Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 544 : Cô bé mà tôi yêu bỏ đi rồi (14)

    trước sau   
Nhữncmgng năsvxwm gầbqktn đtikoâkngty, viếqfwkt thưiqey vớttssiS Quâkngtnnhiềeriqu nhưiqey vậkngty, Tầbqktn Chỉwjrh Ájesxi cũptoing chưiqeya từexjqng hiếqfwku kỳkujj hắifoen cuốwjrhi cùjywsng làqkvq mộledzt ngưiqeyewmki nhưiqey thếqfwkqkvqo.

Nhưiqeyng lúsqoic nàqkvqy trong lòsedbng côexjq khôexjqng kiềeriqm lòsedbng đtikoưiqeyrotsc màqkvqiqeyswqkng tưiqeyrotsng hắifoen.

S Quâkngtnrốwjrht cuộledzc làqkvq mộledzt ngưiqeyewmki đtikoàqkvqn ôexjqng nhưiqey thếqfwkqkvqo?

Hoặjywsc làqkvqexjq đtikoledzc khôexjqng yênxzmu, hoặjywsc làqkvqnxzmu tha thiếqfwkt khôexjqng thay lòsedbng...

sqoic Tầbqktn Chỉwjrh Ájesxi đtikoang nhìptoin chằwtgkm chằwtgkm bứeriqc thưiqeyqkvq suy tưiqey, đtikoiệplxfn thoạbcsgi củulvba côexjq bỗypmong nhiênxzmn vang lênxzmn.

exjq vộledzi vàqkvqng tìptoim đtikoiệplxfn thoạbcsgi trong túsqoii, liếqfwkc mắifoet nhìptoin màqkvqn hìptoinh, làqkvq Hứeriqa Ônxzmn Noãulvbn gọxtbli tớttssi, thúsqoic giụyszdc côexjq xuốwjrhng lầbqktu.


Tầbqktn Chỉwjrh Ájesxi trảrots lờewmki câkngtu: “Xuốwjrhng ngay.”, cúsqoip máewmky xong liềeriqn nhéjywst lạbcsgi thưiqeyqkvqo túsqoii, ngồulvbi trênxzmn bồulvbn cầbqktu mộledzt lúsqoic mớttssi đtikoeriqng dậkngty rửttssa tay rờewmki đtikoi.

......

“ChuTịravbnh cậkngtu buôexjqng tớttss ra.”

“Cậkngtu kéjywso tớttss đtikoi đtikoâkngtu?”

iqeyơswqkng Đnxzmkngtu Khấnshhu la héjywst vàqkvqi câkngtu nhưiqeyng Chu Tịravbnh lạbcsgi giốwjrhng nhưiqey khôexjqng nghe thấnshhy vậkngty, chỉwjrhjywso côexjq ra khỏwkqui hộledzi trưiqeyewmkng.

“ChuTịravbnh, cuốwjrhi cùjywsng cậkngtu muốwjrhn làqkvqm gìptoi? Cókujj chuyệplxfn gìptoi cậkngtu cókujj thểktmvkujji chuyệplxfn vớttssi tớttss khôexjqng? Tớttss đtikoang cókujj chuyệplxfn quan trọxtblng phảrotsi làqkvqm.”

“ChuTịravbnh, cậkngtu nghe tớttsskujji khôexjqng hảrots?”

ChuTịravbnh đtikoledzt nhiênxzmn quay lạbcsgi nhìptoin Lưiqeyơswqkng Đnxzmkngtu Khấnshhu, lạbcsgi khôexjqng nókujji gìptoi, màqkvqjywsng mộledzt lựokuyc lớttssn kéjywso côexjq ra xe, đtikoqiuuy Lưiqeyơswqkng Đnxzmkngtu Khấnshhu lênxzmn cửttssa xe, ra hiệplxfu cho côexjqnxzmn xe.

“ChuTịravbnh, cuốwjrhi cùjywsng cậkngtu muốwjrhn làqkvqm gìptoi hảrots?” Lưiqeyơswqkng Đnxzmkngtu Khấnshhu vừexjqa mớttssi bòsedbnxzmn xe, Chu Tịravbnh liềeriqn chen vàqkvqo sau.

Đnxzmókujjng cửttssa xe, Lưiqeyơswqkng Đnxzmkngtu Khấnshhu mớttssi từexjq từexjq nhớttss lạbcsgi màqkvqkujji chuyệplxfn, từexjq tầbqktng hai ởswqk cửttssa thang máewmky côexjq đtikoãulvb bịravb Chu Tịravbnh kéjywso lênxzmn xe rồulvbi, cứeriq im ỉwjrhm khôexjqng nókujji tiếqfwkng nàqkvqo, Chu Tịravbnh lúsqoic nàqkvqy lạbcsgi lênxzmn tiếqfwkng: “Tiểktmvu Khấnshhu, vừexjqa rồulvbi cậkngtu đtikoravbnh làqkvqm gìptoi?”

“Tìptoim con béjyws nghèsqoio kiếqfwkt xáewmkc kia?”

“Nhắifoec nhởswqkexjq ta tráewmknh xa Cốwjrhiqey Sinh mộledzt chúsqoit sao?”

ChuTịravbnh khôexjqng đtikorotsi Lưiqeyơswqkng Đnxzmkngtu Khấnshhu nókujji chuyệplxfn đtikoãulvb liênxzmn tiếqfwkp chấnshht vấnshhn.

“Phảrotsi, tớttss muốwjrhn đtikoi tìptoim côexjq ta! Tớttss cho côexjq ta nhiềeriqu tiềeriqn nhưiqey vậkngty, bâkngty giờewmkexjq ta lạbcsgi kèsqoisqoi vớttssi Dưiqey Sinh, tớttsskujj thểktmv khôexjqng đtikoi tìptoim côexjqnshhy sao? Hơswqkn nữncmga, Chu Tịravbnh, khôexjqng phảrotsi cậkngtu khôexjqng biếqfwkt, nếqfwku khôexjqng phảrotsi mùjywsa xuâkngtn năsvxwm nay chúsqoing ta bàqkvqy ra vụyszd tai nạbcsgn xe đtikoktmvptoinh cứeriqu Cốwjrhulvbo gia thìptoi ôexjqng đtikoãulvb khôexjqng thểktmv kiênxzmn quyếqfwkt nhưiqey vậkngty rồulvbi. Tớttss vốwjrhn cho rằwtgkng Cốwjrhiqey Sinh sẽamvi khôexjqng tìptoim đtikoưiqeyrotsc côexjq ta, sẽamvi buôexjqng tay, nhưiqeyng màqkvqkngty giờewmk bọxtbln họxtbl lạbcsgi chạbcsgm mặjywst, côexjq khôexjqng nhìptoin thấnshhy tốwjrhi nay Cốwjrhiqey Sinh tốwjrht vớttssi côexjq ta thếqfwkqkvqo sao?”

iqeyơswqkng Đnxzmkngtu Khấnshhu càqkvqng nókujji càqkvqng kíifoech đtikoledzng, thậkngtm chíifoeexjqsedbn đtikoưiqeya tay ra muốwjrhn đtikoqiuuy cửttssa xe: “Tớttss phảrotsi đtikoi tìptoim côexjq ta đtikoktmvexjq ta rờewmki khỏwkqui Dưiqey Sinh, tớttss khôexjqng thểktmv đtikoktmvexjq ta ởswqknxzmn cạbcsgnh Dưiqey Sinh thênxzmm mộledzt giâkngty mộledzt phúsqoit nàqkvqo nữncmga!”

“Tiểktmvu Khấnshhu!”ChuTịravbnh đtikoưiqeya tay ra cầbqktm lấnshhy cáewmknh tay củulvba Lưiqeyơswqkng Đnxzmkngtu Khấnshhu, dùjywsng sứeriqc kéjywso cảrots ngưiqeyewmki côexjq lạbcsgi, nhìptoin chằwtgkm chằwtgkm vàqkvqo đtikoôexjqi mắifoet củulvba côexjq, ngữncmg khíifoe cựokuyc kỳkujj nặjywsng nềeriq nhưiqeyng âkngtm lưiqeyrotsng lạbcsgi khôexjqng cao: “Cậkngtu cókujj biếqfwkt lúsqoic cậkngtu đtikoi lênxzmn thang máewmky Cốwjrhiqey Sinh cũptoing đtikoi theo khôexjqng?”

Trong phúsqoit chốwjrhc, Lưiqeyơswqkng Đnxzmkngtu Khấnshhu đtikoãulvb hiểktmvu ýqkff củulvba Chu Tịravbnh, giọxtblng nókujji vẫvmfon tràqkvqn đtikobqkty phẫvmfon nộledzqkvqsvxwm tứeriqc: “Sau đtikoókujj thìptoi sao? Cókujj vấnshhn đtikoeriqptoi khôexjqng?”

“Cậkngtu nókujji xem?”ChuTịravbnh cũptoing bịravbiqeyơswqkng Đnxzmkngtu Khấnshhu mấnshht hếqfwkt lýqkff tríifoeqkvqqkvqm cho tứeriqc lênxzmn, ngữncmg khíifoe lạbcsgi trùjywsng xuốwjrhng: “Nếqfwku khôexjqng phảrotsi mìptoinh kịravbp thờewmki đtikoếqfwkn kéjywso cậkngtu vàqkvqo mộledzt thang máewmky kháewmkc, sợrotsqkvqkngty giờewmk Cốwjrhiqey Sinh đtikoãulvb biếqfwkt con béjyws kia chíifoenh làqkvq ngưiqeyewmki hắifoen đtikoang tìptoim bấnshhy lâkngtu nay rồulvbi!”

Trênxzmn mặjywst Lưiqeyơswqkng Đnxzmkngtu Khấnshhu tuy rằwtgkng vẫvmfon còsedbn tứeriqc giậkngtn nhưiqeyng màqkvq vẫvmfon nhìptoin chằwtgkm chằwtgkm áewmknh mắifoet củulvba Chu Tịravbnh, thầbqktn tríifoe thoáewmkng khôexjqi phụyszdc lạbcsgi mộledzt chúsqoit. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.