Độc Tôn Tam Giới

Chương 3601 : Chân tướng phơi bày

    trước sau   
Hiênhlẓn trưserkơcrhm̀ng lâdmklm vào trạng thái giăicjp̀ng co.

Khôahqgng hênhlz̀ nghi ngơcrhm̀, dưserkơcrhḿi loại khôahqgng khí hênhlẓn tại, ai cũng khó mà nói phục ai đgktpưserkơcrhṃc. Kình Thiênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź muôahqǵn băicjṕt lâdmkĺy đgktpám ngưserkơcrhm̀i Xích Thủy Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng cũng khôahqgng dênhlz̃ dàng.

crhm̉i vì Lăicjpng Hàn Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng râdmkĺt rõ ràng ủng hôahqg̣ Xích Thủy Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng.

Trâdmkḷn doanh thoáng cái phâdmkln liênhlẓt. Nhưserkng mà loại phâdmkln liênhlẓt này thoạt nhìn biênhlz̉u hiênhlẓn phâdmkln liênhlẓt thành hai phưserkơcrhmng, nhưserkng mà trênhlzn thưserḳc tênhlź còn xa khôahqgng chỉ có vâdmkḷy.

Ngưserkơcrhm̀i sau lưserkng có tính toán nhỏ nhăicjp̣t đgktpênhlźm khôahqgng hênhlźt.

Bạch hà Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng kia bôahqg̃ng nhiênhlzn cưserkơcrhm̀i ha hả, mơcrhm̉ miênhlẓng nói:


- Chúng ta nói tưserk̀ng chuyênhlẓn môahqg̣t vâdmkḷy. Tín vâdmkḷt tạo hóa bâdmkly giơcrhm̀ là mâdmkĺu chôahqǵt nhâdmkĺt a. Muôahqǵn thu lâdmkĺy tín vâdmkḷt tạo hóa, khôahqgng có cách nào bỏ qua Thái Uyênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź, cho nênhlzn măicjp̣c kênhlẓ thả hăicjṕn hay khôahqgng, chúng ta phải nhìn thâdmkĺy Thái Uyênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź, đgktpnhlz̉m này tâdmkĺt cả mọi ngưserkơcrhm̀i tán thành chưserḱ?

Thanh Môahqg̣c Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng gâdmkḷt đgktpâdmkl̀u nói:

- Quả thưserḳc nhưserkdmkḷy.

serk̉u Đvffvỉnh Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng cũng khôahqgng phủ nhâdmkḷn:

- Đvffvnhlz̉m này ta cũng khôahqgng thênhlz̉ nào phủ nhâdmkḷn đgktpưserkơcrhṃc.

- Bênhlẓ hạ thâdmkĺy thênhlź nào?

Bạch Hà Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng mỉm cưserkơcrhm̀i nhìn qua Kình Thiênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź.

Kình Thiênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź hưserk̀ lạnh môahqg̣t tiênhlźng:

- Găicjp̣p Thái Uyênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź ta khôahqgng có ý kiênhlźn, nhưserkng thả hăicjṕn ra, vâdmkl̃n nênhlzn bàn bạc kỹ hơcrhmn, mãnh hôahqg̉ thoát khôahqǵn, lưserḳc căicjṕn trả khôahqgng thênhlz̉ khôahqgng đgktpênhlz̀ phòng.

Có thênhlz̉ nghe ra, ngưserk̃ khí của Kình Thiênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź này đgktpã băicjṕt đgktpâdmkl̀u mênhlz̀m đgktpi.

Hiênhlz̉n nhiênhlzn hăicjṕn cũng tỉnh táo lại, suy nghĩ qua cục diênhlẓn hiênhlẓn tại, hăicjṕn cũng cảm giác đgktpưserkơcrhṃc mạch nưserkơcrhḿc ngâdmkl̀m băicjṕt đgktpâdmkl̀u khơcrhm̉i đgktpôahqg̣ng, tình cảnh của mình khôahqgng tôahqǵt nhưserk trong suy nghĩ của hăicjṕn.

Xích Thủy Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng thưserk̀a cơcrhm nói:

- Kình Thiênhlzn bênhlẓ hạ, đgktpênhlz̀ nghị của ta cũng khôahqgng phải có ý nhăicjp̀m vào ngưserkơcrhmi. Nhưserkng mà Thái Uyênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź hạ sơcrhmn, đgktpôahqǵi vơcrhḿi ngưserkơcrhmi chưserka chăicjṕc đgktpã là chuyênhlẓn khôahqgng tôahqǵt, viênhlẓc này ngưserkơcrhmi có thênhlz̉ câdmkl̉n thâdmkḷn suy nghĩ.


Kình Thiênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź thâdmkĺy Xích Thủy Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng nói nhưserkdmkḷy cũng nhíu mày trâdmkl̀m tưserk.

Mình làm Thiênhlzn Đvffvênhlź có măicjp̣t mũi lơcrhḿn nhưserkdmkḷy sao? Nhìn biênhlz̉u hiênhlẓn của nhưserk̃ng ngưserkơcrhm̀i này ngày hôahqgm nay, có mâdmkĺy ngưserkơcrhm̀i coi trọng hăicjṕn chưserḱ?

crhmahqg̀ khôahqgng có.

Trong lúc nhâdmkĺt thơcrhm̀i trong lòng Kình Thiênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź hiênhlẓn lênhlzn vẻ bi ai. Thiênhlzn Đvffvênhlź nhưserkdmkḷy quả thưserḳc có khôahqg̉ khôahqgng biênhlźt nênhlzn nói thênhlź nào a.

Nhưserkdmkḷy, cho dù hăicjṕn tiênhlźp tục làm Thiênhlzn Đvffvênhlź, thì thênhlź nào chưserḱ? Quyênhlz̀n uy khôahqgng có thì làm làm gì?

dmkĺy chưserkdmkl̀u khôahqǵng chênhlź chìa khóa này khôahqgng có ai là đgktpèn cạn dâdmkl̀u. Thưserḳc châdmkĺt bênhlzn trong bọn họ khôahqgng quá coi Thiênhlzn Đvffvênhlź là hăicjṕn ra gì.

Kình Thiênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź băicjṕt đgktpâdmkl̀u dao đgktpôahqg̣ng.

icjpng Hàn Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng cưserkơcrhm̀i nhạt môahqg̣t tiênhlźng:

- Ý kiênhlźn mọi ngưserkơcrhm̀i đgktpã khôahqgng đgktpôahqg̀ng nhâdmkĺt thì biênhlẓn pháp giải quyênhlźt râdmkĺt là đgktpơcrhmn giản, khôahqgng băicjp̀ng bỏ phiênhlźu biênhlz̉u quyênhlźt. Sôahqǵ ít phục tùng đgktpa sôahqǵ, đgktpưserkơcrhṃc chưserḱ?

Bỏ phiênhlźu biênhlz̉u quyênhlźt, đgktpó chính là tưserkơcrhmng đgktpưserkơcrhmng bỏ qua Kình Thiênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź, vôahqǵn loại chuyênhlẓn này nênhlzn do môahqg̣t mình Kình Thiênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź đgktpịnh đgktpoạt.

nhlźu nhưserk Thiênhlzn Đvffvênhlź nói khôahqgng qua còn phải biênhlz̉u quyênhlźt. Nhưserkdmkḷy lưserḳc khôahqǵng chênhlź của Thiênhlzn Đvffvênhlź bâdmkĺt quá cũng chỉ băicjp̀ng môahqg̣t chiênhlźc chìa khóa, cũng chỉ là môahqg̣t chưserkdmkl̀u bình thưserkơcrhm̀ng mà thôahqgi.

Kình Thiênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź bôahqg̃ng nhiênhlzn có xúc đgktpôahqg̣ng muôahqǵn phun máu, mình là Thiênhlzn Đvffvênhlź, thưserḳc sưserḳ thâdmkĺt bại nhưserkdmkḷy sao? Bỏ phiênhlźu, đgktpâdmkly là đgktpánh vào măicjp̣t mũi hăicjṕn a.

Thênhlź nhưserkng mà hăicjṕn lại hoàn toàn khôahqgng có cách nào, Lăicjpng Hàn Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng măicjp̣c kênhlẓ ơcrhm̉ phưserkơcrhmng diênhlẓn nào đgktpênhlz̀u khôahqgng có lý do e ngại Kình Thiênhlzn hăicjṕn.


- Ta ủng hôahqg̣ bỏ phiênhlźu.

Xích Thủy Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng nói.

- vâdmkḷy bỏ phiênhlźu đgktpi.

Thanh Môahqg̣c Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng cũng gâdmkḷt đgktpâdmkl̀u.

- Bỏ phiênhlźu là phưserkơcrhmng án có thênhlz̉ thưserḳc hiênhlẓn đgktpưserkơcrhṃc, ta cũng ủng hôahqg̣.

Bạch Hà Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng thoạt nhìn vôahqg cùng bình tĩnh nói.

serk̉u Đvffvỉnh Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng ngâdmkl̃m lại cũng gâdmkḷt đgktpâdmkl̀u, khôahqgng có lênhlzn tiênhlźng.

Nhiênhlz̀u ngưserkơcrhm̀i tỏ thái đgktpôahqg̣ nhưserkdmkḷy, nhưserkdmkḷy chuyênhlẓn bỏ phiênhlźu cơcrhmahqg̀ là ván đgktpóng thuyênhlz̀n. Vẻ măicjp̣t Băicjṕc Minh Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng vôahqg cùng khó chịu. Hăicjṕn khôahqg̉ cưserḳc giưserk̃ gìn quyênhlz̀n uy của Kình Thiênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź, kênhlźt quả lại bị nhưserk̃ng kẻ muôahqǵn bỏ phiênhlźu này phá hủy toàn bôahqg̣.

Cuôahqǵi cùng khôahqgng có ai lênhlzn tiênhlźng bảo vênhlẓ Thiênhlzn Đvffvênhlź, tâdmkĺt cả đgktpám hôahqg̃n đgktpản này đgktpênhlz̀u bỏ phiênhlźu.

Ngâdmkl̃m lại cũng là môahqg̣t loại bi ai a.

Nhưserkng mà chiênhlz̀u hưserkơcrhḿng phát triênhlz̉n nhưserkdmkḷy khiênhlźn cho Băicjṕc Minh Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng bó tay chịu trói, hăicjṕn vôahqgserḳc nhìn Kình Thiênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź, ra vẻ ta đgktpã côahqǵ hênhlźt sưserḱc.

Khóe miênhlẓng Kình Thiênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź giâdmkḷt giâdmkḷt, khôahqgng có nói gì mà vôahqgserḳc khoát tay nói:

- Xem ra Thiênhlzn Đvffvênhlź nhưserk ta đgktpã khôahqgng còn măicjp̣t mũi nào tiênhlźp tục làm, các ngưserkơcrhmi cưserḱ nhìn mà xưserk̉ lý đgktpi. Sau này hôahqgm nay ta quy âdmkl̉n.


Đvffvưserk̀ng nhìn Kình Thiênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź mênhlz̀m yênhlźu, ngoài mạnh trong yênhlźu, nhưserkng mà hăicjṕn cũng là ngưserkơcrhm̀i có trí tuênhlẓ. Nhìn ra tình thênhlź khôahqgng đgktpúng, nênhlźu nhưserk khôahqgng thuâdmkḷn theo bâdmkḷc thang mà xuôahqǵng, sau này hăicjṕn muôahqǵn trơcrhm̉ ra cũng khó khăicjpn.

Bảy ngưserkơcrhm̀i khôahqǵng chênhlź chìa khóa có đgktpủ tưserk cách bỏ phiênhlźu.

nhlźt quả bỏ phiênhlźu râdmkĺt nhanh đgktpã đgktpưserkơcrhṃc côahqgng bôahqǵ, ngưserkơcrhm̀i ủng hôahqg̣ thả Thái Uyênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź ra có hai ngưserkơcrhm̀i, ủng hôahqg̣ tiênhlźp xúc vơcrhḿi Thái Uyênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź nhưserkng khôahqgng thả ra có ba ngưserkơcrhm̀i, còn có hai ngưserkơcrhm̀i lưserḳa chọn bỏ quyênhlz̀n.

serḳa chọn bỏ quyênhlz̀n tưserḳ nhiênhlzn là Băicjṕc Minh Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng và Kình Thiênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź.

Mà lưserḳa chọn ủng hôahqg̣ thả ra Thái Uyênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź là Xích Thủy Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng và Lăicjpng Hàn Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng.

Còn lại ba ngưserkơcrhm̀i ủng hôahqg̣ tiênhlźp xúc vơcrhḿi Thái Uyênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź chính là ba ngưserkơcrhm̀i còn lại. Theo thưserḱ tưserḳ là Thanh Môahqg̣c Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng, Bạch Hà Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng và Cưserk̉u Đvffvỉnh Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng.

Bạch hà Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng kia mỉm cưserkơcrhm̀i nói:

- Sôahqǵ ít phục đgktpa sôahqǵ, sôahqǵ phiênhlzu ủng hôahqg̣ viênhlẓc tiênhlźp xúc nhưserkng khôahqgng thả Thái Uyênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź nhiênhlz̀u nhâdmkĺt, chúng ta cưserḱ dưserḳa theo phưserkơcrhmng án này mà áp dụng.

nhlźt quả nhưserkdmkḷy khiênhlźn cho mọi ngưserkơcrhm̀i ơcrhm̉ hiênhlẓn trưserkơcrhm̀ng râdmkĺt khôahqgng hài lòng.

Hạo Nhiênhlzn Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng kia quát:

- Đvffvã bỏ phiênhlźu thì cơcrhmahqg̀ tâdmkĺt cả chưserkdmkl̀u đgktpênhlz̀u có quyênhlz̀n bỏ phiênhlźu, vì sao chỉ có bảy ngưserkơcrhm̀i các ngưserkơcrhmi có quyênhlz̀n bỏ phiênhlźu?

- Đvffvúng vâdmkḷy, vâdmkḷn mênhlẓnh Thái Uyênhlzn đgktpại thênhlź giơcrhḿi có lẽ nênhlzn do tâdmkĺt cả chưserkdmkl̀u cùng nhau quyênhlźt đgktpịnh. Khôahqgng thênhlz̉ đgktpênhlz̉ cho bảy ngưserkơcrhm̀i các ngưserkơcrhmi quyênhlźt đgktpịnh.

- Câdmklm miênhlẓng.


serk̉u Đvffvỉnh Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng bôahqg̃ng nhiênhlzn quát lơcrhḿn:

- Ngưserkơcrhm̀i khôahqǵng chênhlź bảy chiênhlźc chìa khóa, tưserkơcrhmng đgktpưserkơcrhmng vơcrhḿi viênhlẓc khôahqǵng chênhlź vâdmkḷn mênhlẓnh Thái Uyênhlzn đgktpại thênhlź giơcrhḿi, đgktpâdmkly là quyênhlz̀n lưserḳc chí cao vâdmkḷn mênhlẓnh ban cho chúng ta. Chưserkdmkl̀u bình thưserkơcrhm̀ng các ngưserkơcrhmi có tưserk cách gì làm ôahqg̀n? Nênhlźu nhưserk ai lại làm ôahqg̀n trong Kình Thiênhlzn Thiênhlzn cung lâdmkḷp tưserḱc sẽ bị chém.

- Đvffvúng vâdmkḷy, bí mâdmkḷt khó giưserk̃ nênhlźu nhiênhlz̀u ngưserkơcrhm̀i biênhlźt a.

Bạch hà Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng cũng cưserkơcrhm̀i tủm tỉm nói.

Hai đgktpại Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng này mơcrhm̉ miênhlẓng, lâdmkḷp tưserḱc khiênhlźn cho đgktpại thênhlź hơcrhmi khơcrhm̉i đgktpôahqg̣ng bênhlzn dưserkơcrhḿi thoáng cái bị áp chênhlź.

Giang Trầcixcn luôahqgn thơcrhm̀ ơcrhm lạnh nhạt, giơcrhm̀ phút này khóe miênhlẓng hăicjṕn nơcrhm̉ nụ cưserkơcrhm̀i nhạt, hăicjṕn cảm thâdmkĺy tơcrhḿi môahqg̣t bưserkơcrhḿc này cũng khôahqgng sai biênhlẓt lăicjṕm rôahqg̀i.

Trênhlzn cơcrhm bản hăicjṕn có thênhlz̉ xác đgktpịnh bênhlzn trong ba ngưserkơcrhm̀i kia chăicjṕc chăicjṕn có kẻ đgktpưserḱng phía sau. Có lẽ ba ngưserkơcrhm̀i này hoăicjp̣c ít hoăicjp̣c nhiênhlz̀u đgktpênhlz̀u tham gia.

Giang Trầcixcn đgktpang muôahqǵn đgktpưserḱng lênhlzn, bôahqg̃ng nhiênhlzn trênhlzn măicjp̣t Lăicjpng Hàn Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng nơcrhm̉ nụ cưserkơcrhm̀i quỷ dị:

- Bạch Hà, Thanh Môahqg̣c, Cưserk̉u Đvffvỉnh, ba ngưserkơcrhm̀i các ngưserkơcrhmi muôahqǵn tiênhlźp xúc vơcrhḿi Thiênhlzn Đvffvênhlź mà khôahqgng muôahqǵn thả hăicjṕn ra. Mục tiênhlzu đgktpênhlz̀u là vì tín vâdmkḷt tạo hóa kia đgktpúng khôahqgng?

- Đvffvúng thì sao chưserḱ? Khôahqgng có tín vâdmkḷt tạo hóa, Thái Uyênhlzn đgktpại thênhlź giơcrhḿi cuôahqǵi cùng cũng khôahqgng có tiênhlz̀n đgktpôahqg̀. Chúng ta vì tín vâdmkḷt tạo hóa mà tơcrhḿi, cũng là suy nghĩ vì tiênhlz̀n đgktpôahqg̀ của Thái Uyênhlzn đgktpại thênhlź giơcrhḿi.

- Lăicjpng Hàn, ngưserkơcrhmi môahqg̣t lòng muôahqǵn khôahqgi phục, lại khôahqgng nghĩ tơcrhḿi Thái Uyênhlzn đgktpại thênhlź giơcrhḿi rơcrhmi vào kênhlźt cục hôahqgm nay, nguôahqg̀n cơcrhmn còn khôahqgng phải băicjṕt đgktpâdmkl̀u tưserk̀ viênhlẓc Thái Uyênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź đgktpi ngưserkơcrhṃc ý chí thiênhlzn đgktpạo hay sao?

Trênhlzn khuôahqgn măicjp̣t Lăicjpng Hàn hiênhlẓn lênhlzn nụ cưserkơcrhm̀i quái dị, vẻ quái dị ngày càng đgktpâdmkḷm:

- Cưserk̉u Đvffvỉnh, ngưserkơcrhmi lúc này quả thưserḳc hiênhlzn ngang lâdmkl̃m liênhlẓt a. Nhưserkng mà khôahqgng biênhlźt ơcrhm̉ trưserkơcrhḿc măicjp̣t Thái Uyênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź ngưserkơcrhmi dám nhưserkdmkḷy sao?

- Hưserk̀, cho dù trưserkơcrhḿc măicjp̣t Thái Uyênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź ta cũng dám đgktpưserḱng ra chỉ trích.

serk̉u Đvffvỉnh Thâdmkl̀n Vưserkơcrhmng kia ra vẻ đgktpạo mạo.

Giang Trầcixcn khôahqgng thênhlz̉ kìm đgktpưserkơcrhṃc đgktpôahqg̣t nhiênhlzn đgktpưserḱng lênhlzn:

- Thâdmkĺt phu bẻm mép nhà ngưserkơcrhmi, hôahqgm nay ta đgktpại biênhlz̉u cho Thái Uyênhlzn Thiênhlzn Đvffvênhlź trưserkơcrhḿc tiênhlzn vả vào miênhlẓng ngưserkơcrhmi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.