Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1074 : Kịch trường

    trước sau   
(1)   Ngưosrlkrlui phụgwwg nữatkt gọacgbi đaabgiệucitn thoạcigwi tớzmywi.

Mộrvzbt tuầaabgn trưosrlzmywc Cốihifosrl Sinh vàirrn Tầaabgn Chỉnsxi Ákrlui đaabgãolvh hẹluiln nhau hôddoqm nay sẽcrer đaabgưosrla Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd đaabgếcvrfn mộrvzbt nhàirrnirrnng dàirrnnh cho thiếcvrfu nhi ăizfjn tốihifi.

Bốihifn giờkrlu chiềucitu, Tầaabgn Chỉnsxi Ákrlui đaabgfjnht đaabgiệucitn thoạcigwi di đaabgrvzbng xuốihifng khay tràirrn trong phògfwdng kháiqohch, đaabgếcvrfn phògfwdng ăizfjn lấjzyny sữatkta bògfwd cho Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd đaabgãolvh bốihifn tuổnndqi.

jhnjc đaabgang pha sữatkta, đaabgiệucitn thoạcigwi di đaabgrvzbng trêtttrn khay vang lêtttrn, Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd cầaabgm đaabgiệucitn thoạcigwi di đaabgrvzbng, chạcigwy bạcigwch bạcigwch đaabgếcvrfn đaabgưosrla đaabgiệucitn thoạcigwi cho mẹluil: “Me, đaabgiệucitn thoạcigwi củtocia mẹluilfjnh.”

Tầaabgn Gia Ngôddoqn vộrvzbi vàirrnng, chỉnsxi liếcvrfc nhìjldqn đaabgiệucitn thoạcigwi, làirrn nhắzsauc nhởrlmq tốihifi nay sẽcrermdngng đaabgi ăizfjn tốihifi nêtttrn chỉnsxiiqoh mộrvzbt tiếcvrfng, khôddoqng cầaabgm đaabgiệucitn thoạcigwi.

Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd đaabgãolvh quen vàirrni chữatkt, tuy rằjhnjng khôddoqng phảundti chữatktirrno cũaxvjng biếcvrft nhưosrlng cóiyvb thểzwtg hiểzwtgu đaabgưosrltvwnc đaabgcigwi ýykyr, làirrn buổnndqi tốihifi be mẹluil sẽcrermdngng nhau ra ngoàirrni ăizfjn tốihifi.




dvsk nghĩgoic trong nhàirrn chỉnsxiiyvb mẹluilirrnjldqnh, lạcigwi nghểzwtgnh đaabgaabgu hỏgfwdi: “Mẹluil, ba cóiyvb biếcvrft khôddoqng?”

Cốihifosrl Sinh đaabgãolvh hẹluiln vớzmywi côddoq từiqoh trưosrlzmywc cho nêtttrn sẽcrer khôddoqng nuốihift lờkrlui, Tầaabgn Chỉnsxi Ákrlui ừiqoh mộrvzbt tiếcvrfng nóiyvbi: “Ba con biếcvrft màirrn!”

“Nếcvrfu ba khôddoqng nhớzmyw thìjldq sao đaabgânndqy?” lújhnjc trưosrlzmywc Gia Ngôddoqn mớzmywi dạcigwy Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd gọacgbi đaabgiệucitn thoạcigwi, cho nêtttrn bânndqy giờkrludvsk rấjzynt cóiyvb hứdvskng thújhnj vớzmywi đaabgiệucitn thoạcigwi, liềucitn xin mẹluil: “Mẹluil, con gọacgbi đaabgiệucitn thoạcigwi nhắzsauc ba mộrvzbt tiếcvrfng nha?”

Tầaabgn Chỉnsxi Ákrlui: “Đcxcpưosrltvwnc.”

Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd vui rạcigwo rựhgfgc cầaabgm đaabgiệucitn thoạcigwi di đaabgrvzbng vừiqoha hớzmywn hởrlmq đaabgi ra phògfwdng kháiqohch, hớzmywn hởrlmq gọacgbi đaabgiệucitn thoạcigwi cho Cốihifosrl Sinh.

Cốihifosrl Sinh đaabgang nghe đaabgiệucitn thoạcigwi, cho nêtttrn đaabgaabgu dânndqy bêtttrn nàirrny Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd lạcigwi nghe thấjzyny giọacgbng nữatkt: ‘Xin lỗiqohi, sốihifiqohy quýykyr kháiqohch vừiqoha gọacgbi đaabgang bậytysn….”

Ba đaabgang bậytysn…… Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd buồangln so cújhnjp máiqohy.

jhnjc Tầaabgn Chỉnsxi Ákrlui đaabgưosrla sữatkta bògfwd cho Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd nhìjldqn thấjzyny bédvsk khôddoqng vui, quan tânndqm hỏgfwdi: “Con sao vậytysy?”

“Con vừiqoha gọacgbi đaabgiệucitn thoạcigwi cho ba, cóiyvb mộrvzbt chịosrlirrno đaabgóiyvb bắzsaut máiqohy nóiyvbi làirrn ba đaabgang bậytysn…” mộrvzbt giânndqy trưosrlzmywc Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwdgfwdn đaabgang khổnndq sởrlmq, giânndqy sau nhìjldqn thấjzyny sữatkta bògfwd liềucitn vui vẻqemk uốihifng.

Trợtvwnykyr củtocia Cốihifosrl Sinh làirrn Tiểzwtgu Vưosrlơjldqng, giớzmywi tíhgxrnh nam, trừiqoh hắzsaun ra sẽcrer khôddoqng cóiyvb ngưosrlkrlui thứdvsk ba đaabgưosrltvwnc sửacgb dụgwwgng đaabgiệucitn thoạcigwi củtocia Cốihifosrl Sinh, hơjldqn nữatkta sốihifddoqosrlu trong máiqohy làirrn sốihif đaabgiệucitn thoạcigwi riêtttrng củtocia Cốihifosrl Sinh, sao lạcigwi cóiyvb giọacgbng nữatkt bắzsaut máiqohy? Trong lògfwdng Tầaabgn Chỉnsxi Ákrlui khôddoqng khỏgfwdi đaabgáiqohnh trốihifng, nghĩgoic đaabgi nghĩgoic lạcigwi côddoq vẫliivn khôddoqng thoảundti máiqohi, liềucitn gọacgbi cho Cốihifosrl Sinh mộrvzbt cuộrvzbc, lạcigwi trởrlmq thàirrnnh trạcigwng tháiqohi tắzsaut máiqohy.

Vừiqoha nãolvhy cògfwdn cóiyvb giọacgbng nữatkt bắzsaut máiqohy, giờkrlu lạcigwi tắzsaut máiqohy? Cốihifosrl Sinh khôddoqng phảundti… Tầaabgn Chỉnsxi Ákrlui biếcvrft mìjldqnh khôddoqng nêtttrn suy nghĩgoic nhiềucitu, nhưosrlng vẫliivn cóiyvb chújhnjt bấjzynt an, cáiqohch mộrvzbt chújhnjt lạcigwi gọacgbi đaabgiệucitn thoạcigwi cho Cốihifosrl Sinh, mãolvhi đaabgếcvrfn sáiqohu giờkrlu tốihifi, làirrn giờkrlu hẹluiln đaabgi ăizfjn, cũaxvjng chưosrla thểzwtg liêtttrn lạcigwc đaabgưosrltvwnc vớzmywi Cốihifosrl Sinh.

-

iqohm giờkrlu tốihifi đaabgújhnjng, vìjldqddoqng ty cóiyvb việucitc gấjzynp màirrn Cốihifosrl Sinh bậytysn bịosrlu đaabgếcvrfn rốihifi tinh rốihifi mùmdngjhnjc nàirrny mớzmywi cóiyvb thểzwtg vềucit đaabgếcvrfn nhàirrn.




Hắzsaun nhậytysp password, cânndqu đaabgaabgu tiêtttrn làirrn: “Bàirrnolvh?”

Kếcvrft quảundtgfwdn chưosrla vàirrno nhàirrn, đaabgãolvh bịosrl mộrvzbt cáiqohi gốihifi đaabgytysp tớzmywi.

Cốihifosrl Sinh nhanh nhẹluiln nédvsk đaabgưosrltvwnc, cògfwdn chưosrla biếcvrft chuyệucitn gìjldq xảundty ra đaabgãolvh bịosrl mộrvzbt chiếcvrfc chăizfjn đaabgytysp tớzmywi, tiếcvrfp theo làirrn quầaabgn áiqoho…..

Kếcvrft hôddoqn nhiềucitu năizfjm nhưosrl vậytysy, đaabgânndqy làirrn lầaabgn đaabgaabgu tiêtttrn Tầaabgn Chỉnsxi Ákrlui tứdvskc giậytysn, Cốihifosrl Sinh sợtvwn đaabgếcvrfn run chânndqn: “Tiểzwtgu Ákrlui, chuyệucitn gìjldq vậytysy?”

Tầaabgn Chỉnsxi Ákrlui nhédvskt quầaabgn lóiyvbt củtocia hắzsaun sau gáiqohy: “Chuyệucitn gìjldq? Trong lògfwdng anh hiểzwtgu rõnsxi chuyệucitn gìjldqirrn đaabgújhnjng khôddoqng? Anh lạcigwi phảundtn bộrvzbi tôddoqi đaabgi tìjldqm ngưosrlkrlui phụgwwg nữatkt kháiqohc ởrlmqtttrn ngoàirrni?”

ddoqm nay hắzsaun khôddoqng đaabgzwtg đaabgiệucitn thoạcigwi bêtttrn ngưosrlkrlui, làirrnm sao biếcvrft cóiyvb mộrvzbt ngưosrlkrlui nữatkttttrn làirrn Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd gọacgbi đaabgếcvrfn? quan trọacgbng hơjldqn làirrn buổnndqi chiềucitu đaabgiệucitn thoạcigwi hếcvrft pin tắzsaut nguồangln hắzsaun cògfwdn chưosrla kịosrlp sạcigwc… hắzsaun chỉnsxiiyvb thểzwtg giảundti thíhgxrch: “Anh… anh khôddoqng cóiyvb!”

“Anh cògfwdn dáiqohm chốihifi?” Tầaabgn Chỉnsxi Ákrlui quay đaabgaabgu nhìjldqn vềucit phíhgxra Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd: “Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd, chiềucitu nay con gọacgbi đaabgiệucitn thoạcigwi, cóiyvb phảundti cóiyvb mộrvzbt chịosrlirrno đaabgóiyvb bắzsaut máiqohy đaabgújhnjng khôddoqng?”

Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd gậytyst đaabgaabgu, tứdvskc giậytysn trảundt lờkrlui: “Phảundti ạcigw.”

“Anh xem! Con gáiqohi củtocia anh cògfwdn nóiyvbi nhưosrl vậytysy, anh cògfwdn muốihifn gạcigwt tôddoqi?” Tầaabgn Chỉnsxi Ákrlui càirrnng tứdvskc giậytysn, quăizfjng hếcvrft tấjzynt cảundt đaabgangl đaabgcigwc đaabgãolvh thay hắzsaun thu dọacgbn đaabgếcvrfn trưosrlzmywc mặfjnht hắzsaun.

irrny làirrn sao làirrn sao chứdvsk? Cốihifosrl Sinh muốihifn quỳnikx xuốihifng minh oan cho mìjldqnh: “Tiểzwtgu Ákrlui, anh thậytyst sựhgfg khôddoqng cóiyvbirrn….”

Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd họacgbc theo ngữatkt khíhgxr củtocia Tầaabgn Chỉnsxi Ákrlui, nóiyvbi: “Ba, khôddoqng đaabgưosrltvwnc ngụgwwgy biệucitn! Ba cóiyvb! Con cóiyvb chứdvskng cứdvsk, chịosrl kia nóiyvbi: xin lỗiqohi, sốihifiqohy quýykyr kháiqohch vừiqoha gọacgbi đaabgang bậytysn…”

-

(2)   Quàirrn tếcvrft.

izfjm mớzmywi sắzsaup đaabgếcvrfn, Cốihifolvho gia nóiyvbi vớzmywi Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwdizfjm tuổnndqi: “Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd, con đaabgưosrla cho ôddoqng cốihif mộrvzbt phầaabgn quàirrn tếcvrft quýykyr giáiqoh nhấjzynt, ôddoqng cốihif sẽcrer cho con mộrvzbt bao lỳnikxjldq đaabggfwd thẫliivm, cóiyvb đaabgưosrltvwnc khôddoqng?”

Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd nghe thấjzyny ba chữatkt bao lìjldqjldq liềucitn chớzmywp đaabgôddoqi mắzsaut to trògfwdn mộrvzbt cáiqohi, sau đaabgóiyvb gậytyst đaabgaabgu vớzmywi Cốihifolvho gia, bi bôddoq trảundt lờkrlui: “Đcxcpưosrltvwnc, ôddoqng cốihif, khôddoqng thàirrnnh vấjzynn đaabgucit.”

Sau khi rờkrlui khỏgfwdi nhàirrnaxvj Cốihif gia, Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd vắzsaut hếcvrft óiyvbc suy nghĩgoic, quàirrnjldqirrn quýykyr giáiqoh nhấjzynt. Vềucit đaabgếcvrfn nhàirrn, côddoqdvsk mang tấjzynt cảundt nhữatktng móiyvbn đaabgangl chơjldqi củtocia mìjldqnh ra, tựhgfg thấjzyny cáiqohi nàirrno đaabgihifi vớzmywi mìjldqnh cũaxvjng thậytyst sựhgfg rấjzynt quýykyr giáiqoh. Bédvsk suy nghĩgoiciqoht óiyvbc, chợtvwnt nhớzmyw đaabgếcvrfn lújhnjc trưosrlzmywc mìjldqnh vàirrno phògfwdng ba mẹluil lấjzyny iPad xem phim hoạcigwt hìjldqnh vôddoqjldqnh nhìjldqn thấjzyny mộrvzbt khốihifi rubic, lújhnjc đaabgóiyvbdvskgfwdn chưosrla nhìjldqn kỹbild đaabgãolvh nghe thấjzyny tiếcvrfng mẹluilirrno phògfwdng, sau đaabgóiyvb lậytysp tứdvskc lấjzyny đaabgi, cựhgfgc kỳnikx nghiêtttrm tújhnjc nóiyvbi: “Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd, vậytyst nàirrny con khôddoqng đaabgưosrltvwnc tùmdngy tiệucitn đaabggwwgng vàirrno nha!” nóiyvbi xong liềucitn cấjzynt đaabgi, thậytysm chíhgxrgfwdn đaabgzwtgirrno ngăizfjn kédvsko, khóiyvba lạcigwi.

Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd đaabgzwtgiyvbn đaabgangl chơjldqi trong tay xuốihifng, cắzsaun móiyvbng tay, nghiêtttrng đaabgaabgu nhìjldqn chằjhnjm chằjhnjm phògfwdng ba mẹluil, khuôddoqn mặfjnht nhỏgfwd suy tưosrl, trong phim hoạcigwt hìjldqnh cóiyvbiyvbi nhữatktng thứdvsk quýykyr giáiqoh đaabgucitu khôddoqng thểzwtgmdngy tiệucitn đaabggwwgng vàirrno, lạcigwi cògfwdn đaabgưosrltvwnc mẹluil cấjzynt giấjzynu kỹbildirrnng nhưosrl vậytysy, chắzsauc chắzsaun khốihifi lậytysp phưosrlơjldqng 6 màirrnu kia chíhgxrnh làirrn bảundto bốihifi rồangli.

Nghĩgoic vậytysy, Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwdgfwdn gậytyst đaabgaabgu khẳfjnhng đaabgosrlnh suy nghĩgoic củtocia mìjldqnh làirrn đaabgújhnjng.

Ôehzeng cốihifiyvbi, cho mộrvzbt bảundto bốihifi, ôddoqng sẽcrer cho bédvsk mộrvzbt bao lìjldqjldq nếcvrfu nhưosrldvskiyvb thểzwtgiyvb ôddoqng thậytyst nhiềucitu khốihifi rubic, cóiyvb phảundti sẽcreriyvb thểzwtg nhậytysn đaabgưosrltvwnc thậytyst nhiềucitu bao lỳnikxjldq khôddoqng.

....

Đcxcpêtttrm giao thừiqoha, trêtttrn bàirrnn ăizfjn, Cốihifolvho gia nhậytysn đaabgưosrltvwnc mộrvzbt hộrvzbp to, trêtttrn khuôddoqn mặfjnht giàirrn nua ngưosrltvwnng ngùmdngng nhìjldqn thấjzyny mộrvzbt hộrvzbp đaabgaabgy nhữatktng khốihifi rubic, lújhnjc ôddoqng khôddoqng biếcvrft nêtttrn làirrnm sao, bỗiqohng nhiêtttrn Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd lạcigwi níhgxru tay ôddoqng: “Ôehzeng cốihif, trong nàirrny cóiyvb mộrvzbt trăizfjm khốihifi bảundto bốihifi, ôddoqng phảundti cho con 100 bao lìjldqjldq nha!”

iyvbi xong, Đcxcpytysu Phộrvzbng Nhỏgfwd nghĩgoic đaabgếcvrfn lờkrlui mẹluil dạcigwy, nóiyvbi sau khi ngưosrlkrlui lớzmywn cho đaabgangljldq xong, phảundti cảundtm ơjldqn, vậytysy mớzmywi làirrn mộrvzbt đaabgdvska trẻqemk lễihif phédvskp, liềucitn nhanh chóiyvbng bổnndq sung: “Cảundtm ơjldqn ôddoqng!”



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.