Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 424 : Đại nạn lại tới, chia tay (14)

    trước sau   
Giữfdjba sựvzss nghiệnklbp, nguyêubfon tắpnlfc, vàxvrv Cốilmj Lan San, anh khôhbcgng do dựvzss lựvzssa chọdvenn Cốilmj Lan San.

Khôhbcgng vìreebetyoi gìreeb kháetyoc, chỉecdsxvrv khôhbcgng thíunlxch nhìreebn côhbcgzczcn mêubfo miệnklbng, chỉecdsxvrv muốilmjn khiếdvenn côhbcg vui mừpvohng.

Chỉecds cầwlawn trong mắpnlft côhbcgimto anh, dùdqil khôhbcgng phảpbddi làxvrvubfou, chỉecds cầwlawn côhbcgimto thểqaxl đmqhdilmji vớwfpvi chuyệnklbn củfykla anh, biểqaxlu hiệnklbn mộoyldt chúnqipt đmqhdqaxl ývstc nhưjvds vậlbiny, anh nguyệnklbn ývstcreebhbcgxvrv bỏzczc ra bấsoekt cứlbin giáetyoxvrvo. . . . . .

Cho nêubfon, mặvorac dùdqilxvrv Đpovxlbini sứlbin   hìreebnh tưjvdshoanng cho Thậlbinp lývstc Thịczsdnh Thếdven, bịczsdhbcgxvrvm thàxvrvnh tiềpvohn đmqhdáetyonh cuộoyldc, vậlbiny cũhbcgng khôhbcgng sao cảpbdd!

Chỉecds cầwlawn côhbcg vui vẻnzxpxvrv đmqhdưjvdshoanc.

xvrv khổpzim nhấsoekt lạlbini làxvrv Hạlbin Phồcrnun Hoa, anh ta cảpbddm thấsoeky nhấsoekt đmqhdczsdnh làxvrvreebnh nghe nhầwlawm, anh ta chớwfpvp mắpnlft nhiềpvohu lầwlawn, còpkton dùdqilng tay bấsoekm mìreebnh đmqhdếdvenn mấsoeky lầwlawn, mớwfpvi bấsoekt đmqhdpnlfc dĩitig thừpvoha nhậlbinn, Thịczsdnh Thếdven, thậlbint sựvzss đmqhdem ngưjvdsmgyhi đmqhdlbini diệnklbn cho Đpovxlbini sứlbinreebnh tưjvdshoanng do Cốilmj Lan San quyếdvent đmqhdczsdnh.


Anh ta đmqhdãoyld đmqhdáetyonh giáetyo thấsoekp, Thịczsdnh Thếdven khi gặvorap Cốilmj Lan San làxvrv đmqhdãoyld chạlbinm vàxvrvo ranh giớwfpvi cuốilmji cùdqilng.

Khôhbcgng đmqhdúnqipng, anh vẫlrqcn cho làxvrv Cốilmj Lan San nắpnlfm đmqhdưjvdshoanc đmqhdiểqaxlm yếdvenu gìreeb đmqhdóimto củfykla Thịczsdnh Thếdven, nhưjvdsng bâzczcy giờmgyh, anh chợhoant pháetyot hiệnklbn, Thịczsdnh Thếdven khi ởcurqdqilng Cốilmj Lan San hoàxvrvn toàxvrvn khôhbcgng cóimto nguyêubfon tắpnlfc .

Quảpbdd thựvzssc khi Cốilmj Lan San thíunlxch gìreeb, muốilmjn làxvrvm cáetyoi gìreeb, Thịczsdnh Thếdven đmqhdpvohu khôhbcgng nháetyoy mắpnlft màxvrv thuậlbinn theo!

Đpovxâzczcy khôhbcgng gọdveni yêubfou, đmqhdâzczcy rõerktxvrvng làxvrv nuôhbcgng chiềpvohu quáetyo mứlbinc!

itign nữfdjba, rõerktxvrvng Thứlbin hai mớwfpvi cóimto thểqaxl quyếdvent đmqhdczsdnh hợhoanp đmqhdcrnung, anh lạlbini muốilmjn Thứlbin hai cóimto kếdvent quảpbdd, anh biếdvent rõerkt anh   ta cùdqilng Cốilmj Lan San đmqhdáetyonh cuộoyldc, dùdqil thậlbint sựvzss đmqhdqaxl cho anh ta thua, cũhbcgng nêubfon đmqhdqaxl cho anh hai ngàxvrvy nữfdjba rồcrnui thua, hoặvorac làxvrv ngàxvrvy mai thua cũhbcgng đmqhdưjvdshoanc, tộoyldi gìreeb trưjvdswfpvc mấsoeky phúnqipt anh ta vừpvoha cùdqilng Cốilmj Lan San đmqhdáetyonh cuộoyldc, sau mấsoeky phúnqipt liềpvohn xửwmzc tửwmzc anh!

Mộoyldt cáetyoi côhbcgng ty lớwfpvn nhưjvds vậlbiny, xa hoa nhưjvds vậlbiny, mộoyldt Đpovxlbini sứlbinreebnh tưjvdshoanng Thậlbinp lývstc Thịczsdnh Thếdven ngưjvdsmgyhi ngưjvdsmgyhi chúnqip ývstc, cứlbin nhưjvds vậlbiny bịczsd Cốilmj Lan San nhấsoekt thờmgyhi cao hứlbinng đmqhdáetyonh bạlbinc, làxvrvm cho hỗiljcn loạlbinn!

imto lầwlawm hay khôhbcgng vậlbiny!

Ngưjvdsmgyhi kháetyoc thìreeb lừpvoha bịczsdp cha mìreebnh, màxvrv Thịczsdnh Thếdven, rõerktxvrvng làxvrv đmqhdang hãoyldm hạlbini anh em!

Trong đmqhdwlawu Hạlbin Phồcrnun Hoa, chứlbinoyldm hạlbini anh em vừpvoha mớwfpvi hiệnklbn lêubfon, Thịczsdnh Thếdven thậlbint sựvzss đmqhdếdvenn, “Hoa tửwmzc, cậlbinu thua.”

Thịczsdnh Thếdven vừpvoha nóimtoi, Cốilmj Lan San lậlbinp tứlbinc hồcrnui hồcrnun, édhfzp nhữfdjbng suy nghĩitig phứlbinc tạlbinp trong đmqhdwlawu xuốilmjng, quay đmqhdwlawu, hảpbddubfo nhìreebn Hạlbin Phồcrnun Hoa, sau đmqhdóimto nhíunlxu màxvrvy, tỏzczc vẻnzxpimtoi: “Hoa tửwmzc, anh thua! Ừthbh. . . . . . Tôhbcgi nêubfon đmqhdqaxl cho anh làxvrvm chúnqipt gìreeb chứlbin nhỉecds?”

Cốilmj Lan San nghiêubfong đmqhdwlawu, bắpnlft đmqhdwlawu suy nghĩitig.

Hạlbin Phồcrnun Hoa cảpbddm giáetyoc mìreebnh cảpbdd đmqhdmgyhi nàxvrvy khôhbcgng cóimtoreeb khổpzimitign giờmgyh phúnqipt nàxvrvy, “Lầwlawn nàxvrvy khôhbcgng tíunlxnh, cáetyoc ngưjvdsmgyhi rõerktxvrvng cóimto giởcurq tròpkto! Lừpvoha bịczsdp, khôhbcgng côhbcgng bằlunwng, hai ngưjvdsmgyhi khi dễnrivhbcgi!”

Thịczsdnh Thếdven nghe nóimtoi vậlbiny,   ngưjvdshoanc lạlbini thong thảpbdd ung dung đmqhdưjvdsa áetyonh mắpnlft nhìreebn từpvoh trêubfon mặvorat Cốilmj Lan San, dờmgyhi đmqhdếdvenn trêubfon mặvorat Hạlbin Phồcrnun Hoa, áetyonh mắpnlft cũhbcgng từpvoh dịczsdu dàxvrvng nhưjvdsjvdswfpvc, biếdvenn thàxvrvnh dùdqil bậlbinn vẫlrqcn ung dung bàxvrvng quan, chậlbinm rãoyldi cưjvdsmgyhi cưjvdsmgyhi, nóimtoi: “Hoa tửwmzc, cóimto chơitigi cóimto chịczsdu, cậlbinu đmqhdczsdnh cho tấsoekt cảpbdd mọdveni ngưjvdsmgyhi biếdvent đmqhdưjvdsmgyhng đmqhdưjvdsmgyhng quan Ngoạlbini Giao sau khi thua cuộoyldc, tứlbinc giậlbinn nêubfon ăuxeen vạlbin, cậlbinu cóimto thểqaxl thửwmzc mộoyldt chúnqipt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.