Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 487 : Nhị Thập, là tôi cưỡng hôn cô ấy (7)

    trước sau   
Cửuwzfa phòbvtwng ngủfoqv khôwixpng khóbcfva, bêtmwon trong vẫwggxn hỗwboon đkikuxygan nhưrmgmodgr, anh chau màrmgmy lạnpohi, đkikui vàrmgmo, lạnpohi thấfmjry giưrmgmnttgng lớjahsn khôwixpng cóbcfv ai, anh đkikui tớjahsi ban côwixpng vàrmgm phòbvtwng thay đkikuzearodgrng khôwixpng cóbcfv ngưrmgmnttgi, trong lòbvtwng anh bỗwboong dưrmgmng cănedrng thẳjvsgng, đkikufokxnh đkikui hỏkfypi ngưrmgmnttgi giúwttlp việoravc, Cốqgnq Lan San ởdmrz đkikuâcyzju, liềcyzjn nghe trong phòbvtwng rửuwzfa tay truyềcyzjn ra tiếbvtwng nưrmgmjahsc chảnttgy.

Thịfokxnh Thếbvtw nghe đkikuưrmgmonxvc tiếbvtwng nưrmgmjahsc chảnttgy, lúwttlc nàrmgmy mớjahsi thởdmrz phàrmgmo nhẹnkjg nhõpgocm, thìcyzj ra làrmgm Cốqgnq Lan San đkikuang tắaucgm.

Suýstist nữyirda anh cho làrmgmwixp thừavwna dịfokxp ngưrmgmnttgi giúwttlp việoravc trong nhàrmgm khôwixpng chúwttl ýstis, lézxxin chạnpohy ra ngoàrmgmi.

Tránkjgi tim Thịfokxnh Thếbvtwdlmt lửuwzfng, rốqgnqt cuộxygac đkikuzneh xuốqgnqng, anh liềcyzjn giơdlmt tay lêtmwon, đkikujvsgy cửuwzfa phòbvtwng tắaucgm, nhưrmgmng lạnpohi bịfokx khóbcfva tránkjgi, Thịfokxnh Thếbvtw suy nghĩcknb mộxygat chúwttlt, liềcyzjn đkikui ra phòbvtwng ngủfoqv, trựdlmtc tiếbvtwp đkikujxaong ởdmrz lầdouau hai trêtmwon hàrmgmnh lang, chốqgnqng tay vịfokxn bằwixpng gỗwboo đkikukfyp, hưrmgmjahsng vềcyzj phíyirda ngưrmgmnttgi giúwttlp việoravc ởdmrz lầdouau dưrmgmjahsi kêtmwou to: “Mấfmjry ngưrmgmnttgi lêtmwon đkikuâcyzjy, quézxxit dọcknbn phòbvtwng ngủfoqv mộxygat chúwttlt.”

rmgm quảnttgn gia vộxygai vàrmgmng phánkjgi bốqgnqn ngưrmgmnttgi lêtmwon lầdouau, Thịfokxnh Thếbvtw đkikujxaong ởdmrz khu vựdlmtc duy nhấfmjrt hoàrmgmn hảnttgo khôwixpng hao tổsgwbn trêtmwon ban côwixpng, nhìcyzjn bốqgnqn ngưrmgmnttgi giúwttlp việoravc quézxxit dọcknbn vệorav sinh.

Thịfokxnh Thếbvtw đkikujxaong ởdmrz trêtmwon ban côwixpng, nhìcyzjn ngoàrmgmi cửuwzfa sổsgwb nhìcyzjn bầdouau trờnttgi đkikukfyp nhứjxaoc mắaucgt, trong lòbvtwng nghĩcknb, sau khi Cốqgnq Lan San tắaucgm xong ra ngoàrmgmi, anh nêtmwon nóbcfvi gìcyzj vớjahsi côwixp?

Hiệoravn tạnpohi ngưrmgmnttgi phụkfyp nữyird kia sợonxvrmgm đkikuãooje hậoxazn chếbvtwt anh, gầdouan đkikuâcyzjy tíyirdnh khíyird anh ởdmrz trưrmgmjahsc mặoekkt côwixppgocrmgmng thu lạnpohi vôwixpgkcvng tốqgnqt, nhưrmgmng màrmgm...... Thịfokxnh Thếbvtw nghĩcknb tớjahsi đkikuâcyzjy, nhìcyzjn ngưrmgmnttgi giúwttlp việoravc đkikusgwbi ga giưrmgmnttgng vỏkfyp chănedrn vàrmgmrmgm quảnttgn gia mởdmrz miệoravng, hỏkfypi mộxygat câcyzju: “Sau khi tôwixpi đkikui ra ngoàrmgmi, trong nhàrmgm vẫwggxn ổsgwbn chứjxao?”

Anh phảnttgi nghĩcknb biệoravn phánkjgp biếbvtwt trưrmgmjahsc tâcyzjm tìcyzjnh Cốqgnq Lan San tồzeari tệorav đkikuếbvtwn mứjxaoc nàrmgmo, đkikuzneh anh cóbcfv thểznehjxaong phóbcfv.

rmgm quảnttgn gia cảnttgm thấfmjry ngàrmgmi Thịfokxnh thậoxazt sựdlmtrmgm cựdlmtc kìcyzj kỳwttl quánkjgi, trưrmgmjahsc đkikuâcyzjy khôwixpng lâcyzju khôwixpng phảnttgi đkikuãooje gọcknbi đkikuiệoravn thoạnpohi vềcyzj hỏkfypi mộxygat lầdouan sao, làrmgmm sao bâcyzjy giờnttg lạnpohi hỏkfypi, bàrmgm quảnttgn gia trong lòbvtwng hồzear nghi, nhưrmgmng vẫwggxn trảnttg lờnttgi: “Ngàrmgmi Thịfokxnh, trong nhàrmgm rấfmjrt tốqgnqt.”

bcfvi xong, bàrmgm quảnttgn gia trong lòbvtwng còbvtwn yêtmwon lặoekkng bổsgwb sung thêtmwom mộxygat câcyzju, chỉuvlg cầdouan ngàrmgmi Thịfokxnh khôwixpng phánkjgt giậoxazn, trong nhàrmgmrmgmng khôwixpng chuyệoravn gìcyzj.

Thịfokxnh Thếbvtw cảnttgm thấfmjry ýstis tứjxao trong lờnttgi nóbcfvi củfoqva mìcyzjnh dưrmgmnttgng nhưrmgm quánkjg cao thâcyzjm, giốqgnqng nhưrmgmrmgm quảnttgn gia khôwixpng hiểznehu, anh liềcyzjn ho khan mộxygat cánkjgi, tíyirdnh toánkjgn đkikusgwbi thàrmgmnh tưrmgmơdlmtng đkikuqgnqi trựdlmtc tiếbvtwp, đkikuzearng thờnttgi giọcknbng đkikuiệoravu cũodgrng cóbcfv chúwttlt lúwttlng túwttlng: “Tôwixpi chỉuvlg......”

Ba chữyird “Cốqgnq Lan San” trong miệoravng Thịfokxnh Thếbvtwbvtwn chưrmgma nóbcfvi ra, bấfmjrt chợonxvt nghe đkikuưrmgmonxvc mộxygat ngưrmgmnttgi giúwttlp việoravc nhỏkfyp giọcknbng hézxxit lêtmwon mộxygat câcyzju: “Mánkjgu!”

“Mánkjgu gìcyzj?” Bàrmgm quảnttgn gia giọcknbng đkikuiệoravu hơdlmti tránkjgch cứjxao ngưrmgmnttgi hầdouau kia.

Ngưrmgmnttgi giúwttlp việoravc trưrmgmjahsc mặoekkt sắaucgc khôwixpng đkikuưrmgmonxvc tốqgnqt lắaucgm, cầdouam trong tay mộxygat mảnttgnh gốqgnqm sứjxao, chỉuvlgrmgmo trêtmwon mặoekkt thảnttgm nóbcfvi: “Bàrmgm xem, nơdlmti nàrmgmy đkikucyzju làrmgmnkjgu.”

rmgm quảnttgn gia buôwixpng việoravc trong tay xuốqgnqng, đkikui tớjahsi, liếbvtwc mắaucgt mộxygat cánkjgi, vẻukey mặoekkt cũodgrng biếbvtwn sắaucgc trởdmrztmwon nặoekkng nềcyzj: “Thậoxazt làrmgmbcfvnkjgu, tạnpohi sao lạnpohi cóbcfvnkjgu ởdmrz đkikuâcyzjy!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.