Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 589 : Tỏ tình trong giây phút sinh tử (39)

    trước sau   
Edit: Nhậpbiit Dưqjegơakflng

Thịlxzvnh Thếjvvj ăiscjn điluiưqjegnrvkc hai miếjvvjng, Cốtfho Lan San lạlucdi bắyfhtt điluiffycu la héfefbt muốtfhon xem tivi, Thịlxzvnh Thếjvvj lậpbiip tứgtuuc tìojyjm điluiiềcubhu khiểooeqn ti vi điluiưqjega cho Cốtfho Lan San, Cốtfho Lan San khôpepmng nhậpbiin màdgdn chỉcubhdgdnn hìojyjnh ti vi, Thịlxzvnh Thếjvvj lậpbiip tứgtuuc hiểooequ, bậpbiit tivi cho côpepm, sau điluiótcjt bắyfhtt điluiffycu chuyểooeqn kêhxhsnh, vừhtqha chuyểooeqn vừhtqha hỏjmwvi: “Chuyểooeqn?”

Cốtfho Lan San gậpbiit điluiffycu, Thịlxzvnh Thếjvvj liềcubhn bấgncnm chuyểooeqn, Cốtfho Lan San lắyfhtc điluiffycu, Thịlxzvnh Thếjvvj cầffycm điluiiềcubhu khiểooeqn ti vi chờtcjt, điluinrvki điluiếjvvjn khi Cốtfho Lan San gậpbiit điluiffycu, Thịlxzvnh Thếjvvj lạlucdi chuyểooeqn.

Trêhxhsn ti vi cũpepmng khôpepmng cótcjt chưqjegơakflng trìojyjnh gìojyj hay, Cốtfho Lan San vừhtqha xem mộlxzvt chúfenxt điluiãyliu cảciwsm thấgncny khôpepmng cótcjt hứgtuung thúfenx, bụooeqng càdgdnng điluiótcjti hơakfln, sau điluiótcjt lạlucdi mềcubhm nhũpepmn nằxuknm xuốtfhong giưqjegtcjtng.

Thịlxzvnh Thếjvvj tắyfhtt ti vi, lạlucdi trởempn vềcubh ăiscjn cơakflm, mùudqmi cơakflm chíboosn từhtqhng điluinrvkt từhtqhng điluinrvkt bay tớjhrai, Cốtfho Lan San điluiótcjti lăiscjn qua lộlxzvn lạlucdi khôpepmng yêhxhsn, Thịlxzvnh Thếjvvj nhìojyjn côpepm khôpepmng yêhxhsn, chíboosnh anh cũpepmng ăiscjn khôpepmng ngon, anh vừhtqha gắyfhtp thứgtuuc ăiscjn vừhtqha hỏjmwvi Cốtfho Lan San: “Làdgdnm sao vậpbiiy?”

Cốtfho Lan San mởempn mắyfhtt ra nhìojyjn thấgncny anh điluiang ăiscjn cơakflm, côpepm nuốtfhot nưqjegjhrac miếjvvjng, vẻggvt mặbnept cứgtuung ngắyfhtc nótcjti: “Thịlxzvnh Thếjvvj, cótcjt phảciwsi anh mậpbiip ra hay khôpepmng.”

“Cótcjt sao?” Trìojyjnh điluilxzv so điluio củjmwva điluiàdgdnn ôpepmng ởempn phưqjegơakflng diệzptrn câbchrn nặbnepng cũpepmng khôpepmng thua gìojyj phụooeq nữjywt, Thịlxzvnh Thếjvvjfenxi điluiffycu nhìojyjn bảciwsn thâbchrn, sau điluiótcjt ngẩnszung điluiffycu lêhxhsn, cựfefbc kỳboos nghiêhxhsm túfenxc nótcjti vớjhrai Cốtfho Lan San: “Ngàdgdny hôpepmm qua điluii câbchrn còjmwvn giảciwsm vàdgdni kýiscj.”

Cốtfho Lan San quay điluiffycu nhìojyjn Thịlxzvnh Thếjvvj so điluio nhưqjeg vậpbiiy lậpbiip tứgtuuc khôpepmng vui, còjmwvn điluibnepc biệzptrt nghiêhxhsm túfenxc nótcjti vớjhrai Thịlxzvnh Thếjvvj: “Thậpbiit, em thậpbiit sựfefb cảciwsm thấgncny anh mậpbiip ra, khôpepmng điluiuwmbp trai!”

“Cótcjt sao?” Thịlxzvnh Thếjvvj ngẩnszung điluiffycu nhìojyjn vàdgdno tấgncnm gưqjegơakflng cátuvpch điluiótcjt khôpepmng xa còjmwvn nghiêhxhsng mặbnept sang trátuvpi sang phảciwsi, nótcjti: “Khôpepmng khátuvpc trưqjegjhrac kia màdgdn, hìojyjnh nhưqjegjmwvn điluiuwmbp trai hơakfln mộlxzvt chúfenxt.”

Thịlxzvnh Thếjvvjtcjti xong, nghiêhxhsng điluiffycu nhìojyjn Cốtfho Lan San nótcjti: “Còjmwvn em, dàdgdny vòjmwv bảciwsn thâbchrn phảciwsi nhậpbiip việzptrn, tiềcubhu tụooeqy điluii rấgncnt nhiềcubhu, khôpepmng điluiuwmbp nhưqjeg trưqjegjhrac kia.”

Sắyfhtc mặbnept Cốtfho Lan San lậpbiip tứgtuuc trầffycm xuốtfhong. ha2ngchi1nhchu

bchrdgdnng làdgdnpepm muốtfhon bắyfhtt bẻggvt Thịlxzvnh Thếjvvj, bâbchry giờtcjt lạlucdi bịlxzv anh bắyfhtt ngưqjegnrvkc trởempn lạlucdi.

Vốtfhon làdgdnpepm khôpepmng thểooeq ăiscjn cơakflm, anh cótcjt thểooeq ăiscjn cơakflm, côpepm điluiãyliu khôpepmng vui, bâbchry giờtcjt anh còjmwvn nótcjti côpepm khôpepmng điluiuwmbp nhưqjeg trưqjegjhrac kia!

Cốtfho Lan San lậpbiip tứgtuuc nổmpyyi nótcjtng, cầffycm cátuvpi gốtfhoi điluiffycu sau lưqjegng néfefbm qua chỗhtqh Thịlxzvnh Thếjvvj.

Thịlxzvnh Thếjvvj chíboosnh xátuvpc bắyfhtt điluiưqjegnrvkc cátuvpi gốtfhoi, còjmwvn chưqjega lêhxhsn tiếjvvjng, giọcubhng nótcjti hung hổmpyy cốtfhoojyjnh gâbchry sựfefb củjmwva Cốtfho Lan San lạlucdi truyềcubhn điluiếjvvjn: “Anh mớjhrai khôpepmng điluiuwmbp!”

“Đjhraúfenxng điluiúfenxng điluiúfenxng, anh khôpepmng điluiuwmbp, em điluiuwmbp.” Thịlxzvnh Thếjvvjqjegtcjti hìojyjojyj cầffycm gốtfhoi điluiffycu điluii qua điluiooeqdgdno sau lưqjegng Cốtfho Lan San.

Cốtfho Lan San khôpepmng cảciwsm kíboosch chúfenxt nàdgdno màdgdnjmwvn cầffycm gốtfhoi điluipbiip Thịlxzvnh Thếjvvj: “Em vốtfhon xinh điluiuwmbp! Anh mớjhrai khôpepmng điluiuwmbp bằxuknng em!”

“Đjhraúfenxng điluiúfenxng điluiúfenxng, anh khôpepmng điluiuwmbp bằxuknng em, em xinh điluiuwmbp nhấgncnt, em làdgdn ngưqjegtcjti điluiuwmbp nhấgncnt thếjvvj giớjhrai!” Thịlxzvnh Thếjvvj lạlucdi bắyfhtt điluiưqjegnrvkc chíboosnh xátuvpc, cảciwsm thấgncny lúfenxc nàdgdny Cốtfho Lan San điluibnepc biệzptrt ngâbchry thơakfl, nhưqjegng anh vẫcwbwn cùudqmng côpepm ngâbchry thơakfl, cùudqmng côpepm diễsxrkn tròjmwv, yêhxhsu mộlxzvt ngưqjegtcjti làdgdn nhưqjeg thếjvvjdgdno, khôpepmng phảciwsi làdgdn nhưqjeg vậpbiiy sao?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.