Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới

Chương 87 : Tỉnh mộng ta đều quên hết

    trước sau   
lnyun nữowgqa, nàerhnng vẫvhudn chưuydna họhkrlc đcrdnưuydnpuetc cáadssch sửjhog dụbgmqng lòjkhk luyệwmebn đcrdnan củrhmfa thờpvphi đcrdnbvnji nàerhny!

Ájkhknh mắlbqrt củrhmfa mỹjkhk nhâcbton côucikng chúksuba tậbgmqp trung ởrhmf trêuydnn bìakzwnh ngọhkrlc trong tay nàerhnng. Đdxgwôuciki mắlbqrt lấkbhap láadssnh giốbgmqng nhưuydn muốbgmqn nógbxai đcrdniềmnlgu gìakzw, nhưuydnng miệwmebng bịlpng lấkbhap kídxgwn nêuydnn nàerhnng ấkbhay nógbxai khôucikng nêuydnn lờpvphi.

Linh dưuydnpuetc nàerhny cầymxrn tĩgkfinh tọhkrla đcrdnlryy vậbgmqn hógbxaa, vìakzw vậbgmqy sau khi Cốbgmqdxgwch Cửjhogu nuốbgmqt dưuydnpuetc vàerhno thìakzw bắlbqrt đcrdnymxru ngồowgqi thiềmnlgn.

uydnpuetc nàerhny tưuydnơlnyung đcrdnbgmqi hiệwmebu nghiệwmebm, Cốbgmqdxgwch Cửjhogu ngồowgqi thiềmnlgn khoảeqsvng chừlryyng hơlnyun mộmzsdt khắlbqrc (15ph), sựendp đcrdnau đcrdnmbtwn nơlnyui ngựendpc rốbgmqt cuộmzsdc giảeqsvm bớmbtwt rấkbhat nhiềmnlgu, gầymxrn nhưuydngbxa thểlryy thi triểlryyn thuậbgmqt thuấkbhan di.

erhnng mởrhmf mắlbqrt ra, vừlryya lúksubc nhìakzwn thẳpkfjng vàerhno đcrdnôuciki mắlbqrt cựendpc kỳotkr xinh đcrdnoeexp củrhmfa mỹjkhk nhâcbton côucikng chúksuba.

Cốbgmqdxgwch Cửjhogu dừlryyng lạbvnji mộmzsdt chúksubt, đcrdnang đcrdnlpngnh làerhnm gìakzw đcrdnógbxa, bỗsoling nhiêuydnn bêuydnn ngoàerhni truyềmnlgn tớmbtwi mộmzsdt giọhkrlng nógbxai rấkbhat cung kídxgwnh: "Côucikng chúksuba, mọhkrli thứpdxd vẫvhudn ổuuyjn chứpdxd?"




Giọhkrlng nógbxai kia làerhn củrhmfa mộmzsdt nam tửjhog trẻiagp tuổuuyji, cógbxa lẽltpwerhn thịlpng vệwmeb củrhmfa vịlpngucikng chúksuba nàerhny, vìakzw thấkbhay côucikng chúksuba kháadsscbtou màerhn vẫvhudn chưuydna đcrdni ra nêuydnn lêuydnn tiếcbtong dòjkhk hỏuciki.

Ájkhknh mắlbqrt củrhmfa mỹjkhk nhâcbton côucikng chúksuba dừlryyng ởrhmf trêuydnn khuôucikn mặuckct Cốbgmqdxgwch Cửjhogu, đcrdnáadssy mắlbqrt mơlnyu hồowgqgbxa chúksubt ýlslluydnpvphi. Nàerhnng ấkbhay đcrdnang đcrdnpueti Cốbgmqdxgwch Cửjhogu tháadsso ốbgmqng tay áadsso trong miệwmebng nàerhnng ấkbhay ra, đcrdnlryyerhnng ấkbhay cógbxa thểlryyuydnn tiếcbtong.

Nhưuydnng khôucikng ngờpvph giọhkrlng nógbxai củrhmfa nam tửjhog vừlryya mớmbtwi rơlnyui xuốbgmqng, Cốbgmqdxgwch Cửjhogu đcrdnãtcsh lậbgmqp tứpdxdc mởrhmf miệwmebng đcrdnáadssp lạbvnji: "Ta vẫvhudn ổuuyjn." Thậbgmqt đcrdnáadssng ngạbvnjc nhiêuydnn, giọhkrlng nógbxai kia lạbvnji giốbgmqng nhưuydn đcrdnúksubc giọhkrlng nógbxai củrhmfa mỹjkhk nhâcbton côucikng chúksuba, ngay cảeqsv giọhkrlng đcrdniệwmebu cũdxgwng khôucikng thua kéyyikm chúksubt nàerhno.

Mỹjkhk nhâcbton côucikng chúksuba nhìakzwn nàerhnng, đcrdnáadssy mắlbqrt ngậbgmqp nưuydnmbtwc rốbgmqt cuộmzsdc hiệwmebn lêuydnn mộmzsdt sựendp kinh ngạbvnjc.

erhnng ấkbhay dưuydnpvphng nhưuydn khôucikng ngờpvph rằqfuing, Cốbgmqdxgwch Cửjhogu cũdxgwng thàerhnnh thạbvnjo thuậbgmqt dịlpngch thanh (易声: biếcbton đcrdnuuyji giọhkrlng nógbxai), cógbxa thểlryy họhkrlc đcrdnưuydnpuetc giọhkrlng nógbxai củrhmfa ngưuydnpvphi kháadssc giốbgmqng đcrdnúksubc nhưuydn vậbgmqy!

Cốbgmqdxgwch Cửjhogu đcrdnpdxdng dậbgmqy kéyyiko ốbgmqng tay áadsso trêuydnn miệwmebng nàerhnng ấkbhay xuốbgmqng: "Ngưuydnơlnyui đcrdnãtcsh biếcbtot quáadss nhiềmnlgu bídxgw mậbgmqt củrhmfa ta, ta thậbgmqt sựendpuydnn giếcbtot chếcbtot ngưuydnơlnyui!"

Mỹjkhk nhâcbton côucikng chúksuba lậbgmqp tứpdxdc nógbxai: "Ta hứpdxda sẽltpw khôucikng nógbxai gìakzw cảeqsv, tấkbhat cảeqsvucikm nay đcrdnmnlgu làerhn mộmzsdt giấkbhac mộmzsdng, tỉcrdnnh mộmzsdng ta sẽltpw quêuydnn hếcbtot tấkbhat cảeqsv!"

Cốbgmqdxgwch Cửjhogu: "......" Côucikng chúksuba nàerhny thậbgmqt đcrdnúksubng làerhn kẻiagp biếcbtot đcrdniềmnlgu kỳotkr lạbvnj! Khiếcbton nàerhnng gầymxrn nhưuydn khôucikng thểlryygbxai tiếcbtop nhữowgqng lờpvphi muốbgmqn nógbxai.

erhnng dừlryyng lạbvnji mộmzsdt chúksubt, tiếcbtop đcrdnógbxa lấkbhay ra mộmzsdt cáadssi bìakzwnh nhỏucik từlryy trong ốbgmqng tay áadsso, đcrdnuuyj ra mộmzsdt viêuydnn thuốbgmqc màerhnu đcrdnucik từlryy trong bìakzwnh nhỏucikerhn nhéyyikt vàerhno cáadssi miệwmebng nhỏucik củrhmfa mỹjkhk nhâcbton côucikng chúksuba. Nàerhnng còjkhkn vuốbgmqt cổuuyj họhkrlng nàerhnng ấkbhay mộmzsdt cáadssi, giúksubp nàerhnng ấkbhay nuốbgmqt xuốbgmqng viêuydnn thuốbgmqc. Sau đcrdnógbxaerhnng thờpvph ơlnyugbxai: "Đdxgwâcbtoy làerhn tửjhog ngọhkrl đcrdnoạbvnjn trưuydnpvphng đcrdnmzsdc (子午断肠毒), ădxgbn xong sẽltpw khôucikng cógbxa bấkbhat cứpdxd cảeqsvm giáadssc gìakzw, nhưuydnng nếcbtou khôucikng cógbxa giảeqsvi dưuydnpuetc, trong vòjkhkng mộmzsdt tháadssng sẽltpw bịlpng đcrdnmzsdc pháadsst, sẽltpw bịlpng thủrhmfng bụbgmqng màerhn chếcbtot."

Đdxgwôuciki mắlbqrt củrhmfa mỹjkhk nhâcbton côucikng chúksuba lấkbhap láadssnh: "Nếcbtou nhưuydn ta khôucikng nógbxai gìakzw vớmbtwi ngưuydnpvphi ngoàerhni, ngưuydnơlnyui sẽltpw kịlpngp thờpvphi cho ta giảeqsvi dưuydnpuetc đcrdnúksubng khôucikng?"

"Thôucikng minh! Chỉcrdn cầymxrn ngưuydnơlnyui ngoan ngoãtcshn, buổuuyji tốbgmqi ngàerhny thứpdxd hai mưuydnơlnyui táadssm, ta sẽltpw tựendp sai ngưuydnpvphi đcrdnưuydna giảeqsvi dưuydnpuetc tớmbtwi cho ngưuydnơlnyui."

"Ta sẽltpw ngoan." Mỹjkhk nhâcbton côucikng chúksuba hứpdxda.

Cốbgmqdxgwch Cửjhogu hơlnyui gậbgmqt gậbgmqt đcrdnymxru, dùvekhng chủrhmfy thủrhmf cắlbqrt mộmzsdt vàerhni mảeqsvnh dâcbtoy trógbxai buộmzsdc trêuydnn ngưuydnpvphi mỹjkhk nhâcbton côucikng chúksuba.




"Ngưuydnơlnyui vẫvhudn khôucikng buôucikng ta ra?" Mỹjkhk nhâcbton côucikng chúksuba buồowgqn bựendpc.

"Ngưuydnơlnyui hãtcshy dùvekhng tấkbhat cảeqsv sứpdxdc lựendpc giãtcshy giụbgmqa, sau mộmzsdt néyyikn nhang sẽltpw tựendp thoáadsst ra đcrdnưuydnpuetc."

jkhkch." Mỹjkhk nhâcbton côucikng chúksuba bắlbqrt đcrdnymxru vậbgmqt lộmzsdn ởrhmf ghếcbto trêuydnn.

Cốbgmqdxgwch Cửjhogu khôucikng đcrdnlryy ýlsll tớmbtwi nàerhnng ấkbhay, cảeqsv ngưuydnpvphi di chuyểlryyn ởrhmf chung quanh. Nàerhnng dùvekhng mộmzsdt loạbvnji hưuydnơlnyung thơlnyum cógbxadxgwnh chấkbhat đcrdnuckcc biệwmebt đcrdnlryy loạbvnji bỏucikvekhi cơlnyu thểlryyerhnlnyui thởrhmf củrhmfa mìakzwnh ởrhmf đcrdnâcbtoy. Sau khi chắlbqrc chắlbqrn rằqfuing khôucikng còjkhkn lưuydnu lạbvnji bấkbhat cứpdxd chứpdxdng cứpdxderhno nữowgqa, lúksubc nàerhny nàerhnng mớmbtwi xinh đcrdnoeexp xoay ngưuydnpvphi mộmzsdt cáadssi. Khi nàerhnng đcrdnang muốbgmqn thuấkbhan di thìakzw bỗsoling nhiêuydnn dừlryyng bưuydnmbtwc châcbton lạbvnji, liếcbtoc mắlbqrt nhìakzwn mỹjkhk nhâcbton côucikng chúksuba kia mộmzsdt cáadssi.

Mỹjkhk nhâcbton côucikng chúksuba lậbgmqp tứpdxdc nhìakzwn lạbvnji nàerhnng, áadssnh mắlbqrt hai ngưuydnpvphi chạbvnjm nhau, Cốbgmqdxgwch Cửjhogu thầymxrm mắlbqrng mộmzsdt tiếcbtong "mẹoeexgbxa" trong lòjkhkng!

Mỹjkhk nhâcbton côucikng chúksuba nàerhny rốbgmqt cuộmzsdc đcrdnãtcsh đcrdnymxru thai thếcbtoerhno, mộmzsdt đcrdnôuciki mắlbqrt lạbvnji giốbgmqng nhưuydn vựendpc sâcbtou húksubt ngưuydnpvphi nhưuydn thếcbto, khiếcbton ngưuydnpvphi khi nhìakzwn thẳpkfjng vàerhno nàerhnng ấkbhay thìakzw tráadssi tim sẽltpw đcrdnbgmqp nhanh khôucikng thểlryy giảeqsvi thídxgwch! Khôucikng đcrdnàerhnnh lòjkhkng thưuydnơlnyung tổuuyjn nàerhnng ấkbhay, hậbgmqn khôucikng thểlryy đcrdnàerhno tim đcrdnàerhno phổuuyji màerhn đcrdnbgmqi xửjhog thậbgmqt tốbgmqt vớmbtwi nàerhnng ấkbhay.

gbxa lẽltpw đcrdnâcbtoy chídxgwnh làerhn cặuckcp mắlbqrt đcrdnoeexp huyềmnlgn thoạbvnji?

Cốbgmqdxgwch Cửjhogu ngừlryyng lạbvnji mộmzsdt chúksubt, mởrhmf miệwmebng:" Canh đcrdnu đcrdnrhmf, châcbton lợpuetn, sữowgqa đcrdnbgmqu nàerhnnh, đcrdnbgmqu phộmzsdng...... ădxgbn nhiềmnlgu hơlnyun mộmzsdt chúksubt. "

Nhìakzwn thấkbhay đcrdnôuciki mắlbqrt long lanh củrhmfa mỹjkhk nhâcbton côucikng chúksuba tỏucik vẻiagp khógbxa hiểlryyu, nàerhnng bổuuyj sung thêuydnm mộmzsdt câcbtou: "Nhữowgqng thứpdxd đcrdnógbxa sẽltpw giúksubp ngựendpc to ra! "Mộmzsdt câcbtou rơlnyui xuốbgmqng, nàerhnng đcrdnãtcsh thuấkbhan di biếcbton mấkbhat.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.