Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 317 : Ai đúng ai sai có quan trọng không? (7)
“Quácvfo đgmic ácvfo ng?” Chu Tịqlxt nh đgmic ộshmd t nhiêpqbk n nởeabe nụegkj cưiyri ờqygl i lạivhd nh, côivhd bỏkvsi tay khỏkvsi i tay
nắjrqr m cửyrjr a, quay ngưiyri ờqygl i đgmic i đgmic ếgiij n trưiyri ớrqfb c mặfizc t Tầjoxh n Chỉrdvq Áoubd i, sau đgmic óexeq tiếgiij n đgmic ếgiij n bêpqbk n tai côivhd , hạivhd giọgqge ng nóexeq i: “Côivhd dùgkls ng thâfhuk n phậudrz n củrqfb a Lưiyri ơjhxz ng Đqhny ậudrz u Khấgiij u nóexeq i câfhuk u nóexeq i
nàfpwj y, hay làfpwj đgmic ang dùgkls ng thâfhuk n phậudrz n củrqfb a Tầjoxh n Chỉrdvq Áoubd i nóexeq i câfhuk u nàfpwj y vớrqfb i tôivhd i?”
“Khôivhd ng sai, làfpwj tôivhd i gọgqge i đgmic iệshmd n thoạivhd i, Lâfhuk m Ứbwgk c cũrsyw ng làfpwj do tôivhd i hãelbd m hạivhd i, vậudrz y thìfvad sao? Tiểbhlv u Khấgiij u vàfpwj Cốfxdh Dưiyri Sinh vốfxdh n làfpwj vợrhbz chồpdis ng, tôivhd i hỏkvsi i côivhd , Cốfxdh Dưiyri
Sinh làfpwj chỗwvxu dựmkpr a củrqfb a Tiểbhlv u Khấgiij u thìfvad cóexeq gìfvad làfpwj sai?”
Đqhny únops ng vậudrz y a… cóexeq gìfvad sai chứpdis ? Bọgqge n họgqge làfpwj vợrhbz chồpdis ng màfpwj …
Chu Tịqlxt nh nóexeq i mộshmd t câfhuk u, lạivhd i khiếgiij n cho Tầjoxh n Chỉrdvq Áoubd i khôivhd ng giảeabe i thíkxqg ch đgmic ưiyri ợrhbz c, vẻipbd tứpdis c giậudrz n bỗwvxu ng chốfxdh c lạivhd i tan thàfpwj nh mâfhuk y khóexeq i.
Côivhd chỉrdvq làfpwj mộshmd t ngưiyri ờqygl i ngoàfpwj i cuộshmd c, cầjoxh m tiềkxqg n đgmic óexeq ng thếgiij , chỗwvxu nàfpwj y đgmic âfhuk u phảeabe i chỗwvxu côivhd cóexeq quyềkxqg n phácvfo t biểbhlv u ýfxdh kiếgiij n chứpdis ?
Tầjoxh n Chỉrdvq Áoubd i míkxqg m môivhd i mộshmd t hồpdis i, khôivhd ng lêpqbk n tiếgiij ng.
Chu Tịqlxt nh lúnops c nàfpwj y mớrqfb i ôivhd m môivhd i nởeabe nụegkj cưiyri ờqygl i, trong miệshmd ng nóexeq i, giọgqge ng đgmic iệshmd u
tàfpwj n nhẫqlxt n vôivhd tìfvad nh: “Côivhd đgmic ừjhxz ng quêpqbk n, côivhd cũrsyw ng chỉrdvq làfpwj vìfvad tiềkxqg n màfpwj giúnops p chúnops ng
tôivhd i đgmic ểbhlv trảeabe nợrhbz .”
“Nóexeq i thậudrz t cho côivhd biếgiij t, chíkxqg nh làfpwj sợrhbz phácvfo t sinh vấgiij n đgmic ềkxqg cho nêpqbk n mớrqfb i róexeq t
tiềkxqg n hàfpwj ng thácvfo ng cho côivhd , kiềkxqg m hãelbd m côivhd , tốfxdh t nhấgiij t côivhd đgmic ừjhxz ng cóexeq ýfxdh đgmic ịqlxt nh gìfvad khôivhd ng tốfxdh t, nếgiij u tôivhd i cóexeq thểbhlv đgmic ểbhlv bọgqge n cho vay nặfizc ng lãelbd i khôivhd ng làfpwj m phiềkxqg n mẹysoa vàfpwj em
trai côivhd thìfvad tôivhd i cũrsyw ng cóexeq cácvfo ch đgmic ểbhlv bọgqge n họgqge mỗwvxu i ngàfpwj y đgmic ềkxqg u bịqlxt đgmic òshmd i nợrhbz , bịqlxt đgmic ácvfo nh
hằshmd ng ngàfpwj y, côivhd đgmic àfpwj ng hoàfpwj ng mộshmd t chúnops t cho tôivhd i!
Chu Tịqlxt nh nóexeq i xong mộshmd t hơjhxz i dàfpwj i, sau đgmic óexeq đgmic ứpdis ng thẳelbd ng ngưiyri ờqygl i, giốfxdh ng nhưiyri
khôivhd ng xảeabe y ra bấgiij t cứpdis chuyệshmd n gìfvad , cưiyri ờqygl i cợrhbz t vớrqfb i Tầjoxh n Chỉrdvq Áoubd i: “Cốfxdh Dưiyri Sinh đgmic ang ởeabe ngoàfpwj i chờqygl côivhd , nhanh ra ngoàfpwj i đgmic i, đgmic ừjhxz ng đgmic ểbhlv hắjrqr n chờqygl sốfxdh t ruộshmd t.”
Nóexeq i xong, Chu Tịqlxt nh liềkxqg n quay ngưiyri ờqygl i đgmic i vềkxqg phíkxqg a cửyrjr a mộshmd t lầjoxh n nữvtcu a, mộshmd t
giâfhuk y trưiyri ớrqfb c khi côivhd ra khỏkvsi i phòshmd ng, nghĩfxdh đgmic ếgiij n chuyệshmd n gìfvad , lạivhd i quay đgmic ầjoxh u cưiyri ờqygl i
xácvfo n lạivhd n vớrqfb i Tầjoxh n Chỉrdvq Áoubd i: “Àfnlm , quêpqbk n nóexeq i cho côivhd biếgiij t, hai ngàfpwj y nữvtcu a chuẩjrbb n bịqlxt , 12 giờqygl tốfxdh i Tiểbhlv u Khấgiij u sẽqlxt đgmic ổysoa i lạivhd i vớrqfb i côivhd !”
Vừjhxz a nóexeq i dứpdis t lờqygl i, côivhd liềkxqg n mởeabe cửyrjr a ra ngoàfpwj i.
Cửyrjr a phòshmd ng khôivhd ng khóexeq a, qua khoảeabe ng mộshmd t phúnops t, Tầjoxh n Chỉrdvq Áoubd i nghe Chu Tịqlxt nh cung kíkxqg nh gọgqge i “Cốfxdh tổysoa ng.”
Sau đgmic óexeq , Tầjoxh n Chỉrdvq Áoubd i lạivhd i nghe thấgiij y tiếgiij ng bưiyri ớrqfb c châfhuk n đgmic i tớrqfb i.
Tiếgiij ng bưiyri ớrqfb c châfhuk n kia rấgiij t quen thuộshmd c, làfpwj củrqfb a Cốfxdh Dưiyri Sinh.
Tầjoxh n Chỉrdvq Áoubd i vộshmd i vàfpwj ng cúnops i đgmic ầjoxh u, híkxqg t sâfhuk u hai cácvfo i.
Côivhd còshmd n chưiyri a kịqlxt p đgmic iềkxqg u chỉrdvq nh lạivhd i tâfhuk m tìfvad nh, Cốfxdh Dưiyri Sinh đgmic ãelbd đgmic ứpdis ng ởeabe cửyrjr a: “Xong chưiyri a?”
“Xong rồpdis i ạivhd !” Tầjoxh n Chỉrdvq Áoubd i nhìfvad n Cốfxdh Dưiyri Sinh, cúnops i thấgiij p đgmic ầjoxh u, híkxqg t mộshmd t hơjhxz i, mớrqfb i ngẩjrbb ng đgmic ầjoxh u mang theo túnops i đgmic i vềkxqg phíkxqg a Cốfxdh Dưiyri Sinh.
Sau khi lêpqbk n xe xong, Cốfxdh Dưiyri Sinh thắjrqr t dâfhuk y an toàfpwj n cho Tầjoxh n Chỉrdvq Áoubd i, mớrqfb i
khởeabe i đgmic ộshmd ng xe, hắjrqr n vôivhd sốfxdh , lạivhd i quay đgmic ầjoxh u hỏkvsi i côivhd mộshmd t tiếgiij ng: “Vềkxqg nhàfpwj sao?”
“Vâfhuk ng!” Tầjoxh n Chỉrdvq Áoubd i khẽqlxt gậudrz t đgmic ầjoxh u.
Cốfxdh Dưiyri Sinh khôivhd ng dịqlxt nghịqlxt , lácvfo i xe vềkxqg nhàfpwj mộshmd t cácvfo ch thuầjoxh n thụegkj c.
Đqhny i khôivhd ng lâfhuk u, đgmic iệshmd n thoạivhd i củrqfb a Cốfxdh Dưiyri Sinh vang lêpqbk n, xe phíkxqg a trưiyri ớrqfb c tưiyri ơjhxz ng đgmic ốfxdh i nhiềkxqg u, tốfxdh c đgmic ộshmd xe lúnops c nhanh lúnops c chậudrz m, Cốfxdh Dưiyri Sinh chỉrdvq cóexeq thểbhlv nhìfvad n
chằshmd m chằshmd m con đgmic ưiyri ờqygl ng phíkxqg a trưiyri ớrqfb c, lung tung tìfvad m đgmic iệshmd n thoạivhd i di đgmic ộshmd ng.
Tìfvad m mộshmd t lúnops c lâfhuk u, cũrsyw ng khôivhd ng tìfvad m thấgiij y, Tầjoxh n Chỉrdvq Áoubd i giúnops p hắjrqr n cầjoxh m đgmic iệshmd n thoạivhd i di đgmic ộshmd ng, vôivhd ýfxdh nhìfvad n vàfpwj o màfpwj n hìfvad nh, làfpwj thưiyri kýfxdh gọgqge i đgmic ếgiij n.
“Khô
Đ
Chu Tị
Cô
Tầ
Chu Tị
“Nó
Chu Tị
Nó
Vừ
Cử
Sau đ
Tiế
Tầ
Cô
“Xong rồ
Sau khi lê
“Vâ
Cố
Đ
Tì
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.