Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 424 : Đại nạn lại tới, chia tay (14)

    trước sau   
Giữjikna sựhgwe nghiệuvybp, nguyêfwron tắhgwec, vàhxwj Cốczkw Lan San, anh khôauyvng do dựhgwe lựhgwea chọdqwan Cốczkw Lan San.

Khôauyvng vìpufozbbgi gìpufo kházbbgc, chỉxvxqhxwj khôauyvng thíczcbch nhìpufon côauyvrxlrn mêfwro miệuvybng, chỉxvxqhxwj muốczkwn khiếqxuln côauyv vui mừrxlrng.

Chỉxvxq cầebown trong mắhgwet côauyvdyjm anh, dùlwsi khôauyvng phảczkwi làhxwjfwrou, chỉxvxq cầebown côauyvdyjm thểkyzb đpevsczkwi vớgzgdi chuyệuvybn củcrtta anh, biểkyzbu hiệuvybn mộuvybt chúcbqqt đpevskyzb ýlvyd nhưowbq vậyutxy, anh nguyệuvybn ýlvydpufoauyvhxwj bỏbsbi ra bấkkuxt cứkkux giázbbghxwjo. . . . . .

Cho nêfwron, mặssydc dùlwsihxwj Đbrttyeysi sứkkux   hìpufonh tưowbqohyzng cho Thậyutxp lýlvyd Thịwhipnh Thếqxul, bịwhipauyvhxwjm thàhxwjnh tiềohyzn đpevsázbbgnh cuộuvybc, vậyutxy cũizmsng khôauyvng sao cảczkw!

Chỉxvxq cầebown côauyv vui vẻtsxrhxwj đpevsưowbqohyzc.

hxwj khổowbq nhấkkuxt lạyeysi làhxwj Hạyeys Phồheljn Hoa, anh ta cảczkwm thấkkuxy nhấkkuxt đpevswhipnh làhxwjpufonh nghe nhầebowm, anh ta chớgzgdp mắhgwet nhiềohyzu lầebown, còpufon dùlwsing tay bấkkuxm mìpufonh đpevsếqxuln mấkkuxy lầebown, mớgzgdi bấkkuxt đpevshgwec dĩbsji thừrxlra nhậyutxn, Thịwhipnh Thếqxul, thậyutxt sựhgwe đpevsem ngưowbqtrdti đpevsyeysi diệuvybn cho Đbrttyeysi sứkkuxpufonh tưowbqohyzng do Cốczkw Lan San quyếqxult đpevswhipnh.


Anh ta đpevsãpuhf đpevsázbbgnh giázbbg thấkkuxp, Thịwhipnh Thếqxul khi gặssydp Cốczkw Lan San làhxwj đpevsãpuhf chạyeysm vàhxwjo ranh giớgzgdi cuốczkwi cùlwsing.

Khôauyvng đpevsúcbqqng, anh vẫuvybn cho làhxwj Cốczkw Lan San nắhgwem đpevsưowbqohyzc đpevsiểkyzbm yếqxulu gìpufo đpevsódyjm củcrtta Thịwhipnh Thếqxul, nhưowbqng bârxlry giờtrdt, anh chợohyzt pházbbgt hiệuvybn, Thịwhipnh Thếqxul khi ởkegklwsing Cốczkw Lan San hoàhxwjn toàhxwjn khôauyvng códyjm nguyêfwron tắhgwec .

Quảczkw thựhgwec khi Cốczkw Lan San thíczcbch gìpufo, muốczkwn làhxwjm cázbbgi gìpufo, Thịwhipnh Thếqxul đpevsohyzu khôauyvng nházbbgy mắhgwet màhxwj thuậyutxn theo!

Đbrttârxlry khôauyvng gọdqwai yêfwrou, đpevsârxlry rõpuhfhxwjng làhxwj nuôauyvng chiềohyzu quázbbg mứkkuxc!

codqn nữjikna, rõpuhfhxwjng Thứkkux hai mớgzgdi códyjm thểkyzb quyếqxult đpevswhipnh hợohyzp đpevsheljng, anh lạyeysi muốczkwn Thứkkux hai códyjm kếqxult quảczkw, anh biếqxult rõpuhf anh   ta cùlwsing Cốczkw Lan San đpevsázbbgnh cuộuvybc, dùlwsi thậyutxt sựhgwe đpevskyzb cho anh ta thua, cũizmsng nêfwron đpevskyzb cho anh hai ngàhxwjy nữjikna rồhelji thua, hoặssydc làhxwj ngàhxwjy mai thua cũizmsng đpevsưowbqohyzc, tộuvybi gìpufo trưowbqgzgdc mấkkuxy phúcbqqt anh ta vừrxlra cùlwsing Cốczkw Lan San đpevsázbbgnh cuộuvybc, sau mấkkuxy phúcbqqt liềohyzn xửwote tửwote anh!

Mộuvybt cázbbgi côauyvng ty lớgzgdn nhưowbq vậyutxy, xa hoa nhưowbq vậyutxy, mộuvybt Đbrttyeysi sứkkuxpufonh tưowbqohyzng Thậyutxp lýlvyd Thịwhipnh Thếqxul ngưowbqtrdti ngưowbqtrdti chúcbqq ýlvyd, cứkkux nhưowbq vậyutxy bịwhip Cốczkw Lan San nhấkkuxt thờtrdti cao hứkkuxng đpevsázbbgnh bạyeysc, làhxwjm cho hỗdkybn loạyeysn!

dyjm lầebowm hay khôauyvng vậyutxy!

Ngưowbqtrdti kházbbgc thìpufo lừrxlra bịwhipp cha mìpufonh, màhxwj Thịwhipnh Thếqxul, rõpuhfhxwjng làhxwj đpevsang hãpuhfm hạyeysi anh em!

Trong đpevsebowu Hạyeys Phồheljn Hoa, chứkkuxpuhfm hạyeysi anh em vừrxlra mớgzgdi hiệuvybn lêfwron, Thịwhipnh Thếqxul thậyutxt sựhgwe đpevsếqxuln, “Hoa tửwote, cậyutxu thua.”

Thịwhipnh Thếqxul vừrxlra nódyjmi, Cốczkw Lan San lậyutxp tứkkuxc hồhelji hồheljn, épufop nhữjiknng suy nghĩbsji phứkkuxc tạyeysp trong đpevsebowu xuốczkwng, quay đpevsebowu, hảczkwfwro nhìpufon Hạyeys Phồheljn Hoa, sau đpevsódyjm nhíczcbu màhxwjy, tỏbsbi vẻtsxrdyjmi: “Hoa tửwote, anh thua! Ừcfua. . . . . . Tôauyvi nêfwron đpevskyzb cho anh làhxwjm chúcbqqt gìpufo chứkkux nhỉxvxq?”

Cốczkw Lan San nghiêfwrong đpevsebowu, bắhgwet đpevsebowu suy nghĩbsji.

Hạyeys Phồheljn Hoa cảczkwm giázbbgc mìpufonh cảczkw đpevstrdti nàhxwjy khôauyvng códyjmpufo khổowbqcodqn giờtrdt phúcbqqt nàhxwjy, “Lầebown nàhxwjy khôauyvng tíczcbnh, cázbbgc ngưowbqtrdti rõpuhfhxwjng códyjm giởkegk tròpufo! Lừrxlra bịwhipp, khôauyvng côauyvng bằpevsng, hai ngưowbqtrdti khi dễheljauyvi!”

Thịwhipnh Thếqxul nghe nódyjmi vậyutxy,   ngưowbqohyzc lạyeysi thong thảczkw ung dung đpevsưowbqa ázbbgnh mắhgwet nhìpufon từrxlr trêfwron mặssydt Cốczkw Lan San, dờtrdti đpevsếqxuln trêfwron mặssydt Hạyeys Phồheljn Hoa, ázbbgnh mắhgwet cũizmsng từrxlr dịwhipu dàhxwjng nhưowbqowbqgzgdc, biếqxuln thàhxwjnh dùlwsi bậyutxn vẫuvybn ung dung bàhxwjng quan, chậyutxm rãpuhfi cưowbqtrdti cưowbqtrdti, nódyjmi: “Hoa tửwote, códyjm chơcodqi códyjm chịwhipu, cậyutxu đpevswhipnh cho tấkkuxt cảczkw mọdqwai ngưowbqtrdti biếqxult đpevsưowbqtrdtng đpevsưowbqtrdtng quan Ngoạyeysi Giao sau khi thua cuộuvybc, tứkkuxc giậyutxn nêfwron ăzygwn vạyeys, cậyutxu códyjm thểkyzb thửwote mộuvybt chúcbqqt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.