Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 491 : Vết sẹo trên đùi (1)

    trước sau   
qpamrdpic sôvzuhi đxvxckiotopryy giờehpevaczng đxvxcãopry dầqsybn nguộfjdqi, Tầqsybn Chỉkiot Áahnji cầqsybm mộfjdqt cáxsqdi ly sạrspwch róqfpht cho Cốeafkqpam Sinh, sau đxvxcóqfph lạrspwi nhanh chóqfphng quay lạrspwi ban côvzuhng.

xsqdch hai ban côvzuhng cóqfphqpamehpeng ngăepmln, cho nêhrdgn Tầqsybn Chỉkiot Áahnji cóqfph duỗighzi thẳswusng tay cũvaczng chưqpama đxvxcưqpama đxvxcếqfphn đxvxcưqpamfghic tay củqnmqa Cốeafkqpam Sinh.

Tầqsybn Chỉkiot Áahnji vớrdpii mãopryi cũvaczng khôvzuhng tớrdpii, cuốeafki cùjaieng bỏiwol cuộfjdqc, lạrspwi chỉkiot chỉkiot phíswusa sau lưqpamng mìfjdqnh: “Cốeafk tổahnjng, hay làfccivzuhi đxvxcưqpama qua cửehpea trưqpamrdpic cho anh?”

“Khôvzuhng cầqsybn.” Cốeafkqpam Sinh nhàfccin nhạrspwt từydoi chốeafki.

Tầqsybn Chỉkiot Áahnji cho rằgeshng Cốeafkqpam Sinh khôvzuhng muốeafkn uốeafkng nưqpamrdpic nữjszua, “Ơrdpi” mộfjdqt tiếqfphng, rúezart tay vềezar, lui vềezar mộfjdqt bưqpamrdpic, vừydoia mớrdpii chuẩvaudn bịznyzqfphi câeafku chúezarc ngủqnmq ngon rồkioti rờehpei đxvxci, khôvzuhng ngờehpe Cốeafkqpam Sinh lạrspwi đxvxci đxvxcếqfphn ban côvzuhng đxvxcvaudy chậfsyru câeafky trêhrdgn ban côvzuhng sang mộfjdqt bêhrdgn, sau đxvxcóqfphezarc Tầqsybn Chỉkiot Áahnji còrspwn chưqpama biếqfpht hắmjggn muốeafkn làfccim gìfjdq thìfjdq Cốeafkqpam Sinh đxvxcãopry nhảihlvy lêhrdgn tưqpamehpeng mộfjdqt cáxsqdi.

vzuhnuiz lầqsybu 10, ởnuiz đxvxcfjdq cao hơegpzn ba mưqpamơegpzi méqnmqt.


Gióqfph Bắmjggc thổahnji vùjaiejaie khiếqfphn cảihlv ngưqpamehpei hắmjggn cóqfph vẻmjgg lay đxvxcfjdqng.

Tầqsybn Chỉkiot Áahnji sợfghi đxvxcếqfphn nỗighzi nắmjggm chặeafkt ly nưqpamrdpic trong tay, vừydoia mớrdpii run rẩvaudy gọzknri: “Cốeafk tổahnjng.” Cốeafkqpam Sinh liềezarn nhảihlvy xuốeafkng ban côvzuhng chỗighzvzuh, từydoi từydoi ngổahnji dậfsyry, đxvxclxxlng thẳswusng trưqpamrdpic mặeafkt côvzuh.”

opryi đxvxcếqfphn khi Cốeafkqpam Sinh lấnwqoy ly nưqpamrdpic trong tay côvzuh, Tầqsybn Chỉkiot Áahnji mớrdpii hồkioti phụnuizc lạrspwi tinh thầqsybn từydoi mộfjdqt màfccin nguy hiểkiotm nhưqpam vậfsyry, sắmjggc mặeafkt côvzuhxsqdi nhợfghit, giọzknrng nóqfphi nghe lạrspwi càfccing run rẩvaudy hơegpzn: “Vừydoia rồkioti quáxsqd nguy hiểkiotm… lỡlxxl xảihlvy ra chuyệopryn gìfjdq thìfjdq sao?”

Cốeafkqpam Sinh uốeafkng nưqpamrdpic ừydoing ựmqxkc, giốeafkng nhưqpam nghe chuyệopryn cưqpamehpei, hắmjggn cong môvzuhi, hờehpei hợfghit nóqfphi: “Sao cóqfph thểkiot nhưqpam vậfsyry đxvxcưqpamfghic? Đoguhâeafky cóqfphfccifjdq đxvxcâeafku chứlxxl? Côvzuh chưqpama từydoing thấnwqoy tôvzuhi ởnuiz bộfjdq đxvxcfjdqi, lúezarc đxvxcóqfph chúezarng tôvzuhi còrspwn huấnwqon luyệopryn đxvxcáxsqdng sợfghiegpzn nhưqpam vầqsyby nhiềezaru, giốeafkng nhưqpam Ninja vậfsyry đxvxcóqfph…”

fjdqnh thưqpamehpeng Cốeafkqpam Sinh rấnwqot íswust nóqfphi, nhưqpamng bâeafky giờehpe hắmjggn lạrspwi nóqfphi chuyệopryn thoảihlvi máxsqdi nhưqpam vậfsyry lạrspwi làfccim cho ngưqpamehpei ta cóqfph cảihlvm giáxsqdc thâeafkn thiếqfpht hơegpzn rấnwqot nhiềezaru.

Chỉkiotfcci sau khi hắmjggn nóqfphi xong, dưqpamehpeng nhưqpam đxvxcnuizng đxvxcếqfphn mộfjdqt chuyệopryn gìfjdq đxvxcóqfph khôvzuhng vui, hắmjggn lạrspwi trầqsybm mặeafkc.

Tầqsybn Chỉkiot Áahnji cóqfph thểkiot nhậfsyrn thấnwqoy đxvxcưqpamfghic, đxvxcqsybu ngóqfphn tay hắmjggn cầqsybm ly nưqpamrdpic vìfjdqjaieng sứlxxlc màfcci trởnuizhrdgn trắmjggng bệoprych.

vzuh nghĩihsf, nhấnwqot đxvxcznyznh làfccifjdqezarc nãopryy hắmjggn nghĩihsf đxvxcếqfphn hai chữjszu “bộfjdq đxvxcfjdqi” nêhrdgn mớrdpii trởnuizhrdgn nhưqpam vậfsyry.

Tầqsybn Chỉkiot Áahnji phảihlvi giảihlv vờehpe nhưqpam khôvzuhng biếqfpht, mởnuiz miệopryng thay đxvxcahnji đxvxcezarfccii: “Cốeafk tổahnjng, sao trễcchm nhưqpam vầqsyby rồkioti anh còrspwn chưqpama ngủqnmq?”

Cốeafkqpam Sinh khôvzuhi phụnuizc lạrspwi trạrspwng tháxsqdi bìfjdqnh thưqpamehpeng, uốeafkng thêhrdgm mộfjdqt ngụnuizm nưqpamrdpic, sau đxvxcóqfph dậfsyrp thuốeafkc láxsqd trong tay, trảihlv lờehpei: “Vừydoia mớrdpii xong việopryc, tôvzuhi muốeafkn hóqfphng máxsqdt mộfjdqt chúezart.”

fccim gìfjdqqfph chuyệopryn vừydoia xong việopryc, rõnwqofccing côvzuh nhìfjdqn thấnwqoy hắmjggn đxvxcãopryezart mộfjdqt đxvxceafkng tàfccin thuốeafkc dưqpamrdpii châeafkn, chắmjggc hẳswusn đxvxcãopry đxvxclxxlng đxvxcóqfph mộfjdqt tiếqfphng đxvxckiotng hồkiot rồkioti.

Tầqsybn Chỉkiot Áahnji khôvzuhng dáxsqdm vạrspwch trầqsybn Cốeafkqpam Sinh, chỉkiot cong môvzuhi cưqpamehpei nhạrspwt, sau đxvxcóqfph nằgeshm nhoàfccii trêhrdgn hàfccing ràfccio ban côvzuhng, nhìfjdqn chằgeshm chằgeshm vàfccio hưqpam khôvzuhng, nhữjszung táxsqdn câeafky khôvzuhng ngừydoing đxvxcung đxvxcưqpama vìfjdq bịznyz gióqfph thổahnji bay, lạrspwi hỏiwoli: “Vậfsyry còrspwn anh Vưqpamơegpzng, anh ấnwqoy ngủqnmq chưqpama a?”

“Ừyyqi” Cốeafkqpam Sinh trảihlv lờehpei xong, lạrspwi thấnwqoy câeafku trảihlv lờehpei củqnmqa mìfjdqnh quáxsqd ngắmjggn gọzknrn, lạrspwi nóqfphi thêhrdgm: “Đoguhãopry ngủqnmqopryy giờehpe rồkioti.”

Dừydoing mộfjdqt chúezart, Cốeafkqpam Sinh lạrspwi hỏiwoli: “Còrspwn côvzuh xem tivi gìfjdqfcci muộfjdqn nhưqpam vậfsyry vẫvzdyn chưqpama ngủqnmq?”

“Mộfjdqt bộfjdq phim Hàfccin Quốeafkc.” Tầqsybn Chỉkiot Áahnji ngừydoing mộfjdqt chúezart, rõnwqofccing biếqfpht Cốeafkqpam Sinh khôvzuhng cóqfph hứlxxlng thúezar nhưqpamng lạrspwi nóqfphi tiếqfphp: “Làfcci chuyểkiotn thểkiot từydoi mộfjdqt bộfjdq truyệopryn tranh nhưqpamng lạrspwi rấnwqot cóqfphxsqdng tạrspwo.” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.