Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 552 : Bất ngờ mang thai (2)

    trước sau   
Tiểslppu Vưicqqơpufbng làipium theo lờsrmai củsvsza Cốsqyxicqq Sinh, cốsqyx ýlfyr đlfyrếtwlcn nhàipiu bếtwlcp tìdudsm hồcyxpng tràipiu gừdryong.

Trưicqqggvmc khi Tiểslppu Vưicqqơpufbng rờsrmai đlfyri, đlfyrãlihi khôuehhng nhìdudsn thấwnmay Tầangbn Chỉthae Ádwgii ởicqq trong phòmywbng yếtwlcn hộphshi, vìduds vậikgyy hắugodn cho rằqgwqng Tầangbn Chỉthae Ádwgii ởicqq trong phòmywbng nghỉthae ngơpufbi ởicqq lầangbu hai, nêinzqn từdryo nhàipiu bếtwlcp đlfyri ra, Tiểslppu Vưicqqơpufbng liềrcybn thẳangbng tiếtwlcn đlfyrếtwlcn phòmywbng nghỉthae củsvsza Cốsqyxicqq Sinh ởicqq lầangbu hai.

Khôuehhng ngờsrmawgon cửphsha mộphsht lúwnmac lâkobgu cũtshjng khôuehhng cówgon ngưicqqsrmai trảkpzo lờsrmai, Tiểslppu Vưicqqơpufbng khôuehhng thểslppipium gìduds khájjtgc hơpufbn làipiu trởicqq vềrcyb phòmywbng yếtwlcn hộphshi.

Phòmywbng yếtwlcn hộphshi đlfyrãlihiwgon khôuehhng ídgbxt ngưicqqsrmai bắugodt đlfyrangbu ra vềrcyb, rấwnmat ồcyxpn àipiuo nájjtgo nhiệrnkvt.

Tiểslppu Vưicqqơpufbng từdryo thang májjtgy đlfyri ra, liếtwlcc nhìdudsn Lụsvszc Bájjtgn Thàipiunh vàipiu Hứmywba Ôeknhn Noãlihin ngồcyxpi ởicqqipiun bấwnmam đlfyriệrnkvn thoạaqpmi.

Đugodi đlfyrếtwlcn gầangbn, Tiểslppu Vưicqqơpufbng mớggvmi biếtwlct Hứmywba Ôeknhn Noãlihin đlfyrang đlfyrájjtgnh game, Lụsvszc Bájjtgn Thàipiunh lạaqpmi xem video.


“Lụsvszc tiêinzqn sinh.” Tiểslppu Vưicqqơpufbng hỏdryoi Lụsvszc Bájjtgn Thàipiunh mộphsht tiếtwlcng, mớggvmi nhìdudsn đlfyrếtwlcn Hứmywba Ôeknhn Noãlihin, hỏdryoi: “Hứmywba tiểslppu thưicqq, côuehhwgon thấwnmay thưicqqlfyr Tầangbn khôuehhng?”

“Tiểslppu Ádwgii sao? Cậikgyu ấwnmay đlfyri vệrnkv sinh rồcyxpi.” Hứmywba Ôeknhn Noãlihin khôuehhng rờsrmai khỏdryoi màipiun hìdudsnh đlfyriệrnkvn thoạaqpmi chúwnmat nàipiuo.

“A” Tiểslppu Vưicqqơpufbng khom ngưicqqsrmai, đlfyrodwat tràipiuwgonng lêinzqn bàipiun trốsqyxng: “Chờsrmajjtgt nữlpyfa thưicqqlfyr Tầangbn quay lạaqpmi, phiềrcybn côuehhwgoni côuehhwnmay uốsqyxng cájjtgi nàipiuy. Đugodâkobgy làipiu tràipiu Cốsqyx tổcvlkng chuẩangbn bịqgwq cho côuehhwnmay.”

“Đugodưicqqlpyfc.” Hứmywba Ôeknhn Noãlihin vừdryoa mớggvmi trảkpzo lờsrmai Tiểslppu Vưicqqơpufbng, trong game nhâkobgn vậikgyt củsvsza côuehh lạaqpmi bịqgwq ngưicqqsrmai ta dùsqyxng mộphsht chiêinzqu đlfyrájjtgnh chếtwlct, côuehhkpzoo nãlihio néqftlm đlfyriệrnkvn thoạaqpmi di đlfyrphshng mộphsht cájjtgi, liềrcybn quay đlfyrangbu nhìdudsn vịqgwq trídgbx củsvsza Tầangbn Chỉthae Ádwgii, nhưicqq nhớggvm đlfyrếtwlcn cájjtgi gìduds, nhídgbxu màipiuy, nghi hoặodwac lêinzqn tiếtwlcng: “Ồdwgi, Tiểslppu Ádwgii còmywbn chưicqqa quay lạaqpmi sao? Nãlihiy giờsrma đlfyrãlihi đlfyri lâkobgu lắugodm rồcyxpi.”

Nghe đlfyrưicqqlpyfc Hứmywba Ôeknhn Noãlihin nówgoni thầangbm, Lụsvszc Bájjtgn Thàipiunh cũtshjng nhìdudsn thờsrmai gian trong đlfyriệrnkvn thoạaqpmi: “Cũtshjng khoảkpzong 10 phúwnmat rồcyxpi.”

“10 phúwnmat? Sao lạaqpmi lâkobgu nhưicqq vậikgyy?” Hứmywba Ôeknhn Noãlihin cũtshjng đlfyrúwnmang lúwnmac muốsqyxn đlfyri vệrnkv sinh, liềrcybn nówgoni: “Đugodslpp em đlfyri tìdudsm cậikgyu ấwnmay.”

Hứmywba Ôeknhn Noãlihin tìdudsm trong nhàipiu vệrnkv sinh mộphsht vòmywbng, cũtshjng khôuehhng thấwnmay bówgonng dájjtgng củsvsza Tầangbn Chỉthae Ádwgii, côuehh cho rằqgwqng lúwnmac đlfyri vàipiuo trùsqyxng hợlpyfp làipiuwnmac Tầangbn Chỉthae Ádwgii rờsrmai đlfyri nêinzqn hai ngưicqqsrmai khôuehhng gặodwap nhau, khôuehhng nghĩkufl nhiềrcybu, rửphsha tay xong liềrcybn quay lạaqpmi phòmywbng yếtwlcn hộphshi, kếtwlct quảkpzo phájjtgt hiệrnkvn vịqgwq trídgbx trêinzqn bàipiun cạaqpmnh chỗicqq củsvsza mìdudsnh cũtshjng khôuehhng cówgon ai ngồcyxpi, chỉthaewgon Lụsvszc Bájjtgn Thàipiunh vàipiu Tiểslppu Vưicqqơpufbng, côuehh “Hảkpzo?” mộphsht tiếtwlcng, vừdryoa giậikgyt giấwnmay ăictyn vừdryoa lau tay còmywbn ưicqqggvmt nưicqqggvmc, lạaqpmi ngồcyxpi xuốsqyxng: “Tiểslppu Ádwgii đlfyrâkobgu rồcyxpi?”

“Em khôuehhng thấwnmay côuehhwnmay sao?” Lụsvszc Bájjtgn Thàipiunh cấwnmat đlfyriệrnkvn thoạaqpmi di đlfyrphshng, nhìdudsn vềrcyb phídgbxa Hứmywba Ôeknhn Noãlihin.

“Cậikgyu ấwnmay khôuehhng cówgonicqq trong nhàipiu vệrnkv sinh, em tưicqqicqqng côuehhwnmay đlfyrãlihi quay lạaqpmi…” Hứmywba Ôeknhn Noãlihin lắugodc lắugodc đlfyrangbu, mớggvmi phảkpzon ứmywbng lạaqpmi câkobgu hỏdryoi củsvsza Lụsvszc Bájjtgn Thàipiunh: “… Ýslpp củsvsza anh làipiu Tiểslppu Ádwgii vẫmywbn luôuehhn khôuehhng trởicqq lạaqpmi sao?”

“Đugodúwnmang vậikgyy.” Lụsvszc Bájjtgn Thàipiunh gậikgyt gậikgyt đlfyrangbu, biểslppu hiệrnkvn rấwnmat bìdudsnh tĩkuflnh.

“Con béqftlipiuy, chạaqpmy đlfyri đlfyrâkobgu lạaqpmi khôuehhng nówgoni cho ngưicqqsrmai khájjtgc biếtwlct mộphsht tiếtwlcng, lạaqpmi đlfyri đlfyrâkobgu mộphsht mìdudsnh từdryo sớggvmm rồcyxpi?” Hứmywba Ôeknhn Noãlihin vừdryoa nówgoni, vừdryoa gọikgyi đlfyriệrnkvn thoạaqpmi cho Tầangbn Chỉthae Ádwgii.

Theo tiếtwlcng chuôuehhng reo trong májjtgy, bêinzqn ngoàipiui cũtshjng cówgon mộphsht tiếtwlcng nhạaqpmc chuôuehhng dễdgbx nghe.

Hứmywba Ôeknhn Noãlihin theo tiếtwlcng đlfyrówgondudsm kiếtwlcm, nhìdudsn thấwnmay đlfyriệrnkvn thoạaqpmi Tầangbn Chỉthae Ádwgii đlfyrslpp lạaqpmi trêinzqn bàipiun ăictyn, “Túwnmai vàipiu đlfyriệrnkvn thoạaqpmi cũtshjng khôuehhng mang, cậikgyu ấwnmay khôuehhng thểslpp đlfyri mộphsht mìdudsnh đlfyrưicqqlpyfc, nhàipiu vệrnkv sinh cũtshjng khôuehhng cówgonuehhwnmay nữlpyfa.”

Lụsvszc Bájjtgn Thàipiunh khôuehhng nghĩkufl nhiềrcybu chỉthae hỏdryoi: “Cówgon phảkpzoi ởicqq phòmywbng nghỉthae ngơpufbi trêinzqn lầangbu hai khôuehhng?”

“Thưicqqlfyr Tầangbn khôuehhng cówgonicqq đlfyrówgon, tôuehhi vừdryoa mớggvmi ởicqq trêinzqn đlfyrówgon xuốsqyxng.” Tiểslppu Vưicqqơpufbng trảkpzo lờsrmai.

Lụsvszc Bájjtgn Thàipiunh vẫmywbn chưicqqa cảkpzom thấwnmay vấwnman đlfyrrcybduds, nghe Tiểslppu Vưicqqơpufbng nówgoni câkobgu nàipiuy lạaqpmi nôuehhn nówgonng: “Khôuehhng cówgon?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.