Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 340 : “Đích”

    trước sau   
Áfrpanh mắkscot đfpilen kịfpilt củufuna côevlnyyoxnh tĩvaninh xuấevlnt hiệfrpan, nhưvaning khónxcge mắkscot lạenioi rấevlnt sájjacng, dưvanieniong nhưvani đfpilang ngậsovdm lấevlny mộvsutt giọyioet nưvaniwoztc.

Cốaajbvani Sinh nhítpntu màqqyjy, cẩcwbfn thậsovdn nhìyyoxn mộvsutt chújljqt, cónxcg thểblbjqqyjyyoxnh nhìyyoxn lầncsdm, mớwozti hỏbfvji: “Em… tâopwgm trạeniong khôevlnng tốaajbt sao?”

Cốaajbvani Sinh còklzpn chưvania hỏbfvji xong, suýbhket nữljsna đfpilãasjb khiếmqivn Tầncsdn Chỉgyyh Áfrpai rơboioi nưvaniwoztc mắkscot.

“Khôevlnng cónxcg a…” côevln lắkscoc đfpilncsdu hai cájjaci, liềwbitn cújljqi đfpilncsdu, hỏbfvji Cốaajbvani Sinh: “Sao tựodvr nhiêvsutn anh lạenioi hỏbfvji vậsovdy?”

nxcgi xong, côevln liềwbitn mởqsqp mắkscot cưvanienioi vớwozti Cốaajbvani Sinh, vẫncsdn xájjacn lạenion nhưvanicmuv, thàqqyjnh mộvsutt hìyyoxnh bájjacn nguyệfrpat hoàqqyjn hảsovdo: “Hôevlnm nay em rấevlnt vui nha!!”

evln khôevlnng cho hắkscon chỗefqe đfpilblbj chen vàqqyjo, nhìyyoxn thấevlny đfpilètvken xanh trưvaniwoztc mắkscot, lạenioi giụbfvjc hắkscon mộvsutt câopwgu: “Đodvrètvken xanh rồyioei, anh lájjaci xe đfpili đfpili!”


Cốaajbvani Sinh khôevlnng nónxcgi nữljsna, đfpileniop ga, từcrov từcrovvhihng tốaajbc.

Hắkscon khôevlnng phảsovdi làqqyj ngưvanienioi ngu ngốaajbc, tuy rằxzgeng biểblbju hiệfrpan củufuna côevlnevlnboiong hoàqqyjn hảsovdo nhưvaning lújljqc côevlnvanienioi khónxcge môevlni cứcmuvng ngắkscot, lôevlnng màqqyjy cũcmuvng tỏbfvja ra sựodvr đfpilau khổlarh, hắkscon đfpilãasjb nhìyyoxn thấevlny.

evln thậsovdt sựodvr khôevlnng vui, nhưvaning vìyyox sao côevln lạenioi khôevlnng vui chứcmuv?

evln che giấevlnu trưvaniwoztc mặqqyjt hắkscon nhưvani vậsovdy, hẳcwbfn làqqyj khôevlnng muốaajbn cho hắkscon biếmqivt… hắkscon hỏbfvji rồyioei nhưvaning côevlncmuvng chỉgyyh kiếmqivm cớwozt lấevlnp liếmqivm cho qua.

Cốaajbvani Sinh mítpntm môevlni mộvsutt hồyioei, nhìyyoxn qua kítpntnh chiếmqivu hậsovdu, đfpilújljqng lújljqc thấevlny trêvsutn đfpilưvanieniong cónxcg mộvsutt cửprpia hàqqyjng tiệfrpan lợodvri, bỗefqeng dưvaning hắkscon nảsovdy ra mộvsutt ýbhke, liềwbitn dừcrovng xe ởqsqp ven đfpilưvanieniong.

“Sao vậsovdy ạenio?” Tầncsdn Chỉgyyh Áfrpai nghi ngờenio hỏbfvji.

Cốaajbvani Sinh khôevlnng lêvsutn tiếmqivng, thájjaco dâopwgy an toàqqyjn, liềwbitn xuốaajbng xe, sau đfpilónxcg mớwozti vòklzpng qua đfpilncsdu xe đfpili đfpilếmqivn chỗefqeevln ngồyioei, giújljqp côevln thájjaco dâopwgy an toàqqyjn, ra hiệfrpau cho côevln xuốaajbng xe.

Tầncsdn Chỉgyyh Áfrpai chầncsdn chừcrov trong chốaajbc lájjact, khôevlnng hiểblbju sao mìyyoxnh lạenioi chui ra khỏbfvji xe.

Cốaajbvani Sinh đfpilónxcgng cửprpia xe, nắkscom tay Tầncsdn Chỉgyyh Áfrpai đfpili đfpilếmqivn cửprpia hàqqyjng, sau đfpilónxcg dừcrovng lạenioi dưvaniwozti mộvsutt ájjacnh đfpilètvken đfpilưvanieniong, dặqqyjn dòklzp Tầncsdn Chỉgyyh Áfrpai đfpilcmuvng chờenio hắkscon rồyioei đfpili vàqqyjo cửprpia hàqqyjng mộvsutt mìyyoxnh.

Cốaajbvani Sinh đfpili vàqqyjo cửprpia hàqqyjng rấevlnt nhanh, sau đfpilónxcg quay ra, trong tay cầncsdm hai câopwgy bújljqt, hắkscon đfpilcmuvng trưvaniwoztc mặqqyjt Tầncsdn Chỉgyyh Áfrpai đfpilưvania cho côevln mộvsutt câopwgy, sau đfpilónxcg lạenioi rújljqt từcrovjljqi tiềwbitn ra hai tờenio mộvsutt trăvhihm đfpilyioeng màqqyju đfpilbfvj, cũcmuvng đfpilưvania cho Tầncsdn Chỉgyyh Áfrpai mộvsutt tờenio.

Tầncsdn Chỉgyyh Áfrpai khôevlnng hiểblbju Cốaajbvani Sinh đfpilang làqqyjm gìyyox, côevln mộvsutt tay cầncsdm tiềwbitn mộvsutt tay cầncsdm bújljqt hỏbfvji: “Anh đfpilưvania em mấevlny cájjaci nàqqyjy làqqyjm gìyyox?”

Cốaajbvani Sinh khôevlnng trảsovd lờenioi câopwgu hỏbfvji củufuna Tầncsdn Chỉgyyh Áfrpai, ngưvaniodvrc lạenioi lạenioi hỏbfvji côevln: “Em chưvania chơboioi tròklzpqqyjy sao?”

Tầncsdn Chỉgyyh Áfrpai khôevlnng lêvsutn tiếmqivng, chờenio Cốaajbvani Sinh nónxcgi tiếmqivp.

Cốaajbvani Sinh nhưvani đfpilang nhớwozt lạenioi cájjacch chơboioi tròklzp kia, qua khoảsovdng nửprpia phújljqt, mớwozti nónxcgi: “Đodvrem nhữljsnng lờenioi em muốaajbn nónxcgi viếmqivt lêvsutn tờenio tiềwbitn nàqqyjy, sau đfpilónxcgboiong tờenio giấevlny nàqqyjy mua đfpilyioe, đfpilblbj tờenio tiềwbitn nàqqyjy luâopwgn chuyểblbjn, nhữljsnng ngưvanienioi cầncsdm đfpilếmqivn tờenio tiềwbitn nàqqyjy cónxcg thểblbj nhìyyoxn thấevlny nhữljsnng suy nghĩvani trong đfpilájjacy lòklzpng củufuna em.”

Thậsovdt làqqyj mộvsutt tròklzp chơboioi lãasjbng mạenion, chỉgyyhqqyj… Tầncsdn Chỉgyyh Áfrpai than thởqsqp xong lạenioi hỏbfvji mộvsutt câopwgu sájjact phong cảsovdnh: “Đodvrưvaniodvrc khôevlnng?”

“Khôevlnng thửprpi sao biếmqivt?” Cốaajbvani Sinh nónxcgi xong liềwbitn quay lưvaning đfpilqqyjt tờenio tiềwbitn lêvsutn cộvsutt đfpilètvken, cầncsdm bújljqt viếmqivt trưvaniwoztc.

Sau khi viếmqivt xong, hắkscon quay ngưvanienioi cổlarhcmuv Tầncsdn Chỉgyyh Áfrpai: “Em cũcmuvng mau đfpilếmqivn viếmqivt đfpili.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.