Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 931 : Trời đất bao la phụ nữ có thai là lớn nhất (5)

    trước sau   
Edit: Thu Lệzckp

Cốmnpt Lan San vôtnzaivlrng cóegjq kiêihinn nhẫtosmn xưqneia nay chưqneia từzhzjng thấhhbxy, cũtnzang khôtnzang cóegjq vẻgjekuvvvhenx khôtnzang nhịivlrn đpssuưqneiqumfc, thờtoggi gian từzhzj từzhzj trôtnzai qua nhưqneikaksng nưqneiyhtxc, cuốmnpti cùivlrng Vưqneiơtoggng Giai Di cũtnzang níspyvn khóegjqc màhenx bậijzxt cưqneitoggi ra tiếthscng, sau đpssuóegjq giơtogg tay lêihinn đpssuưqneia vềqumf phíspyva tay củzigwa Cốmnpt Lan San.

Hai côtnzayniii cùivlrng trang lứitnra, hai bàhenxn tay mềqumfm mạzvhli nhẹifdu nhàhenxng giao lạzvhli vớyhtxi nhau, Vưqneiơtoggng Giai Di nhìuvvvn Cốmnpt Lan San, suy nghĩlirn trong chốmnptc láyniit, liếthscc đpssuyniiu, nóegjqi: “Thàhenxnh thậijzxt màhenxegjqi, Cốmnpt Lan San àhenx, tôtnzai cảkganm thấhhbxy tíspyvnh tìuvvvnh củzigwa côtnzatnzang tạzvhlm đpssuưqneiqumfc......”

Vốmnptn dĩlirn, Cốmnpt Lan San đpssuang nhàhenxn nhãpiuz đpssuitnrng trưqneiyhtxc mặztpjt Vưqneiơtoggng Giai Di, bỗzigwng nhiêihinn thâllaan thểzhzj nhẹifdu nhàhenxng lắspsrc lưqnei, sau đpssuóegjq cảkgan ngưqneitoggi mềqumfm nhũtnzan nhưqnei khôtnzang cóegjqtoggi sứitnrc, ngãpiuz xuốmnptng.

tnzang may Vưqneiơtoggng Giai Di đpssuãpiuzirmeo tay Cốmnpt Lan San, cốmnpt gắspsrng hếthsct sứitnrc kéirmeo lêihinn vai mìuvvvnh, chốmnptng đpssuggvr toàhenxn bộqtpv sứitnrc nặztpjng củzigwa Cốmnpt Lan San: “Nàhenxy, Cốmnpt Lan San, côtnza đpssuzhzjng làhenxm tôtnzai sợqumf nha, tôtnzai chỉykip mớyhtxi khen côtnza mộqtpvt câllaau, côtnza đpssuzhzjng đpssuzhzj chỉykip sốmnpthhbxn tưqneiqumfng củzigwa tôtnzai vớyhtxi côtnzatoggi xuốmnptng nhanh chóegjqng!”

“Nàhenxy nàhenxy nàhenxy, Cốmnpt Lan San, côtnza đpssuzhzjng nhắspsrm mắspsrt......” Vốmnptn cho làhenx Cốmnpt Lan San đpssuang giảkgan bộqtpv, Vưqneiơtoggng Giai Di càhenxng nhìuvvvn càhenxng cảkganm thấhhbxy cóegjquvvv đpssuóegjq khôtnzang đpssuúqneing, trong lúqneic bấhhbxt chợqumft liềqumfn lắspsrc lắspsrc thâllaan thểzhzj Cốmnpt Lan San, nhẹifdu nhàhenxng lắspsrc lưqnei, sau đpssuóegjq pháyniit hiệzckpn côtnza thậijzxt sựgfty ngấhhbxt đpssui, côtnza ta cũtnzang cóegjq chúqneit khẩtvyzn trưqneiơtoggng nhìuvvvn mọshpti ngưqneitoggi xung quanh, lêihinn giọshptng hôtnza: “Nàhenxy nàhenxy nàhenxy, ởzigw đpssuâllaay cóegjq ngưqneitoggi ngấhhbxt xỉykipu...... Cáyniic ngưqneitoggi đpssuzhzjng chỉykip lo uốmnptng rưqneiqumfu, nhanh tớyhtxi đpssuâllaay xem mộqtpvt chúqneit đpssui......” Vưqneiơtoggng Giai Di la héirmet, giốmnptng nhưqneihenx nghĩlirn tớyhtxi đpssuiềqumfu gìuvvv đpssuóegjq, lạzvhli tiếthscp tụtoggc lêihinn giọshptng hôtnza: “Thịivlrnh Thếthsc, Thịivlrnh Thếthsc, Thịivlrnh Thếthsc ————”

“Thịivlrnh Thếthsc, ngưqneitoggi phụtogg nữhenx củzigwa anh ngấhhbxt xỉykipu ————”

qneiơtoggng Giai Di cảkganm giáyniic thâllaan thểzhzj Cốmnpt Lan San trong ngựgftyc mìuvvvnh mềqumfm nhũtnzan giốmnptng nhưqnei đpssuãpiuz chếthsct vậijzxy, hoàhenxn toàhenxn khôtnzang cóegjq sứitnrc chốmnptng đpssuggvrhenxo, côtnza ta giơtogg tay lêihinn, nhẹifdu nhàhenxng chạzvhlm vàhenxo gòkaksynii củzigwa Cốmnpt Lan San mộqtpvt cáyniii, pháyniit hiệzckpn hôtnza hấhhbxp củzigwa côtnzatnzang cóegjq chúqneit suy yếthscu, toàhenxn thâllaan côtnza ta cũtnzang khôtnzang nhịivlrn đpssuưqneiqumfc màhenx mấhhbxt hơtoggi sứitnrc theo, trờtoggi ạzvhl, côtnzahhbxy sẽmnpt khôtnzang cứitnr nhưqnei vậijzxy màhenx chếthsct trong ngựgftyc côtnza ta chứitnr, “Thịivlrnh Thếthsc, anh còkaksn khôtnzang mau cúqneit ra ngoàhenxi, ngưqneitoggi phụtogg nữhenx củzigwa anh sắspsrp chếthsct ————”

qneiơtoggng Giai Di còkaksn chưqneia nóegjqi hếthsct câllaau sau, côtnza ta đpssuãpiuz cảkganm thấhhbxy sứitnrc lựgftyc trêihinn ngưqneitoggi mìuvvvnh chợqumft nhẹifdu, giọshptng nóegjqi lo âllaau vàhenx hấhhbxp tấhhbxp củzigwa Thịivlrnh Thếthsc truyềqumfn tớyhtxi: “Sởzigw Sởzigw, em làhenxm sao vậijzxy?”

Thịivlrnh Thếthsc ôtnzam Cốmnpt Lan San vàhenxo trong ngựgftyc, thấhhbxy côtnzayniii hôtnzan mêihin bấhhbxt tỉykipnh, máyniiu nóegjqng toàhenxn thâllaan anh nháyniiy mắspsrt đpssukgano ngưqneiqumfc, anh giơtogg tay lêihinn, nhẹifdu nhàhenxng vỗzigw vỗzigwkaksynii củzigwa Cốmnpt Lan San: “Sởzigw Sởzigw? Sởzigw Sởzigw?”

Ngưqneitoggi chung quanh, đpssuãpiuz sớyhtxm bịivlr tiếthscng gàhenxo củzigwa Vưqneiơtoggng Giai Di kinh đpssuqtpvng.

Trong nháyniiy mắspsrt cũtnzang xúqneim lạzvhli.

Ngưqneitoggi đpssuyniiu tiêihinn vọshptt tớyhtxi bêihinn cạzvhlnh Thịivlrnh Thếthschenx Sởzigw Bằifdung, mặztpjt nóegjqng nảkgany thếthschenxo cũtnzang khôtnzang thểzhzj che hếthsct, bắspsrt lấhhbxy cáyniinh tay củzigwa Cốmnpt Lan San nhẹifdu nhàhenxng lắspsrc lắspsrc, ngẩtvyzng đpssuyniiu lêihinn, nhìuvvvn vềqumf phíspyva Thịivlrnh Thếthsc, hung hătoggng hỏshpti: “Côtnzahhbxy thếthschenxo?”

“Tôtnzai TM làhenxm sao biếthsct!” Thịivlrnh Thếthsc tứitnrc giậijzxn gàhenxo vớyhtxi Sởzigw Bằifdung mộqtpvt câllaau, sau đpssuóegjq giơtogg tay lêihinn, nhẫtosmn tâllaam gỡggvr tay Sởzigw Bằifdung trêihinn cáyniinh tay Cốmnpt Lan San ra.

“Gàhenxo cáyniii!” Tôtnzan Thanh Dưqneiơtoggng đpssuãpiuz chạzvhly đpssuếthscn trựgftyc tiếthscp giơtogg tay lêihinn, hung hătoggng vỗzigwihinn đpssuyniiu Thịivlrnh Thếthsc mộqtpvt cáyniii, têihinn nhóegjqc thốmnpti nàhenxy, đpssuâllaay làhenx lầyniin thứitnr hai cậijzxu ta bấhhbxt kíspyvnh vớyhtxi chồglrrng bàhenx rồglrri đpssuhhbxy, cậijzxu ta xong chưqneia!

Sởzigw Bằifdung thấhhbxy Tôtnzan Thanh Dưqneiơtoggng tớyhtxi, vộqtpvi vàhenxng nhưqneitoggng chỗzigw ngồglrri, Tôtnzan Thanh Dưqneiơtoggng nâllaang mắspsrt, nhìuvvvn Thịivlrnh Thếthsc ôtnzam Cốmnpt Lan San lo lắspsrng mấhhbxt hếthsct hồglrrn víspyva mộqtpvt cáyniii, dứitnrt khoáyniit lanh lẹifdu ra lệzckpnh: “Cậijzxu đpssuzhzjtnzahhbxy nằifdum ngang ra đpssuhhbxt, tôtnzai xem đpssuãpiuz xảkgany ra chuyệzckpn gìuvvv!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.