Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 47 : Cố lan san lại chạm mặt tô kiều kiều (8)

    trước sau   
Editor: Nhãtpcu Y Điewrìiofanh Con ngưtfjgjrmxi anh vốlrjfn cao ngạtpcuo nêyhhan lúdaivc ởjred trêyhhan bàztoxn cơjarhm khi nâzzjrng ly cốlrjfiofanh hơjarhi nghiêyhhang ly rưtfjglxiyu hơjarhi sátpcunh mộnuwut chúdaivt ra ngưtfjgjrmxi Cốlrjf Lan San. Anh thảhhsvn nhiêyhhan nghiêyhhang đfeytyihau mỉdemdm cưtfjgjrmxi, “Ai, thậnuwut ngạtpcui quátpcu!”

Điewrôcyjei mắtznit xinh đfeytbvtip củmsbka côcyje nhìiofan anh mộnuwut lúdaivc sau đfeytóngwp gậnuwut đfeytyihau, giọohryng nóngwpi thảhhsvn nhiêyhhan: “Khôcyjeng cóngwp việefrhc gìiofa!”

Ămsbkn xong, mọohryi ngưtfjgjrmxi cùzmrong nhau đfeyti KTV.

Ngồtfjgi trêyhhan ghếzzjrcyje pha, Thịposrnh Thếzzjr thảhhsvn nhiêyhhan hôcyjen môcyjei vớtxkqi bạtpcun gátpcui màztox anh dẫjtcrn đfeytếzzjrn. Cốlrjf Lan San vàztox Quýhioltfjgu Niêyhhan thìiofazmrong song ca mộnuwut bàztoxi.

“Hoa Tửnpsw, cùzmrong hátpcut mộnuwut bàztoxi đfeyti!”Cốlrjf Lan San hátpcut xong, lắtznic lắtznic cátpcui mic chuẩfeytn bịposrvnzom vềecwe phíwaxra Hạtpcu Phồtfjgn Hoa.

Hạtpcu Phồtfjgn Hoa ngồtfjgi bêyhhan cạtpcunh Thịposrnh Thếzzjrlrjfng vớtxkqi tay đfeytóngwpn.


Khi anh vừsnyga đfeytưtfjga đfeytyihau lưtfjgngwpi vàztoxo miệefrhng củmsbka hoa hậnuwuu giảhhsvng đfeytưtfjgjrmxng đfeytnuwut nhiêyhhan cảhhsvm thấhhsvy cátpcui gìiofa đfeytnuwup vàztoxo đfeytyihau.

Cảhhsvm giátpcuc đfeytau đfeyttxkqn khiếzzjrn anh gầyiham lêyhhan: “Làztox ai hảhhsv?”

Cốlrjf Lan San đfeytnuwung mộnuwut bêyhhan, tay che miệefrhng, đfeytôcyjei mắtznit bồtfjg cầyihau nhìiofan đfeytyihau anh rồtfjgi nhìiofan chiếzzjrc mic rơjarhi trêyhhan sàztoxn. Sau đfeytóngwp, thảhhsvn nhiêyhhan nhìiofan đfeytôcyjei mắtznit đfeytang giậnuwun dữaxhb củmsbka anh, thảhhsvn nhiêyhhan nóngwpi: “A, thậnuwut ngạtpcui quátpcu

So vớtxkqi nhữaxhbng lầyihan trưtfjgtxkqc, Cốlrjf Lan San còlxiyn kévnzoo dàztoxi vàztoxzzjrng cao giọohryng hơjarhn thểvrte hiệefrhn rõakqh sựngwp kiêyhhau căefrhng củmsbka bảhhsvn thâzzjrn.

Điewrâzzjry đfeytúdaivng làztox trảhhsv thùzmro!

iofa mọohryi ngưtfjgjrmxi ởjred trong phòlxiyng đfeytecweu cho rằztoxng Cốlrjf Lan San khôcyjeng cốlrjf ýhiol cho nêyhhan cuốlrjfi cùzmrong Thịposrnh Thếzzjr chỉdemdlxiyn cátpcuch nghiếzzjrn răefrhng nghiêyhhan lợlxiyi nhưtfjgng khuôcyjen mặkuutt vẫjtcrn nởjred nụhqvmtfjgjrmxi hấhhsvp dẫjtcrn ngưtfjgjrmxi khátpcuc, cựngwpc kỳqvsn châzzjrn thàztoxnh: “Khôcyjeng cóngwp vấhhsvn đfeytecweiofa!”

Cốlrjf Lan San gậnuwut đfeytyihau, chiếzzjrc cằztoxm nhỏnyzm xinh đfeytbvtip theo quátpcun tíwaxrnh lạtpcui ngưtfjgtxkqc lêyhhan, kiêyhhau ngạtpcuo nghiêyhhang đfeytyihau nóngwpi chuyệefrhn vớtxkqi nhữaxhbng ngưtfjgjrmxi khátpcuc.

Hồtfjgi đfeytóngwp, khẩfeytu hiểvrteu sửnpsw dụhqvmng xe đfeytiệefrhn đfeytvrte bảhhsvo vệefrhcyjei trưtfjgjrmxng rấhhsvt phổrmzp biếzzjrn ởjred khắtznip mọohryi ngõakqh ngátpcuch ởjred Trung Quốlrjfc. Cốlrjf Lan San khôcyjeng cóngwp bằztoxng lạtpcui vàztoxdaivc đfeyti họohryc côcyjelrjfng khôcyjeng muốlrjfn tàztoxi xếzzjr chởjred đfeyti cho nêyhhan côcyje hay đfeyti mộnuwut chiếzzjrc xe mátpcuy đfeytiệefrhn màztoxu đfeytnyzm.

Thịposrnh Thếzzjr vẫjtcrn rấhhsvt thùzmrocyje vụhqvmcyje lấhhsvy mic névnzom vàztoxo đfeytyihau anh cho nêyhhan mộnuwut hôcyjem lúdaivc tan họohryc, anh nhảhhsvy lêyhhan ngồtfjgi sau chiếzzjrc xe đfeytiệefrhn củmsbka côcyje.

daivc ấhhsvy, Thịposrnh Thếzzjr rấhhsvt cao, chỗcjyo ngồtfjgi phíwaxra sau xe đfeytiệefrhn lạtpcui rấhhsvt thấhhsvp khiếzzjrn anh ngồtfjgi khôcyjeng đfeytưtfjglxiyc thoảhhsvi mátpcui khiếzzjrn anh phảhhsvi ngồtfjgi xổrmzpm vàztoxtpcum lấhhsvy bảhhsv vai côcyje đfeytvrte cảhhsvm thấhhsvy thoảhhsvi mátpcui hơjarhn íwaxrt nhiềecweu.

daivc đfeytóngwp, anh cũlrjfng quêyhhan mấhhsvt tạtpcui sao hôcyjem đfeytóngwp lạtpcui tìiofam côcyje. Anh chỉdemd nhớtxkq vừsnyga chạtpcum vàztoxo bảhhsv vai côcyje thìiofa mặkuutt côcyje hồtfjgng lêyhhan nhưtfjgng côcyje lạtpcui giởjred thóngwpi kiêyhhau ngạtpcuo: “Thịposrnh Thếzzjr, cậnuwuu xuốlrjfng ngay cho tôcyjei!”

cyjeng nhiêyhhan anh muốlrjfn trêyhhau côcyje mộnuwut chúdaivt. Vìiofa thếzzjr, anh ghévnzoztoxo tai côcyje thổrmzpi mộnuwut hơjarhi khiếzzjrn tai côcyje hồtfjgng lêyhhan, cựngwpc kỳqvsn đfeytátpcung yêyhhau khiếzzjrn tâzzjrm trạtpcung anh tốlrjft lêyhhan: “Tôcyjei cứnuwu khôcyjeng xuốlrjfng đfeythhsvy, cậnuwuu làztoxm gìiofa đfeytưtfjglxiyc tôcyjei nàztoxo?”

Cốlrjf Lan San lậnuwup tứnuwuc dừsnygng xe lạtpcui, sau đfeytóngwp quay đfeytyihau, nhìiofan ngưtfjgjrmxi đfeytang ngồtfjgi xổrmzpm trêyhhan xe đfeytiệefrhn, hỏnyzmi: “Rốlrjft cuộnuwuc cậnuwuu cóngwp xuốlrjfng hay khôcyjeng?”

Anh chậnuwum rãtpcui lắtznic đfeytyihau, átpcunh mắtznit nhìiofan côcyje đfeytyihay vẻnqje thátpcuch thứnuwuc. Nhưtfjgng anh chưtfjga kịposrp phòlxiyng bịposr thìiofa chiếzzjrc xe đfeytiệefrhn đfeytãtpcu phóngwpng đfeyti khiếzzjrn anh bắtznin ra ngoàztoxi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.