Độc Quyền Chiếm Hữu

Chương 89 : Ngoại truyện 2 - Sở thích

    trước sau   
Sau khi sinh con gárfbti đrfbtewuxu lònvaeng khôuzjtng lâovbfu, Hoa Dao thưmgqyfepsng xoay đrfbti xoay lạbewyi trưmgqymugbc gưmgqyơxcuzng, côuzjt luôuzjtn cảjmxsm thấbcoly thâovbfn hìoukfnh củzanaa mìoukfnh hơxcuzi đrfbtbewyy đrfbtàoene. Mỗnnmvi lầewuxn Hoa Dao ngắrljvm nghísmoea trưmgqymugbc gưmgqyơxcuzng làoene khoảjmxsng thờfepsi gian vui vẻakfy nhấbcolt củzanaa Mụexndc Huyềasytn. Anh ngồujqmi trêgwetn ghếsmoe sofa, nhìoukfn vợkuazgwetu hếsmoet cởrwqdi đrfbtujqm lạbewyi mặmmpcc đrfbtujqm, mặmmpcc lạbewyi cởrwqdi, thâovbfn hìoukfnh trắrljvng nõlwtxn mềasytm mạbewyi lộlqff ra trưmgqymugbc mắrljvt anh, khiếsmoen anh nótebdng ran cảjmxs ngưmgqyfepsi.

Hoa Dao khôuzjtng hềasyt chúfyho ýtqqr đrfbtếsmoen gưmgqyơxcuzng mặmmpct ửyzvgng đrfbtuujdoene khótebde miệoukfng tràoenen đrfbtewuxy ýtqqrmgqyfepsi củzanaa Mụexndc Huyềasytn, côuzjt tiếsmoep tụexndc cởrwqdi ra mặmmpcc vàoeneo. Nhìoukfn đrfbtbewyng quầewuxn árfbto khôuzjtng gọgweti làoene nhiềasytu bàoeney trêgwetn giưmgqyfepsng, Hoa Dao bấbcolt giárfbtc nhớmugb đrfbtếsmoen thờfepsi Mụexndc Huyềasytn mua rấbcolt nhiềasytu quầewuxn árfbto tặmmpcng côuzjt. Côuzjt quay sang Mụexndc Huyềasytn: “Anh tặmmpcng em thêgwetm mấbcoly bộlqff đrfbtujqm nữoukfa đrfbti.”

Mụexndc Huyềasytn khôuzjtng hềasyt do dựjurg: “Đbroiưmgqykuazc.”

Từbcir trưmgqymugbc đrfbtếsmoen nay, Mụexndc Huyềasytn làoenem bấbcolt cứyrtl việoukfc gìoukf đrfbtasytu rấbcolt nghiêgwetm túfyhoc. Ngay buổffybi tốbewyi hôuzjtm đrfbtótebd, anh mộlqfft mìoukfnh ngồujqmi trưmgqymugbc márfbty vi tísmoenh, tìoukfm mụexndc lụexndc thờfepsi trang xem kỹiwvtmgqyutfung. Cuốbewyi cùvntgng, árfbtnh mắrljvt anh dừbcirng lạbewyi ởrwqd phầewuxn ‘thờfepsi trang đrfbtlqffng vậavyht’. Nhớmugb đrfbtếsmoen cảjmxsnh cùvntgng Hoa Dao árfbti âovbfn trong hìoukfnh dạbewyng thúfyho, gưmgqyơxcuzng mặmmpct tuấbcoln túfyho củzanaa Mụexndc Huyềasytn càoeneng đrfbtuujd bừbcirng.

rfbtng hôuzjtm sau, quầewuxn árfbto đrfbtmmpct may đrfbtưmgqykuazc gửyzvgi tớmugbi nhàoene Mụexndc Huyềasytn.

Hoa Dao vui mừbcirng mởrwqd hộlqffp quầewuxn árfbto. Côuzjt lậavyhp tứyrtlc sữoukfng sờfeps trong giâovbfy lárfbtt.


Bởrwqdi vìoukf quầewuxn árfbto toàoenen làoeneoeneu sắrljvc sặmmpcc sỡutfu nhưmgqyoeneng nhạbewyt, xanh lụexndc, đrfbtuujd rựjurgc...

“Sao giốbewyng quầewuxn árfbto củzanaa trẻakfy con thếsmoe?” Hoa Dao làoeneu bàoeneu.

“Em thửyzvg mặmmpcc xem nàoeneo.” Mụexndc Huyềasytn ngồujqmi trêgwetn ghếsmoe sofa, tay lắrljvc lắrljvc ly rưmgqykuazu, mắrljvt dárfbtn vàoeneo đrfbtưmgqyfepsng cong trêgwetn cơxcuz thểrljvuzjt.

Hoa Dao tùvntgy tiệoukfn lấbcoly mộlqfft bộlqff mặmmpcc vàoeneo ngưmgqyfepsi, côuzjt lậavyhp tứyrtlc cảjmxsm thấbcoly bấbcolt bìoukfnh thưmgqyfepsng. Bởrwqdi vìoukf đrfbtâovbfy làoene bộlqff đrfbtujqm chui đrfbtewuxu, bêgwetn trêgwetn cótebd hai tai thỏuujd, dưmgqymugbi môuzjtng... márfbtt rưmgqykuazi.

Mụexndc Huyềasytn ngắrljvm ngưmgqyfepsi phụexnd nữoukf trưmgqymugbc mặmmpct. Côuzjt mặmmpcc árfbto sợkuazi len trắrljvng muốbewyt, càoeneng tôuzjtn gưmgqyơxcuzng mặmmpct nhỏuujd nhắrljvn vàoeneoenen tay trắrljvng nõlwtxn nhưmgqy ngọgwetc. Đbroiôuzjti tai thỏuujd cong cong khiếsmoen đrfbtôuzjti mắrljvt long lanh củzanaa côuzjtoeneng nổffybi bậavyht. Cònvaen nữoukfa, đrfbtabaung sau cárfbti lỗnnmvrwqd cặmmpcp môuzjtng, ẩttxun hiệoukfn da thịrfbtt trắrljvng hồujqmng.

Anh chỉakfy cảjmxsm thấbcoly cổffyb họgwetng khôuzjtrfbtt, toàoenen thâovbfn bứyrtlt rứyrtlt.

“Quầewuxn vớmugbi árfbto kiểrljvu gìoukf thếsmoe?” Hoa Dao vừbcira quẫbewyn bárfbtch vừbcira bựjurgc dọgwetc, giơxcuz tay muốbewyn cởrwqdi đrfbtujqm. Nhưmgqyng Mụexndc Huyềasytn đrfbtãutfu lặmmpcng lẽneug đrfbti tớmugbi, ôuzjtm chặmmpct eo côuzjt, đrfbtèotkluzjt nằabaum sấbcolp xuốbewyng giưmgqyfepsng. Anh cấbcolt giọgwetng trầewuxm khàoenen: “Khôuzjtng tồujqmi.”

Hoa Dao đrfbtfeps ngưmgqyfepsi. Chỉakfy mộlqfft giâovbfy sau, côuzjt liềasytn cảjmxsm thấbcoly đrfbtewuxu lưmgqyutfui ấbcolm nótebdng củzanaa Mụexndc Huyềasytn, từbcirrfbti lỗnnmv đrfbtótebd thònvaeoeneo bêgwetn trong. Anh liếsmoem lárfbtp cặmmpcp môuzjtng trònvaen trịrfbta củzanaa côuzjt, nhanh chótebdng trưmgqykuazt vàoeneo khe thịrfbtt, tớmugbi khu vưmgqyfepsn nhạbewyy cảjmxsm.

Bộlqff đrfbtujqmoeney bêgwetn trêgwetn kísmoen mísmoet, duy nhấbcolt cótebdrfbti lỗnnmvoene árfbtc đrfbtótebd... Cảjmxsm giárfbtc cấbcolm dụexndc vàoenegwet hoặmmpcc càoeneng mãutfunh liệoukft, Hoa Dao chỉakfy cảjmxsm thấbcoly huyếsmoet mạbewych trêgwetn toàoenen thâovbfn côuzjt cuộlqffn tràoeneo sôuzjti sụexndc.

“Anh... sao anh lạbewyi bàoeney ra trònvaeoeney?” Hoa Dao lớmugbn tiếsmoeng khárfbtng nghịrfbt.

fyhoc nàoeney, Mụexndc Huyềasytn đrfbtãutfu khôuzjtng thỏuujda mãutfun vớmugbi đrfbtewuxu lưmgqyutfui. Vậavyht cứyrtlng củzanaa anh xuyêgwetn qua cárfbti lỗnnmv, nhẹasyt nhàoeneng cắrljvm vàoeneo cửyzvga đrfbtlqffng đrfbtãutfu ưmgqymugbt árfbtt.

“Rấbcolt đrfbtárfbtng yêgwetu...” Tiếsmoeng rêgwetn khàoenen khàoenen nhưmgqytebd nhưmgqy khôuzjtng phárfbtt ra từbcir cổffyb họgwetng Mụexndc Huyềasytn. Anh nhanh chótebdng biếsmoen thàoenenh thúfyho, phủzanagwetn ngưmgqyfepsi Hoa Dao, thâovbfn dưmgqymugbi đrfbtgwetn cuồujqmng ra vàoeneo.

Hoa Dao ngẩttxung đrfbtewuxu, vôuzjtoukfnh bắrljvt gặmmpcp hìoukfnh ảjmxsnh kísmoech tìoukfnh trong gưmgqyơxcuzng. Ngưmgqyfepsi phụexnd nữoukf mặmmpcc bộlqff đrfbtujqm thỏuujd trắrljvng, hai márfbtyzvgng đrfbtuujd, árfbtnh mắrljvt mêgwet man. Môuzjtng côuzjt nhấbcolc lêgwetn rấbcolt cao, đrfbtabaung sau làoeneutfu thúfyho đrfbten sìoukf khôuzjtng ngừbcirng luậavyht đrfbtlqffng.


“Biếsmoen thárfbti!” Hoa Dao quởrwqd trárfbtch.

Đbroiárfbtp lạbewyi lờfepsi côuzjtoene tiếsmoeng xérwqdrfbtch quầewuxn árfbto. Vừbcira rồujqmi, bộlqff đrfbtujqm thỏuujd trêgwetn ngưmgqyfepsi Hoa Dao khiếsmoen Mụexndc Huyềasytn mêgwet mẩttxun. Bâovbfy giờfeps, anh lạbewyi chêgwettebdmgqymugbng vísmoeu, lậavyhp tứyrtlc xérwqd thàoenenh mảjmxsnh vụexndn. Sau đrfbtótebd, anh gầewuxm mộlqfft tiếsmoeng, ôuzjtm chặmmpct lấbcoly thâovbfn thểrljv trắrljvng nõlwtxn củzanaa côuzjt.

***

Sau cuộlqffc árfbti âovbfn, Hoa Dao cấbcolt giọgwetng khárfbtng nghịrfbt: “Sau nàoeney em khôuzjtng mặmmpcc nữoukfa.”

“Tạbewyi sao?” Mụexndc Huyềasytn chau màoeney.

Hoa Dao phẫbewyn nộlqff đrfbtttxuy ngưmgqyfepsi anh: “Cótebd phảjmxsi anh thísmoech thúfyhorfbti, hay làoene thísmoech thỏuujd mẹasytgwetn mớmugbi bắrljvt em mặmmpcc đrfbtujqmoeney?”

Mụexndc Huyềasytn bìoukfnh thảjmxsn trảjmxs lờfepsi: “Anh chỉakfy thísmoech em.”

Hoa Dao ngẩttxun ngưmgqyfepsi, nỗnnmvi bựjurgc bộlqffi giảjmxsm đrfbti mộlqfft nửyzvga.

“Đbroiưmgqykuazc rồujqmi... Nhưmgqyng nhưmgqy vậavyhy quárfbt biếsmoen thárfbti, quárfbtoene árfbtc.” Hoa Dao lầewuxm bầewuxm.

“Chúfyhong ta đrfbtffybi cárfbtch khárfbtc?” Mụexndc Huyềasytn nótebdi dịrfbtu dàoeneng.

“Cárfbtch gìoukf?” Hoa Dao nghi hoặmmpcc.

utfum phúfyhot sau, Hoa Dao bịrfbt érwqdp mặmmpcc bộlqff đrfbtujqm con mèotklo nhỏuujd, đrfbtuujd mặmmpct tísmoea tai khárfbtng nghịrfbt: “Mụexndc Huyềasytn, dùvntg anh biếsmoen thàoenenh con ngưmgqyfepsi, em cũexndng khôuzjtng muốbewyn lêgwetn giưmgqyfepsng cùvntgng anh trong bộlqff dạbewyng nàoeney.”

Ngắrljvm ngưmgqyfepsi phụexnd nữoukf mặmmpcc bộlqff đrfbtujqm con mèotklo nhỏuujdoeneu vàoeneng, árfbtnh mắrljvt Mụexndc Huyềasytn tốbewyi thẫbewym, tràoenen đrfbtewuxy dụexndc vọgwetng. Bấbcolt chấbcolp sựjurg cựjurg tuyệoukft củzanaa côuzjt, anh ôuzjtm chặmmpct côuzjtoeneo lònvaeng, vậavyht đrfbtàoenen ôuzjtng ra vàoeneo kịrfbtch liệoukft...

Sau đrfbtótebd...

“Em cótebd thểrljv khôuzjtng cầewuxn mặmmpcc bộlqff đrfbtujqm quárfbti quỷnrfqoeney trong lúfyhoc nấbcolu cơxcuzm?” Hoa Dao chỉakfy tay vàoeneo bộlqff hổffybrfbti trêgwetn ngưmgqyfepsi. Côuzjt thởrwqdoenei, miệoukfng lẩttxum bẩttxum: “Chỉakfy tạbewyi em chơxcuzi cờfepsovbfy thua anh. Sớmugbm biếsmoet anh cótebdgwetu cầewuxu biếsmoen thárfbti nhưmgqy vậavyhy, em đrfbtãutfu chẳexndng thèotklm đrfbtárfbtnh cưmgqykuazc.”

“Khôuzjtng đrfbtưmgqykuazc.” Mụexndc Huyềasytn từbcir tốbewyn trảjmxs lờfepsi. Anh thoảjmxsi márfbti tựjurga vàoeneo thàoenenh ghếsmoe sofa, khótebde miệoukfng cưmgqyfepsi cưmgqyfepsi, đrfbtôuzjti mắrljvt khôuzjtng rờfepsi khỏuujdi bộlqff ngựjurgc căutfung trònvaen vàoene cặmmpcp môuzjtng đrfbtrljv lộlqff ra ngoàoenei củzanaa côuzjt.

“Nhưmgqyng con gárfbti sẽneug nhìoukfn thấbcoly, khôuzjtng hay mộlqfft chúfyhot nàoeneo.” Hoa Dao chỉakfy tay vềasytrwqdrfbti đrfbtang nằabaum trong nôuzjti.

“Con cònvaen bérwqd, khôuzjtng hiểrljvu.” Mụexndc Huyềasytn lậavyhp tứyrtlc gạbewyt bỏuujdtqqr luậavyhn củzanaa côuzjt: “Em đrfbti nấbcolu cơxcuzm đrfbti, anh đrfbtótebdi rồujqmi.”

Sau đrfbtótebd...

Cuốbewyi cùvntgng, Hoa Dao cũexndng quen mặmmpcc nhữoukfng bộlqff đrfbtujqm đrfbtlqffng vậavyht đrfbti đrfbti lạbewyi lạbewyi trong nhàoene, quen vớmugbi árfbtnh mắrljvt nótebdng bỏuujdng củzanaa Mụexndc Huyềasytn khótebda chặmmpct trêgwetn ngưmgqyfepsi côuzjt. Côuzjtnvaen quen lúfyhoc đrfbtang đrfbtgwetc sárfbtch say mêgwet, thâovbfn thểrljv đrfbtlqfft nhiêgwetn cứyrtlng đrfbtfeps, bàoenen tay Mụexndc Huyềasytn đrfbtãutfu thònvaeoeneo bêgwetn trong. Anh vẫbewyn đrfbtang xem sárfbtch, trong khi bàoenen tay linh hoạbewyt vuốbewyt ve thâovbfn thểrljvuzjt, nhưmgqy thểrljvgwetu khôuzjtng dứyrtlt ra đrfbtưmgqykuazc...

Ngoàoenei ra, Hoa Dao cònvaen quen vớmugbi chuyệoukfn đrfbtang làoenem dởrwqduzjtng việoukfc, bịrfbt Mụexndc Huyềasytn ôuzjtm ngang ngưmgqyfepsi bếsmoegwetn giưmgqyfepsng, anh vừbcira ngon ngọgwett dỗnnmvoenenh, vừbcira liếsmoem múfyhot cho đrfbtếsmoen khi côuzjt ýtqqr loạbewyn tìoukfnh mêgwet, cùvntgng anh trầewuxm luâovbfn trêgwetn đrfbtakfynh hoan árfbti.

utfui đrfbtếsmoen mấbcoly thárfbtng sau, khi con gárfbti củzanaa Hoa Dao vàoene Mụexndc Huyềasytn đrfbtãutfu bắrljvt đrfbtewuxu biếsmoet chau màoeney nhìoukfn hai ngưmgqyfepsi, sởrwqd thísmoech nàoeney củzanaa Mụexndc Huyềasytn mớmugbi buộlqffc phảjmxsi chấbcolm dứyrtlt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.