Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 558 : Bất ngờ mang thai (8)

    trước sau   
Tầaedgn Chỉrnpf Ásgooi chỉrnpf kịsgoop nhìmhzin áscjjnh dao vung lêoykan, sau đnshgónnxthlscng cảqcegm nhậxisxn đnshgưtmijzcmqc mộjnret lựfkfic áscjjc liệscjjt từiaei trêoykan giáscjjng xuốamvang.

tmijng củbjcha côjnre, lậxisxp tứaqkqc lạsruii phảqcegn xạsruinnxt đnshgiềtjyxu kiệscjjn hébvnxt lêoykan mộjnret tiếezucng, sau đnshgónnxt nhắvliwm mắvliwt lạsruii, ngừiaeing thởwuix, chờnnxtbvnxn đnshgau thấfhppu xưtmijơbvnxng đnshgếezucn.

Nhưtmijng màigcq con dao kia còtmijn cáscjjch đnshgaedgu củbjcha côjnre 10 cm, đnshgãqtsk bịsgoo mộjnret giáscjj đnshgygprscjjy chụbjchp hìmhzinh ngăaqkqn lạsruii.

Sau đnshgónnxt “Ầrcrvm” mộjnret tiếezucng, sau đnshgónnxt lạsruii làigcq mộjnret tiếezucng kêoykau thảqcegm thiếezuct.

Tầaedgn Chỉrnpf Ásgooi run mi mắvliwt hai lầaedgn, mớhmvbi dáscjjm mởwuix mắvliwt nhìmhzin ngưtmijnnxti đnshgàigcqn ôjnreng kia, ôjnreng ta đnshgang lăaqkqn lộjnren trêoykan mặqfsmt đnshgfhppt, che ngựfkfic, rêoykan rỉrnpf: “Ai da ai u.”

Tầaedgn Chỉrnpf Ásgooi quáscjj sợzcmqqtski, phífkfia sau toáscjjt mộjnret tầaedgng mồfpbfjnrei lạsruinh, côjnre thởwuix dốamvac từiaeing ngụbjchm từiaeing ngụbjchm mộjnret lúqtskc lânnxtu mớhmvbi nháscjjy mắvliwt mộjnret cáscjji, từiaei từiaei ngẩpirpng đnshgaedgu lêoykan, nhìmhzin vềtjyx phífkfia Cốamvatmij Sinh.


Đaqkqáscjjy mắvliwt củbjcha côjnre đnshgaedgy kinh hoàigcqng, trêoykan mặqfsmt vẫdgujn còtmijn dấfhppu vếezuct củbjcha sựfkfi sợzcmqqtski khôjnreng thôjnrei, nhìmhzin Cốamvatmij Sinh màigcq mềtjyxm nhũhlscn, cảqceg ngưtmijnnxti hắvliwn vẫdgujn còtmijn tràigcqn ngậxisxp sáscjjt khífkfi nhưtmijng ânnxtm thanh lạsruii dịsgoou dàigcqng mởwuix miệscjjng: “Đaqkqưtmijzcmqc rồfpbfi, khôjnreng sao rồfpbfi, đnshgiaeing sợzcmq…”

Chỉrnpf nhữsgoong chữsgoo đnshgơbvnxn giảqcegn nhưtmij vậxisxy, trong nháscjjy mắvliwt côjnre liềtjyxn đnshgong đnshgaedgy nưtmijhmvbc, côjnre giốamvang nhưtmij muốamvan tìmhzim chỗfhmk dựfkfia, đnshgưtmija tay bắvliwt lấfhppy tay hắvliwn.

tmijng bàigcqn tay củbjcha hắvliwn đnshgbjchng đnshgếezucn lòtmijng bàigcqn tay mềtjyxm mạsruii củbjcha côjnre, cảqceg ngưtmijnnxti cứaqkqng đnshgnnxt mộjnret hồfpbfi, liềtjyxn cúqtski ngưtmijnnxti đnshgamvai mặqfsmt vớhmvbi côjnre.

Hắvliwn vừiaeia đnshgsgoonh đnshgưtmija tay ra, xoa xoa tónnxtc côjnre mộjnret chúqtskt, áscjjnh mắvliwt hắvliwn lạsruii bịsgoo áscjjnh mắvliwt sưtmijng đnshgkfgp củbjcha côjnre hấfhppp dẫdgujn.

Hắvliwn nhífkfiu màigcqy, ngónnxtn tay vốamvan đnshgsgoonh xoa đnshgaedgu côjnre lạsruii chạsruim vàigcqo hai gòtmijscjj củbjcha côjnre.

Hắvliwn khôjnreng dùlgjfng lựfkfic, nhưtmijng côjnre vẫdgujn đnshgau đnshgếezucn nỗfhmki run lêoykan, đnshgáscjjy mắvliwt hắvliwn nhấfhppt thờnnxti lạsruii đnshgywyxng đnshgywyxng sáscjjt khífkfi hỏkfgpi: “Ai đnshgáscjjnh?”

jnre biếezuct áscjjnh mắvliwt thôjnre bạsruio củbjcha hắvliwn lúqtskc nàigcqy khôjnreng phảqcegi làigcq đnshgamvai vớhmvbi côjnreigcqigcq nhữsgoong ngưtmijnnxti kia, nhưtmijng nghe giọcrxvng nónnxti củbjcha hắvliwn nhưtmij vậxisxy nêoykan khiếezucn côjnre lạsruii càigcqng sợzcmqqtski.

jnre cắvliwn cắvliwn môjnrei, khôjnreng lêoykan tiếezucng, lôjnreng mi lạsruii run rẩpirpy.

Hắvliwn nhìmhzin thấfhppu sợzcmqqtski củbjcha côjnre, cũhlscng biếezuct cânnxtu hỏkfgpi lúqtskc nãqtsky củbjcha mìmhzinh đnshgãqtskigcqm côjnre sợzcmq rồfpbfi, liềtjyxn hạsrui giọcrxvng, nónnxti: “Đaqkqiaeing sợzcmq, anh khôjnreng cónnxt tứaqkqc giậxisxn vớhmvbi em…”

Hắvliwn sờnnxt sờnnxtscjji tónnxtc củbjcha côjnre, cửfpbf đnshgjnreng dịsgoou dàigcqng đnshgaedgy cưtmijng chiềtjyxu: “Em nónnxti cho anh biếezuct, ai đnshgáscjjnh em, anh giúqtskp em trảqceg thùlgjf…”

Hắvliwn sợzcmqjnre khôjnreng nónnxti, vừiaeia ngọcrxvt ngàigcqo vừiaeia lêoykan tiếezucng dụbjch dỗfhmk: “Chỉrnpf cho anh biếezuct, đnshgưtmijzcmqc khôjnreng?”

Giọcrxvng nónnxti củbjcha hắvliwn dịsgoou dàigcqng nhưtmij vậxisxy, từiaeing chúqtskt từiaeing chúqtskt khiếezucn côjnre mềtjyxm lòtmijng.

jnre nhấfhppc mắvliwt, nhìmhzin mộjnret vòtmijng nhữsgoong ngưtmijnnxti đnshgang nằywyxm trêoykan đnshgfhppt, sau đnshgónnxt giơbvnx tay lêoykan chỉrnpfigcqo ngưtmijnnxti lúqtskc nãqtsky đnshgãqtskbvnx quầaedgn áscjjo củbjcha côjnre: “Hắvliwn…”

Bởwuixi vìmhziqtskc đnshgónnxt quáscjj bấfhppt lựfkfic, quáscjj tuyệscjjt vọcrxvng, lúqtskc nàigcqy cónnxt ngưtmijnnxti che chởwuix cho côjnre, côjnrehlscng khôjnreng đnshglgxi ýqboo giớhmvbi hạsruin củbjcha hắvliwn vàigcqjnre nữsgooa, cũhlscng khôjnreng phảqcegi làigcqm nũhlscng, chỉrnpfnnxti mộjnret chữsgoo nhưtmij vậxisxy liềtjyxn vỡygpr òtmija: “Hắvliwn muốamvan cởwuixi quầaedgn áscjjo củbjcha em, em khôjnreng cho nêoykan đnshgsruip phảqcegi hắvliwn…”

Lạsruii nhìmhzin tớhmvbi ngưtmijnnxti côjnreqtskc nàigcqy, Cốamvatmij Sinh khôjnreng hậxisxn khôjnreng thểlgxi lậxisxp tứaqkqc đnshgaqkqng lêoykan giẫdgujm vàigcqo hai tay củbjcha têoykan khốamvan đnshgónnxt.

Nhưtmijng sau khi nghe tiếezucng nónnxti đnshgiềtjyxm đnshgsruim đnshgáscjjng yêoykau củbjcha côjnre, hắvliwn lạsruii nhẫdgujn nhịsgoon kífkfich đnshgjnreng trong lòtmijng, dịsgoou dàigcqng nhìmhzin côjnrennxti.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.