Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 388 : Bí mật của một người (8)

    trước sau   
Edit: Ngọxrpwc Hâcsqkn

Cốkdlh Lan San khôalknng tin nhìxzyyn Thịdodunh Thếvafv mộvfbtt cálhfwi.

Thịdodunh Thếvafv uốkdlhng mộvfbtt ngụeehom rưcsqkomrju lạscgni thàwmkxnh thậzmtct trảomwg lờxrvbi, nhưcsqkng lúbmyyc nàwmkxy đpprgálhfwp khiếvafvn ngưcsqkxrvbi nghe cảomwgm thấwmkxy anh quálhfw tựeswlvxufu mìxzyynh: “Mặkdvoc dùxabx khôalknng nhớobat ra hìxzyynh dạscgnng cụeeho thểdzmcalkn ta thếvafvwmkxo nhưcsqkng tôalkni cảomwgm thấwmkxy dálhfwng dấwmkxp côalkn ta chắtmknc cũobatng khôalknng tệtmkn lắtmknm… Bạscgnn gálhfwi tôalkni, hìxzyynh nhưcsqk chẳeehong cóhbcelhfwng dấwmkxp xấwmkxu, ngưcsqkxrvbi kếvafvt giao đpprgfcabu làwmkx mỹhyot nữpxwfwmkxng đpprgqaczu.”

Cốkdlh Lan San làwmkxm ra vẻskos muốkdlhn nôalknn, khuôalknn mặkdvot nhỏvpsp nhắtmknn ửqqkxng hồdyftng nhìxzyyn Thịdodunh Thếvafv, vẻskos mặkdvot cảomwgm thálhfwn nóhbcei: “Nhịdodu Thậzmtcp, tôalkni thậzmtct đpprgúbmyyng làwmkx cảomwgm thấwmkxy thưcsqkơqaczng tâcsqkm đpprgau lòkpwfng thay mấwmkxy ngưcsqkxrvbi bạscgnn gálhfwi kia củpxwfa anh, anh thậzmtcm chídwdh ngay cảomwg bộvfbt dạscgnng lớobatn lêvxufn củpxwfa ngưcsqkxrvbi ta ra sao cũobatng khôalknng nhớobatlwpf!”

hbcei tớobati đpprgâcsqky Cốkdlh Lan San hấwmkxt cằhhifm liếvafvc mắtmknt nhìxzyyn Thịdodunh Thếvafv hỏvpspi: ‘Vậzmtcy anh còkpwfn nhớobatlwpf ngưcsqkxrvbi yêvxufu mốkdlhi tìxzyynh đpprgqaczu khôalknng? Mọxrpwi ngưcsqkxrvbi đpprgfcabu nóhbcei mốkdlhi tìxzyynh đpprgqaczu sẽnfvo khắtmknc sâcsqku vàwmkxo trong trídwdh nhớobat!”

“Tìxzyynh yêvxufu đpprgqaczu ưcsqk?” Thịdodunh Thếvafv thậzmtct sựeswlhbce chúbmyyt khôalknng phâcsqkn biệtmknt rõlwpfwmkxng lắtmknm, bạscgnn gálhfwi mốkdlhi tìxzyynh đpprgqaczu rốkdlht cuộvfbtc cóhbcedwdhnh làwmkx ngưcsqkxrvbi yêvxufu mốkdlhi tìxzyynh đpprgqaczu khôalknng nữpxwfa. Nếvafvu nhưcsqkhbcei châcsqkn châcsqkn chídwdhnh chídwdhnh yêvxufu thìxzyy anh cảomwgm thấwmkxy Cốkdlh Lan San mớobati đpprgúbmyyng làwmkx mốkdlhi tìxzyynh đpprgqaczu, nhưcsqkng anh hiểdzmcu đpprgưcsqkomrjc côalkn hỏvpspi khôalknng phảomwgi làwmkxalknwmkxwmkx thờxrvbi gian khi anh còkpwfn tuổxabxi trẻskos khinh cuồdyftng khôalknng biếvafvt yêvxufu, lăumdfng nhăumdfng làwmkxm loạscgnn côalknlhfwi kia, anh hídwdhp mắtmknt suy nghĩlftf mộvfbtt chúbmyyt trảomwg lờxrvbi: “Làwmkx ngưcsqkxrvbi con gálhfwi.”

“Phốkdlhc.” Cốkdlh Lan San lậzmtcp tứyoxrc phun bia mìxzyynh uốkdlhng ra ngoàwmkxi, côalknobatng họxrpwc bộvfbtlhfwng củpxwfa anh hídwdhp mắtmknt hung hăumdfng nhìxzyyn chằhhifm chằhhifm Thịdodunh Thếvafvhbcei: “Nhịdodu Thậzmtcp, chẳeehong lẽnfvo anh từxrvbng kếvafvt giao vớobati bạscgnn trai sao?”

Thịdodunh Thếvafvcsqkxrvbi: “Đpprgiềfcabu nàwmkxy thìxzyy khôalknng cóhbce… Khi đpprgóhbcealkni đpprgang mêvxuf Tiểdzmcu Long Nữpxwf, hơqaczn nữpxwfa mộvfbtt thâcsqkn álhfwo trắtmknng tóhbcec đpprgen cho nêvxufn liềfcabn thídwdhch chếvafvt đpprgi đpprgưcsqkomrjc, ngàwmkxy hôalknm sau vừxrvba vặkdvon gặkdvop mộvfbtt côalknlhfwi ởtnyh trong trưcsqkxrvbng mặkdvoc mộvfbtt chiếvafvc quầqaczn màwmkxu trắtmknng tóhbcec dàwmkxi đpprgen nhálhfwnh rũobat xuốkdlhng cảomwgm giálhfwc đpprgkdvoc biếvafvt giốkdlhng Tiểdzmcu Long Nũobat. Dálhfwng dấwmkxp nhìxzyyn cũobatng đpprgưcsqkomrjc, mắtmknt to lôalknng mi dàwmkxi, chớobatp chớobatp nhưcsqk mộvfbtt con búbmyyp bêvxuf cho nêvxufn liềfcabn viếvafvt mộvfbtt bứyoxrc thưcsqkxzyynh cho côalkn ta.”

“Thưcsqkxzyynh? Anh còkpwfn viếvafvt thưcsqkxzyynh? Thậzmtct làwmkx khóhbcehbce thểdzmccsqktnyhng tưcsqkomrjng đpprgưcsqkomrjc anh màwmkx lạscgni làwmkxm chuyệtmknn nàwmkxy!” Côalkn Lan San cảomwgm thấwmkxy vôalknxabxng kinh ngạscgnc, cho tớobati bâcsqky giờxrvbalkn rấwmkxt ídwdht hỏvpspi tìxzyynh sửqqkx củpxwfa Thịdodunh Thếvafv, cứyoxr cảomwgm thấwmkxy chuyệtmknn viếvafvt thưcsqkxzyynh nàwmkxy sẽnfvo khôalknng xảomwgy ra trêvxufn ngưcsqkxrvbi Thịdodunh Thếvafv mớobati đpprgúbmyyng.

Thịdodunh Thếvafvhbcei: “Đpprgúbmyyng vậzmtcy đpprgóhbce, nhưcsqkng đpprgxrvbng quêvxufn tôalkni cũobatng trảomwgi qua tuổxabxi trẻskos nhưcsqk vậzmtcy.”

Cốkdlh Lan San mởtnyh to mắtmknt nhìxzyyn Thịdodunh Thếvafv, lạscgni càwmkxng tòkpwfkpwf tiếvafvp tụeehoc chấwmkxt vấwmkxn nóhbcei: “Vậzmtcy trêvxufn thưcsqkxzyynh anh viếvafvt cóhbce nộvfbti dung gìxzyy vậzmtcy? Anh đpprgưcsqka cho côalknuobp kia nhưcsqk thếvafvwmkxo? Cóhbce đpprgvpsp mặkdvot hay khôalknng? Cóhbce hồdyfti hộvfbtp hay khôalknng?”

Thịdodunh Thếvafv bịdodu Cốkdlh Lan San hỏvpspi nhữpxwfng vấwmkxn đpprgfcabwmkxy, hỏvpspi tớobati mứyoxrc cóhbce chúbmyyt dởtnyh khóhbcec dởtnyhcsqkxrvbi, anh lắtmknc đpprgqaczu nóhbcei: “Khôalknng cóhbce. Lúbmyyc ấwmkxy chídwdhnh làwmkx thờxrvbi gian tựeswl họxrpwc buổxabxi tốkdlhi, tôalkni vàwmkx Hoa Tửqqkxkpwfn cóhbcecsqku Niêvxufn đpprgyoxrng trưcsqkobatc cửqqkxa phòkpwfng họxrpwc chặkdvon côalkn ta lạscgni, đpprgưcsqka cho côalkn ta mộvfbtt tờxrvb giấwmkxy phídwdha trêvxufn cóhbce viếvafvt sốkdlh đpprgiệtmknn thoạscgni củpxwfa tôalkni, sau đpprgóhbcehbcei vớobati côalkn ta, bạscgnn xem rồdyfti làwmkxm đpprgi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.