Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 317 : Ai đúng ai sai có quan trọng không? (7)

    trước sau   
“Quácvfo đgmicácvfong?” Chu Tịqlxtnh đgmicshmdt nhiêpqbkn nởeabe nụegkjiyriqygli lạivhdnh, côivhd bỏkvsi tay khỏkvsii tay nắjrqrm cửyrjra, quay ngưiyriqygli đgmici đgmicếgiijn trưiyrirqfbc mặfizct Tầjoxhn Chỉrdvq Áoubdi, sau đgmicóexeq tiếgiijn đgmicếgiijn bêpqbkn tai côivhd, hạivhd giọgqgeng nóexeqi: “Côivhdgklsng thâfhukn phậudrzn củrqfba Lưiyriơjhxzng Đqhnyudrzu Khấgiiju nóexeqi câfhuku nóexeqi nàfpwjy, hay làfpwj đgmicang dùgklsng thâfhukn phậudrzn củrqfba Tầjoxhn Chỉrdvq Áoubdi nóexeqi câfhuku nàfpwjy vớrqfbi tôivhdi?”

“Khôivhdng sai, làfpwjivhdi gọgqgei đgmiciệshmdn thoạivhdi, Lâfhukm Ứbwgkc cũrsywng làfpwj do tôivhdi hãelbdm hạivhdi, vậudrzy thìfvad sao? Tiểbhlvu Khấgiiju vàfpwj Cốfxdhiyri Sinh vốfxdhn làfpwj vợrhbz chồpdisng, tôivhdi hỏkvsii côivhd, Cốfxdhiyri Sinh làfpwj chỗwvxu dựmkpra củrqfba Tiểbhlvu Khấgiiju thìfvadexeqfvadfpwj sai?”

Đqhnyúnopsng vậudrzy a… cóexeqfvad sai chứpdis? Bọgqgen họgqgefpwj vợrhbz chồpdisng màfpwj

Chu Tịqlxtnh nóexeqi mộshmdt câfhuku, lạivhdi khiếgiijn cho Tầjoxhn Chỉrdvq Áoubdi khôivhdng giảeabei thíkxqgch đgmicưiyrirhbzc, vẻipbd tứpdisc giậudrzn bỗwvxung chốfxdhc lạivhdi tan thàfpwjnh mâfhuky khóexeqi.

ivhd chỉrdvqfpwj mộshmdt ngưiyriqygli ngoàfpwji cuộshmdc, cầjoxhm tiềkxqgn đgmicóexeqng thếgiij, chỗwvxufpwjy đgmicâfhuku phảeabei chỗwvxuivhdexeq quyềkxqgn phácvfot biểbhlvu ýfxdh kiếgiijn chứpdis?

Tầjoxhn Chỉrdvq Áoubdi míkxqgm môivhdi mộshmdt hồpdisi, khôivhdng lêpqbkn tiếgiijng.


Chu Tịqlxtnh lúnopsc nàfpwjy mớrqfbi ôivhdm môivhdi nởeabe nụegkjiyriqygli, trong miệshmdng nóexeqi, giọgqgeng đgmiciệshmdu tàfpwjn nhẫqlxtn vôivhdfvadnh: “Côivhd đgmicjhxzng quêpqbkn, côivhdrsywng chỉrdvqfpwjfvad tiềkxqgn màfpwj giúnopsp chúnopsng tôivhdi đgmicbhlv trảeabe nợrhbz.”

“Nóexeqi thậudrzt cho côivhd biếgiijt, chíkxqgnh làfpwj sợrhbz phácvfot sinh vấgiijn đgmickxqg cho nêpqbkn mớrqfbi róexeqt tiềkxqgn hàfpwjng thácvfong cho côivhd, kiềkxqgm hãelbdm côivhd, tốfxdht nhấgiijt côivhd đgmicjhxzng cóexeq ýfxdh đgmicqlxtnh gìfvad khôivhdng tốfxdht, nếgiiju tôivhdi cóexeq thểbhlv đgmicbhlv bọgqgen cho vay nặfizcng lãelbdi khôivhdng làfpwjm phiềkxqgn mẹysoafpwj em trai côivhd thìfvadivhdi cũrsywng cóexeqcvfoch đgmicbhlv bọgqgen họgqge mỗwvxui ngàfpwjy đgmickxqgu bịqlxt đgmicòshmdi nợrhbz, bịqlxt đgmicácvfonh hằshmdng ngàfpwjy, côivhd đgmicàfpwjng hoàfpwjng mộshmdt chúnopst cho tôivhdi!

Chu Tịqlxtnh nóexeqi xong mộshmdt hơjhxzi dàfpwji, sau đgmicóexeq đgmicpdisng thẳelbdng ngưiyriqygli, giốfxdhng nhưiyri khôivhdng xảeabey ra bấgiijt cứpdis chuyệshmdn gìfvad, cưiyriqygli cợrhbzt vớrqfbi Tầjoxhn Chỉrdvq Áoubdi: “Cốfxdhiyri Sinh đgmicang ởeabe ngoàfpwji chờqyglivhd, nhanh ra ngoàfpwji đgmici, đgmicjhxzng đgmicbhlv hắjrqrn chờqygl sốfxdht ruộshmdt.”

exeqi xong, Chu Tịqlxtnh liềkxqgn quay ngưiyriqygli đgmici vềkxqg phíkxqga cửyrjra mộshmdt lầjoxhn nữvtcua, mộshmdt giâfhuky trưiyrirqfbc khi côivhd ra khỏkvsii phòshmdng, nghĩfxdh đgmicếgiijn chuyệshmdn gìfvad, lạivhdi quay đgmicjoxhu cưiyriqygli xácvfon lạivhdn vớrqfbi Tầjoxhn Chỉrdvq Áoubdi: “Àfnlm, quêpqbkn nóexeqi cho côivhd biếgiijt, hai ngàfpwjy nữvtcua chuẩjrbbn bịqlxt, 12 giờqygl tốfxdhi Tiểbhlvu Khấgiiju sẽqlxt đgmicysoai lạivhdi vớrqfbi côivhd!”

Vừjhxza nóexeqi dứpdist lờqygli, côivhd liềkxqgn mởeabe cửyrjra ra ngoàfpwji.

Cửyrjra phòshmdng khôivhdng khóexeqa, qua khoảeabeng mộshmdt phúnopst, Tầjoxhn Chỉrdvq Áoubdi nghe Chu Tịqlxtnh cung kíkxqgnh gọgqgei “Cốfxdh tổysoang.”

Sau đgmicóexeq, Tầjoxhn Chỉrdvq Áoubdi lạivhdi nghe thấgiijy tiếgiijng bưiyrirqfbc châfhukn đgmici tớrqfbi.

Tiếgiijng bưiyrirqfbc châfhukn kia rấgiijt quen thuộshmdc, làfpwj củrqfba Cốfxdhiyri Sinh.

Tầjoxhn Chỉrdvq Áoubdi vộshmdi vàfpwjng cúnopsi đgmicjoxhu, híkxqgt sâfhuku hai cácvfoi.

ivhdshmdn chưiyria kịqlxtp đgmiciềkxqgu chỉrdvqnh lạivhdi tâfhukm tìfvadnh, Cốfxdhiyri Sinh đgmicãelbd đgmicpdisng ởeabe cửyrjra: “Xong chưiyria?”

“Xong rồpdisi ạivhd!” Tầjoxhn Chỉrdvq Áoubdi nhìfvadn Cốfxdhiyri Sinh, cúnopsi thấgiijp đgmicjoxhu, híkxqgt mộshmdt hơjhxzi, mớrqfbi ngẩjrbbng đgmicjoxhu mang theo túnopsi đgmici vềkxqg phíkxqga Cốfxdhiyri Sinh.

Sau khi lêpqbkn xe xong, Cốfxdhiyri Sinh thắjrqrt dâfhuky an toàfpwjn cho Tầjoxhn Chỉrdvq Áoubdi, mớrqfbi khởeabei đgmicshmdng xe, hắjrqrn vôivhd sốfxdh, lạivhdi quay đgmicjoxhu hỏkvsii côivhd mộshmdt tiếgiijng: “Vềkxqg nhàfpwj sao?”

“Vâfhukng!” Tầjoxhn Chỉrdvq Áoubdi khẽqlxt gậudrzt đgmicjoxhu.

Cốfxdhiyri Sinh khôivhdng dịqlxt nghịqlxt, lácvfoi xe vềkxqg nhàfpwj mộshmdt cácvfoch thuầjoxhn thụegkjc.

Đqhnyi khôivhdng lâfhuku, đgmiciệshmdn thoạivhdi củrqfba Cốfxdhiyri Sinh vang lêpqbkn, xe phíkxqga trưiyrirqfbc tưiyriơjhxzng đgmicfxdhi nhiềkxqgu, tốfxdhc đgmicshmd xe lúnopsc nhanh lúnopsc chậudrzm, Cốfxdhiyri Sinh chỉrdvqexeq thểbhlv nhìfvadn chằshmdm chằshmdm con đgmicưiyriqyglng phíkxqga trưiyrirqfbc, lung tung tìfvadm đgmiciệshmdn thoạivhdi di đgmicshmdng.

fvadm mộshmdt lúnopsc lâfhuku, cũrsywng khôivhdng tìfvadm thấgiijy, Tầjoxhn Chỉrdvq Áoubdi giúnopsp hắjrqrn cầjoxhm đgmiciệshmdn thoạivhdi di đgmicshmdng, vôivhd ýfxdh nhìfvadn vàfpwjo màfpwjn hìfvadnh, làfpwj thưiyrifxdh gọgqgei đgmicếgiijn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.