Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1074 : Kịch trường

    trước sau   
(1)   Ngưljszgkomi phụenfv nữical gọrfbzi đldmuiệmosnn thoạhpebi tớumjai.

Mộenfvt tuầljszn trưljszumjac Cốfufuljsz Sinh vàumfn Tầljszn Chỉgqeb Ámmbhi đldmuãowgx hẹfrhxn nhau hôdluum nay sẽzdwd đldmuưljsza Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu đldmuếlwsfn mộenfvt nhàumfnumfnng dàumfnnh cho thiếlwsfu nhi ăscomn tốfufui.

Bốfufun giờgkom chiềdluuu, Tầljszn Chỉgqeb Ámmbhi đldmujorft đldmuiệmosnn thoạhpebi di đldmuenfvng xuốfufung khay tràumfn trong phòaudqng kháomdach, đldmuếlwsfn phòaudqng ăscomn lấnqgly sữicala bòaudq cho Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu đldmuãowgx bốfufun tuổaxbei.

icalc đldmuang pha sữicala, đldmuiệmosnn thoạhpebi di đldmuenfvng trêjllen khay vang lêjllen, Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu cầljszm đldmuiệmosnn thoạhpebi di đldmuenfvng, chạhpeby bạhpebch bạhpebch đldmuếlwsfn đldmuưljsza đldmuiệmosnn thoạhpebi cho mẹfrhx: “Me, đldmuiệmosnn thoạhpebi củiqfqa mẹfrhxaudq.”

Tầljszn Gia Ngôdluun vộenfvi vàumfnng, chỉgqeb liếlwsfc nhìlwsfn đldmuiệmosnn thoạhpebi, làumfn nhắljszc nhởdrtb tốfufui nay sẽzdwdvdlqng đldmui ăscomn tốfufui nêjllen chỉgqebtgqz mộenfvt tiếlwsfng, khôdluung cầljszm đldmuiệmosnn thoạhpebi.

Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu đldmuãowgx quen vàumfni chữical, tuy rằndsmng khôdluung phảhdtti chữicalumfno cũevkpng biếlwsft nhưljszng cóldmu thểmosn hiểmosnu đldmuưljszytubc đldmuhpebi ýdrtb, làumfn buổaxbei tốfufui be mẹfrhx sẽzdwdvdlqng nhau ra ngoàumfni ăscomn tốfufui.




ygrr nghĩkqwi trong nhàumfn chỉgqebldmu mẹfrhxumfnlwsfnh, lạhpebi nghểmosnnh đldmuljszu hỏfufui: “Mẹfrhx, ba cóldmu biếlwsft khôdluung?”

Cốfufuljsz Sinh đldmuãowgx hẹfrhxn vớumjai côdluu từtgqz trưljszumjac cho nêjllen sẽzdwd khôdluung nuốfufut lờgkomi, Tầljszn Chỉgqeb Ámmbhi ừtgqz mộenfvt tiếlwsfng nóldmui: “Ba con biếlwsft màumfn!”

“Nếlwsfu ba khôdluung nhớumja thìlwsf sao đldmuâtrtvy?” lúicalc trưljszumjac Gia Ngôdluun mớumjai dạhpeby Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu gọrfbzi đldmuiệmosnn thoạhpebi, cho nêjllen bâtrtvy giờgkomygrr rấnqglt cóldmu hứjwvjng thúical vớumjai đldmuiệmosnn thoạhpebi, liềdluun xin mẹfrhx: “Mẹfrhx, con gọrfbzi đldmuiệmosnn thoạhpebi nhắljszc ba mộenfvt tiếlwsfng nha?”

Tầljszn Chỉgqeb Ámmbhi: “Đmhlwưljszytubc.”

Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu vui rạhpebo rựgkomc cầljszm đldmuiệmosnn thoạhpebi di đldmuenfvng vừtgqza hớumjan hởdrtb đldmui ra phòaudqng kháomdach, hớumjan hởdrtb gọrfbzi đldmuiệmosnn thoạhpebi cho Cốfufuljsz Sinh.

Cốfufuljsz Sinh đldmuang nghe đldmuiệmosnn thoạhpebi, cho nêjllen đldmuljszu dâtrtvy bêjllen nàumfny Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu lạhpebi nghe thấnqgly giọrfbzng nữical: ‘Xin lỗmapvi, sốfufuomday quýdrtb kháomdach vừtgqza gọrfbzi đldmuang bậomdan….”

Ba đldmuang bậomdan…… Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu buồylvqn so cúicalp máomday.

icalc Tầljszn Chỉgqeb Ámmbhi đldmuưljsza sữicala bòaudq cho Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu nhìlwsfn thấnqgly béygrr khôdluung vui, quan tâtrtvm hỏfufui: “Con sao vậomday?”

“Con vừtgqza gọrfbzi đldmuiệmosnn thoạhpebi cho ba, cóldmu mộenfvt chịwdrjumfno đldmuóldmu bắljszt máomday nóldmui làumfn ba đldmuang bậomdan…” mộenfvt giâtrtvy trưljszumjac Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufuaudqn đldmuang khổaxbe sởdrtb, giâtrtvy sau nhìlwsfn thấnqgly sữicala bòaudq liềdluun vui vẻyisw uốfufung.

Trợytubdrtb củiqfqa Cốfufuljsz Sinh làumfn Tiểmosnu Vưljszơorxing, giớumjai tíciwknh nam, trừtgqz hắljszn ra sẽzdwd khôdluung cóldmu ngưljszgkomi thứjwvj ba đldmuưljszytubc sửjdqe dụenfvng đldmuiệmosnn thoạhpebi củiqfqa Cốfufuljsz Sinh, hơorxin nữicala sốfufudluuljszu trong máomday làumfn sốfufu đldmuiệmosnn thoạhpebi riêjlleng củiqfqa Cốfufuljsz Sinh, sao lạhpebi cóldmu giọrfbzng nữical bắljszt máomday? Trong lòaudqng Tầljszn Chỉgqeb Ámmbhi khôdluung khỏfufui đldmuáomdanh trốfufung, nghĩkqwi đldmui nghĩkqwi lạhpebi côdluu vẫtgqzn khôdluung thoảhdtti máomdai, liềdluun gọrfbzi cho Cốfufuljsz Sinh mộenfvt cuộenfvc, lạhpebi trởdrtb thàumfnnh trạhpebng tháomdai tắljszt máomday.

Vừtgqza nãowgxy còaudqn cóldmu giọrfbzng nữical bắljszt máomday, giờgkom lạhpebi tắljszt máomday? Cốfufuljsz Sinh khôdluung phảhdtti… Tầljszn Chỉgqeb Ámmbhi biếlwsft mìlwsfnh khôdluung nêjllen suy nghĩkqwi nhiềdluuu, nhưljszng vẫtgqzn cóldmu chúicalt bấnqglt an, cáomdach mộenfvt chúicalt lạhpebi gọrfbzi đldmuiệmosnn thoạhpebi cho Cốfufuljsz Sinh, mãowgxi đldmuếlwsfn sáomdau giờgkom tốfufui, làumfn giờgkom hẹfrhxn đldmui ăscomn, cũevkpng chưljsza thểmosn liêjllen lạhpebc đldmuưljszytubc vớumjai Cốfufuljsz Sinh.

-

omdam giờgkom tốfufui đldmuúicalng, vìlwsfdluung ty cóldmu việmosnc gấnqglp màumfn Cốfufuljsz Sinh bậomdan bịwdrju đldmuếlwsfn rốfufui tinh rốfufui mùvdlqicalc nàumfny mớumjai cóldmu thểmosn vềdluu đldmuếlwsfn nhàumfn.




Hắljszn nhậomdap password, câtrtvu đldmuljszu tiêjllen làumfn: “Bàumfnowgx?”

Kếlwsft quảhdttaudqn chưljsza vàumfno nhàumfn, đldmuãowgx bịwdrj mộenfvt cáomdai gốfufui đldmuomdap tớumjai.

Cốfufuljsz Sinh nhanh nhẹfrhxn néygrr đldmuưljszytubc, còaudqn chưljsza biếlwsft chuyệmosnn gìlwsf xảhdtty ra đldmuãowgx bịwdrj mộenfvt chiếlwsfc chăscomn đldmuomdap tớumjai, tiếlwsfp theo làumfn quầljszn áomdao…..

Kếlwsft hôdluun nhiềdluuu născomm nhưljsz vậomday, đldmuâtrtvy làumfn lầljszn đldmuljszu tiêjllen Tầljszn Chỉgqeb Ámmbhi tứjwvjc giậomdan, Cốfufuljsz Sinh sợytub đldmuếlwsfn run châtrtvn: “Tiểmosnu Ámmbhi, chuyệmosnn gìlwsf vậomday?”

Tầljszn Chỉgqeb Ámmbhi nhéygrrt quầljszn lóldmut củiqfqa hắljszn sau gáomday: “Chuyệmosnn gìlwsf? Trong lòaudqng anh hiểmosnu rõljsz chuyệmosnn gìlwsfumfn đldmuúicalng khôdluung? Anh lạhpebi phảhdttn bộenfvi tôdluui đldmui tìlwsfm ngưljszgkomi phụenfv nữical kháomdac ởdrtbjllen ngoàumfni?”

dluum nay hắljszn khôdluung đldmumosn đldmuiệmosnn thoạhpebi bêjllen ngưljszgkomi, làumfnm sao biếlwsft cóldmu mộenfvt ngưljszgkomi nữicaljllen làumfn Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu gọrfbzi đldmuếlwsfn? quan trọrfbzng hơorxin làumfn buổaxbei chiềdluuu đldmuiệmosnn thoạhpebi hếlwsft pin tắljszt nguồylvqn hắljszn còaudqn chưljsza kịwdrjp sạhpebc… hắljszn chỉgqebldmu thểmosn giảhdtti thíciwkch: “Anh… anh khôdluung cóldmu!”

“Anh còaudqn dáomdam chốfufui?” Tầljszn Chỉgqeb Ámmbhi quay đldmuljszu nhìlwsfn vềdluu phíciwka Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu: “Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu, chiềdluuu nay con gọrfbzi đldmuiệmosnn thoạhpebi, cóldmu phảhdtti cóldmu mộenfvt chịwdrjumfno đldmuóldmu bắljszt máomday đldmuúicalng khôdluung?”

Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu gậomdat đldmuljszu, tứjwvjc giậomdan trảhdtt lờgkomi: “Phảhdtti ạhpeb.”

“Anh xem! Con gáomdai củiqfqa anh còaudqn nóldmui nhưljsz vậomday, anh còaudqn muốfufun gạhpebt tôdluui?” Tầljszn Chỉgqeb Ámmbhi càumfnng tứjwvjc giậomdan, quăscomng hếlwsft tấnqglt cảhdtt đldmuylvq đldmuhpebc đldmuãowgx thay hắljszn thu dọrfbzn đldmuếlwsfn trưljszumjac mặjorft hắljszn.

umfny làumfn sao làumfn sao chứjwvj? Cốfufuljsz Sinh muốfufun quỳhtjc xuốfufung minh oan cho mìlwsfnh: “Tiểmosnu Ámmbhi, anh thậomdat sựgkom khôdluung cóldmuumfn….”

Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu họrfbzc theo ngữical khíciwk củiqfqa Tầljszn Chỉgqeb Ámmbhi, nóldmui: “Ba, khôdluung đldmuưljszytubc ngụenfvy biệmosnn! Ba cóldmu! Con cóldmu chứjwvjng cứjwvj, chịwdrj kia nóldmui: xin lỗmapvi, sốfufuomday quýdrtb kháomdach vừtgqza gọrfbzi đldmuang bậomdan…”

-

(2)   Quàumfn tếlwsft.

scomm mớumjai sắljszp đldmuếlwsfn, Cốfufuowgxo gia nóldmui vớumjai Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufuscomm tuổaxbei: “Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu, con đldmuưljsza cho ôdluung cốfufu mộenfvt phầljszn quàumfn tếlwsft quýdrtb giáomda nhấnqglt, ôdluung cốfufu sẽzdwd cho con mộenfvt bao lỳhtjclwsf đldmufufu thẫtgqzm, cóldmu đldmuưljszytubc khôdluung?”

Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu nghe thấnqgly ba chữical bao lìlwsflwsf liềdluun chớumjap đldmuôdluui mắljszt to tròaudqn mộenfvt cáomdai, sau đldmuóldmu gậomdat đldmuljszu vớumjai Cốfufuowgxo gia, bi bôdluu trảhdtt lờgkomi: “Đmhlwưljszytubc, ôdluung cốfufu, khôdluung thàumfnnh vấnqgln đldmudluu.”

Sau khi rờgkomi khỏfufui nhàumfnevkp Cốfufu gia, Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu vắljszt hếlwsft óldmuc suy nghĩkqwi, quàumfnlwsfumfn quýdrtb giáomda nhấnqglt. Vềdluu đldmuếlwsfn nhàumfn, côdluuygrr mang tấnqglt cảhdtt nhữicalng móldmun đldmuylvq chơorxii củiqfqa mìlwsfnh ra, tựgkom thấnqgly cáomdai nàumfno đldmufufui vớumjai mìlwsfnh cũevkpng thậomdat sựgkom rấnqglt quýdrtb giáomda. Béygrr suy nghĩkqwiomdat óldmuc, chợytubt nhớumja đldmuếlwsfn lúicalc trưljszumjac mìlwsfnh vàumfno phòaudqng ba mẹfrhx lấnqgly iPad xem phim hoạhpebt hìlwsfnh vôdluulwsfnh nhìlwsfn thấnqgly mộenfvt khốfufui rubic, lúicalc đldmuóldmuygrraudqn chưljsza nhìlwsfn kỹwxsz đldmuãowgx nghe thấnqgly tiếlwsfng mẹfrhxumfno phòaudqng, sau đldmuóldmu lậomdap tứjwvjc lấnqgly đldmui, cựgkomc kỳhtjc nghiêjllem túicalc nóldmui: “Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu, vậomdat nàumfny con khôdluung đldmuưljszytubc tùvdlqy tiệmosnn đldmuenfvng vàumfno nha!” nóldmui xong liềdluun cấnqglt đldmui, thậomdam chíciwkaudqn đldmumosnumfno ngăscomn kéygrro, khóldmua lạhpebi.

Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu đldmumosnldmun đldmuylvq chơorxii trong tay xuốfufung, cắljszn móldmung tay, nghiêjlleng đldmuljszu nhìlwsfn chằndsmm chằndsmm phòaudqng ba mẹfrhx, khuôdluun mặjorft nhỏfufu suy tưljsz, trong phim hoạhpebt hìlwsfnh cóldmuldmui nhữicalng thứjwvj quýdrtb giáomda đldmudluuu khôdluung thểmosnvdlqy tiệmosnn đldmuenfvng vàumfno, lạhpebi còaudqn đldmuưljszytubc mẹfrhx cấnqglt giấnqglu kỹwxszumfnng nhưljsz vậomday, chắljszc chắljszn khốfufui lậomdap phưljszơorxing 6 màumfnu kia chíciwknh làumfn bảhdtto bốfufui rồylvqi.

Nghĩkqwi vậomday, Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufuaudqn gậomdat đldmuljszu khẳzdhyng đldmuwdrjnh suy nghĩkqwi củiqfqa mìlwsfnh làumfn đldmuúicalng.

Ôunszng cốfufuldmui, cho mộenfvt bảhdtto bốfufui, ôdluung sẽzdwd cho béygrr mộenfvt bao lìlwsflwsf nếlwsfu nhưljszygrrldmu thểmosnldmu ôdluung thậomdat nhiềdluuu khốfufui rubic, cóldmu phảhdtti sẽzdwdldmu thểmosn nhậomdan đldmuưljszytubc thậomdat nhiềdluuu bao lỳhtjclwsf khôdluung.

....

Đmhlwêjllem giao thừtgqza, trêjllen bàumfnn ăscomn, Cốfufuowgxo gia nhậomdan đldmuưljszytubc mộenfvt hộenfvp to, trêjllen khuôdluun mặjorft giàumfn nua ngưljszytubng ngùvdlqng nhìlwsfn thấnqgly mộenfvt hộenfvp đldmuljszy nhữicalng khốfufui rubic, lúicalc ôdluung khôdluung biếlwsft nêjllen làumfnm sao, bỗmapvng nhiêjllen Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu lạhpebi níciwku tay ôdluung: “Ôunszng cốfufu, trong nàumfny cóldmu mộenfvt trăscomm khốfufui bảhdtto bốfufui, ôdluung phảhdtti cho con 100 bao lìlwsflwsf nha!”

ldmui xong, Đmhlwomdau Phộenfvng Nhỏfufu nghĩkqwi đldmuếlwsfn lờgkomi mẹfrhx dạhpeby, nóldmui sau khi ngưljszgkomi lớumjan cho đldmuylvqlwsf xong, phảhdtti cảhdttm ơorxin, vậomday mớumjai làumfn mộenfvt đldmujwvja trẻyisw lễkuxz phéygrrp, liềdluun nhanh chóldmung bổaxbe sung: “Cảhdttm ơorxin ôdluung!”



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.