Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 421 : Đại nạn lại tới. chia tay (11)

    trước sau   
Cho nêvbccn, Cốqmwr Lan San bĩvqofu môfcrci, đkrixem tưkmqw liệepjzu củgjhra Tôfcrc Kiềyvfwu Kiềyvfwu đkrixsqqtt sang mộrlmbt bêvbccn, tiếqkjfp tụrlmbc liếqkjfc nhìicjvn nhữjjhyng ảnsxenh còosion lạaochi.

Hạaoch Phồjegen Hoa cầgjhrm ảnsxenh củgjhra Tôfcrc Kiềyvfwu Kiềyvfwu lêvbccn, nóoufii: “Thậxlbkt ra thìicjv lậxlbkt tớrevhi lậxlbkt lui tôfcrci vẫtaedn thấearjy côfcrcjjhyy làjjhym hìicjvnh tưkmqwoghqng làjjhy tốqmwrt nhấearjt, hơdzgtn nữjjhya đkrixãflkmjjhym đkrixaochi sứndecicjvnh tưkmqwoghqng củgjhra Thậxlbkp Lýjjhy Thịbgzpnh Thếqkjfdzgtn hai nătaedm rồjegei, e rằcxepng lầgjhrn nàjjhyy côfcrc ta sẽepjz vẫtaedn đkrixnsxem đkrixưkmqwơdzgtng.”

“Thậxlbkt sao?” Cốqmwr Lan San tùqmwry tiềyvfwn lậxlbkt đkrixi lậxlbkt lạaochi sấearjp ảnsxenh, sau đkrixóoufiflkmt ra mộrlmbt tấearjm, quay đkrixgjhru nhìicjvn vềyvfw phíxfuda Hạaoch Phồjegeng Hoa nóoufii: “Tôfcrci cảnsxem thấearjy côfcrc ta khôfcrcng đkrixưkmqwoghqc nữjjhya đkrixârqypu, ngưkmqwoghqc lạaochi ngưkmqwstkzi nàjjhyy tưkmqwơdzgtng đkrixqmwri cóoufi hi vọqkjfng.”

Hạaoch Phồjegen Hoa nhìicjvn lưkmqwrevht qua tấearjm ảnsxenh Cốqmwr Lan San vừnidsa rúflkmt ra, sau đkrixóoufikmqwstkzi: “Lan San, côfcrc đkrixnidsng nóoufii giỡyvfwn, côfcrcjjhyy tuyệepjzt đkrixqmwri khôfcrcng thểqutb đkrixưkmqwoghqc, làjjhy mộrlmbt minh tinh mớrevhi, hiệepjzn tạaochi khôfcrcng cóoufi danh tiếqkjfng gìicjv, tạaochi sao cóoufi thểqutb đkrixem ảnsxenh tràjjhy trộrlmbn vàjjhyo mộrlmbt trong nhữjjhyng tấearjm ảnsxenh tạaochi đkrixârqypy, khôfcrcng cầgjhrn nghĩvqoflzldng biếqkjft nhấearjt đkrixbgzpnh làjjhyqmwrng quan hệepjz.”

“Nhưkmqwng dung mạaocho củgjhra côfcrcearjy rấearjt đkrixepjzp nha!” Cốqmwr Lan San nóoufii thậxlbkt, côfcrc lựwvjda chọqkjfn nữjjhy minh tinh nàjjhyy vìicjvfcrc ta cóoufi diệepjzn mạaocho rấearjt xuấearjt chúflkmng, rấearjt ổmwkkn so vớrevhi Tôfcrc Kiềyvfwu Kiềyvfwu.

“Cándeci chúflkmng ta cầgjhrn chíxfudnh làjjhy sựwvjd nổmwkki tiếqkjfng vàjjhy sứndecc cuốqmwrn húflkmt, đkrixepjzp mắdzgtt làjjhyndeci rắdzgtm gìicjv! Ngưkmqwstkzi đkrixaochi diệepjzn, ngưkmqwstkzi đkrixaochi diệepjzn làjjhy chúflkmng ta kiếqkjfm tiềyvfwn từnids minh tinh, chúflkmng ta dùqmwrng danh tiếqkjfng củgjhra họqkjf, côfcrcndeci nàjjhyy làjjhy minh tinh nhưkmqwng mộrlmbt chúflkmt danh tiếqkjfng cũlzldng khôfcrcng cóoufi, tôfcrci khẳlzldng đkrixbgzpnh sẽepjz khôfcrcng đkrixưkmqwoghqc chọqkjfn.” Hạaoch Phồjegen Hoa đkrixsqqtc biệepjzt khẳlzldng đkrixbgzpnh nóoufii.

“Khôfcrcng phảnsxei ngưkmqwstkzi đkrixaochi diệepjzn làjjhy Đawzuaochi sứndecicjvnh tưkmqwoghqng sao, đkrixaochi sứndecicjvnh tưkmqwoghqng nhấearjt đkrixbgzpnh phảnsxei đkrixepjzp mắdzgtt!” Cốqmwr Lan San tứndecc giậxlbkn phảnsxen bándecc, “Tôfcrc Kiềyvfwu Kiềyvfwu cũlzldng làjjhy đkrixaochi sứndecicjvnh tưkmqwoghqng đkrixưkmqwoghqc hai nătaedm rồjegei, thẩflkmm mĩvqof củgjhra tấearjt cảnsxe mọqkjfi ngưkmqwstkzi đkrixyvfwu đkrixãflkm mệepjzt mỏwvjdi rồjegei!”

“Nhưkmqwng côfcrc đkrixnidsng quêvbccn, thándecng trưkmqwrevhc ca khúflkmc mớrevhi nhấearjt củgjhra Tôfcrc Kiềyvfwu Kiềyvfwu bándecn đkrixưkmqwoghqc rấearjt nhiềyvfwu, danh tiếqkjfng đkrixang lêvbccn rừnidsng rựwvjdc, bao nhiêvbccu quảnsxeng cándeco mấearjy chụrlmbc triệepjzu xin côfcrc ta chụrlmbp ảnsxenh côfcrc ta đkrixyvfwu khôfcrcng nhậxlbkn!”

“Vậxlbky thìicjv sao?” Cốqmwr Lan San nghe Hạaoch Phồjegen Hoa thổmwkki phồjegeng Tôfcrc Kiềyvfwu Kiềyvfwu nhưkmqw vậxlbky, thìicjv mộrlmbt tầgjhrng lửearja trong lòosiong côfcrc bốqmwrc lêvbccn, “Tôfcrci chíxfudnh làjjhy cảnsxem thấearjy Tôfcrc Kiềyvfwu Kiềyvfwu khôfcrcng đkrixưkmqwoghqc chọqkjfn, tôfcrci chíxfudnh làjjhy cảnsxem thấearjy nữjjhy minh tinh nàjjhyy cóoufi thểqutb đkrixưkmqwoghqc chọqkjfn!”

“Chớrevhoufioufii đkrixùqmwra, Lan San, côfcrcoufi tin hay khôfcrcng thìicjvqmwry côfcrc, lầgjhrn nàjjhyy chíxfudn mưkmqwơdzgti phầgjhrn trătaedm Tôfcrc Kiềyvfwu Kiềyvfwu cóoufi khảnsxetaedng trúflkmng tuyểqutbn.”

“Khôfcrcng thểqutbjjhyo!” Cốqmwr Lan San khinh thưkmqwstkzng quay đkrixgjhru đkrixi, dùqmwroufi thếqkjfjjhyo côfcrc đkrixyvfwu khôfcrcng đkrixqutb cho Tôfcrc Kiềyvfwu Kiềyvfwu làjjhym đkrixaochi sứndecicjvnh tưkmqwoghqng củgjhra Thậxlbkp Lýjjhy Thịbgzpnh Thếqkjf, nhấearjt thờstkzi quay đkrixgjhru lạaochi, nhìicjvn chằcxepm chằcxepm Hạaoch Phồjegen Hoa, hỏwvjdi: “Anh dándecm cùqmwrng tôfcrci đkrixándecnh cuộrlmbc mộrlmbt lầgjhrn khôfcrcng?”

“Đawzuándecnh cuộrlmbc thìicjv đkrixándecnh cuộrlmbc!” Hạaoch Phồjegen Hoa suy nghĩvqof mộrlmbt chúflkmt, Thịbgzpnh Thếqkjfkmqwng chiềyvfwu Cốqmwr Lan San nhưkmqwng cũlzldng khôfcrcng thểqutb cầgjhrm Thậxlbkp Lýjjhy Thịbgzpnh Thếqkjf ra cưkmqwstkzi đkrixùqmwra đkrixưkmqwoghqc, cándeci ngưkmqwstkzi nàjjhyy từnids trưkmqwrevhc đkrixếqkjfn giờstkz đkrixyvfwu côfcrcng tưkmqw phârqypn minh, cho nêvbccn anh khôfcrcng sợoghq chúflkmt nàjjhyo mởnids miệepjzng, “Nếqkjfu nhưkmqwjjhyfcrc Kiềyvfwu Kiềyvfwu, tôfcrci bảnsxeo côfcrcjjhym gìicjv, côfcrc phảnsxei làjjhym cándeci đkrixearjy, nếqkjfu nhưkmqw chọqkjfn minh tinh côfcrc chọqkjfn nàjjhyy, côfcrc muốqmwrn tôfcrci làjjhym cándeci gìicjvfcrci sẽepjzjjhym cándeci đkrixóoufi, nếqkjfu nhưkmqwjjhy ngưkmqwstkzi khándecc thìicjv coi nhưkmqwjjhyosioa, nhưkmqw thếqkjfjjhyo?”

“Đawzuưkmqwoghqc!” Cốqmwr Lan San khôfcrcng chầgjhrn chờstkz chúflkmt nàjjhyo đkrixãflkmlzldng Hạaoch Phồjegen Hoa đkrixbgzpnh ra kếqkjft cụrlmbc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.