Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 390 : Bí mật của một người (10)

    trước sau   
Edit: Ngọgglbc Hâxdsxn

Áekhinh mắpczjt Thịkmrknh Thếbpmx nhìnvdnn chằcgdum chằcgdum Cốnvdn Lan San, hồpboii lâxdsxu sau mớawbji nóuapqi ngắpczjn gọgglbn: “Khôqqtwng cóuapq.”

Nhưpicing, anh lạuldgi cưpiciawbji mộczzmt Đtzrgôqqtwng Phưpiciơezgsng Bấttmmt Bạuldgi làdkjmm vợkylt.

Cốnvdn Lan San nghiêqqtwng đlnnouiweu cưpicibpmxi, giốnvdnng nhưpici đlnnoang cưpicibpmxi anh cũcnrnng giốnvdnng nhưpici đlnnoang xem kịkmrkch vui: “Thìnvdn ra trêqqtwn thếbpmx giớawbji nàdkjmy, còsvian cóuapq ngưpicibpmxi Nhịkmrk Thậwmesp khôqqtwng tìnvdnm đlnnoưpicikyltc.”

Đtzrgnvdni vớawbji lờbpmxi nóuapqi ẩlvzdn giấttmmu sựziez châxdsxm chọgglbc củwpfna Cốnvdn Lan San, Thịkmrknh Thếbpmx tuyệzajkt đlnnonvdni khôqqtwng buồpboin bựziezc.

Cốnvdn Lan San cầuiwem lon bia trong tay uốnvdnng cạuldgn, sau đlnnoóuapq hai tay chốnvdnng cằcgdum nhìnvdnn Thịkmrknh Thếbpmx, nóuapqi: “Nhịkmrk Thậwmesp, thậwmest ra thìnvdnqqtwi biếbpmxt thờbpmxi gian anh kếbpmxt giao bạuldgn gájnkqi ngắpczjn nhấttmmt làdkjm bao lâxdsxu.”

“Làdkjmm sao côqqtw biếbpmxt?” Thịkmrknh Thếbpmx nghiêqqtwng đlnnouiweu liếbpmxc mắpczjt nhìnvdnn Cốnvdn Lan San, mặjzakt màdkjmy côqqtw cong nhưpici mộczzmt bứexkwc vẽbtlf, anh nhìnvdnn trájnkqi tim đlnnowmesp rộczzmn lêqqtwn: “Hoa Tửuldguapqi vớawbji côqqtw? Hay làdkjmpiciu Niêqqtwn nóuapqi vớawbji côqqtw?”

“Đtzrgwapsu khôqqtwng đlnnoúdkjmng!” Cốnvdn Lan San lắpczjc đlnnouiweu vẻylia mặjzakt đlnnopczjc ýbtrbuapqi: “Làdkjmdkjmc anh Thàdkjmnh Trìnvdnuapqi vớawbji chịkmrkqqtwi, tôqqtwi léyczin nghe thấttmmy!”

Thịkmrknh Thếbpmxpicibpmxi: “Xem ra nhữtzrgng chuyệzajkn khốnvdnn kiếbpmxp củwpfna tôqqtwi, tấttmmt cảezgs mọgglbi ngưpicibpmxi xem nhưpici giảezgsi tríguwp đlnnopczjuapqi!”

“Nhịkmrk Thậwmesp, tôqqtwi vẫedpfn rấttmmt tòsviasvia, tạuldgi sao anh kếbpmxt giao ngưpicibpmxi kia mớawbji chỉlqmn mộczzmt giờbpmx liềwapsn chia tay?” Cốnvdn Lan San nhájnkqy mắpczjt hỏyczii.

Thịkmrknh Thếbpmx suy nghĩrzmy mộczzmt chúdkjmt, nhớawbj tớawbji chuyệzajkn hoang đlnnoưpicibpmxng lúdkjmc mìnvdnnh còsvian trẻyliapicibpmxi nhẹtzrguapqi: “Mộczzmt giờbpmx trưpiciawbjc tôqqtwi vàdkjmqqtw ta xájnkqc nhậwmesn quan hệzajk bạuldgn trai bạuldgn gájnkqi, mộczzmt giờbpmx sau khi tôqqtwi quen côqqtw ta, lúdkjmc côqqtw ta xuốnvdnng lầuiweu mặjzakc chiếbpmxc vájnkqy màdkjmu tôqqtwi ghéyczit nhấttmmt, tôqqtwi cảezgsm thấttmmy rấttmmt khóuapq coi nêqqtwn liềwapsn xoay ngưpicibpmxi lêqqtwn xe rờbpmxi đlnnoi.”

“Nhịkmrk Thậwmesp, anh đlnnoúdkjmng làdkjm bạuldgc tìnvdnnh bạuldgc nghĩrzmya!” Cốnvdn Lan San nghe xong nởlnno nụyniopicibpmxi, côqqtwdkjmc nàdkjmy say thậwmest sựziezuapq chúdkjmt khôqqtwng phâxdsxn biệzajkt rõfota đlnnoôqqtwng tâxdsxy nam bắpczjc, cũcnrnng khôqqtwng phâxdsxn biệzajkt rõfota đlnnoâxdsxy làdkjm thờbpmxi gian nàdkjmo. Mộczzmt hồpboii thìnvdn cảezgsm thấttmmy bâxdsxy giờbpmxnvdnnh nhưpicinvdnnh vàdkjm Nhịkmrk Thậwmesp đlnnoang ởlnno quájnkq khứexkw, mộczzmt hồpboii thìnvdn lạuldgi mơezgs hồpboi biếbpmxt đlnnoâxdsxy làdkjm hiệzajkn tạuldgi, côqqtw vừdjyya chốnvdnng cằcgdum vừdjyya nhìnvdnn Thịkmrknh Thếbpmx, nóuapqi: “Sớawbjm muộczzmn gìnvdncnrnng cóuapq mộczzmt ngàdkjmy anh sẽbtlf gặjzakp ngưpicibpmxi phụynio nữtzrg, giúdkjmp nhữtzrgng ngưpicibpmxi phụynio nữtzrg từdjyyng bịkmrk anh bắpczjt nạuldgt bájnkqo thùfota!”

“Đtzrgãxvqv gặjzakp đlnnoưpicikyltc.” Thịkmrknh Thếbpmx nghĩrzmy khôqqtwng muốnvdnn trảezgs lờbpmxi đlnnoãxvqv gặjzakp đlnnoưpicikyltc, rốnvdnt cuộczzmc anh cũcnrnng hiểpczju, đlnnoãxvqv từdjyyng vui sưpiciawbjng giễwmesu cợkyltt lờbpmxi củwpfna anh ta, Nhịkmrk Thậwmesp, bâxdsxy giờbpmx cậwmesu ăakuon chơezgsi đlnnoàdkjmng đlnnoiếbpmxm đlnnoi, cho làdkjmnvdnnh rấttmmt phóuapqng khoájnkqng. Đtzrgkylti đlnnoếbpmxn cóuapq mộczzmt ngàdkjmy sớawbjm muộczzmn gìnvdncnrnng cóuapq mộczzmt ngưpicibpmxi phụynio nữtzrg ngưpicikyltc cậwmesu đlnnoếbpmxn chếbpmxt đlnnoi sốnvdnng lạuldgi, đlnnopczj cho cậwmesu nếbpmxm thửuldgjnkqi gìnvdn gọgglbi làdkjmpici vịkmrk bịkmrk ngưpicikyltc!

“Gặjzakp đlnnoưpicikyltc, làdkjm ai vậwmesy?” Cốnvdn Lan San uốnvdnng mộczzmt ngụyniom bia, cảezgsm thấttmmy phong cảezgsnh trưpiciawbjc mặjzakt cóuapq chúdkjmt mơezgs hồpboi, đlnnouiweu côqqtwezgsi nghiêqqtwng qua dòsvia hỏyczii.

Thịkmrknh Thếbpmx nhìnvdnn ra côqqtw uốnvdnng nhiềwapsu rồpboii cưpicibpmxi khôqqtwng đlnnoájnkqp, dờbpmxi đlnnowapsdkjmi: “Côqqtw uốnvdnng nhiềwapsu quájnkq.”

“Tôqqtwi mớawbji khôqqtwng cóuapq!” Ngưpicibpmxi uốnvdnng nhiềwapsu cũcnrnng khôqqtwng nóuapqi mìnvdnnh uốnvdnng nhiềwapsu quájnkq, Cốnvdn Lan San quệzajkt miệzajkng lắpczjc đlnnouiweu, bộczzm dạuldgng thểpczj hiệzajkn mìnvdnnh khôqqtwng uốnvdnng nhiềwapsu, cầuiwem bia róuapqt mộczzmt mạuldgch: “Khôqqtwng tin anh đlnnojzakt câxdsxu hỏyczii cho tôqqtwi đlnnoi, cájnkqi gìnvdnqqtwi cũcnrnng nhớawbj!”

“Thậwmest sao?” Thịkmrknh Thếbpmx nghĩrzmy rấttmmt íguwpt khi côqqtw buôqqtwng thảezgsdkjmn quấttmmy nhưpici thếbpmxdkjmy trưpiciawbjc mặjzakt anh, cuốnvdni cùfotang tuâxdsxn theo ýbtrb tứexkw củwpfna côqqtwpicibpmxi híguwpp mắpczjt nóuapqi: “Vậwmesy còsvian côqqtw? Ngưpicibpmxi yêqqtwu mốnvdni tìnvdnnh đlnnouiweu, cóuapq hay khôqqtwng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.