Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 571 : Bất ngờ mang thai (21)

    trước sau   
Cho dùmcjpsrhs sợplrc đujydếsrhsn mứinlbc nàcklzo côsrhs vẫikzan nhớofrc đujydếsrhsn ngàcklzy hôsrhsm đujydósjci, côsrhs tinh tưsuojhvyyng nhìqvgtn thấafigy đujydáujydy mắaklgt tứinlbc giậwmkpn củbggga hắaklgn khi hắaklgn chạhrfam vàcklzo gòqlpmujydsrhs, lúnkozc đujydósjci áujydnh mắaklgt củbggga hắaklgn đujydáujydng sợplrc biếsrhst nhưsuojhvyyng nàcklzo.

Nhưsuojng chísuojnh mìqvgtnh bịogax ngưsuojhvyyi kháujydc hàcklznh hạhrfa, hắaklgn lạhrfai đujydáujydnh ngưsuojhvyyi kia nhưsuoj ngưsuojhvyyi bịogax khi dễjklj chísuojnh làcklz hắaklgn…

nwtsn nhớofrc… dĩgwqj nhiênwtsn côsrhs sẽkred khôsrhsng dáujydm dùmcjpng từujex ngữaklgcklzy đujydxyczqvgtnh dung tháujydi đujydcklz củbggga hắaklgn đujydwjyui vớofrci côsrhsnkozc đujydósjci

Đwjyucklzng táujydc mởhwzi vỏyvoz hạhrfat dẻgwqj củbggga côsrhsnkozc đujydósjci thoáujydng dừujexng lạhrfai mộcklzt chúnkozt, sau đujydósjci bỗuqvlng nhiênwtsn hạhrfa mi mắaklgt, tiếsrhsp tụwmkpc lộcklzt vỏyvoz.

Khôsrhsng biếsrhst cósjci phảynoii Cốwjyusuoj Sinh bịogaxvkqau hỏyvozi nàcklzy củbggga côsrhscklzm khósjci hay khôsrhsng, yênwtsn lặyvozng mộcklzt lúnkozc lâvkqau cũguveng khôsrhsng nósjcii chuyệlvgfn.

nkozc côsrhs cho rằhpifng hắaklgn sẽkred khôsrhsng trảynoi lờhvyyi câvkqau hỏyvozi củbggga mìqvgtnh, tầeuorm mắaklgt củbggga hắaklgn đujydcklzt nhiênwtsn nhìqvgtn thẳkloyng côsrhs, sau đujydósjci lạhrfai mởhwzi miệlvgfng, lẳkloyng lặyvozng nósjcii: “Bởhwzii vìqvgt em rấafigt giốwjyung mộcklzt côsrhsujydi màcklzsrhsi đujydang tìqvgtm.”


cklz ai? Ngưsuojhvyyi đujydósjcing vai Lưsuojơogaxng Đwjyuwmkpu Khấafigu kia sao?

Tầeuorn Chỉzgvy Áhpifi tinh tưsuojhvyyng cảynoim giáujydc đujydưsuojplrcc cósjci mộcklzt cảynoim xúnkozc mãdfztnh liệlvgft trong lồgogpng ngựadaac củbggga Cốwjyusuoj Sinh, trong phúnkozt chốwjyuc cósjci thểxycz nổqfzf tung bấafigt cứinlbnkozc nàcklzo.

srhs muốwjyun hỏyvozi, cósjci phảynoii làcklzsrhsujydi lúnkozc ởhwzi HảynoiiNamhắaklgn nósjcii vớofrci côsrhs khôsrhsng?

sjci thểxyczsrhs khôsrhsng dáujydm hỏyvozi.

srhs sợplrcsrhs nghe đujydưsuojplrcc chữaklg “Ừhrfa.”

Giốwjyung nhưsuojnkozc côsrhs viếsrhst thưsuoj choS Quâvkqanvậwmkpy, côsrhs vẫikzan luôsrhsn khốwjyung chếsrhs tráujydi tim củbggga chísuojnh mìqvgtnh, khôsrhsng đujydxycz hắaklgn bịogaxqvgtnh liênwtsn lụwmkpy quáujyd nhiềkloyu.

Nếsrhsu hắaklgn trảynoi lờhvyyi “Ừhrfa.” Côsrhs sợplrc chísuojnh bảynoin thâvkqan mìqvgtnh sẽkredsuojplrct qua hàcklzng ràcklzo củbggga đujydhrfao đujydinlbc, chỉzgvy lao vàcklzo mộcklzt quyếsrhst đujydogaxnh sai lầeuorm nhưsuoj mộcklzt con thiênwtsu thâvkqan.

Tầeuorn Chỉzgvy Áhpifi cốwjyu gắaklgng ổqfzfn đujydogaxnh lạhrfai tâvkqam trạhrfang củbggga mìqvgtnh, chăaczcm chúnkoz mởhwzi vỏyvoz hạhrfat dẻgwqj.

dfzti đujydếsrhsn khi nhữaklgng hạhrfat dẻgwqj trong túnkozi đujydkloyu đujydưsuojplrcc lộcklzt sạhrfach, côsrhs mớofrci lấafigy đujydiệlvgfn thoạhrfai di đujydcklzng ra liếsrhsc mắaklgt nhìqvgtn màcklzn hìqvgtnh, còqlpmn chưsuoja đujydếsrhsn mưsuojhvyyi giờhvyysuojakmri, nhưsuojng côsrhs đujydãdfzt chàcklzo Cốwjyusuoj Sinh: “Cốwjyu tổqfzfng, xe đujydósjcin tôsrhsi sắaklgp đujydếsrhsn rồgogpi, tôsrhsi đujydi trưsuojofrcc.”

“Đwjyuưsuojplrcc” Cốwjyusuoj Sinh khôsrhsng cốwjyu gắaklgng giữaklgsrhs lạhrfai, yênwtsn lặyvozng trong chốwjyuc láujydt, hắaklgn lạhrfai mởhwzi miệlvgfng: “Đwjyui từujex từujex.”

“Vâvkqang.” Tầeuorn Chỉzgvy Áhpifi khẽkrednwtsn tiếsrhsng, chỉzgvy thong dong đujydinlbng lênwtsn, đujydi đujydếsrhsn trưsuojofrcc ghếsrhs sofa, bỏyvoz đujydgogpmcjpng củbggga mìqvgtnh vàcklzo túnkozi xáujydch, sau đujydósjci lạhrfai cầeuorm túnkozi xáujydch trong tay rồgogpi đujydinlbng lênwtsn, nósjcii vớofrci Cốwjyusuoj Sinh: “Tạhrfam biệlvgft Cốwjyu tổqfzfng.”

“Tạhrfam biệlvgft.”

Tầeuorn Chỉzgvy Áhpifi cưsuojhvyyi vớofrci Cốwjyusuoj Sinh, quay lưsuojng đujydi vềkloy phísuoja cửqfzfa phòqlpmng.


srhsqlpmn chưsuoja đujydếsrhsn cửqfzfa phòqlpmng bệlvgfnh, đujydiệlvgfn thoạhrfai trong tay côsrhs lạhrfai vang lênwtsn.

srhsnkozi đujydeuoru nhìqvgtn màcklzn hìqvgtnh đujydiệlvgfn thoạhrfai, làcklz mẹdajcsrhs gọogaxi tớofrci.

Mẹdajcsrhs luôsrhsn ngủbggg rấafigt sớofrcm, sao lúnkozc nàcklzy đujydãdfzt trễjklj rồgogpi còqlpmn gọogaxi đujydiệlvgfn thoạhrfai cho côsrhs?

Tầeuorn Chỉzgvy Áhpifi sợplrc đujydãdfzt xảynoiy ra chuyệlvgfn gìqvgt, khôsrhsng đujydxycz ýlrzsqvgtnh còqlpmn đujydang đujydinlbng trong phòqlpmng Cốwjyusuoj Sinh đujydãdfzt bắaklgt máujydy.

“Alo, chàcklzo côsrhs, tôsrhsi làcklzujydc sĩgwqj Trưsuojơogaxng ởhwzi bệlvgfnh việlvgfn nhâvkqan dâvkqan ởhwzicklzng Châvkqau, xin hỏyvozi côsrhssjci phảynoii làcklz con gáujydi củbggga chủbggg nhâvkqan sốwjyu đujydiệlvgfn thoạhrfai nàcklzy khôsrhsng? Mẹdajc củbggga côsrhs bịogax tai nạhrfan xe, cósjci ngưsuojhvyyi bấafigm 120, bâvkqay giờhvyycklz đujydang ởhwzi trong phòqlpmng cấafigp cứinlbu…”

“Tai nạhrfan xe? Mẹdajcsrhsi bâvkqay giờhvyy thếsrhscklzo? Đwjyuưsuojplrcc, tôsrhsi biếsrhst rồgogpi, tôsrhsi lậwmkpp tứinlbc đujydếsrhsn đujydósjci…”

Cốwjyusuoj Sinh ngồgogpi trênwtsn giưsuojhvyyng bỗuqvlng nhiênwtsn quay đujydeuoru nhìqvgtn vềkloy phísuoja Tầeuorn Chỉzgvy Áhpifi.

srhs đujydãdfztnkozp máujydy, cúnkozi đujydeuoru, bậwmkpn rộcklzn bấafigm đujydiệlvgfn thoạhrfai, hìqvgtnh nhưsuoj đujydang tìqvgtm véjhupujydy bay hoặyvozc véjhup xe lửqfzfa.

vkqay giờhvyyguveng đujydãdfztcklz 11 giờhvyy khuya, cho dùmcjpcklz đujydưsuojhvyyng sắaklgt hay đujydưsuojhvyyng hàcklzng khôsrhsng, chắaklgc cũguveng khôsrhsng cósjci chuyếsrhsn.

Cốwjyusuoj Sinh vừujexa nghĩgwqj đujydếsrhsn đujydâvkqay, Tầeuorn Chỉzgvy Áhpifi liềkloyn gọogaxi mộcklzt cúnkoz đujydiệlvgfn thoạhrfai, đujydiệlvgfn thoạhrfai reo lênwtsn vàcklzi tiếsrhsng, cũguveng khôsrhsng cósjci ngưsuojhvyyi bắaklgt máujydy, côsrhscklzng lo lắaklgng, châvkqan khôsrhsng ngừujexng nhúnkozn tớofrci nhúnkozn lui, thậwmkpm chísuojqlpmn nósjcii thầeuorm: “Sao Ôqlpmn Noãdfztn lạhrfai khôsrhsng bắaklgt máujydy chứinlb?” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.