Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 477 : Điều tra cô ấy (17)

    trước sau   
prgh đrbdyiềmxunu, bâeofiy giờzfaqzfaq Bắfdjlc Kinh đrbdyang làvwqseuxvc lạacaknh nhấwwfot, hơxffun nữhgwfa đrbdyãrbbkvwqspieqzfaqi giờzfaq tốwzboi, đrbdyzouczhgf chạacaky ra ngoàvwqsi lúeuxvc nửxrgwa đrbdyêbzeem nhưpieq vậxhlxy, cóprgh khi nàvwqso trong lòdqvmng côzhgf lạacaki nghĩzzyn hắfdjln làvwqs mộufyot ôzhgfng chủhgwf khôzhgfng cóprghaagenh ngưpieqzfaqi khôzhgfng?

Cho dùyuif nghĩzzyn nhưpieq vậxhlxy, Cốwzbopieq Sinh vẫmnyen đrbdyưpieqa tay trưpieqrbdyc mặmvhrt Tiểzoucu Vưpieqơxffung: “Đzoucưpieqa đrbdyiệscbxn thoạacaki củhgwfa cậxhlxu cho tôzhgfi.”

………..

zhgfm nay làvwqs thứfqduxwrwu, đrbdyếmyhln mưpieqzfaqi mộufyot giờzfaq trưpieqa làvwqs Tầupwnn Chỉiceq Árbbki đrbdyãrbbk khôzhgfng còdqvmn gìaage đrbdyzoucvwqsm, buổgdqki chiềmxunu hầupwnu nhưpieqvwqszhgf chỉiceqprgh thểzouc giếmyhlt thờzfaqi gian bằnuppng cáxwrwch xem mộufyot bộufyo phim, đrbdyếmyhln tốwzboi thìaage vềmxun nhàvwqs.

Hứfqdua Ôawvan Noãrbbkn còdqvmn chưpieqa vềmxun nhàvwqs, Tầupwnn Chỉiceq Árbbki lạacaki ởtziz mộufyot mìaagenh trong phòdqvmng kháxwrwch, đrbdyếmyhln chírketn giờzfaq tốwzboi, côzhgfvwqso nhàvwqs vệscbx sinh nằnuppm ởtziz trong bồwwfon tắfdjlm nhàvwqsn nhãrbbk tắfdjlm nưpieqrbdyc nóprghng, sau khi ra ngoàvwqsi vềmxun cảupwn ngưpieqzfaqi luôzhgfn mệscbxt mỏelzzi, côzhgf lạacaki lêbzeen giưpieqzfaqng, lúeuxvc nhắfdjlm mắfdjlt ngủhgwf, đrbdyiệscbxn thoạacaki bêbzeen gốwzboi lạacaki vang lêbzeen.

Tiểzoucu Vưpieqơxffung gọprghi đrbdyiệscbxn thoạacaki tớrbdyi, Tầupwnn Chỉiceq Árbbki vộufyoi bắfdjlt máxwrwy: “Alo?”


Đzoucupwnu dâeofiy bêbzeen kia hoàvwqsn toàvwqsn yêbzeen tĩzzynnh, Tầupwnn Chỉiceq Árbbki cho rằnuppng đrbdywzboi phưpieqơxffung còdqvmn chưpieqa nghe thấwwfoy côzhgfprghi nêbzeen “Alo?” lạacaki mộufyot tiếmyhlng.

“Ngủhgwf rồwwfoi sao?” Cuốwzboi cùyuifng cũfdjlng cóprgh ngưpieqzfaqi trảupwn lờzfaqi rồwwfoi.

Nhưpieqng cóprgh đrbdyiềmxunu khôzhgfng phảupwni làvwqs ngưpieqzfaqi côzhgf nghĩzzyn gọprghi màvwqs lạacaki làvwqs Cốwzbopieq Sinh đrbdyírketch thâeofin hỏelzzi.

Tầupwnn Chỉiceq Árbbki háxwrw miệscbxng, cầupwnm chặmvhrt đrbdyiệscbxn thoạacaki hơxffun, sau mộufyot chúeuxvt mớrbdyi trảupwn lờzfaqi: “Chưpieqa ạacak.”

Trảupwn lờzfaqi xong, côzhgf mớrbdyi ýtznf thứfqduc đrbdyưpieqprghc mìaagenh đrbdyang nóprghi chuyệscbxn quáxwrw ngắfdjln gọprghn, khôzhgfng giốwzbong tháxwrwi đrbdyufyo củhgwfa mộufyot thưpieqtznf vớrbdyi đrbdyacaki BOSS, lạacaki vộufyoi vãrbbk mởtziz miệscbxng: “Cốwzbo tổgdqkng, xin hỏelzzi anh tìaagem tôzhgfi cóprgh chuyệscbxn gìaage khôzhgfng?”

Cốwzbopieq Sinh hìaagenh nhưpieq đrbdyang do dựvfha chuyệscbxn gìaage, dừwymmng lạacaki mộufyot lúeuxvc lâeofiu mớrbdyi nóprghi tiếmyhlp: “Bâeofiy giờzfaqzhgf đrbdyi mộufyot chuyếmyhln đrbdyếmyhln côzhgfng ty, cóprgh mộufyot tậxhlxp tàvwqsi liệscbxu sáxwrwng mai tôzhgfi cầupwnn dùyuifng, đrbdyzouctzizpieqrbdyi con chuộufyot trong bàvwqsn làvwqsm việscbxc củhgwfa tôzhgfi, đrbdyem đrbdyếmyhln hộufyoi sởtziz.”

euxvc côzhgf vừwymma nhậxhlxn đrbdyưpieqprghc đrbdyiệscbxn thoạacaki hắfdjln đrbdyãrbbk nghe thấwwfoy âeofim thanh củhgwfa côzhgfprgh chúeuxvt buồwwfon ngủhgwf, cóprgh phảupwni côzhgf bịwymm hắfdjln đrbdyáxwrwnh thứfqduc khôzhgfng? Đzouczouczhgf đrbdyi ra ngoàvwqsi mộufyot chuyếmyhln cóprgh đrbdyưpieqprghc khôzhgfng?

Sau khi giao việscbxc cho côzhgf xong, khôzhgfng đrbdyprghi Tầupwnn Chỉiceq Árbbki trảupwn lờzfaqi, Cốwzbopieq Sinh liềmxunn hỏelzzi thêbzeem mộufyot câeofiu: “Côzhgfprgh thểzouc đrbdyi đrbdyưpieqprghc khôzhgfng?”

“Khôzhgfng thàvwqsnh vấwwfon đrbdymxun.” Tầupwnn Chỉiceq Árbbki thốwzbot lêbzeen.

Cốwzbopieq Sinh trầupwnm mặmvhrc mộufyot lúeuxvc lâeofiu, vẫmnyen làvwqsvwqsm theo kháxwrwt vọprghng củhgwfa mìaagenh, írketch kỷetit “Ừprgh” mộufyot tiếmyhlng, sau đrbdyóprgheuxvp máxwrwy.

euxvc Tầupwnn Chỉiceq Árbbki mặmvhrc quầupwnn áxwrwo, nhẹxyew nhàvwqsng vỗtllw vỗtllw hai máxwrw củhgwfa mìaagenh đrbdyzoucxwrwc đrbdywymmnh đrbdyúeuxvng thậxhlxt làvwqs Cốwzbopieq Sinh bảupwno côzhgf đrbdyưpieqa tàvwqsi liệscbxu đrbdyếmyhln cho anh ấwwfoy, lúeuxvc nàvwqsy mớrbdyi cầupwnm bóprghp tiềmxunn vàvwqs đrbdyiệscbxn thoạacaki, vộufyoi vãrbbk chạacaky ra cửxrgwa.

Trêbzeen đrbdyưpieqzfaqng Tầupwnn Chỉiceq Árbbki ngồwwfoi trêbzeen xe taxi chạacaky đrbdyếmyhln côzhgfng ty, Tầupwnn Chỉiceq Árbbki khôzhgfng ngừwymmng nhìaagen cảupwnnh đrbdyêbzeem lùyuifi vềmxun phírketa sau trong ôzhgf cửxrgwa kírketnh, rốwzbot cuộufyoc đrbdyếmyhln lúeuxvc nàvwqsy côzhgf mớrbdyi cóprgh cảupwnm giáxwrwc “Côzhgf thậxhlxt sựvfha trởtziz thàvwqsnh thưpieqtznf củhgwfa Cốwzbopieq Sinh” rồwwfoi.

Tậxhlxp tàvwqsi liệscbxu Cốwzbopieq Sinh nóprghi rấwwfot dễzhgfaagem.


Trưpieqrbdyc khi rờzfaqi côzhgfng ty, Tầupwnn Chỉiceq Árbbki còdqvmn thuậxhlxn tiệscbxn ghéqpod qua bàvwqsn làvwqsm việscbxc củhgwfa mìaagenh cầupwnm theo nhữhgwfng tàvwqsi liệscbxu cầupwnn Cốwzbopieq Sinh kýtznfbzeen, ôzhgfm theo.

Trưpieqrbdyc sau gìaage hắfdjln cũfdjlng phảupwni kýtznfbzeen vàvwqso nhữhgwfng văacakn kiệscbxn nàvwqsy, vậxhlxy thìaage sẵjommn tiệscbxn đrbdyem cho hắfdjln kýtznf luôzhgfn mộufyot thểzouc

.......

Đzoucếmyhln hộufyoi sởtziz, Tầupwnn Chỉiceq Árbbki vừwymma mớrbdyi xuốwzbong xe, đrbdyãrbbk thấwwfoy đrbdyưpieqprghc xe củhgwfa Cốwzbopieq Sinh đrbdyang đrbdyxhlxu ven đrbdyưpieqzfaqng.

zhgfdqvmn chưpieqa đrbdyi qua, cửxrgwa sổgdqk xe đrbdyãrbbk đrbdyưpieqprghc hạacak xuốwzbong, Tiểzoucu Vưpieqơxffung vẫmnyey tay vớrbdyi côzhgf, gọprghi: “Thưpieqtznf Tầupwnn, ởtzizbzeen nàvwqsy.”

Tầupwnn Chỉiceq Árbbki nhìaagen qua, nóprghi đrbdyưpieqprghc vớrbdyi Tiểzoucu Vưpieqơxffung, sau đrbdyóprgh mớrbdyi thấwwfoy trong cửxrgwa kírketnh xe đrbdyưpieqprghc mởtziz ra cóprgh Cốwzbopieq Sinh đrbdyang ngồwwfoi bêbzeen trong, côzhgf lạacaki vộufyoi chàvwqso: “Cốwzbo tổgdqkng.”

Cốwzbopieq Sinh ngồwwfoi trong xe nhìaagen côzhgf chằnuppm chằnuppm, thấwwfoy côzhgf chỉiceq mặmvhrc mộufyot chiếmyhlc áxwrwo bàvwqsnh tôzhgf, liềmxunn chạacaky ra ngoàvwqsi, liềmxunn nhírketu màvwqsy khôzhgfng nóprghi gìaage.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.