Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 1045 : Đi theo anh, được không? (5)
Tầngvh n Gia Ngôjqnb n nhéksop t Tôjqnb Tìzaoq nh vàmovv o xe, khôjqnb ng ngồdzhi i cùkfzz ng côjqnb màmovv đnlvh óuelr ng cửksop a, lạvpkd i mởbxjh cửksop a cạvpkd nh ghếqkvm ngưpesy ờcveg i lámmgk i, chui vàmovv o.
Tàmovv i xếqkvm lêsedv n xe xong, lúaljk c khởbxjh i đnlvh ộgbcq ng lạvpkd i hỏdzhi i: “Tầngvh n tiêsedv n sinh, chúaljk ng ta đnlvh i đnlvh ânfor u?”
Tầngvh n Gia Ngôjqnb n muốkvzh n đnlvh ưpesy a Tôjqnb Tìzaoq nh vềzzzw nhàmovv nhưpesy ng còkbym n chưpesy a nóuelr i ra, hắzzzw n đnlvh ãbkwk nghĩwrha đnlvh ếqkvm n Lânfor m Mặkbym c đnlvh ốkvzh i xửksop vớwtuh i côjqnb nhưpesy thếqkvm nàmovv o liềzzzw n sợaoxi khi côjqnb vềzzzw nhàmovv , nhấokrh t đnlvh ịwtuh nh Lânfor m Mặkbym c sẽflkv rúaljk t hếqkvm t tứfrvy c giậpkaf n lêsedv n ngưpesy ờcveg i côjqnb .
Tầngvh n Gia Ngôjqnb n giậpkaf t giậpkaf t mọkfzz i, nuốkvzh t lạvpkd i nhữkcos ng lờcveg i suýhlig t nóuelr i ra khỏdzhi i miệlmhq ng, hắzzzw n nhìzaoq n qua kíflkv nh chiếqkvm u hậpkaf u, liếqkvm c nhìzaoq n côjqnb gámmgk i vẫokrh n đnlvh ang ngồdzhi i co rúaljk t trêsedv n xe, côjqnb vẫokrh n còkbym n đnlvh ang run cầngvh m cậpkaf p, trầngvh m tưpesy trong chốkvzh c lámmgk t, hắzzzw n lạvpkd i nhàmovv n nhạvpkd t lêsedv n tiếqkvm ng: “Vềzzzw Nhãbkwk Uyểhyqy n.”
Nhãbkwk Uyểhyqy n? Làmovv nhàmovv củuelr a Tầngvh n tiêsedv n sinh màmovv , tạvpkd i sao ngàmovv i lạvpkd i muốkvzh n đnlvh ưpesy a mộgbcq t ngưpesy ờcveg i phụpwcl nữkcos vềzzzw nhàmovv riêsedv ng củuelr a mìzaoq nh?
Tàmovv i xếqkvm ngẩxdew ng ngưpesy ờcveg i mộgbcq t chúaljk t, sau đnlvh óuelr lạvpkd i trảobxn lờcveg i: “Vânfor ng, Tầngvh n tiêsedv n sinh.” Sau đnlvh óuelr lámmgk i xe, chạvpkd y vàmovv o đnlvh ưpesy ờcveg ng phốkvzh mêsedv nh môjqnb ng, đnlvh ếqkvm n Nhãbkwk Uyểhyqy n.
......
Xe dừkbym ng hắzzzw n, Tầngvh n Gia Ngôjqnb n khôjqnb ng chờcveg tàmovv i xếqkvm giúaljk p hắzzzw n mởbxjh cửksop a xe màmovv nhanh chóuelr ng mởbxjh cửksop a xe củuelr a mìzaoq nh, sau đnlvh óuelr xuốkvzh ng xe kéksop o Tôjqnb Tìzaoq nh ra khỏdzhi i xe, chẳtfkx ng nóuelr i gìzaoq vớwtuh i tàmovv i xếqkvm liềzzzw n kéksop o Tôjqnb Tìzaoq nh vàmovv o thang mámmgk y.
Đcsui ếqkvm n nhàmovv , Tầngvh n Gia Ngôjqnb n nhậpkaf p password, mởbxjh cửksop a nhàmovv ra, sau khi đnlvh ưpesy a côjqnb vàmovv o nhàmovv xong mớwtuh i buôjqnb ng cổeqns tay củuelr a côjqnb ra.
Hắzzzw n khôjqnb ng phíflkv lồdzhi i, liềzzzw n vàmovv o phòkbym ng ngủuelr củuelr a mìzaoq nh, liềzzzw n vàmovv o phòkbym ng thay đnlvh ồdzhi tìzaoq m mộgbcq t lúaljk c lânfor u, sau đnlvh óuelr mớwtuh i cầngvh m mộgbcq t cámmgk i ámmgk o sơxdew mi dàmovv i néksop m cho Tôjqnb Tìzaoq nh, chỉixwb vàmovv o nhàmovv vệlmhq sinh: “Đcsui i tắzzzw m đnlvh i!”
Tôjqnb Tìzaoq nh ôjqnb m quầngvh n ámmgk o, ngẩxdew ng đnlvh ầngvh u nhìzaoq n Tầngvh n Gia Ngôjqnb n mộgbcq t cámmgk i.
Tầngvh n Gia Ngôjqnb n khôjqnb ng đnlvh ểhyqy ýhlig đnlvh ếqkvm n ámmgk nh mắzzzw t củuelr a côjqnb , khôjqnb ng ởbxjh lạvpkd i trong phòkbym ng khámmgk ch màmovv vàmovv o nhàmovv bếqkvm p.
Tầngvh n Gia Ngôjqnb n bậpkaf n rộgbcq n trong bếqkvm p nửksop a tiếqkvm ng đnlvh ồdzhi ng hồdzhi , nấokrh u hai chéksop n canh giảobxn i rưpesy ợaoxi u xong, lạvpkd i trởbxjh vàmovv o phòkbym ng khámmgk ch, hắzzzw n mớwtuh i phámmgk t hiệlmhq n côjqnb gámmgk i kia vẫokrh n khôjqnb ng nhúaljk c nhíflkv ch, chỉixwb đnlvh ứfrvy ng đnlvh óuelr ôjqnb m quầngvh n ámmgk o nhưpesy lúaljk c nãbkwk y.
“Sao còkbym n chưpesy a đnlvh i tắzzzw m rửksop a đnlvh i?” Tầngvh n Gia Ngôjqnb n cóuelr chúaljk t lạvpkd nh nhạvpkd t hỏdzhi i, hắzzzw n đnlvh ểhyqy canh giảobxn i rưpesy ợaoxi u đnlvh ặkbym t trêsedv n khay tràmovv , thấokrh y Tôjqnb Tìzaoq nh vẫokrh n khôjqnb ng cóuelr bấokrh t cứfrvy đnlvh ộgbcq ng tĩwrha nh gìzaoq , lạvpkd i nhíflkv u màmovv y, lạvpkd i lạvpkd nh nhạvpkd t nóuelr i: “Tắzzzw m, uốkvzh n chúaljk t canh giảobxn i rưpesy ợaoxi u rồdzhi i nghỉixwb ngơxdew i sớwtuh m mộgbcq t chúaljk t!”
Côjqnb gámmgk i giốkvzh ng nhưpesy đnlvh iếqkvm c vậpkaf y, vẫokrh n chẳtfkx ng cóuelr chúaljk t phảobxn n ứfrvy ng nàmovv o, chỉixwb làmovv cảobxn ngưpesy ờcveg i côjqnb càmovv ng run hơxdew n lúaljk c trưpesy ớwtuh c.
Tầngvh n Gia Ngôjqnb n nhíflkv u màmovv y nhìzaoq n kỹmmgk côjqnb chằlhfl m chằlhfl m hai giânfor y, sau đnlvh óuelr mớwtuh i đnlvh i đnlvh ếqkvm n trưpesy ớwtuh c mặkbym t côjqnb : “Sao vậpkaf y? Đcsui au ởbxjh đnlvh ânfor u sao?”
Hắzzzw n vừkbym a hỏdzhi i vừkbym a đnlvh ưpesy a tay véksop n tóuelr c côjqnb qua mộgbcq t bêsedv n.
Cửksop đnlvh ộgbcq ng củuelr a hắzzzw n cũyknh ng rấokrh t bìzaoq nh thưpesy ờcveg ng, nhưpesy ng lạvpkd i khiếqkvm n cảobxn ngưpesy ờcveg i côjqnb nhưpesy bịwtuh đnlvh iệlmhq n giậpkaf t, sau đnlvh óuelr đnlvh ộgbcq t nhiêsedv n lùkfzz i hai bưpesy ớwtuh c.
Tầngvh n Gia Ngôjqnb n ýhlig thứfrvy c đnlvh ưpesy ợaoxi c bấokrh t thưpesy ờcveg ng ởbxjh chỗntpa nàmovv o, hắzzzw n bưpesy ớwtuh c lêsedv n trưpesy ớwtuh c mộgbcq t bưpesy ớwtuh c, đnlvh ứfrvy ng trưpesy ớwtuh c mặkbym t Tôjqnb Tìzaoq nh, nânfor ng mặkbym t củuelr a côjqnb lêsedv n.
Khuôjqnb n mặkbym t trắzzzw ng nõflkv n củuelr a côjqnb cóuelr mộgbcq t vệlmhq t hồdzhi ng bấokrh t thưpesy ờcveg ng, ámmgk nh mắzzzw t nhưpesy cóuelr nhưpesy khôjqnb ng cưpesy ờcveg i, cảobxn khuôjqnb n mặkbym t đnlvh ẹieut p mêsedv ngưpesy ờcveg i, cựtjsi c kỳxcdp dụpwcl hoặkbym c.
Hắzzzw n chỉixwb mớwtuh i đnlvh ụpwcl ng trúaljk ng cằlhfl m củuelr a côjqnb , khôjqnb ng hềzzzw làmovv m gìzaoq cảobxn , lạvpkd i cóuelr thểhyqy cảobxn m thấokrh y hôjqnb hấokrh p củuelr a côjqnb trởbxjh nêsedv n gấokrh p gámmgk p hơxdew n.
Lúaljk c nãbkwk y Tầngvh n Gia Ngôjqnb n cóuelr thểhyqy nghĩwrha côjqnb uốkvzh ng say, nhưpesy ng lúaljk c nàmovv y hắzzzw n nhìzaoq n chằlhfl m chằlhfl m côjqnb trong chốkvzh c lámmgk t, liềzzzw n cóuelr thểhyqy đnlvh oámmgk n đnlvh ưpesy ợaoxi c côjqnb đnlvh ãbkwk bịwtuh bọkfzz n ngưpesy ờcveg i Lânfor m Mặkbym c cho uốkvzh ng thuốkvzh c kíflkv ch thíflkv ch rồdzhi i.
Tà
Tầ
Tầ
Nhã
Tà
......
Xe dừ
Đ
Hắ
Tô
Tầ
Tầ
“Sao cò
Cô
Tầ
Hắ
Cử
Tầ
Khuô
Hắ
Lú
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.