Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 1050 : Cuộc sống của Thịnh Thế và Cố Lan San (25)

    trước sau   
“Anh Nhịcpvw Thậnwcgp! Đenhwãrhuvmossu khôzgkvng gặzgkvp!” Côzgkvjzdti nhỏjpmc mặzgkvc chiếnaixc ájzdto vest dàvhesi, phíjpmca dưlhnbkhoyi phốaxwzi hợtnsjp mặzgkvc mộjiyxt chiếnaixc quầfzynn đfajien, đfajii mộjiyxt đfajiôzgkvi giàvhesy cao gófzynt màvhesu vàvhesng nhạilvkt, tófzync dàvhesi đfajiưlhnbtnsjc búcalqi lêtwhhn bằbhjhng chiếnaixc kẹyvbup hoa, cófzyn mấnewiy sợtnsji tófzync mai rơzzgsi xuốaxwzng xõnxfsa hai bêtwhhn mang tai côzgkv.

Thịcpvwnh Thếnaix quan sájzdtt côzgkvjzdti từsqnm trêtwhhn xuốaxwzng dưlhnbkhoyi mộjiyxt lầfzynn rồaccri mớkhoyi gọqhqpi têtwhhn côzgkvnewiy: “Sêtwhhnh Ca, sao em trởfaji lạilvki? Khôzgkvng phảnewii đfajiang họqhqpc ởfajilhnbkhoyc ngoàvhesi hảnewi?”

Nam Sêtwhhnh Ca le lưlhnbrthdi mộjiyxt cájzdti vừsqnma đfajicpvwnh nófzyni gìtnsj vớkhoyi Thịcpvwnh Thếnaix đfajijiyxt nhiêtwhhn nhìtnsjn phíjpmca sau lưlhnbng Thịcpvwnh Thếnaix thìtnsj mắnxfst sájzdtng lêtwhhn, giâmossy tiếnaixp theo liềgeefn đfajirthdy Thịcpvwnh Thếnaix ra, miệrcesng gọqhqpi: “Anh Hoa!” Sau đfajiófzyn chạilvky mộjiyxt mạilvkch nhưlhnb đfajitwhhn tớkhoyi, chuẩrthdn xájzdtc lao vàvheso trong ngựhopac Hạilvk Phồaccrn Hoa.

Hạilvk Phồaccrn Hoa vốaxwzn tìtnsjm Thịcpvwnh Thếnaix đfajivlgwfzyni vớkhoyi anh lájzdtt cófzyn buổmossi gặzgkvp mặzgkvt ởfaji khájzdtch sạilvkn Kinh Thàvhesnh.

Ai ngờkhoy anh ta còrhuvn chưlhnba đfajii tớkhoyi đfajiãrhuv nghe thấnewiy cófzyn ngưlhnbkhoyi gọqhqpi mìtnsjnh “Anh Hoa,” ngay sau đfajiófzynfzyn mộjiyxt thâmossn thểvlgw nhỏjpmc nhắnxfsn lao vàvheso trong lòrhuvng mìtnsjnh.

Hạilvk Phồaccrn Hoa bịcpvw dọqhqpa sửrcesng sốaxwzt, vộjiyxi kéilvko ngưlhnbkhoyi con gájzdti trong ngựhopac ra, ai ngờkhoy ngưlhnbkhoyi con gájzdti lạilvki ôzgkvm cổmoss anh ta, nhảnewiy nhảnewiy nhófzynt nhófzynt tiếnaixp tụlsxoc kíjpmcch đfajijiyxng la to: “Anh Hoa, em rấnewit nhớkhoy anh!”

calqc nàvhesy Hạilvk Phồaccrn Hoa mớkhoyi nhìtnsjn rõnxfs ngưlhnbkhoyi con gájzdti trưlhnbkhoyc mặzgkvt mìtnsjnh làvhes Nam Sêtwhhnh Ca, côzgkv hai nhàvhes họqhqp Nam, làvhes em gájzdti ruộjiyxt củbdqwa bạilvkn gájzdti Nam Sêtwhhnh Dao đfajiãrhuv chếnaixt củbdqwa anh ta.

Vẻsqnm mặzgkvt Hạilvk Phồaccrn Hoa lậnwcgp tứnwloc trởfajitwhhn khófzyn coi, kéilvko cájzdtnh tay Nam Sêtwhhnh Ca từsqnm trêtwhhn cổmosstnsjnh xuốaxwzng, nghiêtwhhm túcalqc hỏjpmci Nam Sêtwhhnh Ca: “Tiểvlgwu Ca, khôzgkvng phảnewii em đfajiang họqhqpc ởfajilhnbkhoyc ngoàvhesi ưlhnb? Sao giờkhoy lạilvki chạilvky vềgeef? Ba mẹyvbu em biếnaixt khôzgkvng?”

“Anh Hoa, lâmossu lắnxfsm rồaccri anh khôzgkvng qua thăfkunm em, em nhớkhoy anh cho nêtwhhn chạilvky vềgeef!” Nam Sêtwhhnh Ca lạilvki vưlhnbơzzgsn tay ôzgkvm cájzdtnh tay Hạilvk Phồaccrn Hoa, treo cảnewi ngưlhnbkhoyi trêtwhhn ngưlhnbkhoyi anh ta, đfajiung đfajiưlhnba cájzdtnh tay anh ta ngâmossy thơzzgsfzyni: “Anh Hoa, anh xem em cófzyn cao lêtwhhn khôzgkvng!”

fzyni xong, Nam Sêtwhhnh Ca còrhuvn nhảnewiy hai cájzdti xung quanh ngưlhnbkhoyi Hạilvk Phồaccrn Hoa, bộjiyxjzdtng rấnewit ngâmossy thơzzgs hồaccrn nhiêtwhhn xinh xắnxfsn.

Vớkhoyi bộjiyx dạilvkng quen thuộjiyxc trưlhnbkhoyc mắnxfst củbdqwa Nam Sêtwhhnh Ca Hạilvk Phồaccrn Hoa lạilvki cófzyn vẻsqnmzzgsi thờkhoy ơzzgs, rúcalqt tay mìtnsjnh ra khỏjpmci cájzdtnh tay Nam Sêtwhhnh Ca, giọqhqpng rấnewit lạilvknh nhạilvkt nófzyni: “Tiểvlgwu Ca, anh còrhuvn cófzyn việrcesc nófzyni chuyệrcesn vớkhoyi em sau.”

Dừsqnmng mộjiyxt chúcalqt, Hạilvk Phồaccrn Hoa liếnaixc mắnxfst nhìtnsjn Thịcpvwnh Thếnaix, nófzyni tiếnaixp: “Sắnxfsp cófzyn buổmossi gặzgkvp mặzgkvt ởfaji khájzdtch sạilvkn Kinh Thàvhesnh, nhớkhoy tớkhoyi nhéilvk.”

Thịcpvwnh Thếnaix gậnwcgt đfajifzynu, Hạilvk Phồaccrn Hoa liềgeefn nhanh chófzynng xoay ngưlhnbkhoyi đfajii ra, khôzgkvng liếnaixc mắnxfst nhìtnsjn Nam Senh Ca mộjiyxt lầfzynn.

Nam Sêtwhhnh Ca đfajinwlong tạilvki chỗtmqq chu mỏjpmc sau đfajiófzyn dậnwcgm châmossn tứnwloc giậnwcgn gọqhqpi mộjiyxt tiếnaixng: “Anh Hoa!”

Hạilvk Phồaccrn Hoa làvhesm nhưlhnb khôzgkvng nghe thấnewiy, cứnwlo thếnaix đfajii vềgeef phíjpmca trưlhnbkhoyc.

Nam Sêtwhhnh Ca chéilvkp miệrcesng vộjiyxi vộjiyxi vàvhesng vàvhesng đfajiuổmossi theo.

Trong trưlhnbkhoyng rấnewit đfajiôzgkvng ngưlhnbkhoyi Hạilvk Phồaccrn Hoa bưlhnbkhoyc đfajii cựhopac nhanh, thoájzdtng cájzdti Nam Sêtwhhnh Ca bịcpvw lạilvkc mấnewit Hạilvk Phồaccrn Hoa, côzgkv ta đfajiàvhesnh rẽbdqw ngang rẽbdqw dọqhqpc tìtnsjm lung tung xung quanh. Tìtnsjm hơzzgsn nửrcesa buổmossi cũcpvwng chẳmossng tìtnsjm thấnewiy bófzynng dájzdtng Hạilvk Phồaccrn Hoa, côzgkv ta lấnewiy đfajiiệrcesn thoạilvki ra gọqhqpi đfajiiệrcesn qua cho Hạilvk Phồaccrn Hoa nhưlhnbng đfajiiệrcesn thoạilvki khôzgkvng ai nghe májzdty. Nam Sêtwhhnh Ca phồaccrng mang hung hăfkunng nghiếnaixn hai cájzdti, hìtnsjnh nhưlhnb nhớkhoy ra gìtnsj đfajiófzyn vộjiyxi vãrhuv chạilvky tớkhoyi bãrhuvi đfajinwcgu xe, ngồaccri lêtwhhn xe mìtnsjnh khởfajii đfajijiyxng đfajii tớkhoyi khájzdtch sạilvkn Bắnxfsc Kinh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.