Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 592 : Tỏ tình trong giây phút sinh tử (42)

    trước sau   
Edit: Ngọnsunc Hâggidn

Thoáiiccng chốtlmrc Cốtlmr Lan San khôrmwrng biếkrdct trảfjjg lờajpoi thếkrdcvzneo liềcipnn “A” mộvznet tiếkrdcng, im lặvhfsng lúhaxic lâggidu mộvznet lúhaxic sau Cốtlmr Lan San muốtlmrn hỏtzzvi Thịyznbnh Thếkrdcssei phảfjjgi buổmmuii sáiiccng côrmwr khôrmwrng cho anh ra nghe đsseiiệesnin thoạtsygi làvznem hỏtzzvng chuyệesnin lớvznen củvmaga anh hay khôrmwrng, nhưffxbng cuốtlmri cùzbzpng lạtsygi nuốtlmrt vàvzneo trong bụvzsong, chỉxhap buồffxbn rầqkvgu nósseii mộvznet câggidu: “Vậmkevy…. Ngủvmag ngon.”

Trong giọnsunng nósseii củvmaga côrmwr mang theo chúhaxit lưffxbu luyếkrdcn khôrmwrng rờajpoi màvzne chícgwfnh côrmwrtsygng khôrmwrng pháiicct hiệesnin ra đsseiưffxbhhjxc.

Thịyznbnh Thếkrdc lạtsygi cảfjjgm thấqkvgy trong giọnsunng nósseii đsseiósseirmwrzbzpng buồffxbn bãxhap, tráiicci tim anh lậmkevp tứdaohc nhũtsygn ra, anh mởwgef mắxsxtt nhìhsdjn trầqkvgn nhàvzne mờajpofjjgo áiiccnh mắxsxtt trởwgefpkbgn dịyznbu dàvzneng, hồffxbi lâggidu sau anh yếkrdcu ớvznet trảfjjg lờajpoi mang theo nụvzsoffxbajpoi nhàvznen nhạtsygt, “Ừxsxt, ngủvmag ngon.”

Chỉxhap nhưffxb vậmkevy ưffxb… Cốtlmr Lan San nhícgwfu màvzney bĩyznbu môrmwri, đsseiáiiccy lòhguung hơfsbgi mấqkvgt máiicct.

Im lặvhfsng tầqkvgm hai phúhaxit giọnsunng Thịyznbnh Thếkrdc lạtsygi truyềcipnn tớvznei: “Sởwgef Sởwgef.”


“Hảfjjg?” Cốtlmr Lan San họnsunc theo giọnsunng đsseiiệesniu lúhaxic nãxhapy củvmaga Thịyznbnh Thếkrdc hỏtzzvi lạtsygi.

“Ngủvmag ngon.”

“A.”

Thịyznbnh Thếkrdc khẽdaohffxbajpoi mộvznet tiếkrdcng rồffxbi nhắxsxtm hai mắxsxtt lạtsygi.

Cốtlmr Lan San rụvzsot đsseiqkvgu vàvzneo trong chăxcrrn, sau đsseióssei hoàvznen toàvznen rúhaxic hếkrdct vàvzneo chăxcrrn cong môrmwri nởwgef nụvzsoffxbajpoi, tay siếkrdct chặvhfst chăxcrrn lộvzne vẻcqvcfsbgi kícgwfch đsseivzneng, đsseiáiiccy lòhguung tung tăxcrrng nhảfjjgy nhósseit.

Cốtlmr Lan San núhaxip trong chăxcrrn cưffxbajpoi vui vẻcqvc sau đsseióssei thòhguu đsseiqkvgu ra ngoàvznei, côrmwr suy nghĩyznb mộvznet láiicct gọnsuni têpkbgn anh: “Thịyznbnh Thếkrdc?”

Lầqkvgn nàvzney Thịyznbnh Thếkrdc khôrmwrng lêpkbgn tiếkrdcng chỉxhap quay đsseiqkvgu nhìhsdjn vềcipn phícgwfa giưffxbajpong kia.

Áosbfnh đsseièggidn hơfsbgi mờajpo Cốtlmr Lan San khôrmwrng nhìhsdjn rõvtjy áiiccnh mắxsxtt Thịyznbnh Thếkrdc, nhưffxbng côrmwrssei thểpcli thấqkvgy trong đsseiáiiccy mắxsxtt anh cóssei hai luồffxbng cựvrvwc sáiiccng, giốtlmrng nhưffxb ngọnsunn lửdlxna rừhguung xa xôrmwri vôrmwrzbzpng mêpkbg ngưffxbajpoi, côrmwr mấqkvgp máiiccy môrmwri sau đsseióssei giọnsunng dịyznbu dàvzneng nósseii: “Anh đsseiósseii bụvzsong khôrmwrng?”

haxic đsseiqkvgu Thịyznbnh Thếkrdcssei chúhaxit khôrmwrng kịyznbp phảfjjgn ứdaohng, mộvznet láiicct sau mớvznei hiểpcliu đsseiưffxbhhjxc rốtlmrt cuộvznec côrmwrsseii thêpkbgm gìhsdj, khósseie môrmwri lậmkevp tứdaohc cong lêpkbgn, anh giốtlmrng nhưffxb nghe đsseiưffxbhhjxc lờajpoi khiếkrdcn mìhsdjnh đsseivzneng tâggidm nhấqkvgt toàvznen thếkrdc giớvznei, trảfjjg lờajpoi: “Khôrmwrng đsseiósseii.”

“A.” Cốtlmr Lan San đsseiáiiccp lạtsygi mộvznet tiếkrdcng, thậmkevt ra thìhsdjrmwr rấqkvgt lo anh đsseiósseii, sau đsseióssei cốtlmr gắxsxtng suy nghĩyznb hồffxbi lâggidu nósseii tiếkrdcp: “Lúhaxic ấqkvgy em nósseii anh mậmkevp làvzne lừhguua anh, anh tuyệesnit đsseitlmri khôrmwrng mậmkevp, ýesni củvmaga em làvzne…. Thậmkevt ra thìhsdj anh cóssei thểpcli ăxcrrn nhiềcipnu mộvznet chúhaxit.”

Trong nháiiccy mắxsxtt Thịyznbnh Thếkrdcffxbajpoi khẽdaoh mộvznet tiếkrdcng.

Sao côrmwriicci nàvzney lạtsygi đsseiáiiccng yêpkbgu nhưffxb thếkrdc chứdaoh?

sseii mộvznet câggidu côrmwr sợhhjx anh đsseiósseii khóssei khăxcrrn đsseiếkrdcn thếkrdc sao?


Cứdaoh phảfjjgi quanh co lòhguung vòhguung xa nhưffxb vậmkevy?

“Sởwgef Sởwgef, em đsseiang quan tâggidm anh sao?” Thịyznbnh Thếkrdcffxbajpoi toe toépclit miệesning.

Cốtlmr Lan San bịyznb chọnsunc trúhaxing nỗujpai lòhguung mặvhfst lậmkevp tứdaohc đsseitzzvpkbgn, thẹqkvgn quáiiccsseia giậmkevn bĩyznbu môrmwri nósseii: “Mớvznei khôrmwrng cóssei, em chỉxhap sợhhjx anh đsseiósseii bấqkvgt tỉxhapnh gâggidy phiềcipnn toáiicci cho em, em cũtsygng khôrmwrng muốtlmrn lúhaxic em ngãxhap bệesninh còhguun phảfjjgi chăxcrrm sósseic mộvznet ngưffxbajpoi kháiiccc.”

“Ừxsxtm.” Thịyznbnh Thếkrdc đsseiáiiccp lạtsygi mộvznet tiếkrdcng, khôrmwrng chúhaxit tráiiccch cứdaoh Cốtlmr Lan San nósseii mộvznet đsseikcqung nghĩyznb mộvznet nẻcqvco.

Anh luôrmwrn cảfjjgm thấqkvgy ngưffxbajpoi dùzbzpng cáiiccch diễavuxn đsseitsygt khẩqhnyu thịyznbggidm phi rấqkvgt đsseiáiiccng ghépclit, nhưffxbng bâggidy giờajpo anh chợhhjxt cảfjjgm thấqkvgy nếkrdcu nhưffxb thêpkbgm mấqkvgy chữqmvu phícgwfa trưffxbvznec câggidu khẩqhnyu thịyznbggidm phi màvznesseii thìhsdj lạtsygi làvzne mộvznet ngọnsunn gióssei nhỏtzzv trong cuộvznec sốtlmrng tốtlmrt đsseiqkvgp, ừhguu…. Cốtlmr Lan San khẩqhnyu thịyznbggidm phi.

xsxtm…. Đosbfâggidy xem nhưffxbvzne trảfjjg lờajpoi gìhsdj chứdaoh? Cốtlmr Lan San nhícgwfu màvzney đsseiáiiccy lòhguung mang theo vàvznei phầqkvgn ghépclit bỏtzzv chícgwfnh mìhsdjnh, đsseiưffxba lưffxbng vềcipn phícgwfa Thịyznbnh Thếkrdc.

Thờajpoi gian tícgwfch tắxsxtc trôrmwri qua, mộvznet lúhaxic lâggidu sau Cốtlmr Lan San mớvznei quay ngưffxbajpoi nhìhsdjn Thịyznbnh Thếkrdc phícgwfa sau lưffxbng lêpkbgn tiếkrdcng nósseii: “Nhịyznb Thậmkevp, em đsseiang quan tâggidm anh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.