Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai
Chương 39 : Đừng Sợ, Ta Chỉ Là Đùa Giỡn Lưu Manh Thôi (một)!
Mộpdli t ngàjhte y ầmdfs m ĩzukv rốyqjc t cụmviu c cũrehd ng trôadbz i qua, Đbdlj ưrehd ờafft ng Vâcumj n Nhiễbdwm m kérwgu o thâcumj n thểeyco mệmviu t mỏrrmj i vềlaee tớlbak i việmviu n củdndb a mìrrmj nh. Mộpdli t láaymg t sau, ảyqjc ta đmwes ếnhod n sâcumj n sau củdndb a mìrrmj nh, liềlaee n sai nha hoàjhte n đmwes óekxm ng cổrqdy ng sâcumj n sau, khôadbz ng cho phérwgu p bấhcdb t cứbdwm nha hoàjhte n nàjhte o rờafft i đmwes i.
Đbdlj ưrehd ờafft ng Vâcumj n Nhiễbdwm m vàjhte o trong phòrefo ng, tiểeyco u Đbdlj àjhte o nhi dègzqn dặolfb t đmwes i theo phísjvb a sau ảyqjc ta. Thậjhte t cóekxm chúhzzy t sựxcpv tìrrmj nh khôadbz ng phảyqjc i nha hoàjhte n nhưrehd nàjhte ng muốyqjc n tráaymg nh làjhte cóekxm thểeyco nérwgu tráaymg nh đmwes ưrehd ợyqjc c. Trong lòrefo ng quay cuồynfr ng phẫmnbs n nộpdli , Đbdlj ưrehd ờafft ng Vâcumj n Nhiễbdwm m mạgkcp nh mẽarri cầmdfs m lấhcdb y mộpdli t bìrrmj nh hoa, hưrehd ớlbak ng trêuued n mặolfb t tiểeyco u Đbdlj àjhte o nhi nérwgu m tớlbak i.
Đbdlj ưrehd ờafft ng Vâcumj n Nhiễbdwm m nổrqdy i giậjhte n mắpoel ng, " Nha hoàjhte n cáaymg c ngưrehd ơyjft i đmwes úhzzy ng làjhte đmwes ồynfr ti tiệmviu n, xứbdwm ng đmwes áaymg ng sinh ra cũrehd ng chỉhzzy cóekxm thểeyco hầmdfs u hạgkcp ngưrehd ờafft i kháaymg c." Ảbdlj ta hiệmviu n tạgkcp i nghĩzukv đmwes ếnhod n ảyqjc Thúhzzy y nhi kia, liềlaee n thởxcpv khôadbz ng ra hơyjft i.
Thậjhte t sựxcpv làjhte mộpdli t con ảyqjc vụmviu ng vềlaee , ai biểeyco u nàjhte ng ta khoe khoang sựxcpv giàjhte u cóekxm cơyjft chứbdwm ? Nàjhte ng ta cóekxm bạgkcp c thìrrmj khôadbz ng biếnhod t trưrehd ớlbak c hếnhod t phảyqjc i giấhcdb u đmwes i hay sao? Cảyqjc mộpdli t nhàjhte đmwes ềlaee u trơyjft mắpoel t nhìrrmj n ngưrehd ờafft i ta đmwes em chứbdwm ng cứbdwm phạgkcp m tộpdli i đmwes i mấhcdb t.
Tiểeyco u Đbdlj àjhte o nhi muốyqjc n nérwgu tráaymg nh bìrrmj nh hoa kia, nhưrehd ng nàjhte ng khôadbz ng dáaymg m tráaymg nh ra. Chỉhzzy cóekxm thểeyco quỳujzv trêuued n mặolfb t đmwes ấhcdb t cảyqjc ngưrehd ờafft i run lêuued n bầmdfs n bậjhte t.
Màjhte đmwes úhzzy ng lúhzzy c nàjhte y, cửhzzy a phòrefo ng lạgkcp i bịtsuu ngưrehd ờafft i đmwes ẩsmhk y ra. Nhũrehd mẫmnbs u Cao mama ngưrehd ờafft i bêuued n cạgkcp nh Đbdlj ưrehd ờafft ng Vâcumj n Nhiễbdwm m co đmwes ầmdfs u rụmviu t cổrqdy xuấhcdb t hiệmviu n ởxcpv cửhzzy a, tựxcpv a hồynfr làjhte cóekxm chuyệmviu n gìrrmj phảyqjc i bẩsmhk m báaymg o.
"Khôadbz ng phảyqjc i vừwgmk a rồynfr i đmwes ãbmrj nóekxm i qua khôadbz ng cóekxm chuyệmviu n gìrrmj thìrrmj đmwes ừwgmk ng cóekxm tớlbak i phiềlaee n ta sao?" Lầmdfs n nàjhte y Đbdlj ưrehd ờafft ng Vâcumj n Nhiễbdwm m lạgkcp i cầmdfs m lêuued n mộpdli t khốyqjc i nghiêuued n mựxcpv c ởxcpv trêuued n bàjhte n nérwgu m thẳvnsx ng đmwes ếnhod n cửhzzy a.
Nghiêuued n mựxcpv c lưrehd ớlbak t vụmviu t qua sáaymg t tháaymg i dưrehd ơyjft ng củdndb a Cao mama, lậjhte p tứbdwm c rơyjft i trêuued n mặolfb t đmwes ấhcdb t, Đbdlj ưrehd ờafft ng Vâcumj n Nhiễbdwm m gắpoel t gỏrrmj ng giậjhte n dữolfb hérwgu t, "Cáaymg c ngưrehd ơyjft i làjhte mộpdli t đmwes áaymg m phếnhod vậjhte t! Phếnhod vậjhte t!"
Cao mama cũrehd ng bịtsuu dọkqjq a vộpdli i vàjhte ng quỳujzv trêuued n mặolfb t đmwes ấhcdb t, bàjhte nơyjft m nớlbak p lo sợyqjc nóekxm i, "Đbdlj ạgkcp i tiểeyco u thưrehd , tốyqjc i hôadbz m qua Hạgkcp nh nhi trong việmviu n củdndb a chúhzzy ng ta hìrrmj nh nhưrehd bịtsuu sốyqjc t cao, lãbmrj o nôadbz vừwgmk a rồynfr i cóekxm xem qua, nàjhte ng ấhcdb y giốyqjc ng nhưrehd ...... Mắpoel c bệmviu nh đmwes ậjhte u mùafft a!"
Đbdlj ưrehd ờafft ng Vâcumj n Nhiễbdwm m hơyjft i hạgkcp mi, trong tròrefo ng mắpoel t đmwes ộpdli t nhiêuued n sáaymg ng ngờafft i. Khuôadbz n mặolfb t vốyqjc n làjhte tràjhte n đmwes ầmdfs y tứbdwm c giậjhte n nhưrehd ng phúhzzy t chốyqjc c lạgkcp i biếnhod n đmwes ổrqdy i, tiếnhod p đmwes óekxm bậjhte t cưrehd ờafft i tùafft y tiệmviu n, thậjhte t sựxcpv làjhte ôadbz ng trờafft i cũrehd ng giúhzzy p ảyqjc .
Bệmviu nh đmwes ậjhte u mùafft a ưrehd ? Ha hảyqjc ! Nếnhod u nhưrehd mộpdli t thiêuued n kim tiểeyco u thưrehd bịtsuu trọkqjq ng thưrehd ơyjft ng nay lạgkcp i bịtsuu bệmviu nh đmwes ậjhte u mùafft a nữolfb a, thìrrmj ảyqjc tiểeyco u thưrehd đmwes óekxm còrefo n cóekxm mệmviu nh đmwes ểeyco sốyqjc ng sao?
Khóekxm e miệmviu ng Đbdlj ưrehd ờafft ng Vâcumj n Nhiễbdwm m cong lêuued n mộpdli t nụmviu cưrehd ờafft i thỏrrmj a mãbmrj n, lậjhte p tứbdwm c liềlaee n nóekxm i vớlbak i Cao mama: "Việmviu c nàjhte y trưrehd ớlbak c tiêuued n tuyệmviu t đmwes ốyqjc i đmwes ừwgmk ng đmwes ểeyco lộpdli ra. Suốyqjc t đmwes êuued m, đmwes em Hạgkcp nh nhi ra ngoàjhte i phủdndb cho ta, tìrrmj m thêuued m mấhcdb y ngưrehd ờafft i nữolfb a trôadbz ng coi nàjhte ng ta. Nhớlbak kỹluhk , khôadbz ng cầmdfs n tìrrmj m đmwes ạgkcp i phu xem bệmviu nh cho nàjhte ng ta. Còrefo n cóekxm nàjhte ng ta dùafft ng qua cáaymg i gìrrmj đmwes ềlaee u thu lạgkcp i cho ta, đmwes ếnhod n lúhzzy c đmwes óekxm sẽarri hữolfb u dụmviu ng cho ta."
Khi Đbdlj ưrehd ờafft ng Vâcumj n Nhiễbdwm m ra lệmviu nh cho Cao mama, phong tháaymg i kia rấhcdb t giốyqjc ng nhưrehd nữolfb hoàjhte ng. Cao mama nàjhte o cóekxm láaymg gan dáaymg m ngỗwovo nghịtsuu ch vớlbak i ảyqjc , chỉhzzy cóekxm thểeyco run giọkqjq ng ưrehd ng thuậjhte n đmwes áaymg p, sau đmwes óekxm thậjhte t cẩsmhk n thậjhte n màjhte lui ra.
Khi đmwes êuued m khuya yêuued n tĩzukv nh.
Đbdlj ưrehd ờafft ng Tứbdwm Tứbdwm lạgkcp i ngủdndb khôadbz ng đmwes ưrehd ợyqjc c.
Nàjhte ng dứbdwm t khoáaymg t đmwes em Thanh nhi cho lui xuốyqjc ng, liềlaee n cầmdfs m mộpdli t quyểeyco n sáaymg ch nằsdok m trêuued n giưrehd ờafft ng xem.
Chợyqjc t, mộpdli t trậjhte n gióekxm đmwes êuued m thổrqdy i mạgkcp nh đmwes em cửhzzy a sổrqdy mởxcpv ra. Đbdlj ưrehd ờafft ng Tứbdwm Tứbdwm đmwes em quầmdfs n áaymg o mặolfb c trêuued n ngưrehd ờafft i kérwgu o sáaymg t lạgkcp i, suy nghĩzukv cóekxm nêuued n gọkqjq i Thanh nhi thứbdwm c dậjhte y đmwes óekxm ng cửhzzy a sổrqdy lạgkcp i hay khôadbz ng, nhưrehd ng cuốyqjc i cùafft ng nàjhte ng vẫmnbs n khôadbz ng đmwes áaymg nh thứbdwm c Thanh nhi. Cảyqjc ngàjhte y hôadbz m nay Thanh nhi trưrehd ớlbak c sau đmwes ềlaee u bậjhte n rộpdli n, lúhzzy c nàjhte y đmwes ưrehd ơyjft ng nhiêuued n làjhte mệmviu t mỏrrmj i đmwes ếnhod n cựxcpv c đmwes iểeyco m, nàjhte ng nghĩzukv thếnhod nêuued n khôadbz ng muốyqjc n đmwes áaymg nh thứbdwm c nàjhte ng ấhcdb y, liềlaee n chỉhzzy cóekxm thểeyco tựxcpv mìrrmj nh chịtsuu u đmwes ựxcpv ng.
Bịtsuu chuyệmviu n nàjhte y làjhte m giáaymg n đmwes oạgkcp n, Đbdlj ưrehd ờafft ng Tứbdwm Tứbdwm lạgkcp i cúhzzy i đmwes ầmdfs u đmwes ọkqjq c sáaymg ch nhưrehd ng lạgkcp i khôadbz ng đmwes ọkqjq c đmwes ưrehd ợyqjc c chữolfb nàjhte o. Nàjhte ng đmwes em hai tay chốyqjc ng cằsdok m, hồynfr i tưrehd ởxcpv ng lạgkcp i chuyệmviu n xảyqjc y ra vàjhte o ban ngàjhte y.
Hôadbz m nay nếnhod u khôadbz ng cóekxm Quâcumj n Cơyjft Lạgkcp c giúhzzy p nàjhte ng, nàjhte ng cóekxm thểeyco đmwes ãbmrj thấhcdb t bạgkcp i thảyqjc m hạgkcp i bởxcpv i Đbdlj ưrehd ờafft ng Vâcumj n Nhiễbdwm m. Nhưrehd ng Quâcumj n Cơyjft Lạgkcp c ngưrehd ờafft i nàjhte y thậjhte t sựxcpv khôadbz ng hềlaee đmwes áaymg ng ghérwgu t giốyqjc ng nhưrehd lờafft i đmwes ồynfr n đmwes ãbmrj i, đmwes ãbmrj thếnhod lạgkcp i còrefo n rấhcdb t tuấhcdb n túhzzy , chỉhzzy tiếnhod c làjhte mộpdli t hoạgkcp n quan, khôadbz ng thểeyco cưrehd ớlbak i thêuued sinh đmwes ẻmnbs , thậjhte t đmwes úhzzy ng làjhte phung phísjvb củdndb a trờafft i màjhte .
"Đbdlj ang suy nghĩzukv gìrrmj đmwes óekxm ?" Đbdlj ộpdli t nhiêuued n mộpdli t âcumj m thanh gian tráaymg từwgmk đmwes ỉhzzy nh đmwes ầmdfs u củdndb a nàjhte ng truyềlaee n đmwes ếnhod n.
" Nghĩzukv vềlaee ngưrehd ơyjft i!" Đbdlj ưrehd ờafft ng Tứbdwm Tứbdwm buộpdli t miệmviu ng nóekxm i. Chỉhzzy làjhte sau khi nóekxm i ra, nàjhte ng liềlaee n hốyqjc i hậjhte n.
Lạgkcp i ngẩsmhk ng đmwes ầmdfs u nhìrrmj n, nhìrrmj n thấhcdb y Quâcumj n Cơyjft Lạgkcp c đmwes ang đmwes ứbdwm ng trưrehd ớlbak c giưrehd ờafft ng củdndb a nàjhte ng, nàjhte ng ngưrehd ợyqjc ng ngùafft ng bốyqjc i rốyqjc i, đmwes ỏrrmj mặolfb t khẩsmhk n trưrehd ơyjft ng vìrrmj chísjvb nh mìrrmj nh giảyqjc i thísjvb ch nóekxm i: "Kỳujzv thậjhte t ta làjhte suy nghĩzukv vềlaee ngưrehd ơyjft i, nhưrehd ng khôadbz ng phảyqjc i cáaymg i loạgkcp i suy nghĩzukv kia đmwes âcumj u...... Áebnu ch, cóekxm nghĩzukv a làjhte khôadbz ng phảyqjc i suy nghĩzukv vềlaee chuyệmviu n nam nữolfb ...... Áebnu ch khôadbz ng đmwes úhzzy ng, ýtrui củdndb a ta làjhte khôadbz ng phảyqjc i loạgkcp i ýtrui nghĩzukv vềlaee nam nữolfb thôadbz ng thưrehd ờafft ng, chỉhzzy làjhte ......"
Nhưrehd ng càjhte ng cấhcdb p báaymg ch đmwes ểeyco giảyqjc i thísjvb ch, đmwes ếnhod n cuốyqjc i cùafft ng nàjhte ng pháaymg t hiệmviu n ra nàjhte ng càjhte ng nóekxm i càjhte ng mờafft áaymg m.
Quâcumj n Cơyjft Lạgkcp c mísjvb m môadbz i cưrehd ờafft i, nóekxm i mộpdli t câcumj u mang đmwes ầmdfs y ýtrui tứbdwm hàjhte m xúhzzy c, "Ngưrehd ơyjft i quáaymg non, nêuued n lãbmrj o trâcumj u giàjhte nhưrehd ta cũrehd ng khôadbz ng dáaymg m ăsmhk n ngưrehd ơyjft i." Làjhte khôadbz ng dáaymg m ăsmhk n, màjhte khôadbz ng phảyqjc i khôadbz ng thểeyco ăsmhk n nha.
Đ
Đ
Thậ
Tiể
Mà
"Khô
Nghiê
Cao mama cũ
Đ
Bệ
Khó
Khi Đ
Khi đ
Đ
Nà
Chợ
Bị
Hô
"Đ
" Nghĩ
Lạ
Như
Quâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.