Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1033 : Cô ấy là chị dâu của tôi (3)

    trước sau   
Giọrwqyng nóvhhzi củhtnra Lâovbjm Đpdyyiềyirdm Đpdyyiềyirdm vang lênszan, Tầvhhzn Gia Ngôfbsln chớusxip chớusxip mi mắhzvtt, từwfhg từwfhg tỉvvwinh táonivo lạyzwri, cưxcbluovdi vớusxii Lâovbjm Đpdyyiềyirdm Đpdyyiềyirdm, nhẹvvbi gậvojmt đvojmvhhzu vớusxii côfbsl, ýkzpkvhhzi hắhzvtn đvojmãpgff nghe thấrpnmy lờuovdi giớusxii thiệwuatu củhtnra côfbsl.

Mặvgtgc dùzbwd hắhzvtn khôfbslng nóvhhzi gìvgtg, chỉvvwi mộyvoet phảtwobn ứqqjdng đvojmáonivng yênszau nhưxcbl vậvojmy đvojmãpgff khiếvojmn côfbsl bịwwhd hấrpnmp dẫnebyn bởexjdi vẻrfxe bềyird ngoàapeki củhtnra Tầvhhzn Gia Ngôfbsln, côfbslxcbluovdi ngọrwqyt ngàapeko nóvhhzi: “Làapek mẹvvbi đvojmcwtg chịwwhdovbju theo tôfbsli cũskalng đvojmi xem mắhzvtt.”

Trênszan thựexjdc tếvojm, côfbsl sợvtljapek đvojmvurji tưxcblvtljng màapekvgtgnh phảtwobi gặvgtgp khiếvojmn côfbsl khôfbslng hàapeki lòcbvzng nênszan tìvgtgm thênszam mộyvoet ngưxcbluovdi làapekm bia đvojmvurj đvojmyzwrn.

Tầvhhzn Gia Ngôfbsln mỉvvwim cưxcbluovdi, quay đvojmvhhzu nhìvgtgn vềyird phíuovda Tôfbslvgtgnh, áonivnh mắhzvtt yênszan tĩdkexnh giốvurjng nhưxcblfbslvgtgnh làapek mộyvoet ngưxcbluovdi hoàapekn toàapekn khôfbslng quen biếvojmt, lễybdt phétnsgp chàapeko: “Lâovbjm thiếvojmu phu nhâovbjn, chàapeko côfbsl!”

ovbjm thiếvojmu phu nhâovbjn… đvojmvhhzu ngóvhhzn tay Tôfbslvgtgnh run lênszan, đvojmiệwuatn thoạyzwri di đvojmyvoeng suýkzpkt nữoniva rơwuati xuốvurjng đvojmrpnmt, cũskalng may côfbsl phảtwobn ứqqjdng nhanh, kịwwhdp thờuovdi nắhzvtm chặvgtgt tay, côfbsl cụwsdap mắhzvtt, môfbsli khẽisxg nhếvojmch, nóvhhzi: “Chàapeko anh, Tầvhhzn tiênszan sinh.”

Chàapeko hỏachsi xong, Tầvhhzn Gia Ngôfbsln khôfbslng muốvurjn nóvhhzi gìvgtg nhiềyirdu vớusxii Tôfbslvgtgnh, liềyirdn nhìvgtgn vềyird phíuovda Lâovbjm Đpdyyiềyirdm Đpdyyiềyirdm: “Côfbsl muốvurjn uốvurjng gìvgtg?”


“Tôfbsli uốvurjng cappuchino, chịwwhdovbju cũskalng vậvojmy!” Lâovbjm Đpdyyiềyirdm Đpdyyiềyirdm trảtwob lờuovdi.

Tầvhhzn Gia Ngôfbsln gậvojmt đvojmvhhzu, giơwuat tay lênszan, gọrwqyi nhâovbjn viênszan phụwsdac vụwsda đvojmếvojmn.

gxxjc hắhzvtn đvojmang gọrwqyi thứqqjdc uốvurjng, Tôfbslvgtgnh từwfhgpgffy đvojmếvojmn giờuovd vẫnebyn cụwsdap mắhzvtt lúgxxjc nàapeky mớusxii ngưxcblusxic mắhzvtt lênszan nhìvgtgn hắhzvtn mộyvoet chúgxxjt.

Đpdyyãpgff nhiềyirdu năretem khôfbslng gặvgtgp, ngũskal quan củhtnra hắhzvtn càapekng ngàapeky càapekng rõovbjapekng, mặvgtgc tâovbjy trang lạyzwri rấrpnmt chữonivng chạyzwrc, cảtwob ngưxcbluovdi đvojmyirdu đvojmvvbip trai màapekvhhz tinh thầvhhzn, trong lúgxxjc phấrpnmt tay còcbvzn cóvhhz chúgxxjt phong trầvhhzn.

Khôfbslng ngờuovd sẽisxgvhhz mộyvoet ngàapeky, hắhzvtn lạyzwri càapekng ngàapeky cảtwobng đvojmvvbip đvojmnszan đvojmtwobo chúgxxjng sinh, xuấrpnmt sắhzvtc đvojmếvojmn hoàapekn mỹgxxj, cũskalng khôfbslng thểcwtg tráonivch Lâovbjm Đpdyyiềyirdm Đpdyyiềyirdm vừwfhga nhìvgtgn thấrpnmy hắhzvtn liềyirdn nóvhhzi vớusxii côfbsl hắhzvtn chíuovdnh làapek châovbjn mệwuatnh thiênszan tửvvwi củhtnra con bétnsg.

“Tiênszan sinh, xin hỏachsi còcbvzn gìvgtg nữoniva khôfbslng?” Tầvhhzn Gia Ngôfbsln gọrwqyi xong, nhâovbjn viênszan phụwsdac vụwsda lạyzwri hỏachsi thênszam mộyvoet câovbju.

“Khôfbslng còcbvzn gìvgtg nữoniva, cảtwobm ơwuatn.” Tầvhhzn Gia Ngôfbsln trảtwob lờuovdi xong, liềyirdn đvojmưxcbla lạyzwri menu cho nhâovbjn viênszan phụwsdac vụwsda, quay đvojmvhhzu nhìvgtgn Lâovbjm Đpdyyiềyirdm Đpdyyiềyirdm.

Nhậvojmn ra đvojmưxcblvtljc hàapeknh đvojmyvoeng nhưxcbl vậvojmy, Tôfbslvgtgnh sợvtlj bịwwhd pháonivt hiệwuatn mìvgtgnh đvojmang nhìvgtgn létnsgn hắhzvtn, liềyirdn vộyvoei vàapekng dờuovdi tầvhhzm mắhzvtt khỏachsi Tầvhhzn Gia Ngôfbsln, cúgxxji đvojmvhhzu nhìvgtgn đvojmiệwuatn thoạyzwri di đvojmyvoeng.

“Tầvhhzn tiênszan sinh, tôfbsli nghe mẹvvbifbsli nóvhhzi anh họrwqyc đvojmyzwri họrwqyc ởexjdapekng Châovbju?” Lâovbjm Đpdyyiềyirdm Đpdyyiềyirdm muốvurjn lưxcblu lạyzwri cho Tầvhhzn Gia Ngôfbsln ấrpnmn tưxcblvtljng đvojmvvbip cho nênszan lúgxxjc tìvgtgm đvojmcwtgapeki đvojmcwtgvhhzi liềyirdn chọrwqyn chủhtnr đvojmyirdapeky.

Khóvhhze môfbsli Tầvhhzn Gia Ngôfbsln cong lênszan, ngắhzvtn gọrwqyn trảtwob lờuovdi: “Vâovbjng.”

“Từwfhg nhỏachsfbsli đvojmãpgff bịwwhd gia đvojmìvgtgnh đvojmwwhdy ra nưxcblusxic ngoàapeki du họrwqyc, vẫnebyn khôfbslng cóvhhzwuat hộyvoei họrwqyc nhữonivng trưxcbluovdng quốvurjc nộyvoei, đvojmvgtgc biệwuatt làapekapekng Châovbju, cóvhhz thờuovdi gian Tầvhhzn tiênszan sinh màapek đvojmếvojmn Hàapekng Châovbju cóvhhz thểcwtg dẫnebyn tôfbsli đvojmi mộyvoet chuyếvojmn khôfbslng?”

“Đpdyyưxcblvtljc…” nhìvgtgn thấrpnmy Tầvhhzn Gia Ngôfbsln đvojmunwyng ýkzpk, Lâovbjm Đpdyyiềyirdm Đpdyyiềyirdm càapekng cưxcbluovdi ngọrwqyt ngàapeko: “Tầvhhzn tiênszan sinh, anh cóvhhz hứqqjdng thúgxxj vớusxii mỹgxxj thuậvojmt khôfbslng? tôfbsli ởexjdxcblusxic ngoàapeki họrwqyc vẽisxg tranh sơwuatn dầvhhzu, nếvojmu nhưxcblvhhz hứqqjdng thúgxxj, tôfbsli sẽisxg vẽisxg cho anh mộyvoet bứqqjdc…”

.....

Toàapekn bộyvoe cuộyvoec tròcbvz chuyệwuatn trênszan bàapekn đvojma sốvurjapekapeki diễybdtn văreten liênszan thu bấrpnmt tậvojmn củhtnra Lâovbjm Đpdyyiềyirdm Đpdyyiềyirdm, tuy rằrvgyng côfbsl cứqqjduovdu ra líuovdu ríuovdu nhưxcblng giọrwqyng nóvhhzi cũskalng rấrpnmt dễybdt nghe lạyzwri khôfbslng làapekm cho ngưxcbluovdi ta cháonivn ghétnsgt.

Tầvhhzn Gia Ngôfbsln đvojmưxcblvtljc giáonivo đvojmưxcblvtljc rấrpnmt tốvurjt, cho dùzbwdovbjm Đpdyyiềyirdm Đpdyyiềyirdm cóvhhzvhhzi đvojmếvojmn đvojmyirdapeki gìvgtg, hắhzvtn dùzbwdvhhz hứqqjdng thúgxxj hay khôfbslng mấrpnmy quan tâovbjm cũskalng đvojmyirdu trảtwob lờuovdi côfbsl.

Ngưxcblvtljc lạyzwri, Tôfbslvgtgnh ngồunwyi mộyvoet bênszan từwfhg đvojmvhhzu đvojmếvojmn cuốvurji vẫnebyn luôfbsln cụwsdap mắhzvtt, khôfbslng pháonivt ra bấrpnmt cứqqjd âovbjm thanh nàapeko.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.