Dưỡng Nữ Thành Phi

Quyển 1-Chương 43 : Quân pháp bất vị

    trước sau   
Nhảy xuômuvúng khỏi vòng ômuvum của Tịch Mâszihn Sâszih̀m, Mạn Duâszih̃n cưaxthơsbtẁi cưaxthơsbtẁi nhălmmp̣t xiêftczm áo trêftczn đoqhnâszih́t lêftczn, vò thành mômuvụt cục ômuvum vào trong ngưaxtḥc, tưaxth̀ trong xiêftczm áo toát ra mùi thơsbtwm nômuvùng đoqhnâsziḥm khiêftcźn Mạn Duâszih̃n khômuvung nhịn đoqhnưaxthơsbtẉc hălmmṕt hơsbtwi mômuvụt cái. Nàng ghét nhâszih́t nưaxth̃ nhâszihn phun nhưaxth̃ng thưaxth́ mùi thơsbtwm này, luômuvun làm cho ngưaxthơsbtẁi ta cảm thâszih́y khômuvung khí thâsziḥt nălmmp̣ng nêftcz̀.

Mạn Duâszih̃n đoqhnêftcźn gâszih̀n giưaxthơsbtẁng lơsbtẃn, ném toàn bômuvụ xiêftczm áo lêftczn trêftczn ngưaxthơsbtẁi Thâszih́t cômuvung chúa, vưaxth̀a vălmmp̣n che kín hai vú cao ngâszih́t của nàng ta. Tịch Mâsziḥn Sâszih̀m cùng Mạn Duâszih̃n cưaxtḥc kỳ ălmmpn ý, Mạn Duâszih̃n vưaxth̀a mơsbtẃi ném xong y phục, Tịch Mâszihn Sâszih̀m liêftcz̀n rat ay bălmmṕt lâszih́y bả vai Thâszih́t cômuvung chúa, khiêftczng nàng ta lêftczn lung. Tung ngưaxthơsbtẁi mômuvụt cái, nhảy xuyêftczn qua cưaxth̉a sômuvủ ra ngoài.

Thâszih́t cômuvung chúa vưaxth̀a đoqhnịnh hét chói tai nhưaxthng mômuvụt khômuvúi vải đoqhnỏ nháy mălmmṕt đoqhnã ngălmmpn miêftcẓng của nàng ta lại, hạ mălmmṕt nhìn xuômuvúng, miêftcźng vải đoqhnỏ này chính là miêftcźng yêftcźn uyêftczn ưaxthơsbtwng của nàng ta.

Bùm ! Chỉ trong chơsbtẃp mălmmṕt, Thâszih́t cômuvung chúa đoqhnã bị vưaxth́t ra ngoài. Phụ vưaxthơsbtwng khômuvung có mômuvụt tia thưaxthơsbtwng hưaxthơsbtwng tiêftcźc ngọc nào, đoqhnọng tác tưaxtḥ nhiêftczn mà dưaxth́t khoát!

Mạn Duâszih̃n dưaxtḥa vào cưaxth̉a sômuvủ, nhìn ra phía ngoài. Phụ vưaxthơsbtwng đoqhnưaxth́ng ơsbtw̉ trêftczn tưaxthơsbtẁng hành cung, câszih̀m lâszih́y bômuvụ y phục trong tay ném xuômuvúng mômuvụt cách ghét bỏ, sau đoqhnó cũng khômuvung quay đoqhnâszih̀u lại mà vâsziḥn khơsbtw̉i khinh cômuvung, chỉ trong mômuvụt hơsbtwi là đoqhnã nhảy trơsbtw̉ vêftcz̀ bêftczn trong phòng.

“Bọn họ tơsbtẃi “ Hai châszihn vưaxth̀a chạm đoqhnâszih́t, Tịch Mâszihn Sâszih̀m nói.


Bọn họ là ai, khômuvung câszih̀n đoqhnoán cũng biêftcźt là đoqhnám ngưaxthơsbtẁi Nam Trụ Hoàng. Bọn họ khômuvung dám cưaxth́ng rălmmṕn đoqhnômuvúi kháng ngay mălmmp̣t vơsbtẃi phụ vưaxthơsbtwng, chỉ có thêftcz̉ dùng ám chiêftczu. Nêftcźu phụ vưaxthơsbtwng khômuvung kháng cưaxtḥ nômuvủi sưaxtḥ dụ hoălmmp̣c của sălmmṕc đoqhnẹp, nhưaxthsziḥy ngưaxthơsbtẁi thua chính là phụ vưaxthơsbtwng.

Hai ngưaxthơsbtẁi đoqhnưaxth́ng sau cưaxth̉a phòng tâsziḥp trung nghe đoqhnômuvụng tĩnh bêftczn ngoài. Tiêftcźng bưaxthơsbtẃc châszihn khômuvung có xômuvung vào Nhâsziḥt Phi Uyêftcz̉n mà dưaxth̀ng lại ơsbtw̉ bêftczn ngoài. Tưaxth̀ sau cưaxth̉a mà Mạn Duâszih̃n còn có thêftcz̉ nghe đoqhnưaxthơsbtẉc Sưaxth̉ Minh Phi đoqhnang tưaxth́c giâsziḥn mălmmṕng mỏ, còn có tiêftcźng mômuvụt sômuvú đoqhnại thâszih̀n khômuvung ngưaxth̀ng trách mălmmṕng Thâszih́t cômuvung chúa khômuvung biêftcźt liêftczm sỉ.

“Đkmigi ra nhìn mômuvụt chút đoqhni” Đkmigômuvụng tĩnh bêftczn ngoài râszih́t lơsbtẃn, nêftcźu Tịch Mâszihn Sâszih̀m khômuvung ra mălmmp̣t, ngưaxthơsbtẉc lại sẽ khiêftcźn cho mọi ngưaxthơsbtẁi hoài nghi

Mạn Duâszih̃n cũng muômuvún biêftcźt Sưaxth̉ Minh Phi rômuvút cuômuvục sẽ xưaxth̉ lý thêftcź nào mơsbtẃi bình ômuvủn đoqhnưaxthơsbtẉc trâszihn phâszihn tranh lâszih̀n này.

sbtẃi ra khỏi Nhâsziḥt Phi Uyêftcz̉n, con đoqhnưaxthơsbtẁng giưaxth̃a hai cánh thành cung đoqhnã đoqhnâszih̀y châsziḥt ngưaxthơsbtẁi đoqhnưaxth́ng. Tưaxthơsbtẃng mạo phụ vưaxthơsbtwng cao lơsbtẃn, đoqhnưaxth́ng giưaxth̃a đoqhnám ngưaxthơsbtẁi râszih́t dêftcz̃ thâszih́y, mômuvụt sômuvú đoqhnại thâszih̀n thâszih́y hălmmṕn ra liêftcz̀n lâsziḥp tưaxth́c hành lêftcz̃. Khi bọn họ xoay ngưaxthơsbtẁi, Mạn Duâszih̃n liêftcz̀n nhìn quét qua cảnh tưaxthơsbtẉng trưaxthơsbtẃc mălmmṕt.

Thâszih́t cômuvung chúa quâszih̀n áo xômuvúc xêftcźch té ơsbtw̉ trêftczn ngưaxthơsbtẁi mômuvụt thị vêftcẓ của Nam Trụ, tưaxth thêftcź nhưaxth giưaxth̃a lúc nam nưaxth̃ đoqhnang giao hoan… nưaxth̃ trêftczn nam dưaxthơsbtẃi. Mọi ngưaxthơsbtẁi ai cũng tin mălmmṕt mình đoqhnã thâszih́y đoqhnủ mọi chuyêftcẓn trêftczn đoqhnơsbtẁi, thêftcź mà nhìn cảnh tưaxthơsbtẉng này vào thơsbtẁi đoqhnftcz̉m này, ai trong lòng cũng đoqhnêftcz̀u có suy đoqhnoán riêftczng cho mình.

Dám ơsbtw̉ bêftczn cạnh đoqhnại lômuvụ mà làm loại chuyêftcẓn này thâsziḥt là mâszih́t hêftcźt thêftcz̉ diêftcẓn hoàng gia. Nhưaxth̃ng đoqhnại thâszih̀n tiêftcźn đoqhnêftcźn đoqhnâszihy khômuvung chỉ có của Nam Trụ quômuvúc, mà còn có mômuvụt ít sưaxth́ giả nưaxthơsbtẃc khac.

Thì ra mơsbtẃi vưaxth̀a rômuvùi lúc Tich Mâszihn Sâszih̀m ném Thâszih́t cômuvung chúa, tômuvút vía thêftcź nào lại ném trúng vào thị vêftcẓ đoqhnang tuâszih̀n tran. Cảm thâszih́y sao mà mọi chuyêftcẓn lại trùng hơsbtẉp đoqhnêftcźn thêftcź. Thâszih́t cômuvung chúa khóc đoqhnêftcźn lêftcz hoa đoqhnái vũ, thâszihn thêftcz̉ cuômuvụn chălmmp̣t run râszih̉y, đoqhnâszih̀u cúi xuômuvúng khômuvung dám ngâszih̉ng lêftczn nhìn ánh mălmmṕt khinh thưaxthơsbtẁng của mọi ngưaxthơsbtẁi.

axth̉ Minh Phi cũng khômuvung ngơsbtẁ rălmmp̀ng hălmmṕn còn chưaxtha vào tơsbtẃi Nhâsziḥt Phi Uyêftcz̉n thì đoqhnã gălmmp̣p cảnh tưaxthơsbtẉng này, cả khuômuvun mălmmp̣t giômuvúng nhưaxth bị bômuvui bômuvù hóng, đoqhnen thùi lụi. Nălmmṕm đoqhnâszih́m giâszih́u trong Long bào xiêftcźt chălmmp̣t . Ngưaxthơsbtẉc lại vơsbtẃi hălmmṕn, toàn thâszihn Tịch Mâszihn Sâszih̀m bình tĩnh nhưaxthszihy bay phiêftczu du, trong mălmmṕt khômuvung có chút gì vui hay giâsziḥn, biêftcz̉u hiêftcẓn ra ngoài giômuvúng nhưaxthaxth̀a mơsbtẃi biêftcźt chuyêftcẓn.

Chălmmp̉ng lẽ mình thâsziḥt sưaxtḥ đoqhnâszih́u khômuvung lại hălmmṕn sao? Sưaxth̉ Minh Phi thâszih̀m nghĩ, gâszihn xanh nômuvủi đoqhnâszih̀y trêftczn tay.

“Thâszih́t cômuvung chúa khômuvung coi trọng lêftcz̃ pháp hoàng gia, kêftcz̉ tưaxth̀ hômuvum nay phêftcź bỏ danh hiêftcẓu cômuvung chúa xuômuvúng làm thưaxth́ dâszihn, cả đoqhnơsbtẁi khômuvung đoqhnưaxthơsbtẉc quay lại tái nhâsziḥp hoàng gia “ Trưaxth̀ng phạt thêftcź này đoqhnã là nhẹ tay rômuvùi.

Làm viêftcẓc bâszih́t lơsbtẉi, giưaxth̃ lại bêftczn cạnh cũng vômuvu ích, còn khômuvung bălmmp̀ng đoqhnâszih̉y ngưaxthơsbtwi ra xa khỏi hoàng cung.

Thâszih́t cômuvung chúa đoqhnang cúi đoqhnâszih̀u, đoqhnômuvụt nhiêftczn ngâszih̉ng lêftczn “ Hoàng huynh…Sao ngưaxthơsbtẁi có thêftcz̉ vômuvu tình đoqhnêftcźn nhưaxthsziḥy! “


Ai đoqhnã tuyêftczn nàng vào Ngưaxtḥ thưaxth phòng, hạ lêftcẓnh nàng phải làm chuyêftcẓn này ? Giơsbtẁ chuyêftcẓn thâszih́t bại, liêftcz̀n biêftcźn mình thành con tômuvút thí đoqhnêftcz̉ hy sinh chălmmp̉ng thèm quan tâszihm sao ?

Bọn họ là huynh muômuvụi mà !

“ Ngưaxthơsbtwi làm chuyêftcẓn hạ tiêftcẓn nhưaxthsziḥy, còn dám nói trâszih̃m vômuvu tình sao ? “ Sălmmṕc mălmmp̣t Sưaxth̉ Minh Phi khômuvung hêftcz̀ thay đoqhnômuvủi, lơsbtẁi nói đoqhnâszih̀y vômuvu tình giômuvúng nhưaxth châszihm ghim vào tim Thâszih́t cômuvung chúa.

axth́ giả các nưaxthơsbtẃc đoqhnang chălmmp̀m chălmmp̀m nhìn, ngưaxthơsbtwi làm viêftcẓc bâszih́t lơsbtẉi thì thômuvui, lâszih̀n này ngay cả thêftcz̉ diêftcẓn hoàng gia cũng đoqhnánh mâszih́t. Nêftcźu khômuvung ra lêftcznh trưaxth̀ng phạt nhưaxthsziḥy, trâszih̃m làm thêftcź nào thu phục đoqhnại chúng.

Trong lòng trách cưaxth́ Thâszih́t cômuvung chúa sao khômuvung thâszih́y rõ tình thêftcź lúc này, cho dù cách chưaxth́c nàng xuâszih́t cung, nhưaxthng mình vâszih̃n còn có thêftcz̉ bảo vêftcẓ mômuvụt đoqhnơsbtẁi phômuvùn hoa cho nàng mà.

ftcźu thâsziḥt sưaxtḥ vạch mălmmp̣t ơsbtw̉ chômuvũ này thì chălmmp̉ng có gì lơsbtẉi đoqhnômuvúi vơsbtẃi bâszih́t cưaxth́ ngưaxthơsbtẁi nào.

Nhưaxthng Thâszih́t cômuvung chúa lại mômuvụt lòng quan tâszihm tơsbtẃi danh hiêftcẓu “ Cômuvung Chúa “ của nàng ta, vai khômuvung thêftcz̉ gánh, đoqhnâszih̀u khômuvung thêftcz̉ ngâszih̉ng cao, nêftcźu hoàng huynh cách chưaxth́c nàng xuâszih́t cung, chính là bưaxth́c nàng đoqhnêftcźn đoqhnưaxthơsbtẁng cùng.

Cảm thâszih́y y phục che kín bômuvụ vị quan trọng, Thâszih́t cômuvung chúa đoqhni tơsbtẃi hưaxthơsbtẃng Sưaxth̉ Minh Phi, nưaxthơsbtẃc mălmmṕt rơsbtwi xuômuvúng tí tách “ Hoàng huynh, rõ ràng là ngưaxthơsbtwi hạ lêftcẓnh cho Tâszihy Câszih̀n…”

Thâsziḥt là nưaxth̃ nhâszihn ngu đoqhnâszih̀n ! Ánh mălmmṕt Sưaxth̉ Minh Phi biêftcźn đoqhnômuvủi, tia ác đoqhnômuvục lóe lêftczn rômuvùi mâszih́t hút, rút soạt kiêftcźm của thị vêftcẓ ra, khômuvung đoqhnơsbtẉi Thâszih́t cômuvung chúa nói hoàn câszihu đoqhnã călmmp̣t đoqhnưaxth́t cômuvủ họng của nàng.

Thâszih́t cômuvung chúa khômuvung ngơsbtẁ Sưaxth̉ Minh Phi sẽ giơsbtw kiêftcźm ngay trưaxthơsbtẃc mălmmp̣t chúng đoqhnại thâszih̀n, kinh hômuvùn tán đoqhnản nhìn chălmmp̀m chălmmp̀m Sưaxth̉ Minh Phi. Mômuvụt câszihu còn chưaxtha trọn, đoqhnã ngălmmṕc ngưaxth́ nghẹn ơsbtw̉ cômuvủ họng.

Máu tưaxthơsbtwi phun mạnh vào tưaxthơsbtẁng thành cung, tưaxth̀ng giọt máu nhưaxth huyêftcźt châszihu chảy xuômuvúng dọc theo vách tưaxthơsbtẁng, giômuvúng nhưaxthmuvụt bưaxth́c tranh thủ mălmmp̣c hoa lêftcẓ.

Các vị đoqhnại thâszih̀n bị hành đoqhnômuvụng này làm kinh hoảng đoqhnêftcźn biêftcźn sălmmṕc, sơsbtẉ đoqhnêftcźn nômuvũi thâszihn thêftcz̉ run râszih̉y muômuvún khụy xuômuvúng, trơsbtwlmmṕt nhìn Thâszih́t cômuvung chúa vômuvuaxtḥc ngã xuômuvúng nălmmp̀m trêftczn sàn nhà lạnh lẽo.

“Thâszih́t cômuvung chúa khômuvung biêftcźt tỉnh ngômuvụ, khiêftcźn mọi ngưaxthơsbtẁi thâszih́y mà chêftczaxthơsbtẁi.” Cưaxth́ nhưaxthaxth̀a mơsbtẃi bị hălmmṕn chém chêftcźt khômuvung phải là muômuvụi muômuvụi ruômuvụt của hălmmṕn vâsziḥy, Sưaxth̉ Minh Phi vưaxth̀a nói vưaxth̀a lau máu tưaxthơsbtwi bălmmṕn vào trêftczn tay.

axth̉ Minh Phi quyêftcźt đoqhnoán lâszih́y đoqhnâszih̀u khiêftcźn mọi ngưaxthơsbtẁi châszih́n đoqhnômuvụng, trong khoảng thơsbtẁi gian này khômuvung có mômuvụt ai dám phát ra âszihm thanh.

Làm hoàng đoqhnêftcź, tômuvút nhâszih́t phải là kẻ vômuvu tình. Mômuvụt kiêftcźm vung lêftczn giêftcźt đoqhni ngưaxthơsbtẁi thâszihn, chúng đoqhnại thâszih̀n cảm thâszih́y khômuvung có gì là khômuvung ômuvủn, ngưaxthơsbtẉc lại sẽ càng thêftczm tin phục Sưaxth̉ Minh Phi. Dù sao Thâszih́t cômuvung chúa quâszih̀n áo khômuvung đoqhnủ che thâszihn, hành đoqhnômuvụng khômuvung kiêftcz̀m chêftcź, mọi ngưaxthơsbtẁi ai cũng đoqhnã tâsziḥn mălmmṕt nhìn thâszih́y. Khi còn sômuvúng cũng đoqhnã hêftcźt đoqhnưaxthơsbtẁng chômuvúi cãi, giơsbtẁ chêftcźt đoqhni càng khômuvung ngưaxthơsbtẁi đoqhnômuvúi chưaxth́ng.

Khômuvung ai đoqhnêftcz̉ ý đoqhnêftcźn chuyêftcẓn Thâszih́t cômuvung chúa chêftcźt đoqhni, càng khômuvung có chuyêftcẓn ai đoqhnó bâszih́t bình dùm nàng. Tâszih́t cả mọi ngưaxthơsbtẁi đoqhnêftcz̀u chỉ biêftcźt tung hômuvuaxth̉ Minh Phi đoqhnã làm đoqhnúng, quâszihn pháp bâszih́t vị thâszihn mà thômuvui.

Vị này tiêftcźp đoqhnâszihy sẽ là Hoàng đoqhnêftcź, cho dù hălmmṕn làm sai cũng khômuvung có ai dám đoqhnưaxth́ng ra chômuvúng đoqhnômuvúi. Bọn họ chỉ muômuvún nịnh bơsbtẉ cho thâsziḥt tômuvút, dù sao Nam Trụ quômuvúc chỉ thua dưaxthơsbtẃi Phong Yêftcźn quômuvúc mà thômuvui.

“ Khômuvung có quâszih́y râszih̀y giâszih́c ngủ của Cưaxth̉u vưaxthơsbtwng gia chưaxth́ ? “ Sưaxth̉ Minh Phi quay mălmmp̣t ngó Tịch Mâszihn Sâszih̀m, trong mălmmṕt lưaxthu chuyêftcz̉n ánh sáng thâszihm sâszihu.

Tịch Mâszihn Sâszih̀m nhìn thălmmp̉ng vào mălmmṕt hălmmṕn, lơsbtẁi nói ra vâszih̃n lạnh nhưaxth trưaxthơsbtẃc, “ Sao gọi là quâszih́y râszih̀y bômuvủn vưaxthơsbtwng đoqhnưaxthơsbtẉc ? Khó đoqhnưaxthơsbtẉc dịp nhìn thâszih́y mômuvụt màn kịch hay nhưaxthsziḥy “.

sbtẁi này có râszih́t nhiêftcz̀u tâszih̀ng hàm nghĩa, nhưaxthng Sưaxth̉ Minh Phi cũng nălmmṕm đoqhnưaxthơsbtẉc đoqhnômuvui phâszih̀n. Đkmigưaxth́ng thâsziḥt là kịch hay, nhưaxthng tuômuvùng diêftcz̃n này hình nhưaxth đoqhnã sơsbtẃm bị hălmmṕn nhìn thâszih́u.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.