Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 408 : Hắn vì uống nhầm một ánh mắt, yêu cô suốt cuộc đời (8)

    trước sau   
xndn dừzvbqng hẳgcckn xe, ngồtpcfi trong xe mộwxxut lályhjt rồtpcfi mớduuci cầmnxjm chìsbada khópwsaa xuốgkbvng xe, lấsviuy hàqesjnh lýzaev từzvbq cốgkbvp sau đxcwui vàqesjo thang mályhjy, đxcwui đxcwuếkpsvn phòeyilng Chu Tịutksnh nópwsai.

Phòeyilng 201 ởycws lầmnxju hai, phòeyilng cuốgkbvi cùaoucng.

Trong hàqesjnh lang rấsviut yêchyrn tĩmqhqnh, nhâqesjn viêchyrn phụpwhgc vụpwhgrrgfng khôxndnng cópwsa, chỉqfgwpwsaxndnqesjqesjnh lýzaev trong tay, bályhjnh xe ma sályhjt vớduuci nềbbbun gạbcbsch tạbcbso nêchyrn tiếkpsvng vang.

eyiln chưimzia đxcwui tớduuci cửsbada, Tầmnxjn Chỉqfgw Ábzici đxcwuãzaev nghe thấsviuy tiếkpsvng Chu Tịutksnh cưimziwxxui.

xndn khôxndnng cópwsa ýzaev đxcwuutksnh quan tâqesjm xem bọlyhjn họlyhj đxcwuang cưimziwxxui cályhji gìsbad, rũrrgf mi mắmrizt sưimzing đxcwumnxj, đxcwui tớduuci cửsbada, giơqbbv tay lêchyrn, vừzvbqa mớduuci chuẩkpsvn bịutks đxcwukpsvy cửsbada đxcwuãzaev nghe thấsviuy giọlyhjng nópwsai củovjaa Chu Tịutksnh: “Tiểfpcuu Khấsviuu, cậwisuu cũrrgfng đxcwuzvbqng đxcwufpcu ýzaev nhiềbbbuu, con bémnxj nghèbrixo nàqesjy khôxndnng uy hiếkpsvp đxcwuưimzimywfc cậwisuu đxcwuâqesju, Cốgkbvimzi Sinh chỉqfgwqesj vui đxcwuùaouca mộwxxut chúeazct màqesj thôxndni…”

Đlalwwxxung tályhjc đxcwukpsvy cửsbada củovjaa Tầmnxjn Chỉqfgw Ábzici còeyiln chưimzia xong, ngay sau đxcwuópwsa liềbbbun nghe thấsviuy tiếkpsvng củovjaa Lưimziơqbbvng Đlalwwisuu Khấsviuu: “Làqesjm sao cậwisuu biếkpsvt đxcwuưimzimywfc Dưimzi Sinh chỉqfgw chơqbbvi đxcwuùaouca mộwxxut chúeazct? Cópwsa khi anh ấsviuy yêchyru con bémnxjsviuy thậwisut rồtpcfi đxcwuópwsa.”

“Khôxndnng đxcwuâqesju, lúeazcc trưimziduucc tớduuc đxcwuếkpsvn khályhjch sạbcbsn Bốgkbvn mùaouca, lúeazcc gặblbip đxcwuưimzimywfc Cốgkbvimzi Sinh vàqesj Lụpwhgc Bályhjn Thàqesjnh đxcwuang tályhjn gẫhjegu, tớduuc đxcwuãzaevxndnsbadnh nghe thấsviuy họlyhjpwsai gìsbad rồtpcfi…” Chu Tịutksnh vừzvbqa nópwsai vừzvbqa làqesjm nhưimzi đxcwuang nhớduuc lạbcbsi nộwxxui dung, kểfpcu: “... Àfwjx, mìsbadnh cópwsa ghi âqesjm, mìsbadnh mởycws cho cậwisuu nghe…”

Tiếkpsvng nópwsai củovjaa Chu Tịutksnh kếkpsvt thúeazcc, Tầmnxjn Chỉqfgw Ábzici nghe thấsviuy cópwsa tiếkpsvng sha sha sha sau đxcwuópwsaqesj tiếkpsvng củovjaa Lụpwhgc Bályhjn Thàqesjnh: “Anh Sinh, anh thívwnach chịutksqesju rồtpcfi sao?”

ChuTịutksnh sợmywfimziơqbbvng Đlalwwisuu Khấsviuu khôxndnng hiểfpcuu, dừzvbqng lạbcbsi giảwhesi thívwnach vớduuci Lưimziơqbbvng Đlalwwisuu Khấsviuu: “Chịutksqesju làqesjpwsai cậwisuu đxcwuópwsa.”

ChuTịutksnh vừzvbqa nópwsai xong, trong đxcwuiệzvjzn thoạbcbsi củovjaa côxndn lạbcbsi cópwsa tiếkpsvng “xìsbadsbad” củovjaa Cốgkbvimzi Sinh cưimziwxxui khẽdrro mộwxxut tiếkpsvng: “Lụpwhgc Bályhjn Thàqesjnh, cậwisuu đxcwuùaouca gìsbad vậwisuy chứycws, sao tôxndni cópwsa thểfpcu thívwnach côxndnsviuy?”

“Anh chạbcbsm qua chịutkssviuy rồtpcfi chứycws? Hay nópwsai đxcwuúeazcng hơqbbvn làqesj từzvbq trưimziduucc đxcwuâqesjy rấsviut lâqesju anh đxcwuãzaev chạbcbsm tớduuci rồtpcfi? Tốgkbvi thiểfpcuu làqesj ngàqesjy anh đxcwui đxcwuópwsan côxndnsviuy vềbbbu khályhjch sạbcbsn Bốgkbvn mùaouca phảwhesi khôxndnng? Anh khôxndnng thívwnach chịutkssviuy sao lạbcbsi chạbcbsm vàqesjo chịutkssviuy?”

Trong đxcwuoạbcbsn ghi âqesjm lạbcbsi dừzvbqng mấsviuy giâqesjy, mớduuci truyềbbbun đxcwuếkpsvn âqesjm thanh nhàqesjn nhạbcbst củovjaa Cốgkbvimzi Sinh: “Cậwisuu đxcwuzvbqng nghĩmqhq nhiềbbbuu, tôxndni chỉqfgwpwsa cảwhesm giályhjc hứycwsng thúeazc vớduuci cơqbbv thểfpcu củovjaa côxndnsviuy màqesj thôxndni, cảwhesm giályhjc cũrrgfng khôxndnng tệzvjz lắmrizm, ngoàqesji ra cũrrgfng khôxndnng cópwsa bấsviut kỳwhes ýzaev nghĩmqhqqesjo khályhjc.”

sbadnh nhưimzi đxcwuoạbcbsn ghi âqesjm đxcwuãzaev hếkpsvt, Chu Tịutksnh lạbcbsi mởycws miệzvjzng: “Vìsbad vậwisuy, cậwisuu khôxndnng cầmnxjn coi chuyệzvjzn củovjaa con bémnxj kia làqesj chuyệzvjzn đxcwuályhjng lo, Cốgkbvimzi Sinh chỉqfgwpwsa hứycwsng thúeazc vớduuci cơqbbv thểfpcu củovjaa côxndnsviuy màqesj thôxndni, lạbcbsi nópwsai, đxcwuàqesjn ôxndnng trêchyru hoa ghẹolioo nguyệzvjzt làqesj chuyệzvjzn rấsviut bìsbadnh thưimziwxxung, huốgkbvng chi Cốgkbvimzi Sinh lạbcbsi làqesj đxcwuàqesjn ôxndnng củovjaa đxcwuàqesjn ôxndnng, chẳgcckng lẽdrro cậwisuu còeyiln trôxndnng cậwisuy hắmrizn mộwxxut đxcwuwxxui mộwxxut kiếkpsvp yêchyru mộwxxut ngưimziwxxui phụpwhg nữbzic?”

“Vậwisuy cũrrgfng tốgkbvt, Dưimzi Sinh ởycwschyrn ngoàqesji thếkpsvqesjo tớduucrrgfng khôxndnng dályhjm quảwhesn.

imziơqbbvng Đlalwwisuu Khấsviuu nghe xong đxcwuoạbcbsn băxndnng ghi âqesjm, giọlyhjng nópwsai từzvbq lo lắmrizng giờwxxu đxcwuãzaev chuyểfpcun sang thưimzi thảwhesqbbvn rấsviut nhiềbbbuu.

“Khôxndnng phảwhesi Cốgkbvimzi Sinh ngủovja vớduuci côxndnsviuy rồtpcfi sao, dùaouc sao trong lúeazcc cậwisuu đxcwui hắmrizn cũrrgfng khôxndnng ra ngoàqesji tìsbadm ngưimziwxxui phụpwhg nữbzic khályhjc, vậwisuy cũrrgfng đxcwuovja sạbcbsch sẽdrro rồtpcfi! Cópwsa đxcwuiềbbbuu con bémnxj nghèbrixo khổovja kia chắmrizc cũrrgfng khôxndnng biếkpsvt bảwhesn thâqesjn chỉqfgwqesjxndnng cụpwhg đxcwufpcu Cốgkbvimzi Sinh chơqbbvi, nópwsai khôxndnng chừzvbqng hắmrizn đxcwugkbvi xửsbad dịutksu dàqesjng vớduuci côxndnsviuy mộwxxut chúeazct, che chởycws cho côxndn ta, nópwsai vàqesji câqesju êchyrm tai, côxndneyiln đxcwumnxjn đxcwuwxxun đxcwuếkpsvn nỗmywfi tin Cốgkbvimzi Sinh yêchyru mìsbadnh đxcwuópwsa chứycws…” Chu Tịutksnh nópwsai tớduuci đxcwuâqesjy lạbcbsi cưimziwxxui khinh bỉqfgw.

imziơqbbvng Đlalwwisuu Khấsviuu nghe thấsviuy Chu Tịutksnh cưimziwxxui cũrrgfng cưimziwxxui theo hai tiếkpsvng, xoay chuyểfpcun câqesju chuyệzvjzn: “Đlalwưimzimywfc rồtpcfi, đxcwuzvbqng nópwsai nhữbzicng chuyệzvjzn nàqesjy nữbzica, đxcwuãzaev 4h30 rồtpcfi, côxndnsviuy cũrrgfng sắmrizp đxcwuếkpsvn đxcwuópwsa, lályhjt nữbzica côxndnsviuy nghe đxcwuưimzimywfc thìsbad khôxndnng tốgkbvt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.