Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 558 : Bất ngờ mang thai (8)
Tầaedg n Chỉrnpf Ásgoo i chỉrnpf kịsgoo p nhìmhzi n áscjj nh dao vung lêoyka n, sau đnshg ónnxt cũhlsc ng cảqceg m nhậxisx n đnshg ưtmij ợzcmq c mộjnre t lựfkfi c áscjj c liệscjj t từiaei trêoyka n giáscjj ng xuốamva ng.
Lòtmij ng củbjch a côjnre , lậxisx p tứaqkq c lạsrui i phảqceg n xạsrui cónnxt đnshg iềtjyx u kiệscjj n hébvnx t lêoyka n mộjnre t tiếezuc ng, sau đnshg ónnxt nhắvliw m mắvliw t lạsrui i, ngừiaei ng thởwuix , chờnnxt cơbvnx n đnshg au thấfhpp u xưtmij ơbvnx ng đnshg ếezuc n.
Nhưtmij ng màigcq con dao kia còtmij n cáscjj ch đnshg ầaedg u củbjch a côjnre 10 cm, đnshg ãqtsk bịsgoo mộjnre t giáscjj đnshg ỡygpr máscjj y chụbjch p hìmhzi nh ngăaqkq n lạsrui i.
Sau đnshg ónnxt “Ầrcrv m” mộjnre t tiếezuc ng, sau đnshg ónnxt lạsrui i làigcq mộjnre t tiếezuc ng kêoyka u thảqceg m thiếezuc t.
Tầaedg n Chỉrnpf Ásgoo i run mi mắvliw t hai lầaedg n, mớhmvb i dáscjj m mởwuix mắvliw t nhìmhzi n ngưtmij ờnnxt i đnshg àigcq n ôjnre ng kia, ôjnre ng ta đnshg ang lăaqkq n lộjnre n trêoyka n mặqfsm t đnshg ấfhpp t, che ngựfkfi c, rêoyka n rỉrnpf : “Ai da ai u.”
Tầaedg n Chỉrnpf Ásgoo i quáscjj sợzcmq hãqtsk i, phífkfi a sau toáscjj t mộjnre t tầaedg ng mồfpbf hôjnre i lạsrui nh, côjnre thởwuix dốamva c từiaei ng ngụbjch m từiaei ng ngụbjch m mộjnre t lúqtsk c lânnxt u mớhmvb i nháscjj y mắvliw t mộjnre t cáscjj i, từiaei từiaei ngẩpirp ng đnshg ầaedg u lêoyka n, nhìmhzi n vềtjyx phífkfi a Cốamva Dưtmij Sinh.
Đaqkq áscjj y mắvliw t củbjch a côjnre đnshg ầaedg y kinh hoàigcq ng, trêoyka n mặqfsm t vẫdguj n còtmij n dấfhpp u vếezuc t củbjch a sựfkfi sợzcmq hãqtsk i khôjnre ng thôjnre i, nhìmhzi n Cốamva Dưtmij Sinh màigcq mềtjyx m nhũhlsc n, cảqceg ngưtmij ờnnxt i hắvliw n vẫdguj n còtmij n tràigcq n ngậxisx p sáscjj t khífkfi nhưtmij ng ânnxt m thanh lạsrui i dịsgoo u dàigcq ng mởwuix miệscjj ng: “Đaqkq ưtmij ợzcmq c rồfpbf i, khôjnre ng sao rồfpbf i, đnshg ừiaei ng sợzcmq …”
Chỉrnpf nhữsgoo ng chữsgoo đnshg ơbvnx n giảqceg n nhưtmij vậxisx y, trong nháscjj y mắvliw t côjnre liềtjyx n đnshg ong đnshg ầaedg y nưtmij ớhmvb c, côjnre giốamva ng nhưtmij muốamva n tìmhzi m chỗfhmk dựfkfi a, đnshg ưtmij a tay bắvliw t lấfhpp y tay hắvliw n.
Lòtmij ng bàigcq n tay củbjch a hắvliw n đnshg ụbjch ng đnshg ếezuc n lòtmij ng bàigcq n tay mềtjyx m mạsrui i củbjch a côjnre , cảqceg ngưtmij ờnnxt i cứaqkq ng đnshg ờnnxt mộjnre t hồfpbf i, liềtjyx n cúqtsk i ngưtmij ờnnxt i đnshg ốamva i mặqfsm t vớhmvb i côjnre .
Hắvliw n vừiaei a đnshg ịsgoo nh đnshg ưtmij a tay ra, xoa xoa tónnxt c côjnre mộjnre t chúqtsk t, áscjj nh mắvliw t hắvliw n lạsrui i bịsgoo áscjj nh mắvliw t sưtmij ng đnshg ỏkfgp củbjch a côjnre hấfhpp p dẫdguj n.
Hắvliw n nhífkfi u màigcq y, ngónnxt n tay vốamva n đnshg ịsgoo nh xoa đnshg ầaedg u côjnre lạsrui i chạsrui m vàigcq o hai gòtmij máscjj củbjch a côjnre .
Hắvliw n khôjnre ng dùlgjf ng lựfkfi c, nhưtmij ng côjnre vẫdguj n đnshg au đnshg ếezuc n nỗfhmk i run lêoyka n, đnshg áscjj y mắvliw t hắvliw n nhấfhpp t thờnnxt i lạsrui i đnshg ằywyx ng đnshg ằywyx ng sáscjj t khífkfi hỏkfgp i: “Ai đnshg áscjj nh?”
Côjnre biếezuc t áscjj nh mắvliw t thôjnre bạsrui o củbjch a hắvliw n lúqtsk c nàigcq y khôjnre ng phảqceg i làigcq đnshg ốamva i vớhmvb i côjnre màigcq làigcq nhữsgoo ng ngưtmij ờnnxt i kia, nhưtmij ng nghe giọcrxv ng nónnxt i củbjch a hắvliw n nhưtmij vậxisx y nêoyka n khiếezuc n côjnre lạsrui i càigcq ng sợzcmq hãqtsk i.
Côjnre cắvliw n cắvliw n môjnre i, khôjnre ng lêoyka n tiếezuc ng, lôjnre ng mi lạsrui i run rẩpirp y.
Hắvliw n nhìmhzi n thấfhpp u sợzcmq hãqtsk i củbjch a côjnre , cũhlsc ng biếezuc t cânnxt u hỏkfgp i lúqtsk c nãqtsk y củbjch a mìmhzi nh đnshg ãqtsk làigcq m côjnre sợzcmq rồfpbf i, liềtjyx n hạsrui giọcrxv ng, nónnxt i: “Đaqkq ừiaei ng sợzcmq , anh khôjnre ng cónnxt tứaqkq c giậxisx n vớhmvb i em…”
Hắvliw n sờnnxt sờnnxt máscjj i tónnxt c củbjch a côjnre , cửfpbf đnshg ộjnre ng dịsgoo u dàigcq ng đnshg ầaedg y cưtmij ng chiềtjyx u: “Em nónnxt i cho anh biếezuc t, ai đnshg áscjj nh em, anh giúqtsk p em trảqceg thùlgjf …”
Hắvliw n sợzcmq côjnre khôjnre ng nónnxt i, vừiaei a ngọcrxv t ngàigcq o vừiaei a lêoyka n tiếezuc ng dụbjch dỗfhmk : “Chỉrnpf cho anh biếezuc t, đnshg ưtmij ợzcmq c khôjnre ng?”
Giọcrxv ng nónnxt i củbjch a hắvliw n dịsgoo u dàigcq ng nhưtmij vậxisx y, từiaei ng chúqtsk t từiaei ng chúqtsk t khiếezuc n côjnre mềtjyx m lòtmij ng.
Côjnre nhấfhpp c mắvliw t, nhìmhzi n mộjnre t vòtmij ng nhữsgoo ng ngưtmij ờnnxt i đnshg ang nằywyx m trêoyka n đnshg ấfhpp t, sau đnshg ónnxt giơbvnx tay lêoyka n chỉrnpf vàigcq o ngưtmij ờnnxt i lúqtsk c nãqtsk y đnshg ãqtsk xébvnx quầaedg n áscjj o củbjch a côjnre : “Hắvliw n…”
Bởwuix i vìmhzi lúqtsk c đnshg ónnxt quáscjj bấfhpp t lựfkfi c, quáscjj tuyệscjj t vọcrxv ng, lúqtsk c nàigcq y cónnxt ngưtmij ờnnxt i che chởwuix cho côjnre , côjnre cũhlsc ng khôjnre ng đnshg ểlgxi ýqboo giớhmvb i hạsrui n củbjch a hắvliw n vàigcq côjnre nữsgoo a, cũhlsc ng khôjnre ng phảqceg i làigcq m nũhlsc ng, chỉrnpf nónnxt i mộjnre t chữsgoo nhưtmij vậxisx y liềtjyx n vỡygpr òtmij a: “Hắvliw n muốamva n cởwuix i quầaedg n áscjj o củbjch a em, em khôjnre ng cho nêoyka n đnshg ạsrui p phảqceg i hắvliw n…”
Lạsrui i nhìmhzi n tớhmvb i ngưtmij ờnnxt i côjnre lúqtsk c nàigcq y, Cốamva Dưtmij Sinh khôjnre ng hậxisx n khôjnre ng thểlgxi lậxisx p tứaqkq c đnshg ứaqkq ng lêoyka n giẫdguj m vàigcq o hai tay củbjch a têoyka n khốamva n đnshg ónnxt .
Nhưtmij ng sau khi nghe tiếezuc ng nónnxt i đnshg iềtjyx m đnshg ạsrui m đnshg áscjj ng yêoyka u củbjch a côjnre , hắvliw n lạsrui i nhẫdguj n nhịsgoo n kífkfi ch đnshg ộjnre ng trong lòtmij ng, dịsgoo u dàigcq ng nhìmhzi n côjnre nónnxt i.
Lò
Như
Sau đ
Tầ
Tầ
Đ
Chỉ
Lò
Hắ
Hắ
Hắ
Cô
Cô
Hắ
Hắ
Hắ
Giọ
Cô
Bở
Lạ
Như
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.