Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 304 : Về Sớm (4)

    trước sau   
ynadc Lụawxec Bákayhn Thàsahxnh nhậcqynn đpvutưlqbdabnic đpvutiệotjtn thoạbyyni củmavja Cốabnilqbd Sinh, cũkghmng đpvutãrwyx đpvutếkdvxn lúynadc tan tầpwpzm.

Vịlgxi tríkrcz củmavja hắuvfkn vừeekua vặxuhqn ởjado gầpwpzn khu trung tâvjlmm thưlqbdơpslxng mạbyyni màsahx Cốabnilqbd Sinh đpvutang đpvuttsrsng, vừeekua mớmadmi chuẩwhkrn bịlgxi gọbyyni đpvutiệotjtn thoạbyyni cho Cốabnilqbd Sinh hỏxicbi hắuvfkn vịlgxi tríkrcz cụawxe thểxock, liềqlmpn nhìzslvn thấoklly Cốabnilqbd Sinh ngồpglfi trêrwyxn mộnkdnt chiếkdvxc ghếkdvx salon trong mộnkdnt cửufwka kíkrcznh sákayhng sủmavja.

Đhfbtnkdnng tákayhc củmavja Lụawxec Bákayhn Thàsahxnh mởjado khólqbda màsahxn hìzslvnh đpvutiệotjtn thoạbyyni hơpslxi ngừeekung lạbyyni, nhìzslvn vềqlmp phíkrcza Cốabnilqbd Sinh, hắuvfkn đpvutang ởjado cửufwka hàsahxng LOGO, Lụawxec Bákayhn Thàsahxnh liềqlmpn chớmadmp mắuvfkt ba lầpwpzn, mớmadmi xákayhc đpvutlgxinh mìzslvnh khôurakng nhìzslvn lầpwpzm, đpvutâvjlmy đpvutúynadng làsahx mộnkdnt cửufwka hàsahxng bákayhn nhẫifnon kim cưlqbdơpslxng.

Lụawxec Bákayhn Thàsahxnh giốabning nhưlqbd nhìzslvn thấoklly mộnkdnt chuyệotjtn khôurakng thểxocksahxo tin đpvutưlqbdabnic, sau khi đpvuttsrsng mộnkdnt lúynadc lâvjlmu mớmadmi bìzslvnh tĩlqbdnh lạbyyni đpvutưlqbdabnic, từeeku từeeku đpvuti vềqlmp phíkrcza Cốabnilqbd Sinh đpvutang ngồpglfi.

Trong cửufwka hàsahxng rấokllt yêrwyxn tĩlqbdnh, cólqbd mấoklly đpvutôuraki tìzslvnh nhâvjlmn đpvutang đpvuttsrsng ởjado quầpwpzy chíkrcznh chọbyynn nhẫifnon kim cưlqbdơpslxng.

Nhâvjlmn viêrwyxn phụawxec vụawxe nhìzslvn thấoklly Lụawxec Bákayhn Thàsahxnh liềqlmpn lậcqynp tứtsrsc nởjado nụawxelqbdmandi, mởjado miệotjtng giọbyynng đpvutákayhng yêrwyxu: “Tiêrwyxn sinh, xin hỏxicbi tôuraki cólqbd thểxock giúynadp đpvutưlqbdabnic gìzslv cho ngàsahxi?”

“Tôuraki tìzslvm ngưlqbdmandi, cảecynm ơpslxn!” Lụawxec Bákayhn Thàsahxnh khákayhch sákayho trảecyn lờmandi, sau đpvutólqbd chỉtoqi chỉtoqi vềqlmp phíkrcza Cốabnilqbd Sinh đpvutang ngồpglfi trong khu vựxuhqc khákayhch VIP chờmand, nhâvjlmn viêrwyxn phụawxec vụawxe lậcqynp tứtsrsc hiểxocku chuyệotjtn, mỉtoqim cưlqbdmandi dẫifnon hắuvfkn đpvuti vàsahxo.

Tớmadmi nơpslxi, Lụawxec Bákayhn Thàsahxnh mớmadmi nhìzslvn trêrwyxn mặxuhqt bàsahxn chỗsgxf Cốabnilqbd Sinh ngồpglfi, trêrwyxn đpvutólqbdsahxy đpvutpwpzy nhữkayhng khay nhẫifnon kim cưlqbdơpslxng, trưlqbdmadmc mặxuhqt hắuvfkn cólqbd mộnkdnt tờmand giấoklly trắuvfkng, hắuvfkn vừeekua lậcqynt sákayhch, vừeekua cầpwpzm búynadt chìzslv vẽhfbt vẽhfbt.

Hắuvfkn rấokllt tâvjlmm chúynadsahx tậcqynp trung, biểxocku hiệotjtn lạbyyni cựxuhqc kỳytex thậcqynt lòkrczng, nhâvjlmn viêrwyxn thấokllp giọbyynng hỏxicbi hắuvfkn muốabnin uốabning gìzslv hắuvfkn cũkghmng khôurakng nghe màsahx trảecyn lờmandi.

“Caféeeku, cảecynm ơpslxn!” Lụawxec Bákayhn Thàsahxnh trảecyn lờmandi nhâvjlmn viêrwyxn xong, quay đpvutpwpzu nhìzslvn vềqlmp phíkrcza Cốabnilqbd Sinh, chờmand mộnkdnt chúynadt, thấoklly hắuvfkn vẫifnon khôurakng cólqbd ýyrim đpvutlgxinh sẽhfbt mởjado miệotjtng, liềqlmpn nólqbdi mộnkdnt câvjlmu: “Anh Sinh.”

Trêrwyxn mặxuhqt Cốabnilqbd Sinh vẫifnon khôurakng hềqlmplqbd mộnkdnt chúynadt biếkdvxn hólqbda nàsahxo, búynadt chìzslv trong tay hắuvfkn di chuyểxockn rấokllt nhanh, thỉtoqinh thoảecynng sẽhfbt quay vềqlmp phíkrcza sákayhch nhìzslvn mộnkdnt chúynadt.

Lụawxec Bákayhn Thàsahxnh nhìzslvn thấoklly Cốabnilqbd Sinh khôurakng phảecynn ứtsrsng trưlqbdmadmc lờmandi gọbyyni củmavja mìzslvnh, liềqlmpn tựxuhqzslvnh ngồpglfi chơpslxi, hắuvfkn lấoklly mộnkdnt quyểxockn sákayhch xem, đpvutabnii đpvutếkdvxn lúynadc caféeeku đpvutưlqbdabnic mang ra, hắuvfkn lạbyyni buồpglfn chákayhn bỏxicbkayhch xuốabning dựxuhqa vàsahxo ghếkdvx sofa, từeeku từeeku uốabning.

ynadc Lụawxec Bákayhn Thàsahxnh sắuvfkp uốabning hếkdvxt ly caféeeku, Cốabnilqbd Sinh cuốabnii cùyajvng cũkghmng buôurakng búynadt chìzslv trong tay xuốabning, hắuvfkn cúynadi xuốabning vẽhfbtvjlmu nhưlqbd vậcqyny, cổynadlqbd chúynadt đpvutau, sau đpvutólqbd hắuvfkn bưlqbdng lêrwyxn mộnkdnt ly hồpglfng tràsahx, uốabning nửufwka ly, mớmadmi ngẩwhkrng đpvutpwpzu lêrwyxn nhìzslvn Lụawxec Bákayhn Thàsahxnh đpvutang ngồpglfi đpvutabnii diệotjtn mìzslvnh: “Gầpwpzn đpvutâvjlmy nhấokllt cậcqynu cólqbd chuyệotjtn gìzslv bậcqynn khôurakng?”

“Khôurakng…”Lụawxec Bákayhn Thàsahxnh uốabning hếkdvxt giọbyynt caféeeku cuốabnii cùyajvng trong ly, mớmadmi nhờmand nhâvjlmn viêrwyxn pha cho mìzslvnh mộnkdnt ly mớmadmi, lạbyyni hỏxicbi Cốabnilqbd Sinh: “Sao vậcqyny?”

“Giúynadp tôuraki mộnkdnt chuyệotjtn, đpvuti Anh mộnkdnt chuyếkdvxn, tìzslvm Ken, làsahxm mộnkdnt chiếkdvxc nhẫifnon cưlqbdmadmi nhưlqbd thếkdvxsahxy.” Cốabnilqbd Sinh nólqbdi xong liềqlmpn cầpwpzm bảecynn vẽhfbt hắuvfkn tỉtoqi mỉtoqi vẽhfbtrwyxy giờmand đpvutưlqbda đpvutếkdvxn trưlqbdmadmc mặxuhqt Lụawxec Bákayhn Thàsahxnh.

Thìzslv ra hắuvfkn đpvutếkdvxn lâvjlmu nhưlqbd vậcqyny, ngồpglfi đpvutólqbd khôurakng coi ai ra gìzslv, chỉtoqi đpvutxock ngồpglfi phákayht họbyyna mộnkdnt chiếkdvxc nhẫifnon kim cưlqbdơpslxng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.