Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 338 : “Đích” (8)

    trước sau   
“Ha ha…” Lưzjxgơtdksng Đwxsslallu Khấrzrou vẫpuhxn chìexmsm đolclmdyam trong suy nghĩlazb củegska bảapkcn thâojuyn, bỗctzwng nhiêfhnkn lạcflti cưzjxgsapri khanh kháxmogch, cưzjxgsapri đolclếlnknn âojuym đolcliệlnknu cózvdf chúliyyt lạcfltnh: “Chu Tịpkoinh, tớwyzp đolclrevdng ýdjyq vớwyzpi cậlallu, cứtephupbjm theo cáxmogch củegska cậlallu màupbjupbjm đolcli!”

Chu Tịpkoinh từkavkxhxuy đolclếlnknn giờsapr vẫpuhxn chưzjxga hiểyuxcu Tầvoyin Chỉkuba Áwbppi nózvdfi gìexms, nhưzjxgng khi nghe đolclếlnknn câojuyu nózvdfi cuốadnni cùolclng củegska côupbj thìexms thậlallt sựrzrozvdfe sáxmogng: “Cậlallu nghĩlazb thôupbjng rồrevdi?”

zjxgơtdksng Đwxsslallu Khấrzrou nhìexmsn áxmognh đolclèctzwn rảapkci ráxmogc ngoàupbji cửtshha sổeoky, hạcflt quyếlnknt tâojuym khôupbjng lêfhnkn tiếlnknng, chỉkubaupbj kiêfhnkn quyếlnknt gậlallt đolclvoyiu mộxdzft cáxmogi.

Tiểyuxcu Khấrzrou đolclrevdng ýdjyq rồrevdi, kếlnkn hoạcfltch củegska côupbj thàupbjnh côupbjng rồrevdi…

Chu Tịpkoinh mừkavkng rỡyvoi khiếlnknn trong âojuym thanh củegska côupbjetvung cózvdf chúliyyt kízvdfch đolclxdzfng: “Chúliyyng ta hôupbjm nay liềkrfgn quay video đolcli.”

zjxgơtdksng Đwxsslallu Khấrzrou quay đolclvoyiu nhìexmsn Chu Tịpkoinh, sao côupbjrzroy lạcflti gấrzrop gáxmogp nhưzjxg vậlally?


Chu Tịpkoinh nhìexmsn tớwyzpi tầvoyim mắmdyat củegska Lưzjxgơtdksng Đwxsslallu Khấrzrou mớwyzpi ýdjyq thứtephc đolclưzjxgmpmqc biểyuxcu hiệlnknn củegska mìexmsnh hìexmsnh nhưzjxg quáxmogupbjojuym, vộxdzfi vàupbjng bìexmsnh tĩlazbnh lạcflti: “Phảapkci quay xong video trưzjxgwyzpc khi Cốadnnzjxg Sinh cầvoyiu hôupbjn vớwyzpi con bévnoe nghèctzwo kiếlnknt xáxmogc kia, nếlnknu khôupbjng mộxdzft khi Cốadnnzjxg Sinh đolclãxhxuzjxgwyzpi con bévnoe đolclózvdf, côupbjng sứtephc củegska chúliyyng ta chỉkuba giốadnnng nhưzjxgupbjng giãxhxu tràupbjng màupbj thôupbji.”

“Ừfefr”, Lưzjxgơtdksng Đwxsslallu Khấrzrou đolclrevdng ýdjyq đolcláxmogp mộxdzft tiếlnknng, lạcflti nghĩlazb đolclếlnknn mộxdzft vấrzron đolclkrfg nan giảapkci, hỏpkoii: “Chỉkubaupbj chúliyyng ta làupbjm sao video mớwyzpi cózvdf thểyuxc đolclếlnknn đolclưzjxgmpmqc tay củegska Cốadnnzjxg Sinh?”

“Cậlallu ngốadnnc àupbj? Đwxssưzjxgơtdksng nhiêfhnkn làupbj thôupbjng qua ngưzjxgsapri màupbj cậlallu ghévnoet nhấrzrot kia…” Chu Tịpkoinh nózvdfi.

Hầvoyiu nhưzjxg chưzjxga hềkrfg tốadnnn thờsapri gian suy nghĩlazbzjxgơtdksng Đwxsslallu Khấrzrou liềkrfgn thốadnnt lêfhnkn ba chữrzwa: “Tưzjxgxrosng Tiêfhnkm Tiêfhnkm.”

Sau đolclózvdfupbj lạcflti gậlallt nhẹojrg đolclvoyiu hai lầvoyin, tiếlnknp tụtlzrc mởxros miệlnknng: “Đwxssúliyyng vậlally, côupbjrzroy làupbj thízvdfch hợmpmqp nhấrzrot, bởxrosi vìexmsupbj ta lúliyyc nàupbjo cũetvung muốadnnn làupbjm khózvdf chúliyyng ta!”

Bởxrosi vìexms vừkavka hếlnknt bệlnknnh, lạcflti theo dõtshhi Cốadnnzjxg Sinh vàupbj Tầvoyin Chỉkuba Áwbppi đolclếlnknn nửtshha đolclêfhnkm, Lưzjxgơtdksng Đwxsslallu Khấrzrou cảapkcm thấrzroy cảapkc ngưzjxgsapri khôupbjng còislzn chúliyyt sứtephc lựrzroc nàupbjo, cựrzroc kỳwyzp uểyuxc oảapkci, côupbj khôupbjng chờsapr Chu Tịpkoinh nózvdfi, đolclãxhxufhnkn tiếlnknng: “Tôupbji mệlnknt quáxmog, ngủegsk trưzjxgwyzpc đolclâojuyy.”

zvdfi xong liềkrfgn quay ngưzjxgsapri đolcli vềkrfg phòislzng kháxmogch.

upbj đolcli còislzn chưzjxga đolclưzjxgmpmqc hai mévnoet, Chu Tịpkoinh đolcltephng sáxmogt cửtshha sổeoky bỗctzwng nhiêfhnkn hôupbj to têfhnkn củegska côupbj: “Tiểyuxcu Khấrzrou.”

zjxgơtdksng Đwxsslallu Khấrzrou ngừkavkng bưzjxgwyzpc, lạcflti khôupbjng quay đolclvoyiu lạcflti.

Chu Tịpkoinh xuyêfhnkn qua kízvdfnh cửtshha sổeoky nhìexmsn thấrzroy hìexmsnh ảapkcnh phảapkcn chiếlnknu trêfhnkn đolclózvdf, nhìexmsn bózvdfng lưzjxgng củegska Lưzjxgơtdksng Đwxsslallu Khấrzrou mộxdzft chúliyyt, mớwyzpi từkavk từkavk quay ngưzjxgsapri, nózvdfi vớwyzpi côupbj: “Tiểyuxcu Khấrzrou, tuy lầvoyin nàupbjy kếlnkn hoạcfltch củegska mìexmsnh rấrzrot tàupbjn nhẫpuhxn nhưzjxgng cậlallu phảapkci tin tưzjxgxrosng mìexmsnh, mìexmsnh đolclkrfgu muốadnnn tốadnnt cho cậlallu.”

zjxgơtdksng Đwxsslallu Khấrzrou quay đolclvoyiu, cho Chu Tịpkoinh mộxdzft nụtlzrzjxgsapri: “Tớwyzp biếlnknt.”

Chu Tịpkoinh nhìexmsn thấrzroy côupbjzjxgsapri nhưzjxg vậlally, nhấrzrot thờsapri quyếlnknt tâojuym tărsepng cao, cưzjxgsapri nózvdfi: “Ngủegsk ngon.”

zjxgơtdksng Đwxsslallu Khấrzrou đolcli vàupbjo phòislzng kháxmogch, đolclózvdfng cửtshha lạcflti, côupbjxmogn vàupbjo cửtshha, từkavk từkavk ngồrevdi xuốadnnng đolclrzrot, chôupbjn mặqlhxt vàupbjo đolclùolcli, vẫpuhxn khốadnnng chếlnkn đolclyuxcexmsnh khózvdfc khôupbjng thàupbjnh tiếlnknng.

Từkavkliyyc rấrzrot nhỏpkoi, côupbj đolclãxhxu thízvdfch đolclếlnknn Cốadnn gia chơtdksi, bởxrosi vìexmsupbj muốadnnn quấrzron quanh Cốadnnzjxg Sinh.

Nhưzjxgng Cốadnnzjxg Sinh rấrzrot ghévnoet côupbj, khôupbjng thèctzwm nhìexmsn tớwyzpi côupbj, khózvdfa tráxmogi cửtshha phòislzng ngủegsk củegska hắmdyan.

Trong ấrzron tưzjxgmpmqng củegska côupbj, hắmdyan hầvoyiu nhưzjxg khôupbjng biếlnknt Lưzjxgơtdksng Đwxsslallu Khấrzrou làupbj ai… Bởxrosi vìexmsupbj biếlnknt hắmdyan chízvdfn nărsepm, cózvdf lầvoyin ởxros nhàupbj Cốadnn gia, côupbj khôupbjng cẩehttn thậlalln đolcltlzrng trúliyyng đolcliệlnknn thoạcflti củegska hắmdyan hắmdyan lạcflti mởxros miệlnknng nózvdfi nhưzjxg đolclúliyyng rồrevdi: “Àhqik, bạcfltn ơtdksi, thậlallt ngạcflti quáxmog, phiềkrfgn bạcfltn nhấrzroc tay lêfhnkn mộxdzft chúliyyt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.