Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1024 : Kết cục + Sách mới tháng tư (4)

    trước sau   
“Mỗdxcpi lầbpiwn hôygmyn mêqklq, anh ấbqbdy đadrzpheyu gọvzlqi têqklqn củewwaa chịivfe.”

“Ôjincn Noãtfwnn, Ôjincn Noãtfwnn, cứcegx mộlinyt lầbpiwn lạrfzui mộlinyt lầbpiwn…”

pnaznohvc mắbwwvt Hứcegxa Ôjincn Noãtfwnn chảcchjy ra, càivfeng ngàivfey càivfeng nhiềpheyu, Quảcchj Quảcchj dừrvcwng lạrfzui, lấbqbdy cho côygmy mộlinyt tờtdvi khăuqfan giấbqbdy, đadrzưpnaza cho Hứcegxa Ôjincn Noãtfwnn: “Chịivfe khôygmyng sao chứcegx?”

“Tôygmyi khôygmyng sao, côygmy tiếowkjp tụjhxzc đadrzi!” Hứcegxa Ôjincn Noãtfwnn nứcegxc nởbpgz mộlinyt hồikpei, sau đadrzóbrhv khi nóbrhvi chuyệeolcn giọvzlqng nóbrhvi cũuftnng cựlyhac kỳbpgz run rẩncsgy.

“Trưpnaznohvc đadrzâazohy anh Báygmyn Thàivfenh thíivfech giao tiếowkjp, thíivfech đadrzáygmynh bàivfei, thíivfech háygmyt, thíivfech tụjhxz tậcifvp mộlinyt đadrzáygmym bạrfzun bêqklqn ngoàivfei, sau khi anh ấbqbdy khôygmyng đadrzi lạrfzui đadrzưpnazbpgzc thìrfzu ngoàivfei nhữcjxrng chuyệeolcn quan trọvzlqng phảcchji ra ngoàivfei, anh ấbqbdy chẳeynung muốkrltn đadrzi nữcjxra.

“Mỗdxcpi đadrzêqklqm ba giờtdviygmyng, anh ấbqbdy đadrzpheyu thứcegxc dậcifvy, chỉmpzh nhìrfzun chằmrzhm chằmrzhm đadrziệeolcn thoạrfzui, nhưpnazng chưpnaza bao giờtdvi bấbqbdm vàivfeo bấbqbdt cứcegxygmyi gìrfzu.”


“Ban đadrzbpiwu tôygmyi thậcifvt sựlyha rấbqbdt buồikpen bựlyhac, anh ấbqbdy đadrzang nghĩqysarfzu, sau đadrzóbrhvygmyi mớnohvi biếowkjt anh ấbqbdy cóbrhv liêqklqn lạrfzuc vớnohvi chịivfe trong game, anh ấbqbdy muốkrltn qua đadrzóbrhvrfzum chịivfe, nhưpnazng anh ấbqbdy chỉmpzh sợbpgz bảcchjn thâazohn liêqklqn lụjhxzy đadrzếowkjn chịivfe cho nêqklqn anh ấbqbdy luôygmyn luôygmyn kiềpheym chếowkj lạrfzui ýmcjr nghĩqysa muốkrltn tìrfzum chịivfe.”

“Àcifv, đadrzúeolcng rồikpei, chờtdvi em mộlinyt chúeolct…” Quảcchj Quảcchj nhưpnaz chợbpgzt nhớnohv đadrzếowkjn chuyệeolcn gìrfzu, liềpheyn đadrzcegxng dậcifvy đadrzi vềphey phíivfea thưpnaz phòslfgng.

Khoảcchjng ba bốkrltn phúeolct sau, côygmybqbdy lạrfzui cầbpiwm ra mộlinyt cọvzlqc giấbqbdy dàivfey đadrzi ra.

ygmy đadrzưpnaza cọvzlqc giấbqbdy kia cho Hứcegxa Ôjincn Noãtfwnn, sau đadrzóbrhv quay lạrfzui chỗdxcpeolcc nãtfwny mìrfzunh ngồikpei màivfe ngồikpei xuốkrltng, vìrfzubrhvi quáygmy nhiềpheyu, côygmybrhv chúeolct kháygmyt nưpnaznohvc, nêqklqn cầbpiwm ly nưpnaznohvc lêqklqn uốkrltng nửchzca ly xong, mớnohvi tiếowkjp tụjhxzc nóbrhvi: “Chịivfe thấbqbdy đadrzóbrhv, tấbqbdt cảcchj nhữcjxrng nộlinyi dung trêqklqn giấbqbdy đadrzpheyu làivfe chuyệeolcn cưpnaztdvii màivfe anh ấbqbdy viếowkjt cho chịivfe,…”

Thờtdvii gian đadrzóbrhvygmy ngàivfey ngóbrhvng đadrzêqklqm trôygmyng chuyệeolcn cưpnaztdvii củewwaa hắbwwvn, vìrfzu chuyệeolcn khôygmyng đadrzếowkjn nêqklqn tinh thầbpiwn củewwaa côygmy đadrzpheyu khôygmyng yêqklqn.

ygmy cho rằmrzhng hắbwwvn bỏyrcsygmy thậcifvt rồikpei, thậcifvt ra hắbwwvn vẫuqfan luôygmyn nhớnohv kỹeowm, chỉmpzhivfe hắbwwvn dùqklqng mộlinyt phưpnazơpnazng thứcegxc màivfeygmy khôygmyng thểqmvaivfeo biếowkjt đadrzưpnazbpgzc màivfe thôygmyi.

ygmy nhớnohv tốkrlti qua côygmy đadrzãtfwn khóbrhvc rấbqbdt lâazohu rồikpei, nhưpnazng lúeolcc nàivfey nưpnaznohvc mắbwwvt lạrfzui nhưpnaz vỡygmy đadrzêqklq, chảcchjy ưpnaznohvt giấbqbdy.

“Chịivfeslfgn nhớnohv lầbpiwn đadrzóbrhv em vôygmyrfzunh nhìrfzun thấbqbdy chịivfebpgz tiệeolcm báygmynh gato khôygmyng?”

“Thậcifvt ra lúeolcc em nhìrfzun thấbqbdy chịivfe liềpheyn cóbrhv chúeolct ngẩncsgng ngưpnaztdvii làivferfzu em đadrzãtfwn nhậcifvn ra chịivfeivfe chịivfeazohu rồikpei.”

“Sởbpgzqysa em biếowkjt chịivfeivfe do rấbqbdt nhiềpheyu lầbpiwn em nhìrfzun thấbqbdy anh Báygmyn Thàivfenh đadrztdvi ngưpnaztdvii nhìrfzun nhữcjxrng bứcegxc ảcchjnh củewwaa chịivfe, thấbqbdt thầbpiwn, anh ấbqbdy còslfgn nhiềpheyu lầbpiwn vuốkrltt ve màivfen hìrfzunh đadrziệeolcn thoạrfzui, lúeolcc đadrzóbrhv mặsroet anh ấbqbdy lạrfzui cóbrhv chúeolct dịivfeu dàivfeng…”

“Còslfgn cóbrhv nhữcjxrng thứcegx kháygmyc em muốkrltn cho chịivfe xem.” Quảcchj Quảcchj đadrzcegxng dậcifvy lầbpiwn nữcjxra, khôygmyng phảcchji đadrzếowkjn thưpnaz phòslfgng màivfeivfe phòslfgng ngủewwa củewwaa Lụjhxzc Báygmyn Thàivfenh, sau đadrzóbrhvygmy lạrfzui cầbpiwm ra mộlinyt cáygmyi hộlinyp: “Đkbusâazohy làivfe quàivfe anh Báygmyn Thàivfenh chuẩncsgn bịivfe cho chịivfe, cóbrhv lễmdytrfzunh nhâazohn, cóbrhv quàivfe sinh nhậcifvt, cóbrhv cảcchj quàivfeazohn niêqklqn,… chỉmpzhivfe anh ấbqbdy khôygmyng cóbrhv đadrzưpnaza cho chịivfeivfe thôygmyi…”

“Còslfgn cóbrhv,…” Quảcchj Quảcchjbrhvi xong liềpheyn quanh nhàivfe mộlinyt chúeolct, nhìrfzun thấbqbdy mộlinyt tờtdvi giấbqbdy bịivfeslfg nhàivfeu trêqklqn ban côygmyng, côygmy liềpheyn đadrzi qua nhặsroet tờtdvi giấbqbdy đadrzóbrhvqklqn, đadrzưpnaza cho Hứcegxa Ôjincn Noãtfwnn: “Đkbusâazohy làivfe giấbqbdy chiềpheyu hôygmym qua anh Báygmyn Thàivfenh đadrzãtfwn viếowkjt.”

Nhữcjxrng chữcjxr Ôjincn Noãtfwnn nhỏyrcs Ôjincn Noãtfwnn lớnohvn đadrzưpnazbpgzc viếowkjt ngoáygmyy trêqklqn giấbqbdy… Hứcegxa Ôjincn Noãtfwnn bấbqbdt giáygmyc cắbwwvn môygmyi, khóbrhvc ra tiếowkjng.

“Kỳbpgz thựlyhac, em vẫuqfan luôygmyn rấbqbdt muốkrltn tìrfzum chịivfe, nóbrhvi tấbqbdt cảcchj nhữcjxrng chuyệeolcn nàivfey cho chịivfe biếowkjt, nhưpnazng màivfe anh ấbqbdy nghe thấbqbdy liềpheyn khôygmyng cho em đadrzi, em hỏyrcsi anh ấbqbdy tạrfzui sao anh ấbqbdy lạrfzui ngu ngốkrltc nhưpnaz vậcifvy?”

“Anh ấbqbdy nóbrhvi từrvcw rấbqbdt lâazohu trưpnaznohvc đadrzâazohy anh ấbqbdy đadrzãtfwn quyếowkjt đadrzivfenh rờtdvii khỏyrcsi thếowkj giớnohvi củewwaa chịivfe, chuyệeolcn anh ấbqbdy yêqklqu chịivfe, chỉmpzhivfe chuyệeolcn củewwaa mìrfzunh anh ấbqbdy màivfe thôygmyi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.