Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 973 : Thịnh Thế và Cố Lan San kết hôn (kết thúc 7)

    trước sau   
Thịiptznh Thếkhen khôudwlng sợemdgbzwri chúptlwt nàuedoo, mặlsqnt dàuedoy màuedoy dạrryen nhìxclwn Cốcmqo Lan San, cưipjihztli, hỏnwwei tớognwi: “Sởzobh Sởzobh, thìxclw ra làuedo, thờhztli đsxvciểbjaqm trưipjiognwc kia em cũxlfkng bắeceyt đsxvcudwlu vìxclw anh màuedo ghen àuedo?”

Mặlsqnt Cốcmqo Lan San đsxvcen lạrryei, vừhztla nghĩegpc muốcmqon giơkglq tay lêegxqn, đsxvcinfzy Thịiptznh Thếkhen ra, thìxclw Thịiptznh Thếkhen lạrryei đsxvcem Cốcmqo Lan San ôudwlm chặlsqnt vàuedoo trong ngựrsvvc, rấrryet thàuedonh khẩinfzn vàuedo nghiêegxqm túptlwc nólhjei mộadwyt câdsrxu nhưipji mộadwyt khúptlwc nhạrryec đsxvciptzm nhỏnwwe thêegxqm vàuedoo bứiptzc tranh củrryea bọvwjmn họvwjm: “Sởzobh Sởzobh, anh nólhjei rồinfzi, anh khôudwlng phụvwjm em, anh nólhjei đsxvcưipjiemdgc sẽkglquedom đsxvcưipjiemdgc, Sởzobh Sởzobh, anh cólhje thểbjaq khôudwlng cho em nhiềqauzu lờhztli ngon tiếkhenng ngọvwjmt, nhưipjing màuedo anh chỉtzijlhje thểbjaqlhjei vớognwi em, anh nguyệiptzn ýnyxr đsxvcbjaq cho em tin tưipjizobhng.”

Cốcmqo Lan San khôudwlng nólhjei gìxclw, côudwliusin vàuedoo lồinfzng ngựrsvvc Thịiptznh Thếkhen, nghe tráiusii tim ngưipjihztli đsxvcàuedon ôudwlng nàuedoy đsxvczobhp từhztlng tiếkhenng, thìxclwnh thịiptzch, thìxclwnh thịiptzch, trầudwlm thấrryep vàuedolhje lựrsvvc, từhztlng tiếkhenng từhztlng tiếkhenng nhưipjiohveuedoo tráiusii tim côudwl, cùfjecng nhịiptzp tim củrryea côudwl từhztl từhztl dung hợemdgp lạrryei vớognwi nhau, đsxvcbjaq cuốcmqoi cùfjecng côudwl khôudwlng biếkhent mộadwyt tiếkhenng tim củrryea anh cũxlfkng làuedo mộadwyt tiếkhenng tim đsxvczobhp củrryea côudwl, chẳehjdng qua côudwl cảxlfkm thấrryey mộadwyt tiếkhenng tim đsxvczobhp củrryea bọvwjmn họvwjm, giốcmqong nhưipji âdsrxm thanh dễyjca nghe nhấrryet trêegxqn thếkhen giớognwi nàuedoy.

Qua thậzobht lâdsrxu, Cốcmqo Lan San mớognwi khẽkglq ngẩinfzng đsxvcudwlu lêegxqn, nhìxclwn thấrryey vếkhent thưipjiơkglqng do mólhjeng tay mìxclwnh càuedoo trêegxqn mặlsqnt Thịiptznh Thếkhen, trong mắeceyt côudwl thoáiusing qua mộadwyt tia áiusiy náiusiy, giơkglq tay lêegxqn chạrryem vàuedoo, hỏnwwei: “Cólhje đsxvcau khôudwlng?”

Thịiptznh Thếkhen lắeceyc đsxvcudwlu mộadwyt cáiusii, cúptlwi đsxvcudwlu hôudwln khoéyjcaudwli côudwl: “Khôudwlng đsxvcau, chỉtzij cầudwln làuedo do em, anh đsxvcqauzu thấrryey ngọvwjmt ngàuedoo.”

Ngàuedoy trưipjiognwc Cốcmqo Lan San xem ti vi, xem tiểbjaqu thuyếkhent, cũxlfkng sẽkglq thấrryey loạrryei đsxvccmqoi thoạrryei nàuedoy sếkhenn sủrryea đsxvcếkhenn nỗuqmdi chếkhent khôudwlng đsxvcqauzn mạrryeng, khi đsxvcólhjeudwl cảxlfkm thấrryey rấrryet kiểbjaqu cáiusich, rấrryet buồinfzn nôudwln, nhưipjing bâdsrxy giờhztl Thịiptznh Thếkhenlhjei cho côudwl nghe, côudwl lạrryei cảxlfkm thấrryey lòvwjmng mìxclwnh rấrryet thoảxlfki máiusii, rấrryet hạrryenh phúptlwc, côudwl cong khoéyjcaudwli, liếkhenc Thịiptznh Thếkhen mộadwyt cáiusii, giảxlfk bộadwy bộadwyiusing ghéyjcat bỏnwwelhjei: “Nhịiptz Thậzobhp, em thậzobht sựrsvv khôudwlng cólhje gặlsqnp qua ai đsxvcêegxq tiệiptzn hơkglqn so vớognwi anh!”


“Nhưipjing, Sởzobh Sởzobh, em cũxlfkng khôudwlng gặlsqnp ai yêegxqu em hơkglqn so vớognwi anh!” Thịiptznh Thếkhen tuyệiptzt đsxvccmqoi khôudwlng chêegxq ôudwlm Cốcmqo Lan San, đsxvcem mặlsqnt mìxclwnh dáiusin vàuedoo mặlsqnt côudwl, hùfjecng hồinfzn trảxlfk lờhztli Cốcmqo Lan San, trong lòvwjmng củrryea anh đsxvcang suy nghĩegpc, anh làuedom sao lạrryei thífjecch bộadwyiusing cốcmqoxclwnh ghéyjcat bỏnwwe củrryea côudwl nhưipji vậzobhy đsxvcâdsrxy?





Trưipjiognwc khi Thịiptznh Thếkhenuedo Cốcmqo Lan San xuốcmqong dưipjiognwi lầudwlu ăwpxon cơkglqn, Cốcmqo Lan San dáiusin mộadwyt miếkhenng băwpxong keo cáiusi nhâdsrxn lêegxqn mặlsqnt Thịiptznh Thếkhen.

Vừhztla lúptlwc Thịiptznh Hoan mang theo ngưipjihztli bạrryen nhỏnwwe Chung Trạrryech cùfjecng tớognwi, còvwjmn mang theo rấrryet nhiềqauzu thuốcmqoc bổbjaq, đsxvcang ngồinfzi ởzobh trêegxqn bàuedon ăwpxon, bắeceyt Chung Trạrryech ăwpxon cơkglqm.

Sau khi Thịiptznh Thếkhenuedo Cốcmqo Lan San ngồinfzi xuốcmqong, Thịiptznh Hoan nâdsrxng mắeceyt lêegxqn, nhìxclwn hai ngưipjihztli mộadwyt chúptlwt, pháiusit hiệiptzn vếkhent thưipjiơkglqng trêegxqn mặlsqnt Thịiptznh Thếkhen, hỏnwwei: “Nhịiptz Thậzobhp, trêegxqn mặlsqnt em làuedouedom sao vậzobhy?”

Thịiptznh Thếkhen mặlsqnt khôudwlng đsxvcnwwe thởzobh khôudwlng gấrryep múptlwc cháiusio cho Cốcmqo Lan San, đsxvcbjaq xuốcmqong trưipjiognwc mặlsqnt côudwl, trảxlfk lờhztli: “Bịiptznfmwo càuedoo.”

Chung Trạrryech mớognwi ăwpxon mộadwyt hớognwp cháiusio, nghe nólhjei nhưipji thếkhen, lậzobhp tứiptzc nuốcmqot xuốcmqong, sau đsxvcólhje mởzobh cổbjaq họvwjmng théyjcat lêegxqn: “Thìxclw ra trong nhàuedo mợemdg nhỏnwwelhjenfmwo nha, mènfmwo ởzobhkglqi nàuedoo? Ởncyqkglqi nàuedoo?”

Vừhztla la héyjcat, Chung Trạrryech vừhztla từhztl trêegxqn ghếkhen nhảxlfky xuốcmqong, tìxclwm lung tung khắeceyp nơkglqi.

“Mợemdg nhỏnwwe, mènfmwo ởzobhkglqi nàuedoo, ởzobhkglqi nàuedoo?”





Thờhztli đsxvciểbjaqm Tôudwl Kiềqauzu Kiềqauzu ởzobh tháiusing hai, ngưipjihztli đsxvcrryei diệiptzn củrryea côudwl ta đsxvcqauz xuấrryet Hàuedon Thàuedonh Trìxclw cho côudwl ta trởzobh lạrryei, chífjecnh làuedo muốcmqon Hàuedon Thàuedonh Trìxclw đsxvcudwlu tưipji cho mìxclwnh quay mộadwyt bộadwy phim.

Vốcmqon Tôudwl Kiềqauzu Kiềqauzu khôudwlng ôudwlm hy vọvwjmng quáiusi lớognwn, nhưipjing côudwl ta lạrryei khôudwlng nghĩegpc đsxvcếkhenn, Hàuedon Thàuedonh Trìxclw lạrryei đsxvcinfzng ýnyxr, hơkglqn nữzobha còvwjmn mờhztli tớognwi vịiptz đsxvcrryeo diễyjcan nổbjaqi tiếkhenng.

Chẳehjdng qua lúptlwc xéyjcat duyệiptzt kịiptzch bảxlfkn, xuấrryet hiệiptzn chúptlwt vấrryen đsxvcqauz, Tôudwl Kiềqauzu Kiềqauzu làuedo diễyjcan viêegxqn bịiptz tậzobhp đsxvcuedon Bắeceyc Dưipjiơkglqng hạrrye, mặlsqnc dùfjecuedoxclw Cốcmqo Lan San, Sởzobh Bằosuung vẫfjecn phong sáiusit Tôudwl Kiềqauzu Kiềqauzu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.