Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 473 : Điều tra cô ấy (13)

    trước sau   
nmdpi xong, đurekpepyi phưhmpcơddrang lạiwtmi cưhmpcbazoi vớbtevi côeoat mộekilt cáxyaui, mộekilt tay cầpepym mộekilt tậidybp tàfziwi liệnztsu, cấopnst bưhmpcbtevc rờbazoi đureki.

ypikfziwng tuầpepyn trưhmpcbtevc côeoat nhìpepyn qua cơddra cấopnsu côeoatng ty thìpepy đurekiaidng sựwumi trưhmpcmsfnng chíwpwrnh làfziw anh ta màfziw?

Tầpepyn Chỉzdez Áhsbji bưhmpcng mộekilt táxyauch caféfgew đureklkrjng ởmsfn cửiaida văpiqan phòiaidng trốpepy mắlkrjt nhìpepyn mộekilt chúyehyt, mớbtevi đurekjxqay cửiaida đureki vàfziwo.

Trêzdezn bàfziwn làfziwm việnztsc đurekpepyi diệnztsn cửiaida cónmdp chúyehyt loạiwtmn, chấopnst đurekpepyy cáxyauc tậidybp tàfziwi liệnztsu, trêzdezn ghếnuelfziwm việnztsc trốpepyng rỗonrkng, khôeoatng cónmdp ai.

Tầpepyn Chỉzdez Áhsbji nhíwpwru màfziwy, hầpepyu nhưhmpc chưhmpca kịsiujp suy nghĩntrvpepy đurekãebij chuyểublpn tầpepym mắlkrjt từqmmm phòiaidng làfziwm việnztsc đurekếnueln cửiaida sổiaid.

Đtpqaưhmpca lưhmpcng vềddra phíwpwra côeoatfziw mộekilt ngưhmpcbazoi cónmdpnmdpng lưhmpcng khôeoatng thểublpfziwo quen thuộekilc hơddran, tay tùojfmy ýgpfq chốpepyng lêzdezn kíwpwrnh, đurekpepyu ngónmdpn tay thon dàfziwi đurekimiyp đurekiaid, cầpepym đurekiếnuelu thuốpepyc, đurekang nhậidybn đurekiệnztsn thoạiwtmi, giọnmtnng nónmdpi thanh đurekiwtmm dễxhkc nghe, làfziwpepynh thứlkrjc nónmdpi chuyệnztsn đurekiểublpn hìpepynh củiotna Cốpepyhmpc Sinh: “Ừutxt,… tôeoati hiểublpu rồcadli,… đurekưhmpcyehyc… khôeoatng thàfziwnh vấopnsn đurekddra, tốpepyi ngàfziwy mốpepyt gặvsyep.”

yehyp máxyauy, trong phòiaidng làfziwm việnztsc lạiwtmi trởmsfnzdezn yêzdezn tĩntrvnh.

Tầpepyn Chỉzdez Áhsbji nhìpepyn chằnmpam chằnmpam bónmdpng lưhmpcng củiotna Cốpepyhmpc Sinh, đurekpepyu ónmdpc trốpepyng rỗonrkng, khôeoatng kịsiujp phảonrkn ứlkrjng, cuốpepyi cùojfmng làfziw chuyệnztsn gìpepy đurekãebij xảonrky ra a…

Cốpepyhmpc Sinh đurekưhmpca ngónmdpn tay cầpepym thuốpepyc lêzdezn húyehyt, nhữbxrsng vòiaidng khónmdpi đurekimiyp đurekiaid từqmmm miệnztsng hắlkrjn bay ra, hắlkrjn nhưhmpc nhớbtev lạiwtmi trong phòiaidng làfziwm việnztsc vừqmmma cónmdp ngưhmpcbazoi bưhmpcbtevc vàfziwo, quay ngưhmpcbazoi nhìpepyn vềddra phíwpwra Tầpepyn Chỉzdez Áhsbji.

Hắlkrjn nhìpepyn chằnmpam chằnmpam côeoat mộekilt lúyehyc lâbxrsu, vẫjuvtn làfziw khuôeoatn mặvsyet ngốpepyc ngốpepyc nhưhmpc vậidyby, giốpepyng nhưhmpc ngưhmpcbazoi mấopnst hồcadln, nhưhmpcng chíwpwrnh làfziw đurekôeoati mắlkrjt sáxyaung to nàfziwy dùojfmnmdp nhìpepyn chằnmpam chằnmpam côeoat, côeoatiwtmng khôeoatng phảonrkn ứlkrjng, lúyehyc nàfziwy hắlkrjn mớbtevi xoay hẳmmown ngưhmpcbazoi đureklkrjng đurekpepyi diệnztsn vớbtevi côeoat, sau đurekónmdp mớbtevi hắlkrjn giọnmtnng, pháxyau tan yêzdezn tĩntrvnh trong phòiaidng.

Con ngưhmpcơddrai đureken kịsiujt củiotna Tầpepyn Chỉzdez Áhsbji xoay chuyểublpn hai vòiaidng, sau đurekónmdp vẻxagh mặvsyet lạiwtmi phụwpwrc hồcadli lạiwtmi tinh thầpepyn.

Cốpepyhmpc Sinh khôeoatng thểublpfziwm gìpepy kháxyauc hơddran làfziw mởmsfn miệnztsng: “Cónmdp việnztsc gìpepy sao?”

Tầpepyn Chỉzdez Áhsbji thấopnsy cảonrk ngưhmpcbazoi run rẩjxqay mộekilt cáxyaui, caféfgewhmpcng trêzdezn tay bắlkrjn ra mu bàfziwn tay khiếnueln côeoat tỉzdeznh táxyauo hơddran: “Tôeoati, tôeoati…”

Ban đurekpepyu nhìpepyn thấopnsy đurekiaidng sựwumi trưhmpcmsfnng kia côeoat đurekãebij chuẩjxqan bịsiuj tinh thầpepyn tốpepyt từqmmm sớbtevm nhưhmpcng lúyehyc nàfziwy nhìpepyn thấopnsy hắlkrjn từqmmm ngữbxrs trong đurekpepyu đurekãebij khôeoatng còiaidn mộekilt mốpepyng, côeoatopnsp úyehyng: “Tôeoati” vàfziwi tiếnuelng, cũiwtmng khôeoatng thểublpnmdpi ra mộekilt câbxrsu hoàfziwn chỉzdeznh, cuốpepyi cùojfmng mặvsyet trởmsfnzdezn đurekhbra chónmdpt, cónmdp chúyehyt lúyehyng túyehyng luốpepyng cuốpepyng cắlkrjn môeoati, cúyehyi đurekpepyu, khôeoatng nónmdpi thêzdezm đurekưhmpcyehyc gìpepy.

Phảonrkn ứlkrjng củiotna côeoateoat tộekili nhưhmpc vậidyby cónmdp thểublp lấopnsy lòiaidng Cốpepyhmpc Sinh, tâbxrsm tìpepynh hắlkrjn lúyehyc táxyauc chiếnueln lúyehyc nãebijy đurekang gay go giờbazo lạiwtmi trởmsfnzdezn ung dung hơddran rấopnst nhiềddrau, mặvsyet màfziwy lạiwtmi trởmsfnzdezn dịsiuju hiềddran, hắlkrjn đureklkrjng thẳmmowng ngưhmpcbazoi, đureki vềddra phíwpwra côeoat, còiaidn khoảonrkng hai méfgewt thìpepy hắlkrjn bỗonrkng dừqmmmng bưhmpcbtevc, ngónmdpn tay giữbxrsa dậidybp thuốpepyc, néfgewm tàfziwn thuốpepyc vàfziwo thùojfmng ráxyauc, mớbtevi lầpepyn nữbxrsa bưhmpcbtevc vềddra phíwpwra côeoat, đureklkrjng trưhmpcbtevc mặvsyet côeoat, nhìpepyn lưhmpcbtevt qua táxyauch caféfgew trong tay côeoat: “Tôeoati?”

Hỏhbrai xong, hắlkrjn cũiwtmng khôeoatng chờbazoeoat trảonrk lờbazoi, liềddran đurekónmdpn lấopnsy táxyauch caféfgew trêzdezn tay côeoat, bưhmpcng đurekếnueln bêzdezn môeoati uốpepyng mộekilt hớbtevp, sau đurekónmdp mớbtevi cúyehyi đurekpepyu nhin chằnmpam chằnmpam đurekzdeznh đurekpepyu củiotna côeoat mộekilt chúyehyt, lạiwtmi nhìpepyn đurekpepyng tàfziwi liệnztsu trêzdezn tay côeoat, liềddran nónmdpi: “Báxyauo cáxyauo sao?”

“Ừutxt.” Tầpepyn Chỉzdez Áhsbji gậidybt đurekpepyu lung tung, sau đurekónmdp liềddran vộekili vàfziwng đurekưhmpca tàfziwi liệnztsu cho hắlkrjn.

Cốpepyhmpc Sinh khôeoatng cầpepym, lạiwtmi quay ngưhmpcbazoi đurekvsyet tach caféfgew trêzdezn khay tràfziw, giậidybt mộekilt tờbazo khăpiqan giấopnsy đurekưhmpca cho Tầpepyn Chỉzdez Áhsbji.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.