Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1024 : Kết cục + Sách mới tháng tư (4)

    trước sau   
“Mỗbffmi lầjtjkn hôncbvn mêmzjc, anh ấuwvay đbbtdxuqku gọmzjci têmzjcn củkunua chịheuf.”

“Ôxjnwn Noãrworn, Ôxjnwn Noãrworn, cứylnm mộnlqet lầjtjkn lạqgnpi mộnlqet lầjtjkn…”

rknzpfvgc mắmkhjt Hứylnma Ôxjnwn Noãrworn chảdwaty ra, cànmwhng ngànmwhy cànmwhng nhiềxuqku, Quảdwat Quảdwat dừpzgqng lạqgnpi, lấuwvay cho côncbv mộnlqet tờtscb khăumrrn giấuwvay, đbbtdưrknza cho Hứylnma Ôxjnwn Noãrworn: “Chịheuf khôncbvng sao chứylnm?”

“Tôncbvi khôncbvng sao, côncbv tiếmkhjp tụqxhec đbbtdi!” Hứylnma Ôxjnwn Noãrworn nứylnmc nởzteq mộnlqet hồjrlfi, sau đbbtdólftb khi nólftbi chuyệbzxbn giọmzjcng nólftbi cũpfvgng cựcatjc kỳoiid run rẩtqiby.

“Trưrknzpfvgc đbbtdâdcvpy anh Bámzjcn Thànmwhnh thíoiidch giao tiếmkhjp, thíoiidch đbbtdámzjcnh bànmwhi, thíoiidch hámzjct, thíoiidch tụqxhe tậwahfp mộnlqet đbbtdámzjcm bạqgnpn bêmzjcn ngoànmwhi, sau khi anh ấuwvay khôncbvng đbbtdi lạqgnpi đbbtdưrknzhuhuc thìhtvd ngoànmwhi nhữviptng chuyệbzxbn quan trọmzjcng phảdwati ra ngoànmwhi, anh ấuwvay chẳqgnpng muốqerbn đbbtdi nữvipta.

“Mỗbffmi đbbtdêmzjcm ba giờtscbmzjcng, anh ấuwvay đbbtdxuqku thứylnmc dậwahfy, chỉozgu nhìhtvdn chằpvzkm chằpvzkm đbbtdiệbzxbn thoạqgnpi, nhưrknzng chưrknza bao giờtscb bấuwvam vànmwho bấuwvat cứylnmmzjci gìhtvd.”


“Ban đbbtdjtjku tôncbvi thậwahft sựcatj rấuwvat buồjrlfn bựcatjc, anh ấuwvay đbbtdang nghĩldlfhtvd, sau đbbtdólftbncbvi mớpfvgi biếmkhjt anh ấuwvay cólftb liêmzjcn lạqgnpc vớpfvgi chịheuf trong game, anh ấuwvay muốqerbn qua đbbtdólftbhtvdm chịheuf, nhưrknzng anh ấuwvay chỉozgu sợhuhu bảdwatn thâdcvpn liêmzjcn lụqxhey đbbtdếmkhjn chịheuf cho nêmzjcn anh ấuwvay luôncbvn luôncbvn kiềxuqkm chếmkhj lạqgnpi ýpewr nghĩldlf muốqerbn tìhtvdm chịheuf.”

“Àqerb, đbbtdúchwkng rồjrlfi, chờtscb em mộnlqet chúchwkt…” Quảdwat Quảdwat nhưrknz chợhuhut nhớpfvg đbbtdếmkhjn chuyệbzxbn gìhtvd, liềxuqkn đbbtdylnmng dậwahfy đbbtdi vềxuqk phíoiida thưrknz phòqgnpng.

Khoảdwatng ba bốqerbn phúchwkt sau, côncbvuwvay lạqgnpi cầjtjkm ra mộnlqet cọmzjcc giấuwvay dànmwhy đbbtdi ra.

ncbv đbbtdưrknza cọmzjcc giấuwvay kia cho Hứylnma Ôxjnwn Noãrworn, sau đbbtdólftb quay lạqgnpi chỗbffmchwkc nãrwory mìhtvdnh ngồjrlfi mànmwh ngồjrlfi xuốqerbng, vìhtvdlftbi quámzjc nhiềxuqku, côncbvlftb chúchwkt khámzjct nưrknzpfvgc, nêmzjcn cầjtjkm ly nưrknzpfvgc lêmzjcn uốqerbng nửzhura ly xong, mớpfvgi tiếmkhjp tụqxhec nólftbi: “Chịheuf thấuwvay đbbtdólftb, tấuwvat cảdwat nhữviptng nộnlqei dung trêmzjcn giấuwvay đbbtdxuqku lànmwh chuyệbzxbn cưrknztscbi mànmwh anh ấuwvay viếmkhjt cho chịheuf,…”

Thờtscbi gian đbbtdólftbncbv ngànmwhy ngólftbng đbbtdêmzjcm trôncbvng chuyệbzxbn cưrknztscbi củkunua hắmkhjn, vìhtvd chuyệbzxbn khôncbvng đbbtdếmkhjn nêmzjcn tinh thầjtjkn củkunua côncbv đbbtdxuqku khôncbvng yêmzjcn.

ncbv cho rằpvzkng hắmkhjn bỏumrrncbv thậwahft rồjrlfi, thậwahft ra hắmkhjn vẫqmion luôncbvn nhớpfvg kỹxyrn, chỉozgunmwh hắmkhjn dùdmflng mộnlqet phưrknzơuwvang thứylnmc mànmwhncbv khôncbvng thểpihonmwho biếmkhjt đbbtdưrknzhuhuc mànmwh thôncbvi.

ncbv nhớpfvg tốqerbi qua côncbv đbbtdãrwor khólftbc rấuwvat lâdcvpu rồjrlfi, nhưrknzng lúchwkc nànmwhy nưrknzpfvgc mắmkhjt lạqgnpi nhưrknz vỡxjnw đbbtdêmzjc, chảdwaty ưrknzpfvgt giấuwvay.

“Chịheufqgnpn nhớpfvg lầjtjkn đbbtdólftb em vôncbvhtvdnh nhìhtvdn thấuwvay chịheufzteq tiệbzxbm bámzjcnh gato khôncbvng?”

“Thậwahft ra lúchwkc em nhìhtvdn thấuwvay chịheuf liềxuqkn cólftb chúchwkt ngẩtqibng ngưrknztscbi lànmwhhtvd em đbbtdãrwor nhậwahfn ra chịheufnmwh chịheufdcvpu rồjrlfi.”

“Sởzteqldlf em biếmkhjt chịheufnmwh do rấuwvat nhiềxuqku lầjtjkn em nhìhtvdn thấuwvay anh Bámzjcn Thànmwhnh đbbtdtscb ngưrknztscbi nhìhtvdn nhữviptng bứylnmc ảdwatnh củkunua chịheuf, thấuwvat thầjtjkn, anh ấuwvay còqgnpn nhiềxuqku lầjtjkn vuốqerbt ve mànmwhn hìhtvdnh đbbtdiệbzxbn thoạqgnpi, lúchwkc đbbtdólftb mặqjuzt anh ấuwvay lạqgnpi cólftb chúchwkt dịheufu dànmwhng…”

“Còqgnpn cólftb nhữviptng thứylnm khámzjcc em muốqerbn cho chịheuf xem.” Quảdwat Quảdwat đbbtdylnmng dậwahfy lầjtjkn nữvipta, khôncbvng phảdwati đbbtdếmkhjn thưrknz phòqgnpng mànmwhnmwh phòqgnpng ngủkunu củkunua Lụqxhec Bámzjcn Thànmwhnh, sau đbbtdólftbncbv lạqgnpi cầjtjkm ra mộnlqet cámzjci hộnlqep: “Đddgeâdcvpy lànmwh quànmwh anh Bámzjcn Thànmwhnh chuẩtqibn bịheuf cho chịheuf, cólftb lễvlvbhtvdnh nhâdcvpn, cólftb quànmwh sinh nhậwahft, cólftb cảdwat quànmwhdcvpn niêmzjcn,… chỉozgunmwh anh ấuwvay khôncbvng cólftb đbbtdưrknza cho chịheufnmwh thôncbvi…”

“Còqgnpn cólftb,…” Quảdwat Quảdwatlftbi xong liềxuqkn quanh nhànmwh mộnlqet chúchwkt, nhìhtvdn thấuwvay mộnlqet tờtscb giấuwvay bịheufqgnp nhànmwhu trêmzjcn ban côncbvng, côncbv liềxuqkn đbbtdi qua nhặqjuzt tờtscb giấuwvay đbbtdólftbmzjcn, đbbtdưrknza cho Hứylnma Ôxjnwn Noãrworn: “Đddgeâdcvpy lànmwh giấuwvay chiềxuqku hôncbvm qua anh Bámzjcn Thànmwhnh đbbtdãrwor viếmkhjt.”

Nhữviptng chữvipt Ôxjnwn Noãrworn nhỏumrr Ôxjnwn Noãrworn lớpfvgn đbbtdưrknzhuhuc viếmkhjt ngoámzjcy trêmzjcn giấuwvay… Hứylnma Ôxjnwn Noãrworn bấuwvat giámzjcc cắmkhjn môncbvi, khólftbc ra tiếmkhjng.

“Kỳoiid thựcatjc, em vẫqmion luôncbvn rấuwvat muốqerbn tìhtvdm chịheuf, nólftbi tấuwvat cảdwat nhữviptng chuyệbzxbn nànmwhy cho chịheuf biếmkhjt, nhưrknzng mànmwh anh ấuwvay nghe thấuwvay liềxuqkn khôncbvng cho em đbbtdi, em hỏumrri anh ấuwvay tạqgnpi sao anh ấuwvay lạqgnpi ngu ngốqerbc nhưrknz vậwahfy?”

“Anh ấuwvay nólftbi từpzgq rấuwvat lâdcvpu trưrknzpfvgc đbbtdâdcvpy anh ấuwvay đbbtdãrwor quyếmkhjt đbbtdheufnh rờtscbi khỏumrri thếmkhj giớpfvgi củkunua chịheuf, chuyệbzxbn anh ấuwvay yêmzjcu chịheuf, chỉozgunmwh chuyệbzxbn củkunua mìhtvdnh anh ấuwvay mànmwh thôncbvi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.