(1) Ngưosrl ờkrlu i phụgwwg nữatkt gọacgb i đaabg iệucit n thoạcigw i tớzmyw i.
Mộrvzb t tuầaabg n trưosrl ớzmyw c Cốihif Dưosrl Sinh vàirrn Tầaabg n Chỉnsxi Ákrlu i đaabg ãolvh hẹluil n nhau hôddoq m nay sẽcrer đaabg ưosrl a Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd đaabg ếcvrf n mộrvzb t nhàirrn hàirrn ng dàirrn nh cho thiếcvrf u nhi ăizfj n tốihif i.
Bốihif n giờkrlu chiềucit u, Tầaabg n Chỉnsxi Ákrlu i đaabg ặfjnh t đaabg iệucit n thoạcigw i di đaabg ộrvzb ng xuốihif ng khay tràirrn trong phògfwd ng kháiqoh ch, đaabg ếcvrf n phògfwd ng ăizfj n lấjzyn y sữatkt a bògfwd cho Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd đaabg ãolvh bốihif n tuổnndq i.
Lújhnj c đaabg ang pha sữatkt a, đaabg iệucit n thoạcigw i di đaabg ộrvzb ng trêtttr n khay vang lêtttr n, Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd cầaabg m đaabg iệucit n thoạcigw i di đaabg ộrvzb ng, chạcigw y bạcigw ch bạcigw ch đaabg ếcvrf n đaabg ưosrl a đaabg iệucit n thoạcigw i cho mẹluil : “Me, đaabg iệucit n thoạcigw i củtoci a mẹluil nèfjnh .”
Tầaabg n Gia Ngôddoq n vộrvzb i vàirrn ng, chỉnsxi liếcvrf c nhìjldq n đaabg iệucit n thoạcigw i, làirrn nhắzsau c nhởrlmq tốihif i nay sẽcrer cùmdng ng đaabg i ăizfj n tốihif i nêtttr n chỉnsxi ừiqoh mộrvzb t tiếcvrf ng, khôddoq ng cầaabg m đaabg iệucit n thoạcigw i.
Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd đaabg ãolvh quen vàirrn i chữatkt , tuy rằjhnj ng khôddoq ng phảundt i chữatkt nàirrn o cũaxvj ng biếcvrf t nhưosrl ng cóiyvb thểzwtg hiểzwtg u đaabg ưosrl ợtvwn c đaabg ạcigw i ýykyr , làirrn buổnndq i tốihif i be mẹluil sẽcrer cùmdng ng nhau ra ngoàirrn i ăizfj n tốihif i.
Bédvsk nghĩgoic trong nhàirrn chỉnsxi cóiyvb mẹluil vàirrn mìjldq nh, lạcigw i nghểzwtg nh đaabg ầaabg u hỏgfwd i: “Mẹluil , ba cóiyvb biếcvrf t khôddoq ng?”
Cốihif Dưosrl Sinh đaabg ãolvh hẹluil n vớzmyw i côddoq từiqoh trưosrl ớzmyw c cho nêtttr n sẽcrer khôddoq ng nuốihif t lờkrlu i, Tầaabg n Chỉnsxi Ákrlu i ừiqoh mộrvzb t tiếcvrf ng nóiyvb i: “Ba con biếcvrf t màirrn !”
“Nếcvrf u ba khôddoq ng nhớzmyw thìjldq sao đaabg ânndq y?” lújhnj c trưosrl ớzmyw c Gia Ngôddoq n mớzmyw i dạcigw y Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd gọacgb i đaabg iệucit n thoạcigw i, cho nêtttr n bânndq y giờkrlu bédvsk rấjzyn t cóiyvb hứdvsk ng thújhnj vớzmyw i đaabg iệucit n thoạcigw i, liềucit n xin mẹluil : “Mẹluil , con gọacgb i đaabg iệucit n thoạcigw i nhắzsau c ba mộrvzb t tiếcvrf ng nha?”
Tầaabg n Chỉnsxi Ákrlu i: “Đcxcp ưosrl ợtvwn c.”
Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd vui rạcigw o rựhgfg c cầaabg m đaabg iệucit n thoạcigw i di đaabg ộrvzb ng vừiqoh a hớzmyw n hởrlmq đaabg i ra phògfwd ng kháiqoh ch, hớzmyw n hởrlmq gọacgb i đaabg iệucit n thoạcigw i cho Cốihif Dưosrl Sinh.
Cốihif Dưosrl Sinh đaabg ang nghe đaabg iệucit n thoạcigw i, cho nêtttr n đaabg ầaabg u dânndq y bêtttr n nàirrn y Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd lạcigw i nghe thấjzyn y giọacgb ng nữatkt : ‘Xin lỗiqoh i, sốihif máiqoh y quýykyr kháiqoh ch vừiqoh a gọacgb i đaabg ang bậytys n….”
Ba đaabg ang bậytys n…… Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd buồangl n so cújhnj p máiqoh y.
Lújhnj c Tầaabg n Chỉnsxi Ákrlu i đaabg ưosrl a sữatkt a bògfwd cho Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd nhìjldq n thấjzyn y bédvsk khôddoq ng vui, quan tânndq m hỏgfwd i: “Con sao vậytys y?”
“Con vừiqoh a gọacgb i đaabg iệucit n thoạcigw i cho ba, cóiyvb mộrvzb t chịosrl nàirrn o đaabg óiyvb bắzsau t máiqoh y nóiyvb i làirrn ba đaabg ang bậytys n…” mộrvzb t giânndq y trưosrl ớzmyw c Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd cògfwd n đaabg ang khổnndq sởrlmq , giânndq y sau nhìjldq n thấjzyn y sữatkt a bògfwd liềucit n vui vẻqemk uốihif ng.
Trợtvwn lýykyr củtoci a Cốihif Dưosrl Sinh làirrn Tiểzwtg u Vưosrl ơjldq ng, giớzmyw i tíhgxr nh nam, trừiqoh hắzsau n ra sẽcrer khôddoq ng cóiyvb ngưosrl ờkrlu i thứdvsk ba đaabg ưosrl ợtvwn c sửacgb dụgwwg ng đaabg iệucit n thoạcigw i củtoci a Cốihif Dưosrl Sinh, hơjldq n nữatkt a sốihif côddoq lưosrl u trong máiqoh y làirrn sốihif đaabg iệucit n thoạcigw i riêtttr ng củtoci a Cốihif Dưosrl Sinh, sao lạcigw i cóiyvb giọacgb ng nữatkt bắzsau t máiqoh y? Trong lògfwd ng Tầaabg n Chỉnsxi Ákrlu i khôddoq ng khỏgfwd i đaabg áiqoh nh trốihif ng, nghĩgoic đaabg i nghĩgoic lạcigw i côddoq vẫliiv n khôddoq ng thoảundt i máiqoh i, liềucit n gọacgb i cho Cốihif Dưosrl Sinh mộrvzb t cuộrvzb c, lạcigw i trởrlmq thàirrn nh trạcigw ng tháiqoh i tắzsau t máiqoh y.
Vừiqoh a nãolvh y cògfwd n cóiyvb giọacgb ng nữatkt bắzsau t máiqoh y, giờkrlu lạcigw i tắzsau t máiqoh y? Cốihif Dưosrl Sinh khôddoq ng phảundt i… Tầaabg n Chỉnsxi Ákrlu i biếcvrf t mìjldq nh khôddoq ng nêtttr n suy nghĩgoic nhiềucit u, nhưosrl ng vẫliiv n cóiyvb chújhnj t bấjzyn t an, cáiqoh ch mộrvzb t chújhnj t lạcigw i gọacgb i đaabg iệucit n thoạcigw i cho Cốihif Dưosrl Sinh, mãolvh i đaabg ếcvrf n sáiqoh u giờkrlu tốihif i, làirrn giờkrlu hẹluil n đaabg i ăizfj n, cũaxvj ng chưosrl a thểzwtg liêtttr n lạcigw c đaabg ưosrl ợtvwn c vớzmyw i Cốihif Dưosrl Sinh.
-
Táiqoh m giờkrlu tốihif i đaabg újhnj ng, vìjldq côddoq ng ty cóiyvb việucit c gấjzyn p màirrn Cốihif Dưosrl Sinh bậytys n bịosrl u đaabg ếcvrf n rốihif i tinh rốihif i mùmdng lújhnj c nàirrn y mớzmyw i cóiyvb thểzwtg vềucit đaabg ếcvrf n nhàirrn .
Hắzsau n nhậytys p password, cânndq u đaabg ầaabg u tiêtttr n làirrn : “Bàirrn xãolvh ?”
Kếcvrf t quảundt cògfwd n chưosrl a vàirrn o nhàirrn , đaabg ãolvh bịosrl mộrvzb t cáiqoh i gốihif i đaabg ậytys p tớzmyw i.
Cốihif Dưosrl Sinh nhanh nhẹluil n nédvsk đaabg ưosrl ợtvwn c, cògfwd n chưosrl a biếcvrf t chuyệucit n gìjldq xảundt y ra đaabg ãolvh bịosrl mộrvzb t chiếcvrf c chăizfj n đaabg ậytys p tớzmyw i, tiếcvrf p theo làirrn quầaabg n áiqoh o…..
Kếcvrf t hôddoq n nhiềucit u năizfj m nhưosrl vậytys y, đaabg ânndq y làirrn lầaabg n đaabg ầaabg u tiêtttr n Tầaabg n Chỉnsxi Ákrlu i tứdvsk c giậytys n, Cốihif Dưosrl Sinh sợtvwn đaabg ếcvrf n run chânndq n: “Tiểzwtg u Ákrlu i, chuyệucit n gìjldq vậytys y?”
Tầaabg n Chỉnsxi Ákrlu i nhédvsk t quầaabg n lóiyvb t củtoci a hắzsau n sau gáiqoh y: “Chuyệucit n gìjldq ? Trong lògfwd ng anh hiểzwtg u rõnsxi chuyệucit n gìjldq màirrn đaabg újhnj ng khôddoq ng? Anh lạcigw i phảundt n bộrvzb i tôddoq i đaabg i tìjldq m ngưosrl ờkrlu i phụgwwg nữatkt kháiqoh c ởrlmq bêtttr n ngoàirrn i?”
Hôddoq m nay hắzsau n khôddoq ng đaabg ểzwtg đaabg iệucit n thoạcigw i bêtttr n ngưosrl ờkrlu i, làirrn m sao biếcvrf t cóiyvb mộrvzb t ngưosrl ờkrlu i nữatkt têtttr n làirrn Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd gọacgb i đaabg ếcvrf n? quan trọacgb ng hơjldq n làirrn buổnndq i chiềucit u đaabg iệucit n thoạcigw i hếcvrf t pin tắzsau t nguồangl n hắzsau n cògfwd n chưosrl a kịosrl p sạcigw c… hắzsau n chỉnsxi cóiyvb thểzwtg giảundt i thíhgxr ch: “Anh… anh khôddoq ng cóiyvb !”
“Anh cògfwd n dáiqoh m chốihif i?” Tầaabg n Chỉnsxi Ákrlu i quay đaabg ầaabg u nhìjldq n vềucit phíhgxr a Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd : “Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd , chiềucit u nay con gọacgb i đaabg iệucit n thoạcigw i, cóiyvb phảundt i cóiyvb mộrvzb t chịosrl nàirrn o đaabg óiyvb bắzsau t máiqoh y đaabg újhnj ng khôddoq ng?”
Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd gậytys t đaabg ầaabg u, tứdvsk c giậytys n trảundt lờkrlu i: “Phảundt i ạcigw .”
“Anh xem! Con gáiqoh i củtoci a anh cògfwd n nóiyvb i nhưosrl vậytys y, anh cògfwd n muốihif n gạcigw t tôddoq i?” Tầaabg n Chỉnsxi Ákrlu i càirrn ng tứdvsk c giậytys n, quăizfj ng hếcvrf t tấjzyn t cảundt đaabg ồangl đaabg ạcigw c đaabg ãolvh thay hắzsau n thu dọacgb n đaabg ếcvrf n trưosrl ớzmyw c mặfjnh t hắzsau n.
Nàirrn y làirrn sao làirrn sao chứdvsk ? Cốihif Dưosrl Sinh muốihif n quỳnikx xuốihif ng minh oan cho mìjldq nh: “Tiểzwtg u Ákrlu i, anh thậytys t sựhgfg khôddoq ng cóiyvb màirrn ….”
Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd họacgb c theo ngữatkt khíhgxr củtoci a Tầaabg n Chỉnsxi Ákrlu i, nóiyvb i: “Ba, khôddoq ng đaabg ưosrl ợtvwn c ngụgwwg y biệucit n! Ba cóiyvb ! Con cóiyvb chứdvsk ng cứdvsk , chịosrl kia nóiyvb i: xin lỗiqoh i, sốihif máiqoh y quýykyr kháiqoh ch vừiqoh a gọacgb i đaabg ang bậytys n…”
-
(2) Quàirrn tếcvrf t.
Năizfj m mớzmyw i sắzsau p đaabg ếcvrf n, Cốihif lãolvh o gia nóiyvb i vớzmyw i Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd năizfj m tuổnndq i: “Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd , con đaabg ưosrl a cho ôddoq ng cốihif mộrvzb t phầaabg n quàirrn tếcvrf t quýykyr giáiqoh nhấjzyn t, ôddoq ng cốihif sẽcrer cho con mộrvzb t bao lỳnikx xìjldq đaabg ỏgfwd thẫliiv m, cóiyvb đaabg ưosrl ợtvwn c khôddoq ng?”
Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd nghe thấjzyn y ba chữatkt bao lìjldq xìjldq liềucit n chớzmyw p đaabg ôddoq i mắzsau t to trògfwd n mộrvzb t cáiqoh i, sau đaabg óiyvb gậytys t đaabg ầaabg u vớzmyw i Cốihif lãolvh o gia, bi bôddoq trảundt lờkrlu i: “Đcxcp ưosrl ợtvwn c, ôddoq ng cốihif , khôddoq ng thàirrn nh vấjzyn n đaabg ềucit .”
Sau khi rờkrlu i khỏgfwd i nhàirrn cũaxvj Cốihif gia, Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd vắzsau t hếcvrf t óiyvb c suy nghĩgoic , quàirrn gìjldq làirrn quýykyr giáiqoh nhấjzyn t. Vềucit đaabg ếcvrf n nhàirrn , côddoq bédvsk mang tấjzyn t cảundt nhữatkt ng móiyvb n đaabg ồangl chơjldq i củtoci a mìjldq nh ra, tựhgfg thấjzyn y cáiqoh i nàirrn o đaabg ốihif i vớzmyw i mìjldq nh cũaxvj ng thậytys t sựhgfg rấjzyn t quýykyr giáiqoh . Bédvsk suy nghĩgoic náiqoh t óiyvb c, chợtvwn t nhớzmyw đaabg ếcvrf n lújhnj c trưosrl ớzmyw c mìjldq nh vàirrn o phògfwd ng ba mẹluil lấjzyn y iPad xem phim hoạcigw t hìjldq nh vôddoq tìjldq nh nhìjldq n thấjzyn y mộrvzb t khốihif i rubic, lújhnj c đaabg óiyvb bédvsk cògfwd n chưosrl a nhìjldq n kỹbild đaabg ãolvh nghe thấjzyn y tiếcvrf ng mẹluil vàirrn o phògfwd ng, sau đaabg óiyvb lậytys p tứdvsk c lấjzyn y đaabg i, cựhgfg c kỳnikx nghiêtttr m tújhnj c nóiyvb i: “Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd , vậytys t nàirrn y con khôddoq ng đaabg ưosrl ợtvwn c tùmdng y tiệucit n đaabg ụgwwg ng vàirrn o nha!” nóiyvb i xong liềucit n cấjzyn t đaabg i, thậytys m chíhgxr cògfwd n đaabg ểzwtg vàirrn o ngăizfj n kédvsk o, khóiyvb a lạcigw i.
Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd đaabg ểzwtg móiyvb n đaabg ồangl chơjldq i trong tay xuốihif ng, cắzsau n móiyvb ng tay, nghiêtttr ng đaabg ầaabg u nhìjldq n chằjhnj m chằjhnj m phògfwd ng ba mẹluil , khuôddoq n mặfjnh t nhỏgfwd suy tưosrl , trong phim hoạcigw t hìjldq nh cóiyvb nóiyvb i nhữatkt ng thứdvsk quýykyr giáiqoh đaabg ềucit u khôddoq ng thểzwtg tùmdng y tiệucit n đaabg ụgwwg ng vàirrn o, lạcigw i cògfwd n đaabg ưosrl ợtvwn c mẹluil cấjzyn t giấjzyn u kỹbild càirrn ng nhưosrl vậytys y, chắzsau c chắzsau n khốihif i lậytys p phưosrl ơjldq ng 6 màirrn u kia chíhgxr nh làirrn bảundt o bốihif i rồangl i.
Nghĩgoic vậytys y, Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd cògfwd n gậytys t đaabg ầaabg u khẳfjnh ng đaabg ịosrl nh suy nghĩgoic củtoci a mìjldq nh làirrn đaabg újhnj ng.
Ôehze ng cốihif nóiyvb i, cho mộrvzb t bảundt o bốihif i, ôddoq ng sẽcrer cho bédvsk mộrvzb t bao lìjldq xìjldq nếcvrf u nhưosrl bédvsk cóiyvb thểzwtg cóiyvb ôddoq ng thậytys t nhiềucit u khốihif i rubic, cóiyvb phảundt i sẽcrer cóiyvb thểzwtg nhậytys n đaabg ưosrl ợtvwn c thậytys t nhiềucit u bao lỳnikx xìjldq khôddoq ng.
....
Đcxcp êtttr m giao thừiqoh a, trêtttr n bàirrn n ăizfj n, Cốihif lãolvh o gia nhậytys n đaabg ưosrl ợtvwn c mộrvzb t hộrvzb p to, trêtttr n khuôddoq n mặfjnh t giàirrn nua ngưosrl ợtvwn ng ngùmdng ng nhìjldq n thấjzyn y mộrvzb t hộrvzb p đaabg ầaabg y nhữatkt ng khốihif i rubic, lújhnj c ôddoq ng khôddoq ng biếcvrf t nêtttr n làirrn m sao, bỗiqoh ng nhiêtttr n Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd lạcigw i níhgxr u tay ôddoq ng: “Ôehze ng cốihif , trong nàirrn y cóiyvb mộrvzb t trăizfj m khốihif i bảundt o bốihif i, ôddoq ng phảundt i cho con 100 bao lìjldq xìjldq nha!”
Nóiyvb i xong, Đcxcp ậytys u Phộrvzb ng Nhỏgfwd nghĩgoic đaabg ếcvrf n lờkrlu i mẹluil dạcigw y, nóiyvb i sau khi ngưosrl ờkrlu i lớzmyw n cho đaabg ồangl gìjldq xong, phảundt i cảundt m ơjldq n, vậytys y mớzmyw i làirrn mộrvzb t đaabg ứdvsk a trẻqemk lễihif phédvsk p, liềucit n nhanh chóiyvb ng bổnndq sung: “Cảundt m ơjldq n ôddoq ng!”
Mộ
Bố
Lú
Tầ
Đ
Bé
Cố
“Nế
Tầ
Đ
Cố
Ba đ
Lú
“Con vừ
Trợ
Vừ
-
Tá
Hắ
Kế
Cố
Kế
Tầ
Hô
“Anh cò
Đ
“Anh xem! Con gá
Nà
Đ
-
(2) Quà
Nă
Đ
Sau khi rờ
Đ
Nghĩ
Ô
....
Đ
Nó
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.