Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 421 : Đại nạn lại tới. chia tay (11)

    trước sau   
Cho nêohltn, Cốfiww Lan San bĩoonwu môtasfi, đomrvem tưubmo liệrswcu củzjuoa Tôtasf Kiềirtdu Kiềirtdu đomrvjqkwt sang mộqpyet bêohltn, tiếuuyep tụeeisc liếuuyec nhìhjnln nhữomrvng ảyswlnh còegcyn lạaadmi.

Hạaadm Phồzdkwn Hoa cầvtwkm ảyswlnh củzjuoa Tôtasf Kiềirtdu Kiềirtdu lêohltn, nóaadmi: “Thậgtlot ra thìhjnl lậgtlot tớvdbxi lậgtlot lui tôtasfi vẫocwwn thấkuocy côtasfsetyy làsetym hìhjnlnh tưubmoeeisng làsety tốfiwwt nhấkuoct, hơgfthn nữomrva đomrvãubnqsetym đomrvaadmi sứcmschjnlnh tưubmoeeisng củzjuoa Thậgtlop Lýxdnc Thịpmhenh Thếuuyegfthn hai năuuyem rồzdkwi, e rằmnkxng lầvtwkn nàsetyy côtasf ta sẽnpdy vẫocwwn đomrvyswlm đomrvưubmoơgfthng.”

“Thậgtlot sao?” Cốfiww Lan San tùvpmdy tiềirtdn lậgtlot đomrvi lậgtlot lạaadmi sấkuocp ảyswlnh, sau đomrvóaadmoonwt ra mộqpyet tấkuocm, quay đomrvvtwku nhìhjnln vềirtd phíacbra Hạaadm Phồzdkwng Hoa nóaadmi: “Tôtasfi cảyswlm thấkuocy côtasf ta khôtasfng đomrvưubmoeeisc nữomrva đomrvâemrku, ngưubmoeeisc lạaadmi ngưubmoaijwi nàsetyy tưubmoơgfthng đomrvfiwwi cóaadm hi vọubmong.”

Hạaadm Phồzdkwn Hoa nhìhjnln lưubmovdbxt qua tấkuocm ảyswlnh Cốfiww Lan San vừpmhea rúoonwt ra, sau đomrvóaadmubmoaijwi: “Lan San, côtasf đomrvpmheng nóaadmi giỡvdbxn, côtasfsetyy tuyệrswct đomrvfiwwi khôtasfng thểewiz đomrvưubmoeeisc, làsety mộqpyet minh tinh mớvdbxi, hiệrswcn tạaadmi khôtasfng cóaadm danh tiếuuyeng gìhjnl, tạaadmi sao cóaadm thểewiz đomrvem ảyswlnh tràsety trộqpyen vàsetyo mộqpyet trong nhữomrvng tấkuocm ảyswlnh tạaadmi đomrvâemrky, khôtasfng cầvtwkn nghĩoonwyqkcng biếuuyet nhấkuoct đomrvpmhenh làsetyvpmdng quan hệrswc.”

“Nhưubmong dung mạaadmo củzjuoa côtasfkuocy rấkuoct đomrveeisp nha!” Cốfiww Lan San nóaadmi thậgtlot, côtasf lựnoeaa chọubmon nữomrv minh tinh nàsetyy vìhjnltasf ta cóaadm diệrswcn mạaadmo rấkuoct xuấkuoct chúoonwng, rấkuoct ổjqkwn so vớvdbxi Tôtasf Kiềirtdu Kiềirtdu.

“Cáxqgqi chúoonwng ta cầvtwkn chíacbrnh làsety sựnoea nổjqkwi tiếuuyeng vàsety sứcmscc cuốfiwwn húoonwt, đomrveeisp mắohxmt làsetyxqgqi rắohxmm gìhjnl! Ngưubmoaijwi đomrvaadmi diệrswcn, ngưubmoaijwi đomrvaadmi diệrswcn làsety chúoonwng ta kiếuuyem tiềirtdn từpmhe minh tinh, chúoonwng ta dùvpmdng danh tiếuuyeng củzjuoa họubmo, côtasfxqgqi nàsetyy làsety minh tinh nhưubmong mộqpyet chúoonwt danh tiếuuyeng cũyqkcng khôtasfng cóaadm, tôtasfi khẳvbbzng đomrvpmhenh sẽnpdy khôtasfng đomrvưubmoeeisc chọubmon.” Hạaadm Phồzdkwn Hoa đomrvjqkwc biệrswct khẳvbbzng đomrvpmhenh nóaadmi.

“Khôtasfng phảyswli ngưubmoaijwi đomrvaadmi diệrswcn làsety Đgsnuaadmi sứcmschjnlnh tưubmoeeisng sao, đomrvaadmi sứcmschjnlnh tưubmoeeisng nhấkuoct đomrvpmhenh phảyswli đomrveeisp mắohxmt!” Cốfiww Lan San tứcmscc giậgtlon phảyswln báxqgqc, “Tôtasf Kiềirtdu Kiềirtdu cũyqkcng làsety đomrvaadmi sứcmschjnlnh tưubmoeeisng đomrvưubmoeeisc hai năuuyem rồzdkwi, thẩnpdym mĩoonw củzjuoa tấkuoct cảyswl mọubmoi ngưubmoaijwi đomrvirtdu đomrvãubnq mệrswct mỏgsnui rồzdkwi!”

“Nhưubmong côtasf đomrvpmheng quêohltn, tháxqgqng trưubmovdbxc ca khúoonwc mớvdbxi nhấkuoct củzjuoa Tôtasf Kiềirtdu Kiềirtdu báxqgqn đomrvưubmoeeisc rấkuoct nhiềirtdu, danh tiếuuyeng đomrvang lêohltn rừpmheng rựnoeac, bao nhiêohltu quảyswlng cáxqgqo mấkuocy chụeeisc triệrswcu xin côtasf ta chụeeisp ảyswlnh côtasf ta đomrvirtdu khôtasfng nhậgtlon!”

“Vậgtloy thìhjnl sao?” Cốfiww Lan San nghe Hạaadm Phồzdkwn Hoa thổjqkwi phồzdkwng Tôtasf Kiềirtdu Kiềirtdu nhưubmo vậgtloy, thìhjnl mộqpyet tầvtwkng lửxdnca trong lòegcyng côtasf bốfiwwc lêohltn, “Tôtasfi chíacbrnh làsety cảyswlm thấkuocy Tôtasf Kiềirtdu Kiềirtdu khôtasfng đomrvưubmoeeisc chọubmon, tôtasfi chíacbrnh làsety cảyswlm thấkuocy nữomrv minh tinh nàsetyy cóaadm thểewiz đomrvưubmoeeisc chọubmon!”

“Chớvdbxaadmaadmi đomrvùvpmda, Lan San, côtasfaadm tin hay khôtasfng thìhjnlvpmdy côtasf, lầvtwkn nàsetyy chíacbrn mưubmoơgfthi phầvtwkn trăuuyem Tôtasf Kiềirtdu Kiềirtdu cóaadm khảyswluuyeng trúoonwng tuyểewizn.”

“Khôtasfng thểewizsetyo!” Cốfiww Lan San khinh thưubmoaijwng quay đomrvvtwku đomrvi, dùvpmdaadm thếuuyesetyo côtasf đomrvirtdu khôtasfng đomrvewiz cho Tôtasf Kiềirtdu Kiềirtdu làsetym đomrvaadmi sứcmschjnlnh tưubmoeeisng củzjuoa Thậgtlop Lýxdnc Thịpmhenh Thếuuye, nhấkuoct thờaijwi quay đomrvvtwku lạaadmi, nhìhjnln chằmnkxm chằmnkxm Hạaadm Phồzdkwn Hoa, hỏgsnui: “Anh dáxqgqm cùvpmdng tôtasfi đomrváxqgqnh cuộqpyec mộqpyet lầvtwkn khôtasfng?”

“Đgsnuáxqgqnh cuộqpyec thìhjnl đomrváxqgqnh cuộqpyec!” Hạaadm Phồzdkwn Hoa suy nghĩoonw mộqpyet chúoonwt, Thịpmhenh Thếuuyeubmong chiềirtdu Cốfiww Lan San nhưubmong cũyqkcng khôtasfng thểewiz cầvtwkm Thậgtlop Lýxdnc Thịpmhenh Thếuuye ra cưubmoaijwi đomrvùvpmda đomrvưubmoeeisc, cáxqgqi ngưubmoaijwi nàsetyy từpmhe trưubmovdbxc đomrvếuuyen giờaijw đomrvirtdu côtasfng tưubmo phâemrkn minh, cho nêohltn anh khôtasfng sợeeis chúoonwt nàsetyo mởhjnl miệrswcng, “Nếuuyeu nhưubmosetytasf Kiềirtdu Kiềirtdu, tôtasfi bảyswlo côtasfsetym gìhjnl, côtasf phảyswli làsetym cáxqgqi đomrvkuocy, nếuuyeu nhưubmo chọubmon minh tinh côtasf chọubmon nàsetyy, côtasf muốfiwwn tôtasfi làsetym cáxqgqi gìhjnltasfi sẽnpdysetym cáxqgqi đomrvóaadm, nếuuyeu nhưubmosety ngưubmoaijwi kháxqgqc thìhjnl coi nhưubmosetyegcya, nhưubmo thếuuyesetyo?”

“Đgsnuưubmoeeisc!” Cốfiww Lan San khôtasfng chầvtwkn chờaijw chúoonwt nàsetyo đomrvãubnqyqkcng Hạaadm Phồzdkwn Hoa đomrvpmhenh ra kếuuyet cụeeisc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.