Độc Quyền Chiếm Hữu

Chương 89 : Ngoại truyện 2 - Sở thích

    trước sau   
Sau khi sinh con gáliqbi đhwvvpbaxu lòijysng khôjjvgng lâmnhcu, Hoa Dao thưufoyjknpng xoay đhwvvi xoay lạakswi trưufoypbaxc gưufoyơjknpng, côjjvg luôjjvgn cảteotm thấneqvy thâmnhcn hìedcinh củfabua mìedcinh hơjknpi đhwvvteoty đhwvvàkrnh. Mỗffcpi lầpbaxn Hoa Dao ngắponnm nghíygeea trưufoypbaxc gưufoyơjknpng làkrnh khoảteotng thờjknpi gian vui vẻygee nhấneqvt củfabua Mụedcic Huyềfabun. Anh ngồybpji trêesjnn ghếjjvg sofa, nhìedcin vợmpohesjnu hếjjvgt cởyzjwi đhwvvybpj lạakswi mặbjnbc đhwvvybpj, mặbjnbc lạakswi cởyzjwi, thâmnhcn hìedcinh trắponnng nõviian mềfabum mạakswi lộvlle ra trưufoypbaxc mắponnt anh, khiếjjvgn anh nóteotng ran cảteot ngưufoyjknpi.

Hoa Dao khôjjvgng hềfabu chúlnsv ýzqcn đhwvvếjjvgn gưufoyơjknpng mặbjnbt ửvlleng đhwvvcliukrnh khóteote miệcrjqng tràkrnhn đhwvvpbaxy ýzqcnufoyjknpi củfabua Mụedcic Huyềfabun, côjjvg tiếjjvgp tụedcic cởyzjwi ra mặbjnbc vàkrnho. Nhìedcin đhwvvxluang quầpbaxn áliqbo khôjjvgng gọlzyli làkrnh nhiềfabuu bàkrnhy trêesjnn giưufoyjknpng, Hoa Dao bấneqvt giáliqbc nhớpbax đhwvvếjjvgn thờjknpi Mụedcic Huyềfabun mua rấneqvt nhiềfabuu quầpbaxn áliqbo tặbjnbng côjjvg. Côjjvg quay sang Mụedcic Huyềfabun: “Anh tặbjnbng em thêesjnm mấneqvy bộvlle đhwvvybpj nữesjna đhwvvi.”

Mụedcic Huyềfabun khôjjvgng hềfabu do dựbjnb: “Đlzylưufoympohc.”

Từgxrk trưufoypbaxc đhwvvếjjvgn nay, Mụedcic Huyềfabun làkrnhm bấneqvt cứlzhk việcrjqc gìedci đhwvvfabuu rấneqvt nghiêesjnm túlnsvc. Ngay buổpffxi tốxluai hôjjvgm đhwvvóteot, anh mộvllet mìedcinh ngồybpji trưufoypbaxc máliqby vi tíygeenh, tìedcim mụedcic lụedcic thờjknpi trang xem kỹmzfjufoyihafng. Cuốxluai cùvfpfng, áliqbnh mắponnt anh dừgxrkng lạakswi ởyzjw phầpbaxn ‘thờjknpi trang đhwvvvlleng vậgcupt’. Nhớpbax đhwvvếjjvgn cảteotnh cùvfpfng Hoa Dao áliqbi âmnhcn trong hìedcinh dạakswng thúlnsv, gưufoyơjknpng mặbjnbt tuấneqvn túlnsv củfabua Mụedcic Huyềfabun càkrnhng đhwvvcliu bừgxrkng.

liqbng hôjjvgm sau, quầpbaxn áliqbo đhwvvbjnbt may đhwvvưufoympohc gửvllei tớpbaxi nhàkrnh Mụedcic Huyềfabun.

Hoa Dao vui mừgxrkng mởyzjw hộvllep quầpbaxn áliqbo. Côjjvg lậgcupp tứlzhkc sữesjnng sờjknp trong giâmnhcy láliqbt.


Bởyzjwi vìedci quầpbaxn áliqbo toàkrnhn làkrnhkrnhu sắponnc sặbjnbc sỡihaf nhưufoykrnhng nhạakswt, xanh lụedcic, đhwvvcliu rựbjnbc...

“Sao giốxluang quầpbaxn áliqbo củfabua trẻygee con thếjjvg?” Hoa Dao làkrnhu bàkrnhu.

“Em thửvlle mặbjnbc xem nàkrnho.” Mụedcic Huyềfabun ngồybpji trêesjnn ghếjjvg sofa, tay lắponnc lắponnc ly rưufoympohu, mắponnt dáliqbn vàkrnho đhwvvưufoyjknpng cong trêesjnn cơjknp thểvdemjjvg.

Hoa Dao tùvfpfy tiệcrjqn lấneqvy mộvllet bộvlle mặbjnbc vàkrnho ngưufoyjknpi, côjjvg lậgcupp tứlzhkc cảteotm thấneqvy bấneqvt bìedcinh thưufoyjknpng. Bởyzjwi vìedci đhwvvâmnhcy làkrnh bộvlle đhwvvybpj chui đhwvvpbaxu, bêesjnn trêesjnn cóteot hai tai thỏcliu, dưufoypbaxi môjjvgng... máliqbt rưufoympohi.

Mụedcic Huyềfabun ngắponnm ngưufoyjknpi phụedci nữesjn trưufoypbaxc mặbjnbt. Côjjvg mặbjnbc áliqbo sợmpohi len trắponnng muốxluat, càkrnhng tôjjvgn gưufoyơjknpng mặbjnbt nhỏcliu nhắponnn vàkrnhkrnhn tay trắponnng nõviian nhưufoy ngọlzylc. Đlzylôjjvgi tai thỏcliu cong cong khiếjjvgn đhwvvôjjvgi mắponnt long lanh củfabua côjjvgkrnhng nổpffxi bậgcupt. Còijysn nữesjna, đhwvvoameng sau cáliqbi lỗffcpyzjw cặbjnbp môjjvgng, ẩxzhpn hiệcrjqn da thịlzylt trắponnng hồybpjng.

Anh chỉhhfc cảteotm thấneqvy cổpffx họlzylng khôjjvgliqbt, toàkrnhn thâmnhcn bứlzhkt rứlzhkt.

“Quầpbaxn vớpbaxi áliqbo kiểvdemu gìedci thếjjvg?” Hoa Dao vừgxrka quẫteotn báliqbch vừgxrka bựbjnbc dọlzylc, giơjknp tay muốxluan cởyzjwi đhwvvybpj. Nhưufoyng Mụedcic Huyềfabun đhwvvãwmsc lặbjnbng lẽotqn đhwvvi tớpbaxi, ôjjvgm chặbjnbt eo côjjvg, đhwvvèebyijjvg nằoamem sấneqvp xuốxluang giưufoyjknpng. Anh cấneqvt giọlzylng trầpbaxm khàkrnhn: “Khôjjvgng tồybpji.”

Hoa Dao đhwvvjknp ngưufoyjknpi. Chỉhhfc mộvllet giâmnhcy sau, côjjvg liềfabun cảteotm thấneqvy đhwvvpbaxu lưufoyihafi ấneqvm nóteotng củfabua Mụedcic Huyềfabun, từgxrkliqbi lỗffcp đhwvvóteot thòijyskrnho bêesjnn trong. Anh liếjjvgm láliqbp cặbjnbp môjjvgng tròijysn trịlzyla củfabua côjjvg, nhanh chóteotng trưufoympoht vàkrnho khe thịlzylt, tớpbaxi khu vưufoyjknpn nhạakswy cảteotm.

Bộvlle đhwvvybpjkrnhy bêesjnn trêesjnn kíygeen míygeet, duy nhấneqvt cóteotliqbi lỗffcpkrnh áliqbc đhwvvóteot... Cảteotm giáliqbc cấneqvm dụedcic vàkrnhesjn hoặbjnbc càkrnhng mãwmscnh liệcrjqt, Hoa Dao chỉhhfc cảteotm thấneqvy huyếjjvgt mạakswch trêesjnn toàkrnhn thâmnhcn côjjvg cuộvllen tràkrnho sôjjvgi sụedcic.

“Anh... sao anh lạakswi bàkrnhy ra tròijyskrnhy?” Hoa Dao lớpbaxn tiếjjvgng kháliqbng nghịlzyl.

lnsvc nàkrnhy, Mụedcic Huyềfabun đhwvvãwmsc khôjjvgng thỏcliua mãwmscn vớpbaxi đhwvvpbaxu lưufoyihafi. Vậgcupt cứlzhkng củfabua anh xuyêesjnn qua cáliqbi lỗffcp, nhẹzqcn nhàkrnhng cắponnm vàkrnho cửvllea đhwvvvlleng đhwvvãwmsc ưufoypbaxt áliqbt.

“Rấneqvt đhwvváliqbng yêesjnu...” Tiếjjvgng rêesjnn khàkrnhn khàkrnhn nhưufoyteot nhưufoy khôjjvgng pháliqbt ra từgxrk cổpffx họlzylng Mụedcic Huyềfabun. Anh nhanh chóteotng biếjjvgn thàkrnhnh thúlnsv, phủfabuesjnn ngưufoyjknpi Hoa Dao, thâmnhcn dưufoypbaxi đhwvvesjnn cuồybpjng ra vàkrnho.

Hoa Dao ngẩxzhpng đhwvvpbaxu, vôjjvgedcinh bắponnt gặbjnbp hìedcinh ảteotnh kíygeech tìedcinh trong gưufoyơjknpng. Ngưufoyjknpi phụedci nữesjn mặbjnbc bộvlle đhwvvybpj thỏcliu trắponnng, hai máliqbvlleng đhwvvcliu, áliqbnh mắponnt mêesjn man. Môjjvgng côjjvg nhấneqvc lêesjnn rấneqvt cao, đhwvvoameng sau làkrnhwmsc thúlnsv đhwvven sìedci khôjjvgng ngừgxrkng luậgcupt đhwvvvlleng.


“Biếjjvgn tháliqbi!” Hoa Dao quởyzjw tráliqbch.

Đlzyláliqbp lạakswi lờjknpi côjjvgkrnh tiếjjvgng xéytyiliqbch quầpbaxn áliqbo. Vừgxrka rồybpji, bộvlle đhwvvybpj thỏcliu trêesjnn ngưufoyjknpi Hoa Dao khiếjjvgn Mụedcic Huyềfabun mêesjn mẩxzhpn. Bâmnhcy giờjknp, anh lạakswi chêesjnteotufoypbaxng víygeeu, lậgcupp tứlzhkc xéytyi thàkrnhnh mảteotnh vụedcin. Sau đhwvvóteot, anh gầpbaxm mộvllet tiếjjvgng, ôjjvgm chặbjnbt lấneqvy thâmnhcn thểvdem trắponnng nõviian củfabua côjjvg.

***

Sau cuộvllec áliqbi âmnhcn, Hoa Dao cấneqvt giọlzylng kháliqbng nghịlzyl: “Sau nàkrnhy em khôjjvgng mặbjnbc nữesjna.”

“Tạakswi sao?” Mụedcic Huyềfabun chau màkrnhy.

Hoa Dao phẫteotn nộvlle đhwvvxzhpy ngưufoyjknpi anh: “Cóteot phảteoti anh thíygeech thúlnsvliqbi, hay làkrnh thíygeech thỏcliu mẹzqcnesjnn mớpbaxi bắponnt em mặbjnbc đhwvvybpjkrnhy?”

Mụedcic Huyềfabun bìedcinh thảteotn trảteot lờjknpi: “Anh chỉhhfc thíygeech em.”

Hoa Dao ngẩxzhpn ngưufoyjknpi, nỗffcpi bựbjnbc bộvllei giảteotm đhwvvi mộvllet nửvllea.

“Đlzylưufoympohc rồybpji... Nhưufoyng nhưufoy vậgcupy quáliqb biếjjvgn tháliqbi, quáliqbkrnh áliqbc.” Hoa Dao lầpbaxm bầpbaxm.

“Chúlnsvng ta đhwvvpffxi cáliqbch kháliqbc?” Mụedcic Huyềfabun nóteoti dịlzylu dàkrnhng.

“Cáliqbch gìedci?” Hoa Dao nghi hoặbjnbc.

peylm phúlnsvt sau, Hoa Dao bịlzyl éytyip mặbjnbc bộvlle đhwvvybpj con mèebyio nhỏcliu, đhwvvcliu mặbjnbt tíygeea tai kháliqbng nghịlzyl: “Mụedcic Huyềfabun, dùvfpf anh biếjjvgn thàkrnhnh con ngưufoyjknpi, em cũesjnng khôjjvgng muốxluan lêesjnn giưufoyjknpng cùvfpfng anh trong bộvlle dạakswng nàkrnhy.”

Ngắponnm ngưufoyjknpi phụedci nữesjn mặbjnbc bộvlle đhwvvybpj con mèebyio nhỏcliukrnhu vàkrnhng, áliqbnh mắponnt Mụedcic Huyềfabun tốxluai thẫteotm, tràkrnhn đhwvvpbaxy dụedcic vọlzylng. Bấneqvt chấneqvp sựbjnb cựbjnb tuyệcrjqt củfabua côjjvg, anh ôjjvgm chặbjnbt côjjvgkrnho lòijysng, vậgcupt đhwvvàkrnhn ôjjvgng ra vàkrnho kịlzylch liệcrjqt...

Sau đhwvvóteot...

“Em cóteot thểvdem khôjjvgng cầpbaxn mặbjnbc bộvlle đhwvvybpj quáliqbi quỷijyskrnhy trong lúlnsvc nấneqvu cơjknpm?” Hoa Dao chỉhhfc tay vàkrnho bộvlle hổpffxliqbi trêesjnn ngưufoyjknpi. Côjjvg thởyzjwkrnhi, miệcrjqng lẩxzhpm bẩxzhpm: “Chỉhhfc tạakswi em chơjknpi cờjknpmnhcy thua anh. Sớpbaxm biếjjvgt anh cóteotesjnu cầpbaxu biếjjvgn tháliqbi nhưufoy vậgcupy, em đhwvvãwmsc chẳtbpfng thèebyim đhwvváliqbnh cưufoympohc.”

“Khôjjvgng đhwvvưufoympohc.” Mụedcic Huyềfabun từgxrk tốxluan trảteot lờjknpi. Anh thoảteoti máliqbi tựbjnba vàkrnho thàkrnhnh ghếjjvg sofa, khóteote miệcrjqng cưufoyjknpi cưufoyjknpi, đhwvvôjjvgi mắponnt khôjjvgng rờjknpi khỏcliui bộvlle ngựbjnbc căpeylng tròijysn vàkrnh cặbjnbp môjjvgng đhwvvvdem lộvlle ra ngoàkrnhi củfabua côjjvg.

“Nhưufoyng con gáliqbi sẽotqn nhìedcin thấneqvy, khôjjvgng hay mộvllet chúlnsvt nàkrnho.” Hoa Dao chỉhhfc tay vềfabuytyiliqbi đhwvvang nằoamem trong nôjjvgi.

“Con còijysn béytyi, khôjjvgng hiểvdemu.” Mụedcic Huyềfabun lậgcupp tứlzhkc gạakswt bỏcliuzqcn luậgcupn củfabua côjjvg: “Em đhwvvi nấneqvu cơjknpm đhwvvi, anh đhwvvóteoti rồybpji.”

Sau đhwvvóteot...

Cuốxluai cùvfpfng, Hoa Dao cũesjnng quen mặbjnbc nhữesjnng bộvlle đhwvvybpj đhwvvvlleng vậgcupt đhwvvi đhwvvi lạakswi lạakswi trong nhàkrnh, quen vớpbaxi áliqbnh mắponnt nóteotng bỏcliung củfabua Mụedcic Huyềfabun khóteota chặbjnbt trêesjnn ngưufoyjknpi côjjvg. Côjjvgijysn quen lúlnsvc đhwvvang đhwvvlzylc sáliqbch say mêesjn, thâmnhcn thểvdem đhwvvvllet nhiêesjnn cứlzhkng đhwvvjknp, bàkrnhn tay Mụedcic Huyềfabun đhwvvãwmsc thòijyskrnho bêesjnn trong. Anh vẫteotn đhwvvang xem sáliqbch, trong khi bàkrnhn tay linh hoạakswt vuốxluat ve thâmnhcn thểvdemjjvg, nhưufoy thểvdemesjnu khôjjvgng dứlzhkt ra đhwvvưufoympohc...

Ngoàkrnhi ra, Hoa Dao còijysn quen vớpbaxi chuyệcrjqn đhwvvang làkrnhm dởyzjwjjvgng việcrjqc, bịlzyl Mụedcic Huyềfabun ôjjvgm ngang ngưufoyjknpi bếjjvgesjnn giưufoyjknpng, anh vừgxrka ngon ngọlzylt dỗffcpkrnhnh, vừgxrka liếjjvgm múlnsvt cho đhwvvếjjvgn khi côjjvg ýzqcn loạakswn tìedcinh mêesjn, cùvfpfng anh trầpbaxm luâmnhcn trêesjnn đhwvvhhfcnh hoan áliqbi.

wmsci đhwvvếjjvgn mấneqvy tháliqbng sau, khi con gáliqbi củfabua Hoa Dao vàkrnh Mụedcic Huyềfabun đhwvvãwmsc bắponnt đhwvvpbaxu biếjjvgt chau màkrnhy nhìedcin hai ngưufoyjknpi, sởyzjw thíygeech nàkrnhy củfabua Mụedcic Huyềfabun mớpbaxi buộvllec phảteoti chấneqvm dứlzhkt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.