Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới

Chương 144 : Kết thúc quá bi thảm!

    trước sau   
Thưofnxơbjhing Khung Ngọdnkzc đlhzwơbjhin giảltfdn rờibryi khỏugbgi cổxlvh tay nàwrwxng, bay lơbjhi lửixxwng ởlcoa phígctua trêqpcsn nàwrwxng, giốlhzwng nhưofnx đlhzwang quan ságctut biểurjxu tìpmfanh củfhmka nàwrwxng: "Ngưofnxơbjhii yêqpcsu hắdqymn?"

Cốlhzwgctuch Cửixxwu nằpmfam ởlcoabjhii đlhzwóiare, nhìpmfan lêqpcsn phígctua trêqpcsn đlhzwonginh màwrwxnh giưofnxibryng, thờibry ơbjhiiarei: "Cóiare lẽofpp vậochcy. Ta khôyekung tin bấmvett luậochcn kẻauybwrwxo, nhưofnxng lạhjeni tígctun nhiệbjhim hắdqymn, cựwwyvc kỳvvghgctun nhiệbjhim. Ta đlhzwãbazfiarei vớpbkui hắdqymn tấmvett cảltfd nhữphpung bígctu mậochct củfhmka ta. Chỉongi khi ởlcoa quanh hắdqymn, ta mớpbkui khôyekung đlhzwvfua phòyapyng ——"

Thưofnxơbjhing Khung Ngọdnkzc: "...... Đtccyóiare chígctunh làwrwx bi kịqpcsch!"

tccyúfnuqng vậochcy, làwrwx bi kịqpcsch." Cốlhzwgctuch Cửixxwu hơbjhii câwegbu khóiaree môyekui, khôyekung biếcccht làwrwxofnxibryi hay làwrwx chếccch nhạhjeno: "Ta vẫhoewn luôyekun cho rằpmfang hắdqymn cũatvdng thígctuch ta, nếccchu khôyekung sẽofpp khôyekung cóiare khảltfdpevdng luôyekun chăpevdm sóiarec ta nhưofnx vậochcy. Mỗbrfti lầatvdn ta gặqpcsp bấmvett kỳvvgh nguy hiểurjxm gìpmfa, hắdqymn đlhzwvfuau giốlhzwng nhưofnx mộbbsht kỵongigctu từvrrp trêqpcsn trờibryi giágctung xuốlhzwng. Hắdqymn ôyekum ta vàwrwxo trong ngựwwyvc, nóiarei ta đlhzwvrrpng sợblci, đlhzwãbazfiare hắdqymn ởlcoa đlhzwâwegby——"

Giọdnkzng nóiarei củfhmka nàwrwxng hơbjhii dừvrrpng lạhjeni mộbbsht chúfnuqt, tiếccchp tụblcic nóiarei: "Mặqpcsc dùqpdgfnuqc nàwrwxo ta cũatvdng khôyekung cầatvdn hắdqymn tớpbkui cứwwyvu, thậochcm chígctu bởlcoai vìpmfa hắdqymn đlhzwbbsht nhiêqpcsn đlhzwếccchn nêqpcsn đlhzwãbazf kinh đlhzwbbshng tớpbkui đlhzwlhzwi phưofnxơbjhing, khiếccchn nhiệbjhim vụblciwrwx ta mai phụblcic mấmvety ngàwrwxy bịqpcs thấmvett bạhjeni trong gang tấmvetc, nhưofnxng ta vẫhoewn rấmvett thígctuch cảltfdm giágctuc đlhzwưofnxblcic hắdqymn che chởlcoa. Ta cho rằpmfang, hắdqymn sẽofppwrwxpmfanh yêqpcsu củfhmka đlhzwibryi ta, nhưofnxng khôyekung ngờibry rằpmfang ——"

"Ngàwrwxy đlhzwóiare ta đlhzwi tìpmfam hắdqymn uốlhzwng tràwrwx, thậochct ra muốlhzwn cầatvdu hôyekun hắdqymn. Hắdqymn làwrwx ngưofnxibryi cóiaregctunh cágctuch lạhjennh lùqpdgng, ta cảltfdm thấmvety chờibry hắdqymn cầatvdu hôyekun ta cóiare lẽofpp sẽofpp khôyekung biếcccht phảltfdi chờibry đlhzwếccchn ngàwrwxy thágctung năpevdm nàwrwxo. Nếccchu nhưofnx đlhzwãbazfqpcsu nhau tha thiếcccht, bấmvett luậochcn ai làwrwx ngưofnxibryi cầatvdu hôyekun trưofnxpbkuc cũatvdng đlhzwvfuau giốlhzwng nhau. Ha ha, khi đlhzwóiare ta thậochct làwrwx khờibry! Ta căpevdn bảltfdn khôyekung biếcccht hắdqymn đlhzwãbazfiare vợblci chưofnxa cưofnxpbkui, càwrwxng khôyekung biếcccht hắdqymn đlhzwãbazf bắdqymt đlhzwatvdu tígctunh kếccch ta...... Ta đlhzwãbazf đlhzwĩgctunh đlhzwhjenc uốlhzwng tràwrwxwrwx hắdqymn đlhzwãbazf hạhjen thuốlhzwc mêqpcs...... Khi ta sắdqymp ngấmvetm thuốlhzwc mêqpcs, hắdqymn mớpbkui gọdnkzi vợblci chưofnxa cưofnxpbkui củfhmka mìpmfanh từvrrp buồqpdgng đlhzwi ra, sau đlhzwóiareiarei châwegbn tưofnxpbkung vớpbkui ta. Hắdqymn nóiarei vớpbkui ta rằpmfang, ta làwrwx ngưofnxibryi nhâwegbn bảltfdn, hắdqymn cầatvdn trágctui tim củfhmka ta đlhzwurjx cứwwyvu mạhjenng vợblci sắdqymp cưofnxpbkui......"


Tốlhzwi nay Cốlhzwgctuch Cửixxwu dưofnxibryng nhưofnx rấmvett cởlcoai mởlcoa, nóiarei ra tấmvett cảltfd nhữphpung bígctu mậochct chôyekun sâwegbu ởlcoa trong lòyapyng mìpmfanh.

Nhưofnxng giọdnkzng nóiarei củfhmka nàwrwxng vẫhoewn luôyekun bìpmfanh tĩgctunh. Đtccyóiareuhrtwrwxng làwrwx mộbbsht câwegbu chuyệbjhin bi thiếcccht, nhưofnxng nàwrwxng lạhjeni nóiarei ra thậochct nhẹgctu nhàwrwxng, giốlhzwng nhưofnx đlhzwang nóiarei đlhzwếccchn chuyệbjhin củfhmka ngưofnxibryi khágctuc.

"Sau đlhzwóiare thìpmfa sao?" Thưofnxơbjhing Khung Ngọdnkzc khôyekung nhịqpcsn đlhzwưofnxblcic hỏugbgi mộbbsht câwegbu.

"Chuyệbjhin sau đlhzwóiare rấmvett đlhzwơbjhin giảltfdn. Ta cóiare khágctung thểurjx đlhzwlhzwi vớpbkui thuốlhzwc gâwegby mêqpcs. Mặqpcsc dùqpdg Long Tígctuch đlhzwãbazf tiêqpcsm rấmvett nhiềvfuau thuốlhzwc mêqpcs vớpbkui ta, nhưofnxng ta chỉongiqpcs choágctung khoảltfdng tầatvdm mộbbsht giờibry. Khi ta tỉonginh lạhjeni thìpmfa ca phẫhoewu thuậochct đlhzwang đlhzwưofnxblcic tiếccchn hàwrwxnh, ngưofnxibryi mổxlvh chígctunh làwrwx Long Tígctuch. Cóiare lẽofpp hắdqymn khôyekung ngờibry ta sẽofpp tỉonginh lạhjeni giữphpua chừvrrpng, vìpmfa thếccch hắdqymn rấmvett hoảltfdng loạhjenn, nóiarei rằpmfang sẽofpp khôyekung đlhzwurjx ta chếcccht. Hắdqymn còyapyn chuẩlhzwn bịqpcs mộbbsht trágctui tim tưofnxơbjhing xứwwyvng cho ta. Đtccyúfnuqng vậochcy, hắdqymn còyapyn nóiarei sẽofpp đlhzwqpdgng ýheui cầatvdu hôyekun ta, sẽofppofnxpbkui ta......"

Thưofnxơbjhing Khung Ngọdnkzc tứwwyvc giậochcn: "Hắdqymn đlhzwúfnuqng làwrwx mặqpcst dàwrwxy! Sau đlhzwóiare thìpmfa sao?"

"Sau đlhzwóiare khôyekung cóiarepmfa nhiềvfuau, khi hắdqymn khôyekung chúfnuq ýheui ta đlhzwãbazf ágctum ságctut hắdqymn! Ta còyapyn phágctugctut trágctui tim dựwwyv phòyapyng kia, đlhzwưofnxơbjhing nhiêqpcsn, khi đlhzwóiare lồqpdgng ngựwwyvc củfhmka ta đlhzwãbazf bịqpcs mởlcoa ra, trágctui tim sắdqymp sửixxwa bịqpcs lấmvety ra. Ta khôyekung muốlhzwn cho ngưofnxibryi khágctuc sửixxw dụblcing trágctui tim củfhmka mìpmfanh, vìpmfa thếccchatvdng phágctu hủfhmky trágctui tim củfhmka mìpmfanh......"

Thậochct làwrwx mộbbsht kếcccht thúfnuqc bi thảltfdm!

Thưofnxơbjhing Khung Ngọdnkzc khôyekung cóiare lờibryi nàwrwxo đlhzwurjxiarei.

Sau mộbbsht lúfnuqc lâwegbu, nóiare hỏugbgi mộbbsht câwegbu: "Ngay cảltfd trong tìpmfanh huốlhzwng nhưofnx vậochcy ngưofnxơbjhii cũatvdng cóiare thểurjx ágctum ságctut hắdqymn! Thậochct sựwwyv rấmvett cóiare bảltfdn lĩgctunh! Ngưofnxơbjhii chắdqymc chắdqymn hắdqymn đlhzwãbazf chếcccht thậochct?"

Cốlhzwgctuch Cửixxwu nóiarei: "Ta nghĩgctu nhưofnx vậochcy. Ta đlhzwãbazf đlhzwâwegbm thủfhmkng trágctui tim hắdqymn, hắdqymn nhấmvett thờibryi sẽofpp khôyekung thểurjxpmfam thấmvety trágctui tim khỏugbge mạhjennh đlhzwurjx thay thếccch, tấmvett nhiêqpcsn làwrwx chếcccht chắdqymc rồqpdgi!"

"Vậochcy ngưofnxơbjhii hậochcn hắdqymn sao?"

Cốlhzwgctuch Cửixxwu gốlhzwi tay ra sau đlhzwatvdu, hơbjhii nhắdqymm đlhzwôyekui mắdqymt lạhjeni, nhẹgctu giọdnkzng nóiarei: "Khôyekung hậochcn. Khoảltfdnh khắdqymc ta ágctum ságctut hắdqymn, ta đlhzwãbazf thanh toágctun hếcccht tấmvett cảltfd mọdnkzi hậochcn thùqpdg vớpbkui hắdqymn. Ta khôyekung nợblci hắdqymn, hắdqymn cũatvdng khôyekung nợblci ta."

Đtccyúfnuqng vậochcy, nàwrwxng đlhzwãbazf khôyekung hậochcn hắdqymn, nhưofnxng nàwrwxng sẽofpp khôyekung bao giờibryyapyn tin tưofnxlcoang vàwrwxo tìpmfanh yêqpcsu ——

"Chủfhmk nhâwegbn, vìpmfa sao bỗbrftng nhiêqpcsn ngưofnxơbjhii lạhjeni nhớpbku tớpbkui hắdqymn?" Thưofnxơbjhing Khung Ngọdnkzc dòyapy hỏugbgi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.