Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 558 : Bất ngờ mang thai (8)

    trước sau   
Tầbqcon Chỉndyu Áqmxpi chỉndyu kịkkupp nhìqbugn áqyfenh dao vung lêtjman, sau đwngwóyzjgneyang cảoirkm nhậfshbn đwngwưdticfnjpc mộnpibt lựrbpcc áqyfec liệktpzt từzhpo trêtjman giáqyfeng xuốyuxtng.

xfopng củkwvma cômxxt, lậfshbp tứbqcoc lạblzoi phảoirkn xạblzoyzjg đwngwiềnpibu kiệktpzn héapbqt lêtjman mộnpibt tiếbgpmng, sau đwngwóyzjg nhắkkupm mắkkupt lạblzoi, ngừzhpong thởqbug, chờrjcjzlegn đwngwau thấblnku xưdticơzlegng đwngwếbgpmn.

Nhưdticng màrhuj con dao kia còxfopn cáqyfech đwngwbqcou củkwvma cômxxt 10 cm, đwngwãnpib bịkkup mộnpibt giáqyfe đwngwjtpeqyfey chụypnyp hìqbugnh ngăwngwn lạblzoi.

Sau đwngwóyzjg “Ầncffm” mộnpibt tiếbgpmng, sau đwngwóyzjg lạblzoi làrhuj mộnpibt tiếbgpmng kêtjmau thảoirkm thiếbgpmt.

Tầbqcon Chỉndyu Áqmxpi run mi mắkkupt hai lầbqcon, mớjoiji dáqyfem mởqbug mắkkupt nhìqbugn ngưdticrjcji đwngwàrhujn ômxxtng kia, ômxxtng ta đwngwang lăwngwn lộnpibn trêtjman mặtwwat đwngwblnkt, che ngựrbpcc, rêtjman rỉndyu: “Ai da ai u.”

Tầbqcon Chỉndyu Áqmxpi quáqyfe sợfnjpnpibi, phízgbza sau toáqyfet mộnpibt tầbqcong mồtjmamxxti lạblzonh, cômxxt thởqbug dốyuxtc từzhpong ngụypnym từzhpong ngụypnym mộnpibt lúheuoc lâneyau mớjoiji nháqyfey mắkkupt mộnpibt cáqyfei, từzhpo từzhpo ngẩbqcong đwngwbqcou lêtjman, nhìqbugn vềnpib phízgbza Cốyuxtdtic Sinh.


Đlmzkáqyfey mắkkupt củkwvma cômxxt đwngwbqcoy kinh hoàrhujng, trêtjman mặtwwat vẫkwvmn còxfopn dấblnku vếbgpmt củkwvma sựrbpc sợfnjpnpibi khômxxtng thômxxti, nhìqbugn Cốyuxtdtic Sinh màrhuj mềnpibm nhũneyan, cảoirk ngưdticrjcji hắkkupn vẫkwvmn còxfopn tràrhujn ngậfshbp sáqyfet khízgbz nhưdticng âneyam thanh lạblzoi dịkkupu dàrhujng mởqbug miệktpzng: “Đlmzkưdticfnjpc rồtjmai, khômxxtng sao rồtjmai, đwngwzhpong sợfnjp…”

Chỉndyu nhữnpibng chữnpib đwngwơzlegn giảoirkn nhưdtic vậfshby, trong nháqyfey mắkkupt cômxxt liềnpibn đwngwong đwngwbqcoy nưdticjoijc, cômxxt giốyuxtng nhưdtic muốyuxtn tìqbugm chỗcymr dựrbpca, đwngwưdtica tay bắkkupt lấblnky tay hắkkupn.

xfopng bàrhujn tay củkwvma hắkkupn đwngwypnyng đwngwếbgpmn lòxfopng bàrhujn tay mềnpibm mạblzoi củkwvma cômxxt, cảoirk ngưdticrjcji cứbqcong đwngwrjcj mộnpibt hồtjmai, liềnpibn cúheuoi ngưdticrjcji đwngwyuxti mặtwwat vớjoiji cômxxt.

Hắkkupn vừzhpoa đwngwkkupnh đwngwưdtica tay ra, xoa xoa tóyzjgc cômxxt mộnpibt chúheuot, áqyfenh mắkkupt hắkkupn lạblzoi bịkkup áqyfenh mắkkupt sưdticng đwngwjoij củkwvma cômxxt hấblnkp dẫkwvmn.

Hắkkupn nhízgbzu màrhujy, ngóyzjgn tay vốyuxtn đwngwkkupnh xoa đwngwbqcou cômxxt lạblzoi chạblzom vàrhujo hai gòxfopqyfe củkwvma cômxxt.

Hắkkupn khômxxtng dùneyang lựrbpcc, nhưdticng cômxxt vẫkwvmn đwngwau đwngwếbgpmn nỗcymri run lêtjman, đwngwáqyfey mắkkupt hắkkupn nhấblnkt thờrjcji lạblzoi đwngwfnjpng đwngwfnjpng sáqyfet khízgbz hỏjoiji: “Ai đwngwáqyfenh?”

mxxt biếbgpmt áqyfenh mắkkupt thômxxt bạblzoo củkwvma hắkkupn lúheuoc nàrhujy khômxxtng phảoirki làrhuj đwngwyuxti vớjoiji cômxxtrhujrhuj nhữnpibng ngưdticrjcji kia, nhưdticng nghe giọejcfng nóyzjgi củkwvma hắkkupn nhưdtic vậfshby nêtjman khiếbgpmn cômxxt lạblzoi càrhujng sợfnjpnpibi.

mxxt cắkkupn cắkkupn mômxxti, khômxxtng lêtjman tiếbgpmng, lômxxtng mi lạblzoi run rẩbqcoy.

Hắkkupn nhìqbugn thấblnku sợfnjpnpibi củkwvma cômxxt, cũneyang biếbgpmt câneyau hỏjoiji lúheuoc nãnpiby củkwvma mìqbugnh đwngwãnpibrhujm cômxxt sợfnjp rồtjmai, liềnpibn hạblzo giọejcfng, nóyzjgi: “Đlmzkzhpong sợfnjp, anh khômxxtng cóyzjg tứbqcoc giậfshbn vớjoiji em…”

Hắkkupn sờrjcj sờrjcjqyfei tóyzjgc củkwvma cômxxt, cửhfws đwngwnpibng dịkkupu dàrhujng đwngwbqcoy cưdticng chiềnpibu: “Em nóyzjgi cho anh biếbgpmt, ai đwngwáqyfenh em, anh giúheuop em trảoirk thùneya…”

Hắkkupn sợfnjpmxxt khômxxtng nóyzjgi, vừzhpoa ngọejcft ngàrhujo vừzhpoa lêtjman tiếbgpmng dụypny dỗcymr: “Chỉndyu cho anh biếbgpmt, đwngwưdticfnjpc khômxxtng?”

Giọejcfng nóyzjgi củkwvma hắkkupn dịkkupu dàrhujng nhưdtic vậfshby, từzhpong chúheuot từzhpong chúheuot khiếbgpmn cômxxt mềnpibm lòxfopng.

mxxt nhấblnkc mắkkupt, nhìqbugn mộnpibt vòxfopng nhữnpibng ngưdticrjcji đwngwang nằfnjpm trêtjman đwngwblnkt, sau đwngwóyzjg giơzleg tay lêtjman chỉndyurhujo ngưdticrjcji lúheuoc nãnpiby đwngwãnpibapbq quầbqcon áqyfeo củkwvma cômxxt: “Hắkkupn…”

Bởqbugi vìqbugheuoc đwngwóyzjg quáqyfe bấblnkt lựrbpcc, quáqyfe tuyệktpzt vọejcfng, lúheuoc nàrhujy cóyzjg ngưdticrjcji che chởqbug cho cômxxt, cômxxtneyang khômxxtng đwngwsaye ýfrrq giớjoiji hạblzon củkwvma hắkkupn vàrhujmxxt nữnpiba, cũneyang khômxxtng phảoirki làrhujm nũneyang, chỉndyuyzjgi mộnpibt chữnpib nhưdtic vậfshby liềnpibn vỡjtpe òxfopa: “Hắkkupn muốyuxtn cởqbugi quầbqcon áqyfeo củkwvma em, em khômxxtng cho nêtjman đwngwblzop phảoirki hắkkupn…”

Lạblzoi nhìqbugn tớjoiji ngưdticrjcji cômxxtheuoc nàrhujy, Cốyuxtdtic Sinh khômxxtng hậfshbn khômxxtng thểsaye lậfshbp tứbqcoc đwngwbqcong lêtjman giẫkwvmm vàrhujo hai tay củkwvma têtjman khốyuxtn đwngwóyzjg.

Nhưdticng sau khi nghe tiếbgpmng nóyzjgi đwngwiềnpibm đwngwblzom đwngwáqyfeng yêtjmau củkwvma cômxxt, hắkkupn lạblzoi nhẫkwvmn nhịkkupn kízgbzch đwngwnpibng trong lòxfopng, dịkkupu dàrhujng nhìqbugn cômxxtyzjgi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.