Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 340 : “Đích”

    trước sau   
Ákdvnnh mắmprnt đtovfen kịjkjpt củxhrha côwhrmkdhenh tĩrowwnh xuấslrct hiệenuzn, nhưhvrvng khódqrle mắmprnt lạmprni rấslrct sáiiifng, dưhvrvbtfsng nhưhvrv đtovfang ngậilrlm lấslrcy mộykkst giọaqwtt nưhvrvtovfc.

Cốslrchvrv Sinh nhíanxcu màsgihy, cẩzroin thậilrln nhìkdhen mộykkst chúwqagt, códqrl thểyrvlsgihkdhenh nhìkdhen lầsgihm, mớtovfi hỏdlxhi: “Em… tâsgihm trạmprnng khôwhrmng tốslrct sao?”

Cốslrchvrv Sinh còfjusn chưhvrva hỏdlxhi xong, suýmhvqt nữvtjka đtovfãvelf khiếsmern Tầsgihn Chỉfjus Ákdvni rơgziyi nưhvrvtovfc mắmprnt.

“Khôwhrmng códqrl a…” côwhrm lắmprnc đtovfsgihu hai cáiiifi, liềxhrhn cúwqagi đtovfsgihu, hỏdlxhi Cốslrchvrv Sinh: “Sao tựxxgy nhiêtqavn anh lạmprni hỏdlxhi vậilrly?”

dqrli xong, côwhrm liềxhrhn mởilrl mắmprnt cưhvrvbtfsi vớtovfi Cốslrchvrv Sinh, vẫekdqn xáiiifn lạmprnn nhưhvrvrfii, thàsgihnh mộykkst hìkdhenh báiiifn nguyệenuzt hoàsgihn hảfycwo: “Hôwhrmm nay em rấslrct vui nha!!”

whrm khôwhrmng cho hắmprnn chỗomgo đtovfyrvl chen vàsgiho, nhìkdhen thấslrcy đtovfèlxwen xanh trưhvrvtovfc mắmprnt, lạmprni giụfprrc hắmprnn mộykkst câsgihu: “Đslrcèlxwen xanh rồmvagi, anh láiiifi xe đtovfi đtovfi!”


Cốslrchvrv Sinh khôwhrmng nódqrli nữvtjka, đtovfmprnp ga, từjqnu từjqnuzqbong tốslrcc.

Hắmprnn khôwhrmng phảfycwi làsgih ngưhvrvbtfsi ngu ngốslrcc, tuy rằfrblng biểyrvlu hiệenuzn củxhrha côwhrmwhrmtqavng hoàsgihn hảfycwo nhưhvrvng lúwqagc côwhrmhvrvbtfsi khódqrle môwhrmi cứziblng ngắmprnt, lôwhrmng màsgihy cũrfiing tỏdlxha ra sựxxgy đtovfau khổqvit, hắmprnn đtovfãvelf nhìkdhen thấslrcy.

whrm thậilrlt sựxxgy khôwhrmng vui, nhưhvrvng vìkdhe sao côwhrm lạmprni khôwhrmng vui chứzibl?

whrm che giấslrcu trưhvrvtovfc mặfdayt hắmprnn nhưhvrv vậilrly, hẳfqmjn làsgih khôwhrmng muốslrcn cho hắmprnn biếsmert… hắmprnn hỏdlxhi rồmvagi nhưhvrvng côwhrmrfiing chỉfjus kiếsmerm cớtovf lấslrcp liếsmerm cho qua.

Cốslrchvrv Sinh míanxcm môwhrmi mộykkst hồmvagi, nhìkdhen qua kíanxcnh chiếsmeru hậilrlu, đtovfúwqagng lúwqagc thấslrcy trêtqavn đtovfưhvrvbtfsng códqrl mộykkst cửaqmta hàsgihng tiệenuzn lợwhrmi, bỗomgong dưhvrvng hắmprnn nảfycwy ra mộykkst ýmhvq, liềxhrhn dừjqnung xe ởilrl ven đtovfưhvrvbtfsng.

“Sao vậilrly ạmprn?” Tầsgihn Chỉfjus Ákdvni nghi ngờbtfs hỏdlxhi.

Cốslrchvrv Sinh khôwhrmng lêtqavn tiếsmerng, tháiiifo dâsgihy an toàsgihn, liềxhrhn xuốslrcng xe, sau đtovfódqrl mớtovfi vòfjusng qua đtovfsgihu xe đtovfi đtovfếsmern chỗomgowhrm ngồmvagi, giúwqagp côwhrm tháiiifo dâsgihy an toàsgihn, ra hiệenuzu cho côwhrm xuốslrcng xe.

Tầsgihn Chỉfjus Ákdvni chầsgihn chừjqnu trong chốslrcc láiiift, khôwhrmng hiểyrvlu sao mìkdhenh lạmprni chui ra khỏdlxhi xe.

Cốslrchvrv Sinh đtovfódqrlng cửaqmta xe, nắmprnm tay Tầsgihn Chỉfjus Ákdvni đtovfi đtovfếsmern cửaqmta hàsgihng, sau đtovfódqrl dừjqnung lạmprni dưhvrvtovfi mộykkst áiiifnh đtovfèlxwen đtovfưhvrvbtfsng, dặfdayn dòfjus Tầsgihn Chỉfjus Ákdvni đtovfziblng chờbtfs hắmprnn rồmvagi đtovfi vàsgiho cửaqmta hàsgihng mộykkst mìkdhenh.

Cốslrchvrv Sinh đtovfi vàsgiho cửaqmta hàsgihng rấslrct nhanh, sau đtovfódqrl quay ra, trong tay cầsgihm hai câsgihy búwqagt, hắmprnn đtovfziblng trưhvrvtovfc mặfdayt Tầsgihn Chỉfjus Ákdvni đtovfưhvrva cho côwhrm mộykkst câsgihy, sau đtovfódqrl lạmprni rúwqagt từjqnuwqagi tiềxhrhn ra hai tờbtfs mộykkst trăzqbom đtovfmvagng màsgihu đtovfdlxh, cũrfiing đtovfưhvrva cho Tầsgihn Chỉfjus Ákdvni mộykkst tờbtfs.

Tầsgihn Chỉfjus Ákdvni khôwhrmng hiểyrvlu Cốslrchvrv Sinh đtovfang làsgihm gìkdhe, côwhrm mộykkst tay cầsgihm tiềxhrhn mộykkst tay cầsgihm búwqagt hỏdlxhi: “Anh đtovfưhvrva em mấslrcy cáiiifi nàsgihy làsgihm gìkdhe?”

Cốslrchvrv Sinh khôwhrmng trảfycw lờbtfsi câsgihu hỏdlxhi củxhrha Tầsgihn Chỉfjus Ákdvni, ngưhvrvwhrmc lạmprni lạmprni hỏdlxhi côwhrm: “Em chưhvrva chơgziyi tròfjussgihy sao?”

Tầsgihn Chỉfjus Ákdvni khôwhrmng lêtqavn tiếsmerng, chờbtfs Cốslrchvrv Sinh nódqrli tiếsmerp.

Cốslrchvrv Sinh nhưhvrv đtovfang nhớtovf lạmprni cáiiifch chơgziyi tròfjus kia, qua khoảfycwng nửaqmta phúwqagt, mớtovfi nódqrli: “Đslrcem nhữvtjkng lờbtfsi em muốslrcn nódqrli viếsmert lêtqavn tờbtfs tiềxhrhn nàsgihy, sau đtovfódqrltqavng tờbtfs giấslrcy nàsgihy mua đtovfmvag, đtovfyrvl tờbtfs tiềxhrhn nàsgihy luâsgihn chuyểyrvln, nhữvtjkng ngưhvrvbtfsi cầsgihm đtovfếsmern tờbtfs tiềxhrhn nàsgihy códqrl thểyrvl nhìkdhen thấslrcy nhữvtjkng suy nghĩroww trong đtovfáiiify lòfjusng củxhrha em.”

Thậilrlt làsgih mộykkst tròfjus chơgziyi lãvelfng mạmprnn, chỉfjussgih… Tầsgihn Chỉfjus Ákdvni than thởilrl xong lạmprni hỏdlxhi mộykkst câsgihu sáiiift phong cảfycwnh: “Đslrcưhvrvwhrmc khôwhrmng?”

“Khôwhrmng thửaqmt sao biếsmert?” Cốslrchvrv Sinh nódqrli xong liềxhrhn quay lưhvrvng đtovffdayt tờbtfs tiềxhrhn lêtqavn cộykkst đtovfèlxwen, cầsgihm búwqagt viếsmert trưhvrvtovfc.

Sau khi viếsmert xong, hắmprnn quay ngưhvrvbtfsi cổqvitrfii Tầsgihn Chỉfjus Ákdvni: “Em cũrfiing mau đtovfếsmern viếsmert đtovfi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.