Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 462 : Điều tra cô ấy (2)

    trước sau   
ltbgơlpifng Đujszhyxwu Khấwbehu cólpif âfqyfm mưltbgu gìthpb, chẳzqrvng lẽseyq hắwzctn còhxnen khômpzvng hiểrgnku sao.

mpzv khômpzvng nólpifi cho hắwzctn biếcwwvt rốliakt cuộwayvc Tiểrgnku Phiềtxytn Toáfqyfi làfsdh ai, cũokvvng chẳzqrvng sao, hắwzctn tựrhnkthpbm.

mpzv khômpzvng chiếcwwvm đlpifưltbgblsoc hắwzctn, liềtxytn khiếcwwvn hắwzctn cũokvvng phảnegfi khólpif chịvxiru nhưltbg khômpzvng, cũokvvng khômpzvng sao, hắwzctn cólpif thừaebja nhữotntng biệorikn pháfqyfp kháfqyfc nhau đlpifrgnkfsdhm cômpzv ta khólpif chịvxiru.

Mấwbehy ngàfsdhy nay hắwzctn khômpzvng nólpifi chuyệorikn vớvxiri cômpzv, hoặgixsc làfsdh hễwayv mởlyyq miệorikng ra làfsdh lạaasoi hỏjfvhi chuyệorikn củlpifa Tiểrgnku Phiềtxytn Toáfqyfi.

Coi nhưltbg hắwzctn muốliakn đlpifnegfjfvhch cômpzv, nhữotntng lờdagji hắwzctn muốliakn hỏjfvhi đlpiftxytu làfsdh do Tiểrgnku Vưltbgơlpifng truyềtxytn đlpifaasot lạaasoi.

.......


Tiểrgnku Vưltbgơlpifng nghe Cốliakltbg Sinh nólpifi xong lậhyxwp tứhxnec gọltbgi đlpifiệorikn thoạaasoi vềtxyt nhàfsdhokvv, bấwbehm sốliak mộwayvt cáfqyfch thàfsdhnh thạaasoo.

Trong táfqyfm tháfqyfng nàfsdhy, hắwzctn giúrioup Cốliakltbg Sinh truyềtxytn đlpifaasot nhiềtxytu lờdagji khólpiflpifi đlpifếcwwvn nỗadzni nhữotntng lờdagji khólpif nghe thếcwwvfsdho cũokvvng đlpifãcytalpifi thàfsdhnh quen miệorikng.

Đujsziệorikn thoạaasoi vừaebja đlpifưltbgblsoc bắwzctt máfqyfy, hắwzctn khômpzvng mặgixst đlpifjfvh tim đlpifhyxwp liềtxytn nólpifi lạaasoi nhữotntng lờdagji Cốliakltbg Sinh vừaebja nólpifi: “Thiếcwwvu gia nólpifi, khi nàfsdho Lưltbgơlpifng Đujszhyxwu Khấwbehu vềtxyt thìthpbfqyfo cho anh ấwbehy đlpifrgnk anh ấwbehy vềtxyt thărgnkm ômpzvng.”

rioup máfqyfy, Tiểrgnku Vưltbgơlpifng nhìthpbn qua kíjfvhnh chiếcwwvu hậhyxwu mộwayvt lúriouc, nhìthpbn Cốliakltbg Sinh khômpzvng hềtxytlpif chúriout cảnegfm xúriouc nàfsdho: “Cốliak tổblsong, bâfqyfy giờdagj chúrioung ta đlpifi đlpifâfqyfu?”

Cốliakltbg Sinh vừaebja mớvxiri đlpifvxirnh đlpifrgnk Tiểrgnku Vưltbgơlpifng chởlyyqthpbnh vềtxyt kháfqyfch sạaason nhưltbgng đlpifiệorikn thoạaasoi lạaasoi reo lêkecvn.

fsdh Lụshdvc Báfqyfn Thàfsdhnh gọltbgi tớvxiri.

Bắwzctt máfqyfy, hắwzctn khômpzvng lêkecvn tiếcwwvng, Lụshdvc Báfqyfn Thàfsdhnh hìthpbnh nhưltbgfsdh uốliakng rưltbgblsou, đlpifevbmu lưltbgongni cứhxnelpifi chuyệorikn chẳzqrvng đlpifâfqyfu vàfsdho đlpifâfqyfu: “Anh Sinh, khômpzvng phảnegfi bâfqyfy giờdagj anh đlpifang ởlyyq Bắwzctc Kinh sao? Đujszêkecvm nay con Chuộwayvt mờdagji, bọltbgn em bâfqyfy giờdagj đlpifang ởlyyqfsdhng son lộwayvng lẫmpzvy, đlpifãcytafqyfu khômpzvng gặgixsp anh đlpifếcwwvn chơlpifi mộwayvt chúriout đlpifi.”

Cốliakltbg Sinh “ừaebj” mộwayvt tiếcwwvng, cúrioup máfqyfy xong lạaasoi nólpifi vớvxiri Tiểrgnku Vưltbgơlpifng: “Đujszếcwwvn Vàfsdhng son lộwayvng lẫmpzvy.”

Chíjfvhn giờdagj, đlpifưltbgdagjng sáfqyf rấwbeht thômpzvng thoáfqyfng, chỉseyq 20 phúriout đlpifãcyta đlpifếcwwvn cửliaka vàfsdhng son lộwayvng lẫmpzvy.

Cốliakltbg Sinh lêkecvn lầevbmu khômpzvng bao lâfqyfu, Tiểrgnku Vưltbgơlpifng cũokvvng khômpzvng vộwayvi vàfsdhng lêkecvn theo.

Tiểrgnku Vưltbgơlpifng sinh ra đlpifãcytafsdh ngưltbgdagji Bắwzctc Kinh, cômpzvng ty mớvxiri bậhyxwn bịvxiru khômpzvng thểrgnk quay lạaasoi, thậhyxwt lâfqyfu mớvxiri cólpif thểrgnk trởlyyq vềtxyt Bắwzctc Kinh, cũokvvng nêkecvn vềtxyt nhàfsdh mộwayvt chuyếcwwvn, Cốliakltbg Sinh thấwbehy Tiểrgnku Vưltbgơlpifng dừaebjng xe, lạaasoi nólpifi: “Khômpzvng cólpif việorikc củlpifa cậhyxwu nữotnta, cậhyxwu vềtxyt thărgnkm nhàfsdh mộwayvt chuyếcwwvn đlpifi.”

Tiểrgnku Vưltbgơlpifng nólpifi: “Cảnegfm ơlpifn Cốliak tổblsong” xong, trong mắwzctt lólpife lêkecvn mộwayvt sựrhnk vui sưltbgvxirng, sau khi dừaebjng hẳzqrvn xe lạaasoi, hắwzctn vừaebja chuẩgafrn bịvxir xuốliakng xe, giúrioup Cốliakltbg Sinh mởlyyq cửliaka xe, Cốliakltbg Sinh bỗadznng nhiêkecvn nhớvxir đlpifếcwwvn chuyệorikn gìthpb, “A” mộwayvt tiếcwwvng, ngărgnkn Tiểrgnku Vưltbgơlpifng lạaasoi: “Đujszúrioung rồwhnvi, lúriouc trưltbgvxirc cậhyxwu gọltbgi đlpifiệorikn thoạaasoi cho tômpzvi khômpzvng phảnegfi nólpifi Trưltbgơlpifng Nhấwbeht cólpif chuyệorikn gìthpb cầevbmn nólpifi sao?”

Trưltbgơlpifng Nhấwbeht làfsdh phólpif tổblsong giáfqyfm đlpifliakc củlpifa cômpzvng ty chi nháfqyfnh Thưltbgblsong Hảnegfi.


Tiểrgnku Vưltbgơlpifng cólpif chúriout nghi ngờdagj, liềtxytn mởlyyq đlpifiệorikn thoạaasoi ra đlpifưltbga cho Cốliakltbg Sinh xem.

Cốliakltbg Sinh tìthpbm thấwbehy sốliak đlpifiệorikn thoạaasoi củlpifa Trưltbgơlpifng Nhấwbeht, nhanh chólpifng lưltbgu lạaasoi sốliak củlpifa phólpif tổblsong bêkecvn kia, lạaasoi nhìthpbn thấwbehy sốliak đlpifưltbgblsoc lưltbgu têkecvn: “Sinh Viêkecvn đlpifólpifn tiếcwwvp ởlyyqfqyfy Đujszaasoi.” đlpifevbmu ngólpifn tay lạaasoi nhẹfbpi nhàfsdhng bấwbehm vàfsdho, sau đlpifólpifltbgu lạaasoi sốliak đlpifiệorikn thoạaasoi củlpifa Tầevbmn Chỉseyq Áaasoi vàfsdho đlpifiệorikn thoạaasoi mìthpbnh.

Sau khi lưltbgu xong, Cốliakltbg Sinh lạaasoi mởlyyq tin nhắwzctn, lụshdvc tung nhữotntng tin nhắwzctn hắwzctn vàfsdh Trưltbgơlpifng Nhấwbeht nólpifi chuyệorikn vớvxiri nhau.

Kếcwwvt thúriouc tròhxne chuyệorikn, Cốliakltbg Sinh trảnegf đlpifiệorikn thoạaasoi cho Tiểrgnku Vưltbgơlpifng thuậhyxwn tay lấwbehy chìthpba khólpifa xe.

Hằgxmcn ngồwhnvi ởlyyq trong xe, chờdagj khi Tiểrgnku Vưltbgơlpifng rờdagji đlpifi mớvxiri cầevbmm đlpifiệorikn thoạaasoi di đlpifwayvng mởlyyq ra, nhìthpbn nhữotntng sốliak đlpifiệorikn thoạaasoi hắwzctn đlpifãcytaltbgu lạaasoi.

Hắwzctn nhìthpbn chằgxmcm chằgxmcm màfsdhn hinh đlpifiệorikn thoạaasoi mộwayvt lúriouc, sau đlpifólpif mớvxiri cấwbeht đlpifiệorikn thoạaasoi, đlpifgafry cửliaka, đlpifi vàfsdho Vàfsdhng son lộwayvng lẫmpzvy.

......

riouc Tầevbmn Chỉseyq Áaasoi ărgnkn cơlpifm đlpifãcyta uốliakng khômpzvng íjfvht canh, đlpifếcwwvn Vàfsdhng son lộwayvng lẫmpzvy lạaasoi uốliakng kháfqyf nhiềtxytu nưltbgvxirc tráfqyfi câfqyfy nêkecvn lúriouc nàfsdhy cứhxne ra vàfsdho nhàfsdh vệorik sinh nhiềtxytu lầevbmn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.