Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 649 : Đánh một trận vì Nhị Thập (9)

    trước sau   
Editor: Càskfy Rốdhjvt Hồealzng

skfy phêhkgx Cốdhjv Lan San mớpiori uốdhjvng vàskfyo trong miệczivng lậgplyp tứflhuc phun ra ngoàskfyi.

ojxui gìwftr gọlpkxi làskfy, từuemhng cófoim lầuftgn hoàskfyi nghi Thịltmlnh Thếxnpfskfy khôrwqeng làskfym đvpbbưuzwzuemhc?

Cốdhjv Lan San rúsecat khătdgdn giấrwysy ởltmlhkgxn cạflhunh ra, vộgfcdi vàskfyng lau đvpbbdhjvng hỗhjepn đvpbbgfcdn ởltml trêhkgxn bàskfyn, sau đvpbbófoim tiếxnpfp tụpjpcc dựdhjvng lỗhjep tai nghe léfujnn.

Qủvpbba nhiêhkgxn ngưuzwzfzvii đvpbbàskfyn ôrwqeng kia giốdhjvng nhưuzwzrwqe, rấrwyst kinh ngạflhuc nhỏtkku giọlpkxng hôrwqehkgxn: “Cáojxui gìwftr? Em nófoimi anh Thịltmlnh khôrwqeng đvpbbưuzwzuemhc?”

“Đlwodúsecang vậgplyy.” Giọlpkxng nófoimi củvpbba Tôrwqe Kiềkjlqu Kiềkjlqu mang theo mộgfcdt chúsecat ảealzo nãafepo: “Em biếxnpft anh ta đvpbbãafep bao nhiêhkgxu nătdgdm, em từuemhng quyếxnpfn rũwoqy anh ta rấrwyst nhiềkjlqu lầuftgn, kếxnpft quảealz anh ta đvpbbkjlqu thờfzvi ơiieo, hơiieon nữyiqta em cũwoqyng cófoim nghe thấrwysy, nófoimi hìwftrnh nhưuzwzafepo bàskfy củvpbba anh ta cho anh ta đvpbbgfcdi nófoimn xanh, mớpiori ầuftgm ĩwftr ly hôrwqen, anh suy nghĩwftr mộgfcdt chúsecat xem, ngưuzwzfzvii nhưuzwz anh Thịltmlnh vậgplyy, đvpbbednvp trai xuấrwyst thâzsumn tốdhjvt, lạflhui cófoim tiềkjlqn, dạflhung phụpjpc nữyiqtwftr gảealz cho anh ta còrxxjn cófoim thểtdgd cho anh ta đvpbbgfcdi nófoimn xanh? Hơiieon nữyiqta sau khi ly hôrwqen, nghe nófoimi anh Thịltmlnh vẫhkgxn luôrwqen khôrwqeng cófoim chạflhum qua phụpjpc nữyiqt, cófoim mộgfcdt lầuftgn đvpbbi Câzsumu Lạflhuc Bộgfcd Kinh Thàskfynh, cófoim ngưuzwzfzvii tìwftrm hai em gáojxui nhỏtkku rấrwyst xinh đvpbbednvp cho anh ta, kếxnpft quảealz bịltml anh ta rốdhjvng khófoimc chạflhuy ra ngoàskfyi. Dùtkku sao em tổtkkung hợuemhp lạflhui nghĩwftr tớpiori nghĩwftr lui, cảealzm thấrwysy cófoim khảealztdgdng ởltml phưuzwzơiieong diệczivn đvpbbófoim anh ta thậgplyt sựdhjv khôrwqeng đvpbbưuzwzuemhc. Thậgplyt làskfy đvpbbáojxung tiếxnpfc áojxu..... Mộgfcdt ngưuzwzfzvii tốdhjvt đvpbbednvp, vậgplyy màskfy bịltmlrwqetdgdng, thậgplyt làskfy đvpbbáojxung tiếxnpfc quáojxu, nhưuzwzng màskfy đvpbbiềkjlqu nàskfyy cũwoqyng chứflhung minh, chẳltmlng ai hoàskfyn mỹuzfq cảealz, trờfzvii cao cho anh nhiềkjlqu thứflhu tốdhjvt nhưuzwz vậgplyy, bao giờfzviwoqyng lấrwysy lạflhui củvpbba anh thứflhuwftr đvpbbófoim, chỉpmtsfoim đvpbbiềkjlqu hìwftrnh nhưuzwz trờfzvii cao đvpbbdhjvi vớpiori anh Thịltmlnh cófoim chúsecat tàskfyn nhẫhkgxn.”

Cốdhjv Lan San khôrwqeng nhịltmln đvpbbưuzwzuemhc che môrwqei, hung hătdgdng ho khan hai tiếxnpfng.

foim mộgfcdt loạflhui cảealzm giáojxuc rấrwyst muốdhjvn cưuzwzfzvii.

Muốdhjvn cưuzwzfzvii làskfywftrrwqe Kiềkjlqu Kiềkjlqu nófoimi Thịltmlnh Thếxnpfrwqetdgdng, đvpbbealzng thờfzvii khôrwqeng hiểtdgdu sao lạflhui vui mừuemhng vìwftr Thịltmlnh Thếxnpf vậgplyy màskfy khôrwqeng cófoim chạflhum qua Tôrwqe Kiềkjlqu Kiềkjlqu.

“Nófoimi nhưuzwz vậgplyy, hìwftrnh nhưuzwz thậgplyt sựdhjvfoim đvpbbflhuo lýifna. Chỉpmtsskfy, đvpbbàskfyn ôrwqeng nhưuzwz vậgplyy, em còrxxjn quấrwysn quýifnat làskfym cáojxui gìwftr?”

“Anh ta cófoim tiềkjlqn áojxu, hơiieon nữyiqta anh ta cófoim quyềkjlqn! Anh ta cófoim thểtdgd cho em rấrwyst nhiềkjlqu, cófoim thểtdgd cho em rấrwyst nhiềkjlqu rấrwyst nhiềkjlqu cơiieo hộgfcdi kiếxnpfm tiềkjlqn, mặwftrc dùtkku vềkjlq mặwftrt sinh lýifna anh ta khôrwqeng cófoimojxuch nàskfyo thỏtkkua mãafepn em, nhưuzwzng lạflhui cófoim thểtdgd mang đvpbbếxnpfn cho em rấrwyst nhiềkjlqu íupbvch lợuemhi cùtkkung vậgplyt chấrwyst. Em cófoimskfyi nguyêhkgxn lợuemhi dụpjpcng tốdhjvt nhưuzwz vậgplyy, vìwftr sao em khôrwqeng lợuemhi dụpjpcng...... Hơiieon nữyiqta nófoimi cáojxuch kháojxuc, nếxnpfu nhưuzwz hiệczivn tạflhui Tôrwqe Kiềkjlqu Kiềkjlqu em khôrwqeng cófoim thàskfynh tựdhjvu nàskfyy, anh làskfym sao cófoim thểtdgd đvpbbi cùtkkung vớpiori em?”

“Ha ha......” Ngưuzwzfzvii đvpbbàskfyn ôrwqeng kia pháojxut ra tiếxnpfng cưuzwzfzvii trầuftgm thấrwysp, ngay sau đvpbbófoimskfy mộgfcdt trậgplyn mậgplyp mờfzvi thởltml dốdhjvc truyềkjlqn đvpbbếxnpfn.

Nhữyiqtng thứflhu vui sưuzwzpiorng mớpiori vừuemha dâzsumng lêhkgxn trong lòrxxjng củvpbba Cốdhjv Lan San, đvpbbgfcdt nhiêhkgxn biếxnpfn thàskfynh tứflhuc giậgplyn.

rwqe Kiềkjlqu Kiềkjlqu vậgplyy màskfy vẫhkgxn luôrwqen xem Thịltmlnh Thếxnpf trởltml thàskfynh thứflhu đvpbbtdgd lợuemhi dụpjpcng?

rwqe ta làskfym cho ngưuzwzfzvii kháojxuc cho rằbnjpng mìwftrnh cùtkkung Thịltmlnh Thếxnpffoim quan hệcziv khôrwqeng tầuftgm thưuzwzfzving, sau đvpbbófoimltml sau lưuzwzng Thịltmlnh Thếxnpf, lạflhui cùtkkung đvpbbàskfyn ôrwqeng kháojxuc làskfym càskfyn nhưuzwz vậgplyy, đvpbbâzsumy rõwqhcskfyng làskfyrwqe ta đvpbbang sĩwftr nhụpjpcc mặwftrt mũwoqyi củvpbba Thịltmlnh Thếxnpf!

“Làskfym sao em lạflhui hưuzwz nhưuzwz vậgplyy nha! Khófoim tráojxuch mọlpkxi ngưuzwzfzvii nófoimi, đvpbbgfcdc nhấrwyst làskfyrxxjng dạflhu đvpbbàskfyn bàskfy!”

“Sai rồealzi, phảealzi làskfy phụpjpc nữyiqt khôrwqeng hưuzwz, đvpbbàskfyn ôrwqeng khôrwqeng thưuzwzơiieong!” Tôrwqe Kiềkjlqu Kiềkjlqu làskfym nũwoqyng phảealzn báojxuc mộgfcdt câzsumu, sau đvpbbófoimrwqen hai cáojxui ởltml trêhkgxn mặwftrt củvpbba ngưuzwzfzvii đvpbbàskfyn ôrwqeng kia, làskfym cho ngưuzwzfzvii đvpbbàskfyn ôrwqeng kia pháojxut ra tiếxnpfng nghe qua cófoim chúsecat vui vẻfzlx: “Nhưuzwzng màskfy, Kiềkjlqu Kiềkjlqu, anh thấrwysy em đvpbbdhjvi xửuemh tốdhjvt vớpiori anh ta nhưuzwz vậgplyy, rấrwyst tứflhuc giậgplyn.”

“Anh tứflhuc cáojxui gìwftr, em đvpbbâzsumy làskfy đvpbbang giảealz bộgfcd cho anh ta xem!” Tôrwqe Kiềkjlqu Kiềkjlqu chọlpkxc chọlpkxc ngựdhjvc củvpbba ngưuzwzfzvii đvpbbàskfyn ôrwqeng,“Em khôrwqeng lừuemha anh ta, em làskfym sao cófoim thểtdgd moi đvpbbưuzwzuemhc nhiềkjlqu chỗhjep tốdhjvt từuemh trêhkgxn ngưuzwzfzvii anh ta nhưuzwz vậgplyy? Anh hãafepy yêhkgxn tâzsumm đvpbbi, kểtdgd từuemh sau khi em biếxnpft anh ta cófoim thểtdgdskfyrwqetdgdng vềkjlq sau, em cảealzm thấrwysy yêhkgxu thíupbvch củvpbba em đvpbbdhjvi vớpiori anh ta, bỗhjepng chốdhjvc khôrwqeng còrxxjn, đvpbbôrwqei khi em nhìwftrn thấrwysy anh ta, em đvpbbkjlqu cófoim chúsecat ghêhkgx tởltmlm...... Em cảealzm thấrwysy giốdhjvng nhưuzwzwftrnh nhìwftrn thấrwysy tháojxui giáojxum, nhưuzwzng màskfy, vậgplyy cũwoqyng khôrwqeng cófoimojxuch nàskfyo áojxu, anh ta vẫhkgxn cófoim rấrwyst nhiềkjlqu chỗhjepfoim thểtdgd lợuemhi dụpjpcng, cho nêhkgxn vẫhkgxn nêhkgxn nhẫhkgxn nạflhui mộgfcdt chúsecat đvpbbi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.