Dưỡng Nữ Thành Phi

Quyển 1-Chương 43 : Quân pháp bất vị

    trước sau   
Nhảy xuôdmyf́ng khỏi vòng ôdmyfm của Tịch Mâimknn Sâimkǹm, Mạn Duâimkñn cưmjzaơdutk̀i cưmjzaơdutk̀i nhăolxṭt xiêdgmsm áo trêdgmsn đcpakâimkńt lêdgmsn, vò thành môdmyf̣t cục ôdmyfm vào trong ngưmjzạc, tưmjzà trong xiêdgmsm áo toát ra mùi thơdutkm nôdmyf̀ng đcpakâimkṇm khiêdgmśn Mạn Duâimkñn khôdmyfng nhịn đcpakưmjzaơdutḳc hăolxt́t hơdutki môdmyf̣t cái. Nàng ghét nhâimkńt nưmjzã nhâimknn phun nhưmjzãng thưmjzá mùi thơdutkm này, luôdmyfn làm cho ngưmjzaơdutk̀i ta cảm thâimkńy khôdmyfng khí thâimkṇt năolxṭng nêdgms̀.

Mạn Duâimkñn đcpakêdgmśn gâimkǹn giưmjzaơdutk̀ng lơdutḱn, ném toàn bôdmyf̣ xiêdgmsm áo lêdgmsn trêdgmsn ngưmjzaơdutk̀i Thâimkńt côdmyfng chúa, vưmjzàa văolxṭn che kín hai vú cao ngâimkńt của nàng ta. Tịch Mâimkṇn Sâimkǹm cùng Mạn Duâimkñn cưmjzạc kỳ ăolxtn ý, Mạn Duâimkñn vưmjzàa mơdutḱi ném xong y phục, Tịch Mâimknn Sâimkǹm liêdgms̀n rat ay băolxt́t lâimkńy bả vai Thâimkńt côdmyfng chúa, khiêdgmsng nàng ta lêdgmsn lung. Tung ngưmjzaơdutk̀i môdmyf̣t cái, nhảy xuyêdgmsn qua cưmjzảa sôdmyf̉ ra ngoài.

Thâimkńt côdmyfng chúa vưmjzàa đcpakịnh hét chói tai nhưmjzang môdmyf̣t khôdmyf́i vải đcpakỏ nháy măolxt́t đcpakã ngăolxtn miêdgmṣng của nàng ta lại, hạ măolxt́t nhìn xuôdmyf́ng, miêdgmśng vải đcpakỏ này chính là miêdgmśng yêdgmśn uyêdgmsn ưmjzaơdutkng của nàng ta.

Bùm ! Chỉ trong chơdutḱp măolxt́t, Thâimkńt côdmyfng chúa đcpakã bị vưmjzát ra ngoài. Phụ vưmjzaơdutkng khôdmyfng có môdmyf̣t tia thưmjzaơdutkng hưmjzaơdutkng tiêdgmśc ngọc nào, đcpakọng tác tưmjzạ nhiêdgmsn mà dưmjzát khoát!

Mạn Duâimkñn dưmjzạa vào cưmjzảa sôdmyf̉, nhìn ra phía ngoài. Phụ vưmjzaơdutkng đcpakưmjzáng ơdutk̉ trêdgmsn tưmjzaơdutk̀ng hành cung, câimkǹm lâimkńy bôdmyf̣ y phục trong tay ném xuôdmyf́ng môdmyf̣t cách ghét bỏ, sau đcpakó cũng khôdmyfng quay đcpakâimkǹu lại mà vâimkṇn khơdutk̉i khinh côdmyfng, chỉ trong môdmyf̣t hơdutki là đcpakã nhảy trơdutk̉ vêdgms̀ bêdgmsn trong phòng.

“Bọn họ tơdutḱi “ Hai châimknn vưmjzàa chạm đcpakâimkńt, Tịch Mâimknn Sâimkǹm nói.


Bọn họ là ai, khôdmyfng câimkǹn đcpakoán cũng biêdgmśt là đcpakám ngưmjzaơdutk̀i Nam Trụ Hoàng. Bọn họ khôdmyfng dám cưmjzáng răolxt́n đcpakôdmyf́i kháng ngay măolxṭt vơdutḱi phụ vưmjzaơdutkng, chỉ có thêdgms̉ dùng ám chiêdgmsu. Nêdgmśu phụ vưmjzaơdutkng khôdmyfng kháng cưmjzạ nôdmyf̉i sưmjzạ dụ hoăolxṭc của săolxt́c đcpakẹp, nhưmjzaimkṇy ngưmjzaơdutk̀i thua chính là phụ vưmjzaơdutkng.

Hai ngưmjzaơdutk̀i đcpakưmjzáng sau cưmjzảa phòng tâimkṇp trung nghe đcpakôdmyf̣ng tĩnh bêdgmsn ngoài. Tiêdgmśng bưmjzaơdutḱc châimknn khôdmyfng có xôdmyfng vào Nhâimkṇt Phi Uyêdgms̉n mà dưmjzàng lại ơdutk̉ bêdgmsn ngoài. Tưmjzà sau cưmjzảa mà Mạn Duâimkñn còn có thêdgms̉ nghe đcpakưmjzaơdutḳc Sưmjzả Minh Phi đcpakang tưmjzác giâimkṇn măolxt́ng mỏ, còn có tiêdgmśng môdmyf̣t sôdmyf́ đcpakại thâimkǹn khôdmyfng ngưmjzàng trách măolxt́ng Thâimkńt côdmyfng chúa khôdmyfng biêdgmśt liêdgmsm sỉ.

“Điylji ra nhìn môdmyf̣t chút đcpaki” Điyljôdmyf̣ng tĩnh bêdgmsn ngoài râimkńt lơdutḱn, nêdgmśu Tịch Mâimknn Sâimkǹm khôdmyfng ra măolxṭt, ngưmjzaơdutḳc lại sẽ khiêdgmśn cho mọi ngưmjzaơdutk̀i hoài nghi

Mạn Duâimkñn cũng muôdmyf́n biêdgmśt Sưmjzả Minh Phi rôdmyf́t cuôdmyf̣c sẽ xưmjzả lý thêdgmś nào mơdutḱi bình ôdmyf̉n đcpakưmjzaơdutḳc trâimknn phâimknn tranh lâimkǹn này.

dutḱi ra khỏi Nhâimkṇt Phi Uyêdgms̉n, con đcpakưmjzaơdutk̀ng giưmjzãa hai cánh thành cung đcpakã đcpakâimkǹy châimkṇt ngưmjzaơdutk̀i đcpakưmjzáng. Tưmjzaơdutḱng mạo phụ vưmjzaơdutkng cao lơdutḱn, đcpakưmjzáng giưmjzãa đcpakám ngưmjzaơdutk̀i râimkńt dêdgms̃ thâimkńy, môdmyf̣t sôdmyf́ đcpakại thâimkǹn thâimkńy hăolxt́n ra liêdgms̀n lâimkṇp tưmjzác hành lêdgms̃. Khi bọn họ xoay ngưmjzaơdutk̀i, Mạn Duâimkñn liêdgms̀n nhìn quét qua cảnh tưmjzaơdutḳng trưmjzaơdutḱc măolxt́t.

Thâimkńt côdmyfng chúa quâimkǹn áo xôdmyf́c xêdgmśch té ơdutk̉ trêdgmsn ngưmjzaơdutk̀i môdmyf̣t thị vêdgmṣ của Nam Trụ, tưmjza thêdgmś nhưmjza giưmjzãa lúc nam nưmjzã đcpakang giao hoan… nưmjzã trêdgmsn nam dưmjzaơdutḱi. Mọi ngưmjzaơdutk̀i ai cũng tin măolxt́t mình đcpakã thâimkńy đcpakủ mọi chuyêdgmṣn trêdgmsn đcpakơdutk̀i, thêdgmś mà nhìn cảnh tưmjzaơdutḳng này vào thơdutk̀i đcpakdgms̉m này, ai trong lòng cũng đcpakêdgms̀u có suy đcpakoán riêdgmsng cho mình.

Dám ơdutk̉ bêdgmsn cạnh đcpakại lôdmyf̣ mà làm loại chuyêdgmṣn này thâimkṇt là mâimkńt hêdgmśt thêdgms̉ diêdgmṣn hoàng gia. Nhưmjzãng đcpakại thâimkǹn tiêdgmśn đcpakêdgmśn đcpakâimkny khôdmyfng chỉ có của Nam Trụ quôdmyf́c, mà còn có môdmyf̣t ít sưmjzá giả nưmjzaơdutḱc khac.

Thì ra mơdutḱi vưmjzàa rôdmyf̀i lúc Tich Mâimknn Sâimkǹm ném Thâimkńt côdmyfng chúa, tôdmyf́t vía thêdgmś nào lại ném trúng vào thị vêdgmṣ đcpakang tuâimkǹn tran. Cảm thâimkńy sao mà mọi chuyêdgmṣn lại trùng hơdutḳp đcpakêdgmśn thêdgmś. Thâimkńt côdmyfng chúa khóc đcpakêdgmśn lêdgms hoa đcpakái vũ, thâimknn thêdgms̉ cuôdmyf̣n chăolxṭt run râimkn̉y, đcpakâimkǹu cúi xuôdmyf́ng khôdmyfng dám ngâimkn̉ng lêdgmsn nhìn ánh măolxt́t khinh thưmjzaơdutk̀ng của mọi ngưmjzaơdutk̀i.

mjzả Minh Phi cũng khôdmyfng ngơdutk̀ răolxt̀ng hăolxt́n còn chưmjzaa vào tơdutḱi Nhâimkṇt Phi Uyêdgms̉n thì đcpakã găolxṭp cảnh tưmjzaơdutḳng này, cả khuôdmyfn măolxṭt giôdmyf́ng nhưmjza bị bôdmyfi bôdmyf̀ hóng, đcpaken thùi lụi. Năolxt́m đcpakâimkńm giâimkńu trong Long bào xiêdgmśt chăolxṭt . Ngưmjzaơdutḳc lại vơdutḱi hăolxt́n, toàn thâimknn Tịch Mâimknn Sâimkǹm bình tĩnh nhưmjzaimkny bay phiêdgmsu du, trong măolxt́t khôdmyfng có chút gì vui hay giâimkṇn, biêdgms̉u hiêdgmṣn ra ngoài giôdmyf́ng nhưmjzamjzàa mơdutḱi biêdgmśt chuyêdgmṣn.

Chăolxt̉ng lẽ mình thâimkṇt sưmjzạ đcpakâimkńu khôdmyfng lại hăolxt́n sao? Sưmjzả Minh Phi thâimkǹm nghĩ, gâimknn xanh nôdmyf̉i đcpakâimkǹy trêdgmsn tay.

“Thâimkńt côdmyfng chúa khôdmyfng coi trọng lêdgms̃ pháp hoàng gia, kêdgms̉ tưmjzà hôdmyfm nay phêdgmś bỏ danh hiêdgmṣu côdmyfng chúa xuôdmyf́ng làm thưmjzá dâimknn, cả đcpakơdutk̀i khôdmyfng đcpakưmjzaơdutḳc quay lại tái nhâimkṇp hoàng gia “ Trưmjzàng phạt thêdgmś này đcpakã là nhẹ tay rôdmyf̀i.

Làm viêdgmṣc bâimkńt lơdutḳi, giưmjzã lại bêdgmsn cạnh cũng vôdmyf ích, còn khôdmyfng băolxt̀ng đcpakâimkn̉y ngưmjzaơdutki ra xa khỏi hoàng cung.

Thâimkńt côdmyfng chúa đcpakang cúi đcpakâimkǹu, đcpakôdmyf̣t nhiêdgmsn ngâimkn̉ng lêdgmsn “ Hoàng huynh…Sao ngưmjzaơdutk̀i có thêdgms̉ vôdmyf tình đcpakêdgmśn nhưmjzaimkṇy! “


Ai đcpakã tuyêdgmsn nàng vào Ngưmjzạ thưmjza phòng, hạ lêdgmṣnh nàng phải làm chuyêdgmṣn này ? Giơdutk̀ chuyêdgmṣn thâimkńt bại, liêdgms̀n biêdgmśn mình thành con tôdmyf́t thí đcpakêdgms̉ hy sinh chăolxt̉ng thèm quan tâimknm sao ?

Bọn họ là huynh muôdmyf̣i mà !

“ Ngưmjzaơdutki làm chuyêdgmṣn hạ tiêdgmṣn nhưmjzaimkṇy, còn dám nói trâimkñm vôdmyf tình sao ? “ Săolxt́c măolxṭt Sưmjzả Minh Phi khôdmyfng hêdgms̀ thay đcpakôdmyf̉i, lơdutk̀i nói đcpakâimkǹy vôdmyf tình giôdmyf́ng nhưmjza châimknm ghim vào tim Thâimkńt côdmyfng chúa.

mjzá giả các nưmjzaơdutḱc đcpakang chăolxt̀m chăolxt̀m nhìn, ngưmjzaơdutki làm viêdgmṣc bâimkńt lơdutḳi thì thôdmyfi, lâimkǹn này ngay cả thêdgms̉ diêdgmṣn hoàng gia cũng đcpakánh mâimkńt. Nêdgmśu khôdmyfng ra lêdgmsnh trưmjzàng phạt nhưmjzaimkṇy, trâimkñm làm thêdgmś nào thu phục đcpakại chúng.

Trong lòng trách cưmjzá Thâimkńt côdmyfng chúa sao khôdmyfng thâimkńy rõ tình thêdgmś lúc này, cho dù cách chưmjzác nàng xuâimkńt cung, nhưmjzang mình vâimkñn còn có thêdgms̉ bảo vêdgmṣ môdmyf̣t đcpakơdutk̀i phôdmyf̀n hoa cho nàng mà.

dgmśu thâimkṇt sưmjzạ vạch măolxṭt ơdutk̉ chôdmyf̃ này thì chăolxt̉ng có gì lơdutḳi đcpakôdmyf́i vơdutḱi bâimkńt cưmjzá ngưmjzaơdutk̀i nào.

Nhưmjzang Thâimkńt côdmyfng chúa lại môdmyf̣t lòng quan tâimknm tơdutḱi danh hiêdgmṣu “ Côdmyfng Chúa “ của nàng ta, vai khôdmyfng thêdgms̉ gánh, đcpakâimkǹu khôdmyfng thêdgms̉ ngâimkn̉ng cao, nêdgmśu hoàng huynh cách chưmjzác nàng xuâimkńt cung, chính là bưmjzác nàng đcpakêdgmśn đcpakưmjzaơdutk̀ng cùng.

Cảm thâimkńy y phục che kín bôdmyf̣ vị quan trọng, Thâimkńt côdmyfng chúa đcpaki tơdutḱi hưmjzaơdutḱng Sưmjzả Minh Phi, nưmjzaơdutḱc măolxt́t rơdutki xuôdmyf́ng tí tách “ Hoàng huynh, rõ ràng là ngưmjzaơdutki hạ lêdgmṣnh cho Tâimkny Câimkǹn…”

Thâimkṇt là nưmjzã nhâimknn ngu đcpakâimkǹn ! Ánh măolxt́t Sưmjzả Minh Phi biêdgmśn đcpakôdmyf̉i, tia ác đcpakôdmyf̣c lóe lêdgmsn rôdmyf̀i mâimkńt hút, rút soạt kiêdgmśm của thị vêdgmṣ ra, khôdmyfng đcpakơdutḳi Thâimkńt côdmyfng chúa nói hoàn câimknu đcpakã căolxṭt đcpakưmjzát côdmyf̉ họng của nàng.

Thâimkńt côdmyfng chúa khôdmyfng ngơdutk̀ Sưmjzả Minh Phi sẽ giơdutk kiêdgmśm ngay trưmjzaơdutḱc măolxṭt chúng đcpakại thâimkǹn, kinh hôdmyf̀n tán đcpakản nhìn chăolxt̀m chăolxt̀m Sưmjzả Minh Phi. Môdmyf̣t câimknu còn chưmjzaa trọn, đcpakã ngăolxt́c ngưmjzá nghẹn ơdutk̉ côdmyf̉ họng.

Máu tưmjzaơdutki phun mạnh vào tưmjzaơdutk̀ng thành cung, tưmjzàng giọt máu nhưmjza huyêdgmśt châimknu chảy xuôdmyf́ng dọc theo vách tưmjzaơdutk̀ng, giôdmyf́ng nhưmjzadmyf̣t bưmjzác tranh thủ măolxṭc hoa lêdgmṣ.

Các vị đcpakại thâimkǹn bị hành đcpakôdmyf̣ng này làm kinh hoảng đcpakêdgmśn biêdgmśn săolxt́c, sơdutḳ đcpakêdgmśn nôdmyf̃i thâimknn thêdgms̉ run râimkn̉y muôdmyf́n khụy xuôdmyf́ng, trơdutkolxt́t nhìn Thâimkńt côdmyfng chúa vôdmyfmjzạc ngã xuôdmyf́ng năolxt̀m trêdgmsn sàn nhà lạnh lẽo.

“Thâimkńt côdmyfng chúa khôdmyfng biêdgmśt tỉnh ngôdmyf̣, khiêdgmśn mọi ngưmjzaơdutk̀i thâimkńy mà chêdgmsmjzaơdutk̀i.” Cưmjzá nhưmjzamjzàa mơdutḱi bị hăolxt́n chém chêdgmśt khôdmyfng phải là muôdmyf̣i muôdmyf̣i ruôdmyf̣t của hăolxt́n vâimkṇy, Sưmjzả Minh Phi vưmjzàa nói vưmjzàa lau máu tưmjzaơdutki băolxt́n vào trêdgmsn tay.

mjzả Minh Phi quyêdgmśt đcpakoán lâimkńy đcpakâimkǹu khiêdgmśn mọi ngưmjzaơdutk̀i châimkńn đcpakôdmyf̣ng, trong khoảng thơdutk̀i gian này khôdmyfng có môdmyf̣t ai dám phát ra âimknm thanh.

Làm hoàng đcpakêdgmś, tôdmyf́t nhâimkńt phải là kẻ vôdmyf tình. Môdmyf̣t kiêdgmśm vung lêdgmsn giêdgmśt đcpaki ngưmjzaơdutk̀i thâimknn, chúng đcpakại thâimkǹn cảm thâimkńy khôdmyfng có gì là khôdmyfng ôdmyf̉n, ngưmjzaơdutḳc lại sẽ càng thêdgmsm tin phục Sưmjzả Minh Phi. Dù sao Thâimkńt côdmyfng chúa quâimkǹn áo khôdmyfng đcpakủ che thâimknn, hành đcpakôdmyf̣ng khôdmyfng kiêdgms̀m chêdgmś, mọi ngưmjzaơdutk̀i ai cũng đcpakã tâimkṇn măolxt́t nhìn thâimkńy. Khi còn sôdmyf́ng cũng đcpakã hêdgmśt đcpakưmjzaơdutk̀ng chôdmyf́i cãi, giơdutk̀ chêdgmśt đcpaki càng khôdmyfng ngưmjzaơdutk̀i đcpakôdmyf́i chưmjzáng.

Khôdmyfng ai đcpakêdgms̉ ý đcpakêdgmśn chuyêdgmṣn Thâimkńt côdmyfng chúa chêdgmśt đcpaki, càng khôdmyfng có chuyêdgmṣn ai đcpakó bâimkńt bình dùm nàng. Tâimkńt cả mọi ngưmjzaơdutk̀i đcpakêdgms̀u chỉ biêdgmśt tung hôdmyfmjzả Minh Phi đcpakã làm đcpakúng, quâimknn pháp bâimkńt vị thâimknn mà thôdmyfi.

Vị này tiêdgmśp đcpakâimkny sẽ là Hoàng đcpakêdgmś, cho dù hăolxt́n làm sai cũng khôdmyfng có ai dám đcpakưmjzáng ra chôdmyf́ng đcpakôdmyf́i. Bọn họ chỉ muôdmyf́n nịnh bơdutḳ cho thâimkṇt tôdmyf́t, dù sao Nam Trụ quôdmyf́c chỉ thua dưmjzaơdutḱi Phong Yêdgmśn quôdmyf́c mà thôdmyfi.

“ Khôdmyfng có quâimkńy râimkǹy giâimkńc ngủ của Cưmjzảu vưmjzaơdutkng gia chưmjzá ? “ Sưmjzả Minh Phi quay măolxṭt ngó Tịch Mâimknn Sâimkǹm, trong măolxt́t lưmjzau chuyêdgms̉n ánh sáng thâimknm sâimknu.

Tịch Mâimknn Sâimkǹm nhìn thăolxt̉ng vào măolxt́t hăolxt́n, lơdutk̀i nói ra vâimkñn lạnh nhưmjza trưmjzaơdutḱc, “ Sao gọi là quâimkńy râimkǹy bôdmyf̉n vưmjzaơdutkng đcpakưmjzaơdutḳc ? Khó đcpakưmjzaơdutḳc dịp nhìn thâimkńy môdmyf̣t màn kịch hay nhưmjzaimkṇy “.

dutk̀i này có râimkńt nhiêdgms̀u tâimkǹng hàm nghĩa, nhưmjzang Sưmjzả Minh Phi cũng năolxt́m đcpakưmjzaơdutḳc đcpakôdmyfi phâimkǹn. Điyljưmjzáng thâimkṇt là kịch hay, nhưmjzang tuôdmyf̀ng diêdgms̃n này hình nhưmjza đcpakã sơdutḱm bị hăolxt́n nhìn thâimkńu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.