Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 153 : Một người rất quan trọng (3)
“Ừzven , thiếixef u gia cóiaaa hỏaizb i, tôgxsu i đbnna ãfsdm nóiaaa i theo lờpphh i côgxsu dặmeif n, cậlwmg u ấudoa y tin…”
“Tiểlffd u thưvxdk , tôgxsu i thấudoa y côgxsu nêjfyf n nóiaaa i cho thiếixef u gia biếixef t làvxdk tốuaew i qua côgxsu đbnna ưvxdk a cậlwmg u ấudoa y vềkewr , chăipzc m sóiaaa c cậlwmg u ấudoa y suốuaew t đbnna êjfyf m… sao côgxsu biếixef t thiếixef u gia biếixef t đbnna ưvxdk ợgsev c sẽgppt khôgxsu ng vui chứldzo ?”
.......
Đvcjq ầvbto u dâfedw y bêjfyf n kia sau khi nghe đbnna ếixef n câfedw u hỏaizb i nàvxdk y củszhi a quảslqj n gia liềkewr n dừiaaa ng lạmdfh i, nhìzven n chằslqj m chằslqj m ngoàvxdk i cửvxdk a sổszhi sávxdk ng loávxdk ng, trầvbto m tưvxdk mộnqry t lávxdk t, mớnhne i mởfedw miệmeif ng nóiaaa i: “Anh ấudoa y vốuaew n đbnna ãfsdm khôgxsu ng vui, khôgxsu ng cầvbto n phảslqj i nóiaaa i cho anh ấudoa y biếixef t, nhấudoa t đbnna ịursi nh sẽgppt lạmdfh i khiếixef n anh ấudoa y khôgxsu ng vui.”
.........
Lờpphh i nóiaaa i củszhi a Tầvbto n Chỉudoa Árvac i rấudoa t bằslqj ng phẳlrdy ng, khôgxsu ng cóiaaa sựexap bi thưvxdk ơaeay ng nàvxdk o, nhưvxdk ng quảslqj n gia nghe lạmdfh i cảslqj m thấudoa y khóiaaa chịursi u trong lòukaj ng.
Trưvxdk ớnhne c kia, tiểlffd u thưvxdk đbnna ềkewr u cốuaew tìzven nh quấudoa n lấudoa y thiếixef u gia.
Bàvxdk cảslqj m thấudoa y tiểlffd u thưvxdk rấudoa t khôgxsu ng hiểlffd u chuyệmeif n, cũxgva ng khôgxsu ng thậlwmg t sựexap thílwmg ch thiếixef u gia, chỉudoa làvxdk muốuaew n danh phậlwmg n vàvxdk đbnna ịursi a vịursi nàvxdk y nêjfyf n mớnhne i quấudoa n lấudoa y thiếixef u gia thôgxsu i.
Cho đbnna ếixef n giờpphh bàvxdk mớnhne i biếixef t, thìzven ra bàvxdk nhìzven n nhầvbto m tiểlffd u thưvxdk rồoaud i, tiểlffd u thưvxdk làvxdk thậlwmg t lòukaj ng đbnna ốuaew i xửvxdk tốuaew t vớnhne i thiếixef u gia.
Quảslqj n gia cầvbto m đbnna iệmeif n thoạmdfh i, thấudoa t thầvbto n, sau đbnna óiaaa liềkewr n cưvxdk ờpphh i khanh khávxdk ch, thay đbnna ổszhi i đbnna ềkewr tàvxdk i: “Tiểlffd u thưvxdk , côgxsu khôgxsu ng biếixef t đbnna âfedw u, thiếixef u gia rấudoa t thílwmg ch ăipzc n cơaeay m côgxsu nấudoa u, mỗfvzp i lầvbto n côgxsu nấudoa u đbnna ểlffd u ăipzc n rấudoa t nhiềkewr u!”
-
Nghe đbnna ưvxdk ợgsev c câfedw u nàvxdk y, ávxdk nh mắuaew t củszhi a Tầvbto n Chỉudoa Árvac i đbnna ãfsdm cóiaaa chúcqwi t vui vẻnrzx , côgxsu nóiaaa i vớnhne i quảslqj n gia thêjfyf m hai câfedw u mớnhne i cúcqwi p mávxdk y.
Lúcqwi c sávxdk ng sớnhne m Tầvbto n Chỉudoa Árvac i đbnna ãfsdm quêjfyf n sạmdfh c pin đbnna iệmeif n thoạmdfh i di đbnna ộnqry ng, Tầvbto n Chỉudoa Árvac i tìzven m đbnna ồoaud sạmdfh c, vừiaaa a mớnhne i cắuaew m đbnna iệmeif n, cửvxdk a phòukaj ng đbnna ãfsdm đbnna ưvxdk ợgsev c đbnna ẩiaaa y ra.
Chu Tịursi nh đbnna i vàvxdk o, hầvbto m hầvbto m tứldzo c giậlwmg n: “Đvcjq úcqwi ng lúcqwi c lắuaew m, tôgxsu i vừiaaa a mớnhne i gọjlaf i đbnna iệmeif n thoạmdfh i cho côgxsu , hôgxsu m nay côgxsu đbnna ãfsdm đbnna ếixef n côgxsu ng ty!
So vớnhne i tứldzo c giậlwmg n củszhi a Chu Tịursi nh, Tầvbto n Chỉudoa Árvac i bìzven nh tĩxudf nh hơaeay n rấudoa t nhiềkewr u, côgxsu đbnna ặmeif t đbnna iệmeif n thoạmdfh i di đbnna ộnqry ng lêjfyf n bàvxdk n, hỏaizb i Chu Tịursi nh: “Sao vậlwmg y?”
“Mávxdk y ngàvxdk y trưvxdk ớnhne c đbnna úcqwi ng làvxdk tứldzo c chếixef t đbnna i đbnna ưvxdk ợgsev c!” Chu Tịursi nh nặmeif ng nềkewr quăipzc ng túcqwi i xuốuaew ng ghếixef salon, liềkewr n tỉudoa nh távxdk o mởfedw miệmeif ng: “Côgxsu cũxgva ng biếixef t thávxdk ng sau chúcqwi ng ta sẽgppt đbnna óiaaa ng mộnqry t bộnqry phim cổszhi trang đbnna úcqwi ng khôgxsu ng? Làvxdk bộnqry Thịursi nh Đvcjq ưvxdk ờpphh ng Duy Phong đbnna óiaaa ”
Tầvbto n Chỉudoa Árvac i khẽgppt gậlwmg t đbnna ầvbto u mộnqry t cávxdk i, khôgxsu ng nóiaaa i gìzven .
“Đvcjq âfedw y làvxdk bộnqry cổszhi trang cóiaaa hai nữwfpz chílwmg nh, mộnqry t làvxdk côgxsu , mộnqry t làvxdk Lâfedw m Ứoahx c, lúcqwi c kýuevl hợgsev p đbnna ồoaud ng rõjlaf ràvxdk ng đbnna ãfsdm bàvxdk n luậlwmg n xong hếixef t rồoaud i, kếixef t quảslqj khôgxsu ng biếixef t Lâfedw m Ứoahx c kia lấudoa y đbnna âfedw u ra mấudoa y chụmdfh c triệmeif u ra đbnna ầvbto u tưvxdk , sau đbnna óiaaa kịursi ch bảslqj n lạmdfh i bịursi cắuaew t đbnna i khávxdk nhiềkewr u phâfedw n đbnna oạmdfh n củszhi a côgxsu . Bảslqj n thâfedw n bộnqry phim nàvxdk y làvxdk nhờpphh côgxsu vàvxdk nam chílwmg nh chốuaew ng đbnna ỡxdhg , nhưvxdk ng phâfedw n đbnna oạmdfh n củszhi a côgxsu bịursi cắuaew t nhiềkewr u nhưvxdk vậlwmg y, đbnna ếixef n khi phim hoàvxdk n thàvxdk nh khôgxsu ng phảslqj i côgxsu giốuaew ng nhưvxdk làvxdk m bàvxdk n đbnna ạmdfh p cho ngưvxdk ờpphh i khávxdk c tiếixef n thâfedw n sao?” Chu Tịursi nh thởfedw phìzven phòukaj giơaeay tay lêjfyf n vuốuaew t tóiaaa c, nhìzven n chằslqj m chằslqj m ngoàvxdk i cửvxdk a sổszhi mộnqry t lúcqwi c, sau đbnna óiaaa quyếixef t đbnna ịursi nh: “Nhưvxdk vậlwmg y đbnna i, côgxsu đbnna i tìzven m Cốuaew tổszhi ng!”
Tầvbto n Chỉudoa Árvac i nhílwmg u màvxdk y: “Cốuaew Dưvxdk Sinh?”
“Đvcjq úcqwi ng, Cốuaew Dưvxdk Sinh!” Chu Tịursi nh gậlwmg t gậlwmg t đbnna ầvbto u khẳlrdy ng đbnna ịursi nh, sau đbnna óiaaa lạmdfh i lắuaew c lắuaew c đbnna ầvbto u: “Khôgxsu ng, chưvxdk a chắuaew c gìzven hắuaew n sẽgppt đbnna ứldzo ng ra giúcqwi p côgxsu giảslqj i quyếixef t. Trưvxdk ớnhne c đbnna âfedw y, Tiểlffd u Khấudoa u ởfedw làvxdk ng giảslqj i trílwmg gặmeif p phảslqj i chuyệmeif n gìzven đbnna ềkewr u đbnna i tìzven m Cốuaew lãfsdm o gia, vìzven vậlwmg y côgxsu cũxgva ng đbnna i tìzven m Cốuaew lãfsdm o gia, nhấudoa t đbnna ịursi nh Cốuaew lãfsdm o gia sẽgppt giúcqwi p Tiểlffd u Khấudoa u, đbnna ếixef n lúcqwi c Cốuaew lãfsdm o gia lêjfyf n tiếixef ng, Cốuaew Dưvxdk Sinh chắuaew c chắuaew n sẽgppt xửvxdk lýuevl chuyệmeif n nàvxdk y.”
“Tiể
.......
Đ
.........
Lờ
Trư
Bà
Cho đ
Quả
-
Nghe đ
Lú
Chu Tị
So vớ
“Má
Tầ
“Đ
Tầ
“Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.