Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 973 : Thịnh Thế và Cố Lan San kết hôn (kết thúc 7)

    trước sau   
Thịqacgnh Thếefnx khôefnxng sợqacgvoxti chúgplrt nàizfio, mặwdpct dàizfiy màizfiy dạiegin nhìmjfxn Cốihvn Lan San, cưyqqfzwxyi, hỏcoypi tớwdpci: “Sởyrps Sởyrps, thìmjfx ra làizfi, thờzwxyi đbapmiểelzim trưyqqfwdpcc kia em cũrajqng bắbocst đbapmfiwyu vìmjfx anh màizfi ghen àizfi?”

Mặwdpct Cốihvn Lan San đbapmen lạiegii, vừlgzna nghĩlgyy muốihvnn giơzbdv tay lêmjtln, đbapmcoypy Thịqacgnh Thếefnx ra, thìmjfx Thịqacgnh Thếefnx lạiegii đbapmem Cốihvn Lan San ôefnxm chặwdpct vàizfio trong ngựtgqqc, rấbhlgt thàizfinh khẩcoypn vàizfi nghiêmjtlm túgplrc nóqphri mộiabit cârajqu nhưyqqf mộiabit khúgplrc nhạiegic đbapmybibm nhỏcoyp thêmjtlm vàizfio bứbfloc tranh củxpxba bọmjfxn họmjfx: “Sởyrps Sởyrps, anh nóqphri rồzsmli, anh khôefnxng phụxile em, anh nóqphri đbapmưyqqfqacgc sẽelziizfim đbapmưyqqfqacgc, Sởyrps Sởyrps, anh cóqphr thểelzi khôefnxng cho em nhiềbmffu lờzwxyi ngon tiếefnxng ngọmjfxt, nhưyqqfng màizfi anh chỉybibqphr thểelziqphri vớwdpci em, anh nguyệybibn ýhtqd đbapmelzi cho em tin tưyqqfyrpsng.”

Cốihvn Lan San khôefnxng nóqphri gìmjfx, côefnxdcvjn vàizfio lồzsmlng ngựtgqqc Thịqacgnh Thếefnx, nghe trádcvji tim ngưyqqfzwxyi đbapmàizfin ôefnxng nàizfiy đbapmvurpp từlgznng tiếefnxng, thìmjfxnh thịqacgch, thìmjfxnh thịqacgch, trầfiwym thấbhlgp vàizfiqphr lựtgqqc, từlgznng tiếefnxng từlgznng tiếefnxng nhưyqqfbapmizfio trádcvji tim côefnx, cùozmeng nhịqacgp tim củxpxba côefnx từlgzn từlgzn dung hợqacgp lạiegii vớwdpci nhau, đbapmelzi cuốihvni cùozmeng côefnx khôefnxng biếefnxt mộiabit tiếefnxng tim củxpxba anh cũrajqng làizfi mộiabit tiếefnxng tim đbapmvurpp củxpxba côefnx, chẳtisong qua côefnx cảsepcm thấbhlgy mộiabit tiếefnxng tim đbapmvurpp củxpxba bọmjfxn họmjfx, giốihvnng nhưyqqf ârajqm thanh dễsafr nghe nhấbhlgt trêmjtln thếefnx giớwdpci nàizfiy.

Qua thậvurpt lârajqu, Cốihvn Lan San mớwdpci khẽelzi ngẩcoypng đbapmfiwyu lêmjtln, nhìmjfxn thấbhlgy vếefnxt thưyqqfơzbdvng do móqphrng tay mìmjfxnh càizfio trêmjtln mặwdpct Thịqacgnh Thếefnx, trong mắbocst côefnx thoádcvjng qua mộiabit tia ádcvjy nádcvjy, giơzbdv tay lêmjtln chạiegim vàizfio, hỏcoypi: “Cóqphr đbapmau khôefnxng?”

Thịqacgnh Thếefnx lắbocsc đbapmfiwyu mộiabit cádcvji, cúgplri đbapmfiwyu hôefnxn khoékjcnefnxi côefnx: “Khôefnxng đbapmau, chỉybib cầfiwyn làizfi do em, anh đbapmbmffu thấbhlgy ngọmjfxt ngàizfio.”

Ngàizfiy trưyqqfwdpcc Cốihvn Lan San xem ti vi, xem tiểelziu thuyếefnxt, cũrajqng sẽelzi thấbhlgy loạiegii đbapmihvni thoạiegii nàizfiy sếefnxn sủxpxba đbapmếefnxn nỗkjcni chếefnxt khôefnxng đbapmbmffn mạieging, khi đbapmóqphrefnx cảsepcm thấbhlgy rấbhlgt kiểelziu cádcvjch, rấbhlgt buồzsmln nôefnxn, nhưyqqfng bârajqy giờzwxy Thịqacgnh Thếefnxqphri cho côefnx nghe, côefnx lạiegii cảsepcm thấbhlgy lòlnlqng mìmjfxnh rấbhlgt thoảsepci mádcvji, rấbhlgt hạieginh phúgplrc, côefnx cong khoékjcnefnxi, liếefnxc Thịqacgnh Thếefnx mộiabit cádcvji, giảsepc bộiabi bộiabidcvjng ghékjcnt bỏcoypqphri: “Nhịqacg Thậvurpp, em thậvurpt sựtgqq khôefnxng cóqphr gặwdpcp qua ai đbapmêmjtl tiệybibn hơzbdvn so vớwdpci anh!”


“Nhưyqqfng, Sởyrps Sởyrps, em cũrajqng khôefnxng gặwdpcp ai yêmjtlu em hơzbdvn so vớwdpci anh!” Thịqacgnh Thếefnx tuyệybibt đbapmihvni khôefnxng chêmjtl ôefnxm Cốihvn Lan San, đbapmem mặwdpct mìmjfxnh dádcvjn vàizfio mặwdpct côefnx, hùozmeng hồzsmln trảsepc lờzwxyi Cốihvn Lan San, trong lòlnlqng củxpxba anh đbapmang suy nghĩlgyy, anh làizfim sao lạiegii thíefnxch bộiabidcvjng cốihvnmjfxnh ghékjcnt bỏcoyp củxpxba côefnx nhưyqqf vậvurpy đbapmârajqy?





Trưyqqfwdpcc khi Thịqacgnh Thếefnxizfi Cốihvn Lan San xuốihvnng dưyqqfwdpci lầfiwyu ălgyyn cơzbdvn, Cốihvn Lan San dádcvjn mộiabit miếefnxng bălgyyng keo cádcvj nhârajqn lêmjtln mặwdpct Thịqacgnh Thếefnx.

Vừlgzna lúgplrc Thịqacgnh Hoan mang theo ngưyqqfzwxyi bạiegin nhỏcoyp Chung Trạiegich cùozmeng tớwdpci, còlnlqn mang theo rấbhlgt nhiềbmffu thuốihvnc bổpezu, đbapmang ngồzsmli ởyrps trêmjtln bàizfin ălgyyn, bắbocst Chung Trạiegich ălgyyn cơzbdvm.

Sau khi Thịqacgnh Thếefnxizfi Cốihvn Lan San ngồzsmli xuốihvnng, Thịqacgnh Hoan nârajqng mắbocst lêmjtln, nhìmjfxn hai ngưyqqfzwxyi mộiabit chúgplrt, phádcvjt hiệybibn vếefnxt thưyqqfơzbdvng trêmjtln mặwdpct Thịqacgnh Thếefnx, hỏcoypi: “Nhịqacg Thậvurpp, trêmjtln mặwdpct em làizfiizfim sao vậvurpy?”

Thịqacgnh Thếefnx mặwdpct khôefnxng đbapmcoyp thởyrps khôefnxng gấbhlgp múgplrc chádcvjo cho Cốihvn Lan San, đbapmelzi xuốihvnng trưyqqfwdpcc mặwdpct côefnx, trảsepc lờzwxyi: “Bịqacgckczo càizfio.”

Chung Trạiegich mớwdpci ălgyyn mộiabit hớwdpcp chádcvjo, nghe nóqphri nhưyqqf thếefnx, lậvurpp tứbfloc nuốihvnt xuốihvnng, sau đbapmóqphr mởyrps cổpezu họmjfxng thékjcnt lêmjtln: “Thìmjfx ra trong nhàizfi mợqacg nhỏcoypqphrckczo nha, mèckczo ởyrpszbdvi nàizfio? Ởbnoozbdvi nàizfio?”

Vừlgzna la hékjcnt, Chung Trạiegich vừlgzna từlgzn trêmjtln ghếefnx nhảsepcy xuốihvnng, tìmjfxm lung tung khắbocsp nơzbdvi.

“Mợqacg nhỏcoyp, mèckczo ởyrpszbdvi nàizfio, ởyrpszbdvi nàizfio?”





Thờzwxyi đbapmiểelzim Tôefnx Kiềbmffu Kiềbmffu ởyrps thádcvjng hai, ngưyqqfzwxyi đbapmiegii diệybibn củxpxba côefnx ta đbapmbmff xuấbhlgt Hàizfin Thàizfinh Trìmjfx cho côefnx ta trởyrps lạiegii, chíefnxnh làizfi muốihvnn Hàizfin Thàizfinh Trìmjfx đbapmfiwyu tưyqqf cho mìmjfxnh quay mộiabit bộiabi phim.

Vốihvnn Tôefnx Kiềbmffu Kiềbmffu khôefnxng ôefnxm hy vọmjfxng quádcvj lớwdpcn, nhưyqqfng côefnx ta lạiegii khôefnxng nghĩlgyy đbapmếefnxn, Hàizfin Thàizfinh Trìmjfx lạiegii đbapmzsmlng ýhtqd, hơzbdvn nữgwzsa còlnlqn mờzwxyi tớwdpci vịqacg đbapmiegio diễsafrn nổpezui tiếefnxng.

Chẳtisong qua lúgplrc xékjcnt duyệybibt kịqacgch bảsepcn, xuấbhlgt hiệybibn chúgplrt vấbhlgn đbapmbmff, Tôefnx Kiềbmffu Kiềbmffu làizfi diễsafrn viêmjtln bịqacg tậvurpp đbapmizfin Bắbocsc Dưyqqfơzbdvng hạiegi, mặwdpcc dùozmeizfimjfx Cốihvn Lan San, Sởyrps Bằpezung vẫwdpcn phong sádcvjt Tôefnx Kiềbmffu Kiềbmffu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.