Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 973 : Thịnh Thế và Cố Lan San kết hôn (kết thúc 7)

    trước sau   
Thịnownnh Thếnapb khôrzxang sợctjnvikxi chúyifwt nàormko, mặlpsqt dàormky màormky dạplwrn nhìphchn Cốpkbg Lan San, cưvtnfmcbzi, hỏlthri tớqftdi: “Sởdzdi Sởdzdi, thìphch ra làormk, thờmcbzi đbnipiểnluzm trưvtnfqftdc kia em cũnhznng bắormkt đbnipvsdeu vìphch anh màormk ghen àormk?”

Mặlpsqt Cốpkbg Lan San đbnipen lạplwri, vừumrxa nghĩmzzw muốpkbgn giơrdwq tay lêqixun, đbnipctjny Thịnownnh Thếnapb ra, thìphch Thịnownnh Thếnapb lạplwri đbnipem Cốpkbg Lan San ôrzxam chặlpsqt vàormko trong ngựrfsyc, rấrwkmt thàormknh khẩctjnn vàormk nghiêqixum túyifwc nóqixui mộzekkt câxjlcu nhưvtnf mộzekkt khúyifwc nhạplwrc đbnipkmhrm nhỏlthr thêqixum vàormko bứtkquc tranh củukkba bọnluzn họnluz: “Sởdzdi Sởdzdi, anh nóqixui rồtepii, anh khôrzxang phụtepi em, anh nóqixui đbnipưvtnfctjnc sẽudooormkm đbnipưvtnfctjnc, Sởdzdi Sởdzdi, anh cóqixu thểnluz khôrzxang cho em nhiềzbexu lờmcbzi ngon tiếnapbng ngọnluzt, nhưvtnfng màormk anh chỉhvhfqixu thểnluzqixui vớqftdi em, anh nguyệkmhrn ýrdwq đbnipnluz cho em tin tưvtnfdzding.”

Cốpkbg Lan San khôrzxang nóqixui gìphch, côrzxaalqln vàormko lồteping ngựrfsyc Thịnownnh Thếnapb, nghe tráalqli tim ngưvtnfmcbzi đbnipàormkn ôrzxang nàormky đbnipxfjwp từumrxng tiếnapbng, thìphchnh thịnownch, thìphchnh thịnownch, trầvsdem thấrwkmp vàormkqixu lựrfsyc, từumrxng tiếnapbng từumrxng tiếnapbng nhưvtnffokzormko tráalqli tim côrzxa, cùkmhrng nhịnownp tim củukkba côrzxa từumrx từumrx dung hợctjnp lạplwri vớqftdi nhau, đbnipnluz cuốpkbgi cùkmhrng côrzxa khôrzxang biếnapbt mộzekkt tiếnapbng tim củukkba anh cũnhznng làormk mộzekkt tiếnapbng tim đbnipxfjwp củukkba côrzxa, chẳzomdng qua côrzxa cảnownm thấrwkmy mộzekkt tiếnapbng tim đbnipxfjwp củukkba bọnluzn họnluz, giốpkbgng nhưvtnf âxjlcm thanh dễbnip nghe nhấrwkmt trêqixun thếnapb giớqftdi nàormky.

Qua thậxfjwt lâxjlcu, Cốpkbg Lan San mớqftdi khẽudoo ngẩctjnng đbnipvsdeu lêqixun, nhìphchn thấrwkmy vếnapbt thưvtnfơrdwqng do móqixung tay mìphchnh càormko trêqixun mặlpsqt Thịnownnh Thếnapb, trong mắormkt côrzxa thoáalqlng qua mộzekkt tia áalqly náalqly, giơrdwq tay lêqixun chạplwrm vàormko, hỏlthri: “Cóqixu đbnipau khôrzxang?”

Thịnownnh Thếnapb lắormkc đbnipvsdeu mộzekkt cáalqli, cúyifwi đbnipvsdeu hôrzxan khoézbexrzxai côrzxa: “Khôrzxang đbnipau, chỉhvhf cầvsden làormk do em, anh đbnipzbexu thấrwkmy ngọnluzt ngàormko.”

Ngàormky trưvtnfqftdc Cốpkbg Lan San xem ti vi, xem tiểnluzu thuyếnapbt, cũnhznng sẽudoo thấrwkmy loạplwri đbnippkbgi thoạplwri nàormky sếnapbn sủukkba đbnipếnapbn nỗrdwqi chếnapbt khôrzxang đbnipzbexn mạplwrng, khi đbnipóqixurzxa cảnownm thấrwkmy rấrwkmt kiểnluzu cáalqlch, rấrwkmt buồtepin nôrzxan, nhưvtnfng bâxjlcy giờmcbz Thịnownnh Thếnapbqixui cho côrzxa nghe, côrzxa lạplwri cảnownm thấrwkmy lòzomdng mìphchnh rấrwkmt thoảnowni máalqli, rấrwkmt hạplwrnh phúyifwc, côrzxa cong khoézbexrzxai, liếnapbc Thịnownnh Thếnapb mộzekkt cáalqli, giảnown bộzekk bộzekkalqlng ghézbext bỏlthrqixui: “Nhịnown Thậxfjwp, em thậxfjwt sựrfsy khôrzxang cóqixu gặlpsqp qua ai đbnipêqixu tiệkmhrn hơrdwqn so vớqftdi anh!”


“Nhưvtnfng, Sởdzdi Sởdzdi, em cũnhznng khôrzxang gặlpsqp ai yêqixuu em hơrdwqn so vớqftdi anh!” Thịnownnh Thếnapb tuyệkmhrt đbnippkbgi khôrzxang chêqixu ôrzxam Cốpkbg Lan San, đbnipem mặlpsqt mìphchnh dáalqln vàormko mặlpsqt côrzxa, hùkmhrng hồtepin trảnown lờmcbzi Cốpkbg Lan San, trong lòzomdng củukkba anh đbnipang suy nghĩmzzw, anh làormkm sao lạplwri thíggwoch bộzekkalqlng cốpkbgphchnh ghézbext bỏlthr củukkba côrzxa nhưvtnf vậxfjwy đbnipâxjlcy?





Trưvtnfqftdc khi Thịnownnh Thếnapbormk Cốpkbg Lan San xuốpkbgng dưvtnfqftdi lầvsdeu ălthrn cơrdwqn, Cốpkbg Lan San dáalqln mộzekkt miếnapbng bălthrng keo cáalql nhâxjlcn lêqixun mặlpsqt Thịnownnh Thếnapb.

Vừumrxa lúyifwc Thịnownnh Hoan mang theo ngưvtnfmcbzi bạplwrn nhỏlthr Chung Trạplwrch cùkmhrng tớqftdi, còzomdn mang theo rấrwkmt nhiềzbexu thuốpkbgc bổzqme, đbnipang ngồtepii ởdzdi trêqixun bàormkn ălthrn, bắormkt Chung Trạplwrch ălthrn cơrdwqm.

Sau khi Thịnownnh Thếnapbormk Cốpkbg Lan San ngồtepii xuốpkbgng, Thịnownnh Hoan nâxjlcng mắormkt lêqixun, nhìphchn hai ngưvtnfmcbzi mộzekkt chúyifwt, pháalqlt hiệkmhrn vếnapbt thưvtnfơrdwqng trêqixun mặlpsqt Thịnownnh Thếnapb, hỏlthri: “Nhịnown Thậxfjwp, trêqixun mặlpsqt em làormkormkm sao vậxfjwy?”

Thịnownnh Thếnapb mặlpsqt khôrzxang đbniplthr thởdzdi khôrzxang gấrwkmp múyifwc cháalqlo cho Cốpkbg Lan San, đbnipnluz xuốpkbgng trưvtnfqftdc mặlpsqt côrzxa, trảnown lờmcbzi: “Bịnownhvhfo càormko.”

Chung Trạplwrch mớqftdi ălthrn mộzekkt hớqftdp cháalqlo, nghe nóqixui nhưvtnf thếnapb, lậxfjwp tứtkquc nuốpkbgt xuốpkbgng, sau đbnipóqixu mởdzdi cổzqme họnluzng thézbext lêqixun: “Thìphch ra trong nhàormk mợctjn nhỏlthrqixuhvhfo nha, mèhvhfo ởdzdirdwqi nàormko? Ởxnourdwqi nàormko?”

Vừumrxa la hézbext, Chung Trạplwrch vừumrxa từumrx trêqixun ghếnapb nhảnowny xuốpkbgng, tìphchm lung tung khắormkp nơrdwqi.

“Mợctjn nhỏlthr, mèhvhfo ởdzdirdwqi nàormko, ởdzdirdwqi nàormko?”





Thờmcbzi đbnipiểnluzm Tôrzxa Kiềzbexu Kiềzbexu ởdzdi tháalqlng hai, ngưvtnfmcbzi đbnipplwri diệkmhrn củukkba côrzxa ta đbnipzbex xuấrwkmt Hàormkn Thàormknh Trìphch cho côrzxa ta trởdzdi lạplwri, chíggwonh làormk muốpkbgn Hàormkn Thàormknh Trìphch đbnipvsdeu tưvtnf cho mìphchnh quay mộzekkt bộzekk phim.

Vốpkbgn Tôrzxa Kiềzbexu Kiềzbexu khôrzxang ôrzxam hy vọnluzng quáalql lớqftdn, nhưvtnfng côrzxa ta lạplwri khôrzxang nghĩmzzw đbnipếnapbn, Hàormkn Thàormknh Trìphch lạplwri đbnipteping ýrdwq, hơrdwqn nữxjlca còzomdn mờmcbzi tớqftdi vịnown đbnipplwro diễbnipn nổzqmei tiếnapbng.

Chẳzomdng qua lúyifwc xézbext duyệkmhrt kịnownch bảnownn, xuấrwkmt hiệkmhrn chúyifwt vấrwkmn đbnipzbex, Tôrzxa Kiềzbexu Kiềzbexu làormk diễbnipn viêqixun bịnown tậxfjwp đbnipormkn Bắormkc Dưvtnfơrdwqng hạplwr, mặlpsqc dùkmhrormkphch Cốpkbg Lan San, Sởdzdi Bằcmxjng vẫlnopn phong sáalqlt Tôrzxa Kiềzbexu Kiềzbexu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.