Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 754 : Mày biết không, cô ấy không vui! (14)

    trước sau   
Edit: Ngọabkqc Hâhmxzn

Thịtejonh Thếkjkr lửvpzpa giậzkczn ngúvvzst trờvvzsi đpujbi tớuttli phòirmbng làpldgm việnebwc củaiuva Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg, vừtejoa lúvvzsc Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg từtejo phòirmbng nghỉdvog ngơhihxi phíbelua sau đpujbi tớuttli, trênsnbn khuôkqfnn mặtiyvt tuấabkqn túvvzs thoáupwqng hiệnebwn vẻtjwh khôkqfnng vui, sau khi nhìdhrgn thấabkqy ngưknmwvvzsi tớuttli làpldg Thịtejonh Thếkjkr vẻtjwh mặtiyvt cũtyqyng khôkqfnng vui cũtyqyng biếkjkrn mấabkqt.

“Hàpldgn tổabkqng, tôkqfni khôkqfnng ngăuyein đpujbưknmwirmbc anh ta.” Thưknmwltpt liếkjkrc mắyzvzt nhìdhrgn Thịtejonh Thếkjkr, mởikbu miệnebwng nóbelui vớuttli Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg.

pldgn Thàpldgnh Trìdhrghihxi hấabkqt cằfjwqm vớuttli thưknmwltpt, rồtjwhi chuyểpujbn vềzrho trênsnbn mặtiyvt Thịtejonh Thếkjkr, cong môkqfni mởikbu miệnebwng gọabkqi: “Nhịtejo Thậzkczp, sao cậzkczu lạtjyxi tớuttli đpujbâhmxzy?”

Thịtejonh Thếkjkr đpujbhwleng trưknmwuttlc cửvpzpa phòirmbng làpldgm việnebwc, tầbhtkm mắyzvzt thẳaocpng tắyzvzp nhìdhrgn chằfjwqm chằfjwqm Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg, anh khôkqfnng mởikbu miệnebwng nóbelui chuyệnebwn chỉdvog tay nắyzvzm thàpldgnh quyềzrhon bưknmwuttlc nhanh tớuttli trưknmwuttlc mặtiyvt Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg, sau đpujbóbeluhmxzng quảxomc đpujbabkqm hung hăuyeing nệnebwn lênsnbn mặtiyvt Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg.

Sứhwlec lựfjjrc củaiuva Thịtejonh Thếkjkr rấabkqt mạtjyxnh, đpujbzkczp tớuttli khiếkjkrn Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg liênsnbn tiếkjkrp lùmbsqi vềzrho sau hai bưknmwuttlc mớuttli cốppra gắyzvzng giữtjwh vữtjwhng cơhihx thểpujb.


Quảxomc đpujbabkqm củaiuva Thịtejonh Thếkjkr chíbelunh xáupwqc tuyệnebwt đpujbpprai nệnebwn lênsnbn gòirmbupwqpldgn Thàpldgnh Trìdhrg, cóbelu mộgklet tia máupwqu từtejo trong miệnebwng Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg chảxomcy ra ngoàpldgi.

Cửvpzpa phòirmbng làpldgm việnebwc củaiuva Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg vốppran mởikbu rộgkleng, bênsnbn ngoàpldgi cóbelu rấabkqt nhiềzrhou nhâhmxzn viênsnbn đpujbãzrho dờvvzsi lựfjjrc chúvvzs ýltpt qua bênsnbn nàpldgy ngay khi Thịtejonh Thếkjkr tứhwlec giậzkczn xôkqfnng vàpldgo. Bâhmxzy giờvvzs nhìdhrgn thấabkqy Thịtejonh Thếkjkr khôkqfnng nóbelui tiếkjkrng nàpldgo trựfjjrc tiếkjkrp ra tay đpujbáupwqnh ngưknmwvvzsi, ai cũtyqyng bịtejo hoảxomcng sợirmb, cóbelu ngưknmwvvzsi nhanh chóbelung nhấabkqn đpujbiệnebwn thoạtjyxi gọabkqi bảxomco vệnebwknmwuttli lầbhtku.

Thưknmwltpt đpujbhwleng bênsnbn cạtjyxnh Thịtejonh Thếkjkr cựfjjrc kỳfjjr sợirmbzrhoi, the théufjb gọabkqi: “Hàpldgn tổabkqng?”

Sau đpujbóbelu nghiênsnbng đpujbbhtku sang nhìdhrgn Thịtejonh Thếkjkr giốpprang nhưknmw đpujbang nhìdhrgn mộgklet ngưknmwvvzsi đpujbnsnbn: “Anh cóbelu ýltptdhrg, sao cóbelu thểpujb ra tay đpujbáupwqnh ngưknmwvvzsi!”

Thịtejonh Thếkjkr vốppran khôkqfnng đpujbtiyvt thưknmwltpt kia vàpldgo trong mắyzvzt, anh cũtyqyng khôkqfnng quan tâhmxzm cóbelu bao nhiênsnbu ngưknmwvvzsi đpujbang nhìdhrgn, sau khi cho Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg mộgklet đpujbabkqm liềzrhon giơhihx tay lênsnbn nệnebwn lênsnbn gòirmbupwqpldgn Thàpldgnh Trìdhrg mộgklet quyềzrhon nữtjwha.

pldgn nàpldgy đpujbáupwqnh mạtjyxnh hơhihxn cảxomc lầbhtkn trưknmwuttlc, đpujbáupwqnh cho Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg vừtejoa mớuttli giữtjwh vữtjwhng cơhihx thểpujb liềzrhon lảxomco đpujbxomco mộgklet cáupwqi rồtjwhi ngãzrho quỵtjyx xuốpprang đpujbabkqt.

Thưknmwltpt vộgklei chạtjyxy tớuttli trưknmwuttlc mặtiyvt Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrgknmwơhihxn tay muốppran kéufjbo anh ta dậzkczy, nhưknmwng Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg chỉdvog lẳaocpng lặtiyvng giơhihx tay đpujbxomcy tay thưknmwltpt ra sau đpujbóbelu mộgklet tay chốpprang đpujbabkqt mộgklet tay nâhmxzng lênsnbn lau khóbelue môkqfni. Anh ta nhìdhrgn thấabkqy màpldgu đpujbltpt trênsnbn ngóbelun tay, cảxomc ngưknmwvvzsi khôkqfnng cóbelu bấabkqt kỳfjjrbeluch đpujbgkleng nàpldgo chỉdvog chậzkczm rãzrhoi ngẩxomcng đpujbbhtku, áupwqnh mắyzvzt sáupwqng rựfjjrc nhìdhrgn chằfjwqm chằfjwqm Thịtejonh Thếkjkr.

Thịtejonh Thếkjkrtyqyng chỉdvog lạtjyxnh lùmbsqng nhếkjkrch môkqfni cưknmwvvzsi châhmxzm biếkjkrm vớuttli Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg, sau đpujbóbelu giơhihx châhmxzn lênsnbn trựfjjrc tiếkjkrp đpujbtjyxp lênsnbn ngưknmwvvzsi Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg.

pldgn Thàpldgnh Trìdhrghihxi nghiênsnbng đpujbbhtku nênsnbn châhmxzn Thịtejonh Thếkjkr liềzrhon rờvvzsi vàpldgo lồtjwhng ngựfjjrc anh ta, đpujbtjyxp cảxomc ngưknmwvvzsi anh ta bay thẳaocpng ra phíbelua sau, tiếkjkrp đpujbóbelu nặtiyvng nềzrhohihxi xuốpprang đpujbabkqt.

pldgn Thàpldgnh Trìdhrg nằfjwqm trênsnbn mặtiyvt đpujbabkqt cảxomcm thấabkqy sau lưknmwng truyềzrhon tớuttli con đpujbau tênsnbupwqi, anh ta ngửvpzpa đpujbbhtku hung hăuyeing ho khan.

Bảxomco vệnebwknmwuttli lầbhtku đpujbãzrho vọabkqt lênsnbn tớuttli, nhanh chóbelung xôkqfnng vàpldgo phòirmbng làpldgm việnebwc củaiuva Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg.

Đevcoôkqfni mắyzvzt Thịtejonh Thếkjkr đpujbltpt au nhìdhrgn chằfjwqm chằfjwqm Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg, anh giẫfjwqm bưknmwuttlc muốppran đpujbi tớuttli lạtjyxi bịtejo mấabkqy ngưknmwvvzsi lậzkczp tứhwlec cảxomcn lạtjyxi, Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg chậzkczt vậzkczt phun mộgklet ngụzjlmm máupwqu, nhìdhrgn vềzrho đpujbáupwqm ngưknmwvvzsi trong phòirmbng, ra lệnebwnh nóbelui: “Đevcoi ra ngoàpldgi!”

“Hàpldgn tổabkqng!” Thưknmwltptnsnbu tênsnbn Hàpldgn Thàpldgnh Trìdhrg rồtjwhi nhìdhrgn qua Thịtejonh Thếkjkr, cóbelu ýltpt phảxomcn đpujbpprai rấabkqt rõlgxmpldgng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.