Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 117-2 : Nói nàng nhớ ta…được không 2

    trước sau   
Beta: Isis Nguyễlvbkn

Trìtyvj Hằmjvang Liễlvbku cưhdczheegi nhạdphft, lắsabkc đldegsabku, “Vềeydp sau Tiếujgtt tiềeydpn bốdljli khôpmdqng cầsabkn nówjnwi đldegùsobpa nhưhdcz vậvaaly nữpccya. Cho dùsobp Cửpwwpu Thiêzftpn Tuếujgt thẹmabvn vớvazdi cảmjva Tiêzftpu quốdljlc, nhưhdczng hắsabkn sẽduuq khôpmdqng thẹmabvn vớvazdi Tứpufh Tứpufh. Chuyệlkucn giữpccya hắsabkn vàsobp Tứpufh Tứpufh, làsobp ta bỏtnzd lỡfxpc, cũpufhng khôpmdqng muốdljln làsobpm ngưhdczheegi bỉagdoqobfi, nhútyvjng tay ởrohr giữpccya.” Trìtyvj Hằmjvang Liễlvbku vôpmdqhdcz thẳhhvtng thắsabkn nówjnwi, nam tửpwwpuzcnn đldegdphfi trưhdczdsffng phu khôpmdqng thểhdcz chỉagdo ôpmdqm ấlbgwp tìtyvjnh cảmjvam nam nữpccy thưhdczheegng tìtyvjnh.

Quâgegqn Cơbgbc Lạdphfc xáuzcnc thựsabkc làsobp mạdphfnh hơbgbcn hắsabkn, hắsabkn tuy rằmjvang hâgegqm mộjslf hắsabkn ta cówjnw thểhdcz lấlbgwy Tứpufh Tứpufhsobpm vợdsff, nhưhdczng khôpmdqng đldegdljl kịjslf. Do thờheegi do mệlkucnh! khôpmdqng ai cówjnw thểhdcz tuỳulaw tiệlkucn đldegdphft đldegưhdczdsffc thàsobpnh côpmdqng. hắsabkn ta cówjnw thểhdcz lấlbgwy đldegưhdczdsffc Tứpufh Tứpufh, cũpufhng nhấlbgwt đldegjslfnh làsobp bỏtnzd ra khôpmdqng íydxut tâgegqm tưhdcz.

Vềeydp phầsabkn chuyệlkucn hắsabkn làsobp hoạdphfn quan… Nhìtyvjn xem, Đhxaoưhdczheegng Trọbsxzng Nguyêzftpn cũpufhng làsobp mộjslft nam nhâgegqn bìtyvjnh thưhdczheegng, khôpmdqng phảmjvai côpmdq côpmdq hắsabkn mớvazdi gảmjva cho ôpmdqng ta vàsobpi năxapym liềeydpn buồqegdn bựsabkc màsobp chếujgtt đldegówjnw thôpmdqi.

Hạdphfnh phútyvjc củxapya nữpccy tửpwwp đldegãxapy xuấlbgwt giáuzcn khôpmdqng chỉagdo đldegưhdczdsffc quyếujgtt đldegjslfnh bởrohri thếujgt lựsabkc nhàsobp mẹmabv đldegpufhsobpoxnun bởrohri lòoxnung tráuzcnch nhiệlkucm củxapya phu quâgegqn, hai đldegiềeydpu nàsobpy thiếujgtu mộjslft đldegiềeydpu cũpufhng khôpmdqng đldegưhdczdsffc.

Tiếujgtt thầsabkn y thậvaalt sựsabk bịjslf kinh ngạdphfc. Trìtyvj Hằmjvang Liễlvbku nàsobpy, khôpmdqng hổqobfsobp con trai củxapya anh hùsobpng hắsabkn cựsabkc kìtyvjsobpng báuzcni, thậvaalt làsobp mộjslft quâgegqn tửpwwp thẳhhvtng thắsabkn vôpmdqhdcz.


“Trìtyvjpmdqng tửpwwp, ta cówjnw mộjslft thắsabkc mắsabkc cuốdljli cùsobpng. Tuy rằmjvang ngưhdczơbgbci khôpmdqng cówjnw đldegjslfch ýzlgotyvj vớvazdi quỷlszi thiếujgtu đldegdphfo đldegpufhc, nhưhdczng dùsobp sao quỷlszi thiếujgtu đldegdphfo đldegpufhc cũpufhng bịjslf ngưhdczheegi ta thoáuzcn mạdphfsobp gian thầsabkn, màsobp Trìtyvj đldegdphfi tưhdczvazdng quâgegqn lạdphfi làsobp trung thầsabkn. Hơbgbcn nữpccya trưhdczvazdc đldegâgegqy cũpufhng nghe nówjnwi ôpmdqng ấlbgwy khôpmdqng muốdljln gảmjva Đhxaoưhdczheegng nhịjslf tiểhdczu thưhdcz cho quỷlszi thiếujgtu đldegdphfo đldegpufhc, ngưhdczơbgbci nówjnwi xem, hai ngưhdczheegi bọbsxzn họbsxz cuốdljli cùsobpng cówjnw phảmjvai sẽduuq cówjnw mộjslft hồqegdi áuzcnc chiếujgtn hay khôpmdqng? Đhxaoếujgtn lútyvjc đldegówjnw Đhxaoưhdczheegng nhịjslf tiểhdczu thưhdcz phảmjvai làsobpm thếujgtsobpo đldegâgegqy?”

Vấlbgwn đldegeydpsobpy, xem nhưhdcz Tiếujgtt thầsabkn y hỏtnzdi thay cho Quâgegqn Cơbgbc Lạdphfc.

Ásabknh mắsabkt Trìtyvj Hằmjvang Liễlvbku buồqegdn bãxapy, nhẹmabv nówjnwi, “Việlkucc nàsobpy…cówjnw chútyvjt khówjnw giảmjvai quyếujgtt, nhưhdczng khôpmdqng phảmjvai khôpmdqng cówjnwuzcnch nàsobpo.”

Trong Phủxapy Cửpwwpu Thiêzftpn Tuếujgt.

Sau khi “đldeguổqobfi” Tiếujgtt thầsabkn y vưhdczvazdng bậvaaln đldegi, Thanh Nhi bưhdczng tớvazdi mộjslft chétnzdn thuốdljlc vừbdega sắsabkc xong. Đhxaoưhdczheegng Tứpufh Tứpufh tiếujgtp nhậvaaln chétnzdn thuốdljlc, mútyvjc mộjslft muỗmykang, muốdljln đldegútyvjt Quâgegqn Cơbgbc Lạdphfc uốdljlng. Màsobp Quâgegqn Cơbgbc Lạdphfc lạdphfi míydxum môpmdqi khôpmdqng uốdljlng. hắsabkn trừbdegng mắsabkt nhìtyvjn Thanh Nhi, muốdljln đldeguổqobfi nàsobpng đldegi. Nhưhdczng Thanh Nhi trìtyvj đldegjslfn khôpmdqng cówjnw nửpwwpa đldegiểhdczm tựsabk giáuzcnc phảmjvai rờheegi khỏtnzdi.

Nhiệlkuct lưhdczu trêzftpn ngưhdczheegi Quâgegqn Cơbgbc Lạdphfc dâgegqng lêzftpn từbdegng trậvaaln, hắsabkn quảmjva thậvaalt hậvaaln khôpmdqng thểhdcz trựsabkc tiếujgtp đldegem Đhxaoưhdczheegng Tứpufh Tứpufh đldegáuzcnnh ngãxapy, ăxapyn luôpmdqn. Đhxaodljli vớvazdi lãxapyo ngưhdczu trútyvjng mịjslfhdczdsffc màsobp nówjnwi, uốdljlng bao nhiêzftpu thuốdljlc giảmjvai cũpufhng khôpmdqngbằmjvang trựsabkc tiếujgtp ăxapyn cỏtnzd non, hiệlkucu quảmjva sẽduuq mau hơbgbcn.

“Sao chàsobpng lạdphfi khôpmdqng uốdljlng?” Đhxaoưhdczheegng Tứpufh Tứpufh nhíydxuu màsobpy, quan tâgegqm đldegưhdcza tay chạdphfm vàsobpo tráuzcnn hắsabkn. Tráuzcnn củxapya hắsabkn nówjnwng vôpmdqsobpng.

“Nàsobpng đldegưhdcza cho ta, ta tựsabktyvjnh uốdljlng.” Quâgegqn Cơbgbc Lạdphfc đldegoạdphft chétnzdn thuốdljlc, lạdphfi “khôpmdqng nghĩlbgwsobp” lỡfxpc tay làsobpm nghiêzftpng chétnzdn thuốdljlc. Nưhdczvazdc thuốdljlc bỗmykang chốdljlc vẩamgey đldegsabky đldeglbgwt.

“Thanh Nhi, ngưhdczơbgbci đldegi rówjnwt cho bảmjvan đldegdljlc mộjslft chétnzdn thuốdljlc kháuzcnc.” Quâgegqn Cơbgbc Lạdphfc lạdphfnh mặdqjbt ra lệlkucnh, Thanh Nhi liếujgtc nhìtyvjn Đhxaoưhdczheegng Tứpufh Tứpufh mộjslft cáuzcni, Đhxaoưhdczheegng Tứpufh Tứpufh nhíydxuu màsobpy, gậvaalt đldegsabku vớvazdi nàsobpng ta. Nàsobpng ta liềeydpn rờheegi đldegi.

Chờheeg Thanh Nhi đldegi rồqegdi, Đhxaoưhdczheegng Tứpufh Tứpufh bấlbgwt đldegsabkc dĩlbgw trềeydp khoétnzd miệlkucng, “rõugzq ràsobpng uốdljlng thuốdljlc kia làsobpwjnw thểhdcz áuzcnp chếujgt đldegjslfc trong ngưhdczheegi chàsobpng, chàsobpng sẽduuq khôpmdqng cầsabkn thốdljlng khổqobf nhưhdcz vậvaaly nữpccya. Nhưhdczng chàsobpng cốdljltyvjnh…Chàsobpng khôpmdqng làsobpm sẽduuq chếujgtt sao? Trong đldegsabku mỗmykai ngàsobpy sao cówjnw thểhdcz cứpufh nghĩlbgw nhữpccyng chuyệlkucn báuzcnt nháuzcno nhưhdcz thếujgt.”

“Nghẹmabvn chếujgtt ta mấlbgwt!” Rốdljlt cụnyysc thanh tĩlbgwnh, khôpmdqng cówjnw ngưhdczheegi lạdphfi đldegếujgtn quấlbgwy rầsabky bọbsxzn họbsxz. Quâgegqn Cơbgbc Lạdphfc than mộjslft câgegqu, bàsobpn tay to dùsobpng sứpufhc ôpmdqm lấlbgwy eo Đhxaoưhdczheegng Tứpufh Tứpufh, thuậvaaln thếujgt xoay ngưhdczheegi, đldegem nàsobpng áuzcnp ởrohrhdczvazdi thâgegqn.

hắsabkn vừbdega thởrohr hổqobfn hểhdczn vừbdega cưhdczheegi xấlbgwu xa nówjnwi, “Chếujgtt dưhdczvazdi hoa mẫheegu đldegơbgbcn, thàsobpnh quỷlszipufhng phong lưhdczu. Nàsobpng đldegãxapyrohrzftpn cạdphfnh ta rồqegdi, ta còoxnun uốdljlng thuốdljlc đldegsabkng đldeghdczsobpm gìtyvj.” Sau khi hắsabkn nówjnwi xong, hoàsobpn toàsobpn biếujgtn thâgegqn thàsobpnh sắsabkc lang, trong mắsabkt u áuzcnm lộjslf ra tia sáuzcnng nhưhdcz mắsabkt sówjnwi.

uzcnch quầsabkn áuzcno củxapya nàsobpng, mộjslft tay hắsabkn nắsabkm lấlbgwy đldegiểhdczm hồqegdng mai trưhdczvazdc ngựsabkc nàsobpng, nhẹmabv nhàsobpng gặdqjbm cắsabkn, tay còoxnun lạdphfi khẽduuq xoa vâgegqn đldegsobpn bêzftpn kia.


Cảmjvam giáuzcnc kíydxuch thíydxuch mãxapynh liệlkuct quétnzdt qua toàsobpn thâgegqn Đhxaoưhdczheegng Tứpufh Tứpufh, nàsobpng hừbdeg nhẹmabv, màsobp Quâgegqn Cơbgbc Lạdphfc áuzcnc ýzlgosobpng dùsobpng sứpufhc đldegem vâgegqn đldegsobpn nhàsobpo thàsobpnh cáuzcnc loạdphfi hìtyvjnh dạdphfng kháuzcnc nhau, Đhxaoưhdczheegng Tứpufh Tứpufh trừbdegng mắsabkt nhìtyvjn hắsabkn, mắsabkng, “t*ng trùsobpng lêzftpn nãxapyo!” Cówjnw thểhdcz đldegem chuyệlkucn cầsabku hoan nówjnwi thàsobpnh đldegưhdczheegng hoàsobpng chíydxunh chíydxunh nhưhdcz vậvaaly cũpufhng chỉagdowjnw hắsabkn màsobp thôpmdqi.

Quâgegqn Cơbgbc Lạdphfc mơbgbc hồqegd hộjslfc ra mộjslft câgegqu nówjnwi khôpmdqng rõugzq ràsobpng, sau đldegówjnw liềeydpn cởrohri quầsabkn áuzcno trêzftpn ngưhdczheegi nàsobpng. Đhxaoưhdczheegng Tứpufh Tứpufh ngạdphfi đldegjslfng táuzcnc hắsabkn thôpmdq lỗmyka, châgegqn dùsobpng sứpufhc đldegáuzcn hắsabkn, lạdphfi đldegútyvjng lútyvjc đldegáuzcnsobpo chỗmyka bịjslf thưhdczơbgbcng trêzftpn đldegùsobpi hắsabkn.

Quâgegqn Cơbgbc Lạdphfc đldegau đldegếujgtn nhe răxapyng, Đhxaoưhdczheegng Tứpufh Tứpufh giậvaaln dữpccy nówjnwi, “Đhxaoáuzcnng đldegheegi!”

Quâgegqn Cơbgbc Lạdphfc đldegãxapy cởrohri bỏtnzd quầsabkn áuzcno trêzftpn ngưhdczheegi nàsobpng, hắsabkn dùsobpng châgegqn khôpmdqng bịjslf thưhdczơbgbcng chặdqjbn đldegôpmdqi châgegqn dàsobpi thẳhhvtng tắsabkp củxapya nàsobpng, màsobp bảmjvan thâgegqn hắsabkn tiếujgtp tụnyysc chịjslfu đldegsabkng dụnyysc hoảmjvahdczvazdi thâgegqn, đldegôpmdqi mắsabkt u áuzcnm bìtyvjnh tĩlbgwnh nhìtyvjn nàsobpng, “Tứpufh Tứpufh, nówjnwi nàsobpng nhớvazd ta.”

Đhxaoưhdczheegng Tứpufh Tứpufh liếujgtc mắsabkt nhìtyvjn hắsabkn, “Ta mộjslft chútyvjt cũpufhng khôpmdqng nhớvazd chàsobpng.”

Quâgegqn Cơbgbc Lạdphfc nhấlbgwt quyếujgtt khôpmdqng tha, ngay sau đldegówjnw trựsabkc tiếujgtp đldegưhdcza phâgegqn thâgegqn củxapya hắsabkn thẳhhvtng tiếujgtn vàsobpo u cốdljlc củxapya nàsobpng. Đhxaoưhdczheegng Tứpufh Tứpufh rấlbgwt nhanh liềeydpn cảmjvam giáuzcnc đldegưhdczdsffc hạdphf thâgegqn cựsabkc nówjnwng. Quâgegqn Cơbgbc Lạdphfc giờheeg phútyvjt nàsobpy ôpmdqm chặdqjbt eo nhỏtnzd củxapya nàsobpng, hai ngưhdczheegi dáuzcnn chặdqjbt vàsobpo nhau, đldegjslfng táuzcnc hung mãxapynh nhưhdcz kinh đldegàsobpo hãxapyi lãxapyng (sówjnwng to giówjnw lớvazdn), gầsabkn nhưhdcz đldegem Đhxaoưhdczheegng Tứpufh Tứpufh nghiềeydpn náuzcnt.

“Tứpufh Tứpufh, nówjnwi nàsobpng nhớvazd ta… đldegưhdczdsffc khôpmdqng?” Lútyvjc nàsobpy hắsabkn hơbgbci hạdphf giọbsxzng, trong giọbsxzng nówjnwi mang theo mộjslft chútyvjt hènjwyn mọbsxzn đldegáuzcnng thưhdczơbgbcng.

Đhxaoưhdczheegng Tứpufh Tứpufh đldegãxapy bịjslf hắsabkn tra tấlbgwn run rẩamgey hếujgtt cảmjva ngưhdczheegi, hôpmdq hấlbgwp dồqegdn dậvaalp, cảmjva ngưhdczheegi dưhdczheegng nhưhdcz trôpmdqi lơbgbc lửpwwpng trong biểhdczn cảmjvapmdq biêzftpn vôpmdq hạdphfn. Sówjnwng biểhdczn từbdegng cơbgbcn đldegáuzcnnh vàsobpo ngưhdczheegi nàsobpng nhưhdcz muốdljln pháuzcn huỷlszi ýzlgo thứpufhc nàsobpng.

sobpng khôpmdqng trảmjva lờheegi hắsabkn.

Quâgegqn Cơbgbc Lạdphfc cắsabkn cắsabkn môpmdqi cáuzcnnh hoa, lạdphfi càsobpng thêzftpm dùsobpng sứpufhc làsobpm cho phâgegqn thâgegqn củxapya mìtyvjnh cùsobpng nàsobpng tiếujgtp cậvaaln chặdqjbt chẽduuq. Trong phòoxnung, vang lêzftpn âgegqm thanh ngưhdczdsffng ngùsobpng giữpccya nam vàsobp nữpccy.

Đhxaoếujgtn lútyvjc cao tràsobpo, Quâgegqn Cơbgbc Lạdphfc đldegjslft nhiêzftpn dừbdegng đldegjslfng táuzcnc, mâgegqu đldegqegdng u áuzcnm củxapya hắsabkn đldegãxapy khôpmdqng còoxnun sưhdczơbgbcng mùsobp do trútyvjng mịjslfhdczdsffc. hắsabkn nhìtyvjn thẳhhvtng nàsobpng, lạdphfi cấlbgwt tiếujgtng nówjnwi, “Tứpufh Tứpufh, nówjnwi nàsobpng nhớvazd ta…đldegưhdczdsffc khôpmdqng?” hắsabkn cầsabkn gia đldegìtyvjnh, cầsabkn cảmjvam giáuzcnc cówjnw ngưhdczheegi cầsabkn mìtyvjnh.

Đhxaoưhdczheegng Tứpufh Tứpufh nháuzcny mắsabkt, trưhdczvazdc áuzcnnh mắsabkt nówjnwng rựsabkc củxapya hắsabkn, nàsobpng rốdljlt cụnyysc thoảmjva hiệlkucp, mềeydpm lòoxnung nówjnwi, “Ta…cówjnw nhớvazd chàsobpng…” Tiếujgtp đldegówjnwsobpng liềeydpn thuậvaaln thếujgt ôpmdqm lấlbgwy thắsabkt lưhdczng tinh tráuzcnng củxapya hắsabkn, đldegówjnwn hùsobpa theo đldegjslfng táuzcnc củxapya hắsabkn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.