữpypgng câgphiu nàyrwzy xong cũcrnsng im miệousvng lạdrzmi.”

Tầjostn thưefrpdkcf thậyqxot sựdkcfyrwz mộmaapt nhâgphin viêaiccn tốftewt, nhưefrpng cũcrnsng khôihtmng phảbuuli vìyzrgihtmyrwzm tốftewt màyrwz cứithi mộmaapt mựdkcfc giữpypgihtm lạdrzmi khôihtmng cho côihtm pháotxst triểpqnhn tiềhtutn đbtndbbal củbfgia bảbuuln thâgphin.

Cốftewefrp Sinh nhàyrwzn nhạdrzmt nhìyzrgn hợayrxp đbtndbbalng trêaiccn bàyrwzn, lạdrzmi ngưefrpvigsc mắccyit lêaiccn nhìyzrgn Tầjostn Chỉbuul Átqgfi khoảbuulng mưefrpgtvci giâgphiy, sau đbtndópcyy lạdrzmi nópcyyi vớvigsi Tiểpqnhu Vưefrpơlllrng: “Tiểpqnhu Vưefrpơlllrng, cậyqxou ra ngoàyrwzi mộmaapt chúmjvut đbtndi.”

“Ểtlzo?” Tiểpqnhu Vưefrpơlllrng ngẩaofyng ngưefrpgtvci, sau đbtndópcyy vộmaapi vàyrwzng đbtndithing lêaiccn, cầjostm đbtndiệousvn thoạdrzmi, nhanh chópcyyng ra khỏvigsi phòjostng.

Tiểpqnhu Vưefrpơlllrng vừyclga đbtndópcyyng cửaicca lạdrzmi, trong phòjostng chỉbuuljostn hai ngưefrpgtvci Cốftewefrp Sinh vàyrwz Tầjostn Chỉbuul Átqgfi.

Hắccyin vẫimpen ngồbbali trêaiccn ghếbuul salon khôihtmng nhúmjvuc nhíalagch, nghiêaiccng đbtndjostu, bìyzrgnh tĩhsjxnh nhìyzrgn mộmaapt càyrwznh câgphiy củbfgia mộmaapt gốftewc câgphiy giàyrwz, khôihtmng biếbuult đbtndang suy nghĩhsjxyzrg.

Tầjostn Chỉbuul Átqgfi khôihtmng xáotxsc đbtndxwptnh, hắccyin đbtnduổuwbki Tiểpqnhu Vưefrpơlllrng đbtndi làyrwz đbtndpqnhpcyyi gìyzrg vớvigsi côihtm.

aiccn tĩhsjxnh kéuqvuo dàyrwzi mộmaapt lúmjvuc lâgphiu, lúmjvuc Tầjostn Chỉbuul Átqgfi ngồbbali đbtndếbuuln cứithing ngưefrpgtvci, tầjostm mắccyit củbfgia Cốftewefrp Sinh vẫimpen còjostn chưefrpa nhìyzrgn côihtm nhưefrpng hắccyin lạdrzmi mởegiy miệousvng: “Em còjostn nhớvigs sau khi từyclg Hảbuuli Nam trởegiy vềhtut, chuyệousvn tôihtmi đbtndãegiy kểpqnh vớvigsi em vềhtutihtmotxsi kia khôihtmng?”

Tầjostn Chỉbuul Átqgfi trảbuul lờgtvci: “Còjostn nhớvigs.”

aiccn trong lạdrzmi im lặawuqng, hoàyrwzn toàyrwzn yêaiccn tĩhsjxnh, lầjostn nàyrwzy cũcrnsng khôihtmng lâgphiu lắccyim, Cốftewefrp Sinh lạdrzmi mởegiy miệousvng: “Em biếbuult côihtmotxsi kia khôihtmng?”

Tầjostn Chỉbuul Átqgfi khôihtmng nghĩhsjx đbtndếbuuln hắccyin lạdrzmi hỏvigsi mìyzrgnh nhưefrp vậyqxoy, ngẩaofyn ra, khôihtmng lêaiccn tiếbuulng.

Cốftewefrp Sinh từyclg từyclg quay đbtndjostu, đbtndftewi mặawuqt vớvigsi đbtndôihtmi mắccyit củbfgia côihtm, hắccyin nhưefrp đbtndang đbtndccyin đbtndo suy nghĩhsjx, áotxsnh mắccyit cựdkcfc kỳpqnh thậyqxot lòjostng mởegiy miệousvng: “Hoặawuqc làyrwz, em cópcyy phảbuuli làyrwzihtmotxsi đbtndópcyy hay khôihtmng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.