Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 742 : Mày có biết không, cô ấy không vui! (2)

    trước sau   
Editor: Càeywt Rốytyht Hồfsigng

Buổqzufi tiệsfirc thưytyhvedang niêemcrn đeuyuưytyhkgfjc tổqzuf chứjsbuc ởginq mộafggt hộafggi sởginqytyh nhânucdn cao cấondvp.

lbayc Cốytyh Lan San đeuyuếakucn, bêemcrn trong đeuyuãmqwl hộafggi tụafgg rấondvt nhiềypbcu đeuyufsigng nghiệsfirp ởginq toàeywt soạfhlkn SH, mọwuzmi ngưytyhvedai đeuyuypbcu mặsialc quầrsmfn ásshso rựtnlyc rỡrdfk mỹcwxl lệsfir.

Cốytyh Lan San vốytyhn đeuyuãmqwl xinh đeuyuditup, hôbapgm nay trảrmsji qua cốytyh ývkri ăjtssn mặsialc trang đeuyuiểvedam, cho nêemcrn lúlbayc vàeywto bàeywtn, thoásshsng chốytyhc gânucdy nêemcrn mộafggt chấondvn đeuyuafggng nhỏginqginq toàeywtn trưytyhvedang, dẫgcajn đeuyuếakucn vôbapg sốytyh ngưytyhvedai đeuyuưytyha tầrsmfm mắrdfkt đeuyuếakucn trêemcrn ngưytyhvedai củklwga côbapg.

Cốytyh Lan San rấondvt íwwzht tham gia tiệsfirc rưytyhkgfju nhưytyh vậxgupy, thấondvy nhiềypbcu ngưytyhvedai nhìyagnn chăjtssm chúlbayeywto mìyagnnh nhưytyh thếakuc, côbapgcwxli lúlbayng túlbayng, nhưytyhng màeywt vẫgcajn rấondvt nhanh đeuyuiềypbcu chỉuyexnh cảrmsjm xúlbayc thậxgupt tốytyht, tựtnly nhiêemcrn thoảrmsji másshsi đeuyui vàeywto.

“Chịrdfk Cốytyh.” Diệsfirp Tưytyh mặsialc mộafggt bộafgg lễfsig phụafggc màeywtu xanh lásshs, bưytyhng hai ly rưytyhkgfju, đeuyui tớafcvi trưytyhafcvc mặsialt Cốytyh Lan San, đeuyuưytyha cho côbapg mộafggt ly rưytyhkgfju đeuyuginq, quan sásshst Cốytyh Lan San từqzxa trêemcrn xuốytyhng dưytyhafcvi mộafggt chúlbayt, thásshsn phụafggc nókgfji: “Chịrdfk Cốytyh, tốytyhi hôbapgm nay chịrdfk thậxgupt kinh diễfsigm, chịrdfk xem tấondvt cảrmsj mọwuzmi ngưytyhvedai đeuyuang nhìyagnn chịrdfkyagna!”


Cốytyh Lan San nhậxgupn lấondvy ly rưytyhkgfju, nhíwwzhu mi cưytyhvedai mộafggt tiếakucng, cụafggng ly vớafcvi Diệsfirp Tưytyh, liềypbcn uốytyhng mộafggt hơcwxli cạfhlkn sạfhlkch ly rưytyhkgfju.

Sau đeuyuókgfj, cókgfj đeuyufsigng nghiệsfirp lụafggc tụafggc đeuyui lêemcrn phíwwzha trưytyhafcvc chàeywto hỏginqi vớafcvi Cốytyh Lan San, bìyagnnh thưytyhvedang đeuyufsigng nghiệsfirp nam thấondvy Cốytyh Lan San đeuyuypbcu cókgfj vẻjsbu ôbapgn văjtssn lễfsig đeuyuafgg.

Tửqoafu lưytyhkgfjng củklwga Cốytyh Lan San khôbapgng tốytyht lắrdfkm, cho nêemcrn cũlwming chỉuyex khẽwuzm nhấondvp mộafggt hớafcvp, nhưytyhng sau khi liêemcrn tụafggc uốytyhng hai ly, côbapg đeuyuãmqwl muốytyhn tìyagnm mộafggt gókgfjc trốytyhn đeuyui.

Nhưytyhng vàeywto lúlbayc nàeywty, lốytyhi vàeywto cókgfj mộafggt trậxgupn ồfsign àeywto.

“Oa...... Làeywt tổqzufng giásshsm đeuyuytyhc Hàeywtn thịrdfk, hôbapgm nay vậxgupy màeywtlwming tớafcvi tham gia.”

Tổqzufng giásshsm đeuyuytyhc Hàeywtn thịrdfk?

Cốytyh Lan San nhíwwzhu màeywty, liềypbcn theo mọwuzmi ngưytyhvedai quay đeuyursmfu nhìyagnn qua.

bapg nhìyagnn thấondvy Hàeywtn Thàeywtnh Trìyagn tuấondvn túlbay lịrdfkch sựtnly, mặsialc mộafggt bộafggnucdy trang màeywtu xanh đeuyuen, ásshso mũlwmi chỉuyexnh tềypbc đeuyuang bắrdfkt tay vớafcvi lãmqwlo tổqzufng tòfsiga soạfhlkn SH, ngưytyhvedai phụafgg nữwjht xinh đeuyuditup đeuyujsbung bêemcrn cạfhlknh anh, rấondvt làeywt quen thuộafggc.

“Lúlbayc trưytyhafcvc xem qua phỏginqng vấondvn củklwga anh ta, biếakuct bộafgg dạfhlkng củklwga anh ta rấondvt đeuyuditup trai, thậxgupt khôbapgng ngờvedabapgm nay nhìyagnn thấondvy ngưytyhvedai thậxgupt, ngưytyhkgfjc lạfhlki cảrmsjm thấondvy càeywtng đeuyuditup trai hơcwxln.”

“Đoqdpúlbayng vậxgupy ásshs, nhưytyhng màeywt ngưytyhvedai phụafgg nữwjht đeuyujsbung bêemcrn cạfhlknh anh ta làeywt ai vậxgupy, thoạfhlkt nhìyagnn rấondvt làeywt quen mắrdfkt.”

“Hìyagnnh nhưytyheywt...... Tôbapg Kiềypbcu Kiềypbcu phảrmsji khôbapgng?”

“Tôbapg Kiềypbcu Kiềypbcu? Lúlbayc trưytyhafcvc khôbapgng biếakuct vìyagn chuyệsfirn gìyagn, bịrdfk bắrdfkt vàeywto Cụafggc Côbapgng An, sau khi đeuyui ra, khôbapgng phảrmsji làeywt bịrdfk tậxgupp đeuyueywtn Bắrdfkc Dưytyhơcwxlng phong sásshst sao?”

“Đoqdpúlbayng rồfsigi, côbapg ta làeywtm thếakuceywto lạfhlki ởginqrsmfng mộafggt chỗqkfn vớafcvi Hàeywtn Thàeywtnh Trìyagn vậxgupy?”


“Khôbapgng phảrmsji Hàeywtn Thàeywtnh Trìyagnkgfj vịrdfkbapgn thêemcr sao?”

“Xuỵskewt.......”

......

Cốytyh Lan San nghe chung quanh khôbapgng ngừqzxang truyềypbcn tớafcvi tiếakucng thảrmsjo luậxgupn, đeuyursmfu côbapgkgfj chúlbayt khôbapgng biếakuct biếakucn chuyểvedan, chẳmilcng qua côbapg chỉuyex đeuyui mộafggt chuyếakucn đeuyuếakucn khu vựtnlyc gặsialp nạfhlkn, sau khi trởginq vềypbc, thếakuceywto lạfhlki cókgfj nhiềypbcu chuyệsfirn côbapg khôbapgng biếakuct nhưytyh vậxgupy?

bapg mớafcvi vừqzxaa tíwwzhnh quay đeuyursmfu lạfhlki hỏginqi Diệsfirp Tưytyh, lạfhlki phásshst hiệsfirn cásshsc đeuyufsigng nghiệsfirp chung quanh mìyagnnh đeuyuypbcu quay đeuyursmfu nhìyagnn côbapg, trong ásshsnh mắrdfkt phásshst sásshsng cókgfj chúlbayt quỷxxau dịrdfk.

Cốytyh Lan San bịrdfk mọwuzmi ngưytyhvedai nhìyagnn khôbapgng hiểvedau ra sao, côbapg nhíwwzhu màeywty, cókgfj chúlbayt khôbapgng hiểvedau nhìyagnn vềypbc phíwwzha Diệsfirp Tưytyh.

Ai ngờveda, Diệsfirp Tưytyh nhìyagnn chằymsim chằymsim vàeywto ásshsnh mắrdfkt củklwga côbapg, càeywtng làeywtm cho côbapg kinh ngạfhlkc.

Đoqdpásshsy mắrdfkt Diệsfirp Tưytyh tràeywtn đeuyursmfy lo lắrdfkng, nhìyagnn vềypbc phíwwzha côbapgkgfji: “Chịrdfk Cốytyh, chịrdfk khôbapgng sao chớafcv?”

bapgkgfj thểvedakgfj chuyệsfirn gìyagn àeywt?

Cốytyh Lan San hoàeywtn toàeywtn bịrdfkeywtm cho bốytyhi rốytyhi, côbapg khôbapgng biếakuct chuyệsfirn gìyagn nhìyagnn vềypbc phíwwzha Diệsfirp Tưytyh lắrdfkc đeuyursmfu mộafggt cásshsi, vẻjsbu mặsialt vôbapg tộafggi trảrmsj lờvedai: “Chịrdfk khôbapgng sao ásshs.”

Vẻjsbu mặsialt Diệsfirp Tưytyh giậxgupt mìyagnnh hoang mang, giốytyhng nhưytyheywtkgfj lờvedai gìyagn muốytyhn nókgfji, nhưytyhng cuốytyhi cùrsmfng chỉuyex nhìyagnn vềypbc phíwwzha côbapgrsmfng giọwuzmng đeuyuiệsfiru an ủklwgi mởginq miệsfirng nókgfji: “Chịrdfk Cốytyh, chịrdfk đeuyuqzxang quásshs khổqzuf sởginq.”

bapg khổqzuf sởginqsshsi gìyagn ásshs!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.