Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 485 : Tôi ở chung phòng với anh ấy (5)

    trước sau   
Đpdarnlszu dâiflcy bêsfytn kia Cốjghlnqjj Sinh trầnlszm mặvmfbc mộnfynt lúvppbc lâiflcu mớbfiui bìfvxknh tĩaqvcnh mởnlis miệbcudng: “Lúvppbc nãaqvcy côovmt gọypemi đufimiệbcudn thoạgrtyi cho tôovmti sao?”

Cốjghlnqjj Sinh chuyểuiwrn đufimgrtyrgbhi, Tầnlszn Chỉvujw Áorzli chưnqjja kịvujwp phảfvxkn ứvtecng.

Cốjghlnqjj Sinh lạgrtyi lêsfytn tiếrkltng: “Lúvppbc nãaqvcy tôovmti tắkqtym ởnlis suốjghli nưnqjjbfiuc nóqbdzng nêsfytn khôovmtng mang theo đufimiệbcudn thoạgrtyi.”

Tầnlszn Chỉvujw Áorzli lúvppbc nàrgbhy mớbfiui nghĩaqvc đufimếrkltn Cốjghlaqvco gia vàrgbhnqjjơxpavng Đpdarjclpu Khấjiequ, lạgrtyi nóqbdzi: “Vìfvxk Cốjghlaqvco gia vàrgbhnqjjơxpavng tiểuiwru thưnqjj đufimãaqvc tớbfiui nêsfytn tôovmti gọypemi đufimiệbcudn thoạgrtyi tìfvxkm anh.”

........

Cốjghlnqjj Sinh tắkqtym xong đufimi ra khỏuiwri suốjghli nưnqjjbfiuc nóqbdzng, Tiểuiwru Vưnqjjơxpavng đufimãaqvc giơxpav đufimiệbcudn thoạgrtyi di đufimnfynng lêsfytn nóqbdzi vớbfiui hắkqtyn: Cốjghl tổhrqmng, Cốjghlaqvco tiêsfytn sinh vàrgbhnqjjơxpavng tiểuiwru thưnqjj đufimãaqvc gọypemi đufimiệbcudn thoạgrtyi cho tôovmti.”


Cốjghlnqjj Sinh khôovmtng đufimuiwr ýqtgx hắkqtyn, lạgrtyi tìfvxkm đufimiệbcudn thoạgrtyi củnqjja chíhrqmnh mìfvxknh, lúvppbc nàrgbhy trong đufimiệbcudn thoạgrtyi củnqjja hắkqtyn cóqbdz 30 cuộnfync gọypemi nhỡavzb, hầnlszu hếrkltt làrgbh do Cốjghlaqvco gia vàrgbhnqjjơxpavng Đpdarjclpu Khấjiequ gọypemi tớbfiui.

Nửvteca đufimêsfytm rồuonti, hắkqtyn khôovmtng muốjghln trảfvxk lờudrsi, đufimang đufimvujwnh cấjieqt đufimiệbcudn thoạgrtyi thìfvxk trong mắkqtyt lạgrtyi nhìfvxkn thấjieqy trong sốjghl nhữuiwrng cuộnfync gọypemi nhỡavzbqbdz ba chữuiwr “Tiểuiwru Thưnqjjqtgx” đufimnlszu ngóqbdzn tay khẽeepq run, lạgrtyi nghe Tiểuiwru Vưnqjjơxpavng nóqbdzi: “Ồcutv, Thưnqjjqtgx Tầnlszn cũioyfng gọypemi cho tôovmti mộnfynt cuộnfync, chẳxpavng lẽeepqqbdz chuyệbcudn gìfvxk quan trọypemng sao?”

Sau đufimóqbdz Tiểuiwru Vưnqjjơxpavng liềgrtyn gọypemi đufimiệbcudn thoạgrtyi qua cho Tầnlszn Chỉvujw Áorzli, khôovmtng biếrkltt tạgrtyi sao gọypemi mấjieqy lầnlszn cũioyfng khôovmtng cóqbdz ai bắkqtyt mádyijy, Tiểuiwru Vưnqjjơxpavng lạgrtyi nóqbdzi thầnlszm: “Thậjclpt kỳsdvv lạgrty, sao Thưnqjjqtgx Tầnlszn lạgrtyi khôovmtng nhậjclpn đufimiệbcudn thoạgrtyi chứvtec?”

Cốjghlnqjj Sinh nằvtecm trêsfytn giưnqjjudrsng đufimádyij, nhíhrqmu màrgbhy, nghiêsfytng đufimnlszu thấjieqy Tiểuiwru Vưnqjjơxpavng đufimãaqvcvppbp mádyijy, liềgrtyn lấjieqy đufimiệbcudn thoạgrtyi củnqjja mìfvxknh gọypemi qua cho Tầnlszn Chỉvujw Áorzli, khôovmtng ngờudrsovmtjieqy lạgrtyi bắkqtyt mádyijy.

Hắkqtyn khôovmtng nhậjclpn đufimiệbcudn thoạgrtyi củnqjja ôovmtng, cũioyfng khôovmtng biếrkltt họypem đufimãaqvc đufimếrkltn Sơxpavn Trang rồuonti, bâiflcy giờudrs nghe Tầnlszn Chỉvujw Áorzli bádyijo cádyijo, hắkqtyn sửvtecng sốjghlt trong chốjghlc ládyijt: “Bâiflcy giờudrs ôovmtng đufimang ởnlis đufimâiflcu?”

dyijch mộnfynt lúvppbc, Tầnlszn Chỉvujw Áorzli mớbfiui nóqbdzi: “Cốjghlaqvco tiêsfytn sinh đufimang ởnlis tầnlszng 17, phòhvkmng 1709, Lưnqjjơxpavng tiểuiwru thưnqjjnlis phòhvkmng củnqjja anh.”

nqjjơxpavng tiểuiwru thưnqjjnlis phòhvkmng củnqjja hắkqtyn?

nqjjơxpavng Đpdarjclpu Khấjiequ ởnlis trong phòhvkmng củnqjja hắkqtyn?

Cốjghlnqjj Sinh bỗfvxkng nhiêsfytn bốjghlc hỏuiwra, hắkqtyn muốjghln mắkqtyng Tầnlszn Chỉvujw Áorzli mộnfynt trậjclpn, ai bảfvxko côovmt đufimuiwrnqjjơxpavng Đpdarjclpu Khấjiequ ởnlis trong phòhvkmng củnqjja hắkqtyn?

“Ai...” chỉvujwrgbh chưnqjja kịvujwp nóqbdzi, liềgrtyn ýqtgx thứvtecc đufimưnqjjfvxkc giọypemng đufimiệbcudu củnqjja mìfvxknh quádyij hung ádyijc, sau đufimóqbdz liềgrtyn néounmn lạgrtyi, híhrqmt sâiflcu mộnfynt hơxpavi, sau đufimóqbdz liềgrtyn “A” mộnfynt tiếrkltng, liềgrtyn cúvppbp mádyijy.

.....

A… hắkqtyn đufimádyijp lạgrtyi bìfvxknh thưnqjjudrsng nhưnqjj vậjclpy, giốjghlng nhưnqjjrgbh hoàrgbhn toàrgbhn khôovmtng cóqbdz vấjieqn đufimgrtyfvxk.

Tầnlszn Chỉvujw Áorzli nghe thấjieqy trong đufimiệbcudn thoạgrtyi đufimãaqvcqbdz tiếrkltng cúvppbp mádyijy đufimôovmt đufimôovmtnlis đufimnlszu dâiflcy bêsfytn kia, côovmt mớbfiui đufimưnqjja tay tắkqtyt mádyijy, sau đufimóqbdz xoay ngưnqjjudrsi chôovmtn mặvmfbt vàrgbho gốjghli, khóqbdzc.

ovmt thậjclpt sựeepq khôovmtng cóqbdznqjjdyijch đufimuiwr khổhrqm sởnlis.

Nhưnqjjng cóqbdz mộnfynt sốjghl việbcudc, dùcutvovmt biếrkltt mìfvxknh khôovmtng thểuiwr tậjclpn mắkqtyt nhìfvxkn thấjieqy cũioyfng khôovmtng cầnlszn phảfvxki khóqbdz chịvujwu nhưnqjj vậjclpy, bâiflcy giờudrsnqjjơxpavng Đpdarjclpu Khấjiequ vàrgbho phòhvkmng củnqjja Cốjghlnqjj Sinh, hắkqtyn nghe thấjieqy nhưnqjj vậjclpy cũioyfng khôovmtng cóqbdz phảfvxkn ứvtecng gìfvxk, chỉvujw nhưnqjj vậjclpy còhvkmn khiếrkltn côovmt cảfvxkm thấjieqy khóqbdz chịvujwu hơxpavn làrgbh nhìfvxkn thấjieqy Lưnqjjơxpavng Đpdarjclpu Khấjiequ hởnlis hang nằvtecm trêsfytn chiếrkltc giưnqjjudrsng kia nữuiwra, đufimúvppbng làrgbhnqjjfvxkt qua khảfvxkczczng chịvujwu đufimeepqng củnqjja côovmt.

.......

Cốjghlnqjj Sinh tứvtecc giậjclpn néounmm đufimiệbcudn thoạgrtyi di đufimnfynng xuốjghlng sàrgbhn nhàrgbh, lấjieqy mộnfynt đufimiếrkltu thuốjghlc bêsfytn cạgrtynh bàrgbhn, châiflcm lửvteca.

vppbt nửvteca đufimiếrkltu, hắkqtyn khôovmtng nhữuiwrng khôovmtng thểuiwr xoay chuyểuiwrn đufimưnqjjfvxkc tâiflcm tìfvxknh củnqjja mìfvxknh màrgbhhvkmn cảfvxkm thấjieqy khóqbdz chịvujwu hơxpavn, càrgbhng phiềgrtyn muộnfynn hơxpavn, hắkqtyn đufimnfynt nhiêsfytn đufimvtecng dậjclpy, nhặvmfbt đufimiệbcudn thoạgrtyi lêsfytn, mởnlis sốjghl đufimiệbcudn thoạgrtyi củnqjja “Tiểuiwru thưnqjjqtgx”, gọypemi cho côovmt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.