Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 408 : Hắn vì uống nhầm một ánh mắt, yêu cô suốt cuộc đời (8)

    trước sau   
cvpl dừoajxng hẳtufjn xe, ngồfyysi trong xe mộzeprt lánmoet rồfyysi mớtxapi cầchtrm chìdkona khóyntda xuốoeufng xe, lấxdioy hàhnxanh lýhdnk từoajx cốoeufp sau đwrbsi vàhnxao thang mánmoey, đwrbsi đwrbsếnmoen phòwvting Chu Tịgxwinh nóyntdi.

Phòwvting 201 ởnmab lầchtru hai, phòwvting cuốoeufi cùqlftng.

Trong hàhnxanh lang rấxdiot yêqfmyn tĩizsgnh, nhâokbbn viêqfmyn phụpvawc vụpvawokbbng khôcvplng cóyntd, chỉhznpyntdcvplhnxahnxanh lýhdnk trong tay, bánmoenh xe ma sánmoet vớtxapi nềvizpn gạqfmych tạqfmyo nêqfmyn tiếnmoeng vang.

wvtin chưnobca đwrbsi tớtxapi cửyzpva, Tầchtrn Chỉhznp Átywti đwrbsãnvez nghe thấxdioy tiếnmoeng Chu Tịgxwinh cưnobcuwqri.

cvpl khôcvplng cóyntd ýhdnk đwrbsgxwinh quan tâokbbm xem bọxqgdn họxqgd đwrbsang cưnobcuwqri cánmoei gìdkon, rũokbb mi mắnvezt sưnobcng đwrbsxsfd, đwrbsi tớtxapi cửyzpva, giơjpdf tay lêqfmyn, vừoajxa mớtxapi chuẩcvpln bịgxwi đwrbscvply cửyzpva đwrbsãnvez nghe thấxdioy giọxqgdng nóyntdi củmztla Chu Tịgxwinh: “Tiểliipu Khấxdiou, cậmztlu cũokbbng đwrbsoajxng đwrbsliip ýhdnk nhiềvizpu, con béoajx nghèeyxeo nàhnxay khôcvplng uy hiếnmoep đwrbsưnobcchtrc cậmztlu đwrbsâokbbu, Cốoeufnobc Sinh chỉhznphnxa vui đwrbsùqlfta mộzeprt chúvtwgt màhnxa thôcvpli…”

Đqjkazeprng tánmoec đwrbscvply cửyzpva củmztla Tầchtrn Chỉhznp Átywti còwvtin chưnobca xong, ngay sau đwrbsóyntd liềvizpn nghe thấxdioy tiếnmoeng củmztla Lưnobcơjpdfng Đqjkamztlu Khấxdiou: “Làhnxam sao cậmztlu biếnmoet đwrbsưnobcchtrc Dưnobc Sinh chỉhznp chơjpdfi đwrbsùqlfta mộzeprt chúvtwgt? Cóyntd khi anh ấxdioy yêqfmyu con béoajxxdioy thậmztlt rồfyysi đwrbsóyntd.”

“Khôcvplng đwrbsâokbbu, lúvtwgc trưnobctxapc tớtxap đwrbsếnmoen khánmoech sạqfmyn Bốoeufn mùqlfta, lúvtwgc gặjpdfp đwrbsưnobcchtrc Cốoeufnobc Sinh vàhnxa Lụpvawc Bánmoen Thàhnxanh đwrbsang tánmoen gẫhuwlu, tớtxap đwrbsãnvezcvpldkonnh nghe thấxdioy họxqgdyntdi gìdkon rồfyysi…” Chu Tịgxwinh vừoajxa nóyntdi vừoajxa làhnxam nhưnobc đwrbsang nhớtxap lạqfmyi nộzepri dung, kểliip: “... Àoajx, mìdkonnh cóyntd ghi âokbbm, mìdkonnh mởnmab cho cậmztlu nghe…”

Tiếnmoeng nóyntdi củmztla Chu Tịgxwinh kếnmoet thúvtwgc, Tầchtrn Chỉhznp Átywti nghe thấxdioy cóyntd tiếnmoeng sha sha sha sau đwrbsóyntdhnxa tiếnmoeng củmztla Lụpvawc Bánmoen Thàhnxanh: “Anh Sinh, anh thísjwxch chịgxwiokbbu rồfyysi sao?”

ChuTịgxwinh sợchtrnobcơjpdfng Đqjkamztlu Khấxdiou khôcvplng hiểliipu, dừoajxng lạqfmyi giảoujli thísjwxch vớtxapi Lưnobcơjpdfng Đqjkamztlu Khấxdiou: “Chịgxwiokbbu làhnxayntdi cậmztlu đwrbsóyntd.”

ChuTịgxwinh vừoajxa nóyntdi xong, trong đwrbsiệuwqrn thoạqfmyi củmztla côcvpl lạqfmyi cóyntd tiếnmoeng “xìdkondkon” củmztla Cốoeufnobc Sinh cưnobcuwqri khẽhdnk mộzeprt tiếnmoeng: “Lụpvawc Bánmoen Thàhnxanh, cậmztlu đwrbsùqlfta gìdkon vậmztly chứjitr, sao tôcvpli cóyntd thểliip thísjwxch côcvplxdioy?”

“Anh chạqfmym qua chịgxwixdioy rồfyysi chứjitr? Hay nóyntdi đwrbsúvtwgng hơjpdfn làhnxa từoajx trưnobctxapc đwrbsâokbby rấxdiot lâokbbu anh đwrbsãnvez chạqfmym tớtxapi rồfyysi? Tốoeufi thiểliipu làhnxa ngàhnxay anh đwrbsi đwrbsóyntdn côcvplxdioy vềvizp khánmoech sạqfmyn Bốoeufn mùqlfta phảoujli khôcvplng? Anh khôcvplng thísjwxch chịgxwixdioy sao lạqfmyi chạqfmym vàhnxao chịgxwixdioy?”

Trong đwrbsoạqfmyn ghi âokbbm lạqfmyi dừoajxng mấxdioy giâokbby, mớtxapi truyềvizpn đwrbsếnmoen âokbbm thanh nhàhnxan nhạqfmyt củmztla Cốoeufnobc Sinh: “Cậmztlu đwrbsoajxng nghĩizsg nhiềvizpu, tôcvpli chỉhznpyntd cảoujlm giánmoec hứjitrng thúvtwg vớtxapi cơjpdf thểliip củmztla côcvplxdioy màhnxa thôcvpli, cảoujlm giánmoec cũokbbng khôcvplng tệuwqr lắnvezm, ngoàhnxai ra cũokbbng khôcvplng cóyntd bấxdiot kỳjitr ýhdnk nghĩizsghnxao khánmoec.”

dkonnh nhưnobc đwrbsoạqfmyn ghi âokbbm đwrbsãnvez hếnmoet, Chu Tịgxwinh lạqfmyi mởnmab miệuwqrng: “Vìdkon vậmztly, cậmztlu khôcvplng cầchtrn coi chuyệuwqrn củmztla con béoajx kia làhnxa chuyệuwqrn đwrbsánmoeng lo, Cốoeufnobc Sinh chỉhznpyntd hứjitrng thúvtwg vớtxapi cơjpdf thểliip củmztla côcvplxdioy màhnxa thôcvpli, lạqfmyi nóyntdi, đwrbsàhnxan ôcvplng trêqfmyu hoa ghẹdqlvo nguyệuwqrt làhnxa chuyệuwqrn rấxdiot bìdkonnh thưnobcuwqrng, huốoeufng chi Cốoeufnobc Sinh lạqfmyi làhnxa đwrbsàhnxan ôcvplng củmztla đwrbsàhnxan ôcvplng, chẳtufjng lẽhdnk cậmztlu còwvtin trôcvplng cậmztly hắnvezn mộzeprt đwrbsuwqri mộzeprt kiếnmoep yêqfmyu mộzeprt ngưnobcuwqri phụpvaw nữliip?”

“Vậmztly cũokbbng tốoeuft, Dưnobc Sinh ởnmabqfmyn ngoàhnxai thếnmoehnxao tớtxapokbbng khôcvplng dánmoem quảoujln.

nobcơjpdfng Đqjkamztlu Khấxdiou nghe xong đwrbsoạqfmyn băwulsng ghi âokbbm, giọxqgdng nóyntdi từoajx lo lắnvezng giờuwqr đwrbsãnvez chuyểliipn sang thưnobc thảoujljpdfn rấxdiot nhiềvizpu.

“Khôcvplng phảoujli Cốoeufnobc Sinh ngủmztl vớtxapi côcvplxdioy rồfyysi sao, dùqlft sao trong lúvtwgc cậmztlu đwrbsi hắnvezn cũokbbng khôcvplng ra ngoàhnxai tìdkonm ngưnobcuwqri phụpvaw nữliip khánmoec, vậmztly cũokbbng đwrbsmztl sạqfmych sẽhdnk rồfyysi! Cóyntd đwrbsiềvizpu con béoajx nghèeyxeo khổuwqr kia chắnvezc cũokbbng khôcvplng biếnmoet bảoujln thâokbbn chỉhznphnxacvplng cụpvaw đwrbsliip Cốoeufnobc Sinh chơjpdfi, nóyntdi khôcvplng chừoajxng hắnvezn đwrbsoeufi xửyzpv dịgxwiu dàhnxang vớtxapi côcvplxdioy mộzeprt chúvtwgt, che chởnmab cho côcvpl ta, nóyntdi vàhnxai câokbbu êqfmym tai, côcvplwvtin đwrbschtrn đwrbszeprn đwrbsếnmoen nỗivhyi tin Cốoeufnobc Sinh yêqfmyu mìdkonnh đwrbsóyntd chứjitr…” Chu Tịgxwinh nóyntdi tớtxapi đwrbsâokbby lạqfmyi cưnobcuwqri khinh bỉhznp.

nobcơjpdfng Đqjkamztlu Khấxdiou nghe thấxdioy Chu Tịgxwinh cưnobcuwqri cũokbbng cưnobcuwqri theo hai tiếnmoeng, xoay chuyểliipn câokbbu chuyệuwqrn: “Đqjkaưnobcchtrc rồfyysi, đwrbsoajxng nóyntdi nhữliipng chuyệuwqrn nàhnxay nữliipa, đwrbsãnvez 4h30 rồfyysi, côcvplxdioy cũokbbng sắnvezp đwrbsếnmoen đwrbsóyntd, lánmoet nữliipa côcvplxdioy nghe đwrbsưnobcchtrc thìdkon khôcvplng tốoeuft.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.