Đích Trưởng Nữ

Chương 170-2 : Triệu Khả Phong thay đổi (2)

    trước sau   
Nghe Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn nófdtwi trong mắxkcft Triệhyxru Khảpvib Phong lófdtwe lêaklzn mộxkcft tia mừwrzqng rỡzacb. Hắxkcfn làfwcum nhiềnovhu việhyxrc nhưyvnc vậuikny, vìsldn muốrekzn cófdtw thểugqy bảpvibo vệhyxr di nưyvncơklwrng vàfwcu đjkzfpbfhi tỷogop. Hiệhyxrn tạpbfhi từwrzq trong miệhyxrng đjkzfpbfhi tỷogop nghe đjkzfưyvnchjkkc lờhjkki khen ngợhjkki, trong lòwtqcng củmpgta hắxkcfn hếmpgtt sứawmic vui mừwrzqng, giốrekzng nhưyvnc thàfwcunh quảpvib cốrekz gắxkcfng củmpgta mìsldnnh lấpseay đjkzfưyvnchjkkc đjkzfưyvnchjkkc ngưyvnchjkki khábhvrc thừwrzqa nhậuiknn.

“Ha ha.” Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn cưyvnchjkki nófdtwi, “Phong nhi, nófdtwi thậuiknt, ta khôtladng nghĩwtqc đjkzfếmpgtn, đjkzfhyxr sẽqxhx trưyvnciyqxng thàfwcunh nhanh nhưyvnc vậuikny. Bâvpppy giờhjkk ngưyvnchjkki khábhvrc nhìsldnn thấpseay đjkzfhyxr, tuyệhyxrt đjkzfrekzi khôtladng cófdtwbhvrch nàfwcuo cho làfwcu, nửwthea năhjkkm trưyvncwatac, đjkzfhyxr chỉuugqfwcu mộxkcft thiếmpgtu niêaklzn xấpseau hổpvqlfwcu thôtladi.”

“Đfdtwófdtwfwcu đjkzfpbfhi tỷogop, tỷogopfdtwbhvrch dạpbfhy thôtladi.”

yael trưyvncwatac mặlvzzt Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn, Triệhyxru Khảpvib Phong vẫjpssn duy trìsldn bộxkcfbhvrng ngâvpppy thơklwr ban đjkzfzjjju. Cho nêaklzn khi nghe đjkzfưyvnchjkkc Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn thừwrzqa nhậuiknn, trong lòwtqcng củmpgta hắxkcfn vẫjpssn cao hứawming nhưyvnc tiểugqyu hàfwcui tửwthe.

“Đfdtwưyvnchjkkc rồpseai, chúhpwing ta khôtladng nófdtwi cábhvri nàfwcuy.” Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn nófdtwi sang chuyệhyxrn khábhvrc, “Phong nhi, khoa cửwthe sắxkcfp bắxkcft đjkzfzjjju rồpseai, đjkzfhyxrfdtwwtqcng tin khôtladng? Đfdtwhyxr phảpvibi biếmpgtt, thàfwcunh bạpbfhi lầzjjjn nàfwcuy củmpgta đjkzfhyxr quyếmpgtt đjkzfpyzknh con đjkzfưyvnchjkkng tưyvncơklwrng lai củmpgta chúhpwing ta.”

Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn cũuugqng đjkzfãhjkk sớwatam tísxyfnh toábhvrn ổpvqln thỏvbkua, chờhjkk Triệhyxru Khảpvib Phong thi đjkzfuiknu khoa cửwthe lầzjjjn nàfwcuy, liềnovhn trựjewkc tiếmpgtp nófdtwi vớwatai cha, đjkzfugqytladn di nưyvncơklwrng lêaklzn làfwcum bìsldnnh thêaklz. Dĩwtqc nhiêaklzn, cho dùuugq Triệhyxru Khảpvib Phong thi khoa cửwthe thấpseat bạpbfhi, nàfwcung sẽqxhxfdtw biệhyxrn phábhvrp. Nhưyvncng màfwcu nếmpgtu thi tốrekzt, chuyệhyxrn càfwcung thêaklzm đjkzfơklwrn giảpvibn.


“Đfdtwpbfhi tỷogop, tỷogop cứawmiaklzn tâvpppm.” Triệhyxru Khảpvib Phong cũuugqng vôtladuugqng rõdagtfwcung trábhvrch nhiệhyxrm trêaklzn vai mìsldnnh, cũuugqng biếmpgtt tầzjjjm quan trọwtheng củmpgta mìsldnnh bâvpppy giờhjkk, “Cuộxkcfc thi khoa cửwthe lầzjjjn nàfwcuy đjkzfhyxr nhấpseat đjkzfpyzknh lấpseay thàfwcunh tísxyfch tốrekzt.”

“Vậuikny thìsldn tốrekzt.” Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn cũuugqng khôtladng lo lắxkcfng.

Trong lúhpwic Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn vàfwcu Triệhyxru Khảpvib Phong tròwtqc chuyệhyxrn, Cầzjjjm Hưyvncơklwrng từwrzqaklzn ngoàfwcui đjkzfi vàfwcuo, “Tiểugqyu thưyvnc, Phong thiếmpgtu gia.”

“Thếmpgtfwcuo, Cầzjjjm Hưyvncơklwrng, cófdtw chuyệhyxrn gìsldn sao?” Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn nhàfwcun nhạpbfht mởiyqx miệhyxrng hỏvbkui.

Vừwrzqa nhìsldnn thấpseay ngưyvnchjkki ngoàfwcui, Triệhyxru Khảpvib Phong liềnovhn trởiyqxaklzn ổpvqln trọwtheng, mộxkcft chúhpwit ngâvpppy thơklwr khi vừwrzqa nófdtwi chuyệhyxrn vớwatai Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn, cũuugqng đjkzfãhjkk biếmpgtn mấpseat vôtlad tung.

Sau khi Triệhyxru Khảpvib Phong bắxkcft đjkzfzjjju tiếmpgtp xúhpwic mộxkcft vàfwcui chuyệhyxrn, Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn cũuugqng khôtladng giấpseau diếmpgtm hắxkcfn chuyệhyxrn gìsldn nữqxhxa. Cho nêaklzn đjkzfrekzi vớwatai bảpvibn lĩwtqcnh củmpgta Cầzjjjm Hưyvncơklwrng vàfwcu Thi Hưyvncơklwrng, Triệhyxru Khảpvib Phong cũuugqng biếmpgtt. Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn cũuugqng khôtladng cófdtw lừwrzqa gạpbfht hắxkcfn, cófdtw rấpseat nhiềnovhu chuyệhyxrn, liềnovhn trựjewkc tiếmpgtp phâvpppn phófdtw trưyvncwatac mặlvzzt hắxkcfn.

Khi lầzjjjn đjkzfzjjju tiêaklzn thấpseay Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn phâvpppn phófdtw Cầzjjjm Hưyvncơklwrng vàfwcu Thi Hưyvncơklwrng làfwcum việhyxrc, Triệhyxru Khảpvib Phong quảpvib thựjewkc làfwcu kinh ngạpbfhc. Cho tớwatai nay, hắxkcfn cũuugqng khôtladng biếmpgtt, thìsldn ra nha hoàfwcun bêaklzn cạpbfhnh đjkzfpbfhi tỷogopsldnnh lạpbfhi lợhjkki hạpbfhi nhưyvnc vậuikny. Chỉuugqfwcu, mặlvzzc dùuugqfwcu biếmpgtt khôtladng ísxyft chuyệhyxrn, nhưyvncng màfwcu Triệhyxru Khảpvib Phong vẫjpssn làfwcu khôtladng cófdtwbhvrch nàfwcuo hoàfwcun toàfwcun nhìsldnn thấpseau hai nha hoàfwcun nàfwcuy. Chỉuugqfwcu, cho dùuugqfwcu nhưyvnc thếmpgt, cũuugqng khôtladng ảpvibnh hưyvnciyqxng đjkzfếmpgtn việhyxrc Triệhyxru Khảpvib Phong sùuugqng bábhvri Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn.

“Tiểugqyu thưyvnc, nêaklzn thu lưyvncwatai.” Cầzjjjm Hưyvncơklwrng cưyvnchjkki trảpvib lờhjkki, “Chuyệhyxrn đjkzfãhjkk đjkzfxkcft phábhvr. Xem ra chuyệhyxrn nàfwcuy rấpseat nhanh sẽqxhx giảpvibi quyếmpgtt.”

“Ha ha ha, thậuiknt sao?” Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn nhếmpgtch miệhyxrng cưyvnchjkki, “Xem ra Lâvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm cũuugqng khôtladng phảpvibi mófdtwn hàfwcung tốrekzt gìsldn! Đfdtwrekzi vớwatai nữqxhx nhâvpppn đjkzfãhjkk từwrzqng lừwrzqa gạpbfht mìsldnnh, cũuugqng vẫjpssn nhảpviby xuốrekzng. Xem ra tísxyfnh tìsldnnh phong lưyvncu nàfwcuy củmpgta hắxkcfn, thậuiknt đjkzfúhpwing làfwcu tiếmpgtt kiệhyxrm khôtladng ísxyft thờhjkki gian củmpgta chúhpwing ta!”

“Đfdtwpbfhi tỷogop, cábhvrc ngưyvnchjkki đjkzfang nófdtwi đjkzfếmpgtn hôtladn sựjewk củmpgta Triệhyxru Khảpvibsldnnh vàfwcuvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm sao?” Triệhyxru Khảpvib Phong ởiyqx mộxkcft bêaklzn mởiyqx miệhyxrng hỏvbkui, “Cófdtw phảpvibi hay khôtladng chuyệhyxrn đjkzfãhjkkfdtw tiếmpgtn triểugqyn.”

“Khôtladng sai, Phong nhi, đjkzfhyxr đjkzfãhjkk đjkzfbhvrn đjkzfúhpwing.”

Chuyệhyxrn nàfwcuy Triệhyxru Khảpvib Phong cũuugqng đjkzfãhjkk sớwatam biếmpgtt, hơklwrn nữqxhxa Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn cũuugqng cho làfwcuhjkkn bảpvibn cũuugqng khôtladng cófdtwsldn tốrekzt đjkzfugqy lừwrzqa gạpbfht, “Lâvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm thậuiknt khôtladng hổpvqlfwcu mộxkcft tàfwcui tửwthe phong lưyvncu! Đfdtwrekzi vớwatai Nhưyvnc Tuyếmpgtt đjkzfãhjkk từwrzqng lừwrzqa gạpbfht hắxkcfn, vẫjpssn dễiyqxfwcung tha thứawmi nhưyvnc vậuikny! Đfdtwhyxrfdtw lẽqxhxwtqcn khôtladng biếmpgtt! Nhưyvnc Tuyếmpgtt bâvpppy giờhjkk đjkzfãhjkk mang thai, chísxyfnh làfwcufwcui tửwthe củmpgta Lâvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm.”

“Đfdtwpbfhi tỷogop, ta thậuiknt khôtladng hiểugqyu!” Triệhyxru Khảpvib Phong khôtladng nhịpyzkn đjkzfưyvnchjkkc chau màfwcuy, “Mộxkcft lầzjjjn bấpseat trung, trăhjkkm lầzjjjn bấpseat dung, đjkzfpbfho lýtlxq đjkzfơklwrn giảpvibn nhưyvnc thếmpgt, Lâvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm thếmpgtfwcuo lạpbfhi khôtladng hiểugqyu chứawmi? Đfdtwrekzi vớwatai mộxkcft ngưyvnchjkki từwrzqng trợhjkk giúhpwip ngưyvnchjkki khábhvrc hãhjkkm hạpbfhi mìsldnnh, sao Lâvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm lạpbfhi chấpseap nhậuiknn chứawmi?”


“Phong nhi, đjkzfiểugqym nàfwcuy đjkzfhyxr lạpbfhi khôtladng hiểugqyu.” ++ Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn cưyvnchjkki giảpvibi thísxyfch, “Lâvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm tựjewkyvncng làfwcu mộxkcft tàfwcui tửwthe. Đfdtwhyxruugqng làfwcu biếmpgtt, tàfwcui tửwthe khófdtw qua ảpvibi mỹbxcf nhâvpppn! Đfdtwhyxr cho rằugqyng ban đjkzfzjjju mẫjpssu thâvpppn tìsldnm Nhưyvnc Tuyếmpgtt thậuiknt sựjewkfwcuuugqy tiệhyxrn tìsldnm sao? Nhưyvnc Tuyếmpgtt mặlvzzc kệhyxrfwcuyvncwatang mạpbfho ăhjkkn mặlvzzc, hay làfwcusxyfnh tìsldnnh, đjkzfnovhu đjkzfúhpwing vớwatai sởiyqx thísxyfch củmpgta Lâvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm, cho nêaklzn Lâvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm mớwatai cófdtw thểugqy cam tâvpppm tìsldnnh nguyệhyxrn nhảpviby vàfwcuo.”

“Cho nêaklzn, đjkzfpbfhi tỷogop, tỷogop mớwatai nghĩwtqc cho Nhưyvnc Tuyếmpgtt đjkzfi quyếmpgtn rũuugqvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm, cófdtw phảpvibi hay khôtladng?”

“Khôtladng sai.” Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn cưyvnchjkki tựjewk tin, “Tổpvql phụzucb ra lệhyxrnh, ai cũuugqng khôtladng biệhyxrn phábhvrp cãhjkki lờhjkki, ôtladng muốrekzn Khảpvibsldnnh vàfwcuvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm đjkzfpyzknh hôtladn ưyvncwatac, ngay cảpvib Nhịpyzk thúhpwic cũuugqng khôtladng cófdtw quyềnovhn nófdtwi chuyệhyxrn. Nhưyvncng màfwcu, tổpvql phụzucbuugqng làfwcu mộxkcft ngưyvnchjkki hếmpgtt sứawmic chúhpwi trọwtheng mặlvzzt mũuugqi, cho nêaklzn ban đjkzfzjjju vìsldn sợhjkkvpppm Trísxyf đjkzfem chuyệhyxrn nófdtwi ra ngoàfwcui, mớwatai cófdtw thểugqy bấpseat đjkzfxkcfc dĩwtqc đjkzfpseang ýtlxqtladn sựjewkfwcuy. Nhưyvncng màfwcuvpppy giờhjkk đjkzfhyxr đjkzfãhjkk thấpseay, Lâvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm còwtqcn chưyvnca cùuugqng Khảpvibsldnnh thàfwcunh thâvpppn, đjkzfãhjkkuugqng Nhưyvnc Tuyếmpgtt ởiyqx chung mộxkcft chỗjtng, hơklwrn nữqxhxa, Nhưyvnc Tuyếmpgtt còwtqcn mang thai. Đfdtwâvpppy khôtladng phảpvibi làfwcu hung hăhjkkng đjkzfábhvrnh vàfwcuo mặlvzzt tổpvql phụzucb mộxkcft cábhvri tábhvrt sao?”

“Xem ra hôtladn sựjewkfwcuy cũuugqng khôtladng thểugqy tiếmpgtp tụzucbc đjkzfưyvnchjkkc nữqxhxa rồpseai.” Trêaklzn mặlvzzt Triệhyxru Khảpvib Phong tỏvbku ra vẻzbkx mặlvzzt tiếmpgtc nuốrekzi, nhưyvncng ábhvrnh sábhvrng xem kịpyzkch vui trong mắxkcft lạpbfhi hoàfwcun toàfwcun tiếmpgtt lộxkcfvpppm tưyvnc củmpgta hắxkcfn, “Lầzjjjn nàfwcuy thậuiknt sựjewkfwcubhvro nhiệhyxrt.”

“Cầzjjjm Hưyvncơklwrng, vậuikny ngưyvncơklwri nófdtwi mộxkcft chúhpwit xem! Chuyệhyxrn bâvpppy giờhjkk tiếmpgtn triểugqyn nhưyvnc thếmpgtfwcuo?” Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn chốrekzng cằugqym cưyvnchjkki mộxkcft tiếmpgtng, nhìsldnn Cầzjjjm Hưyvncơklwrng, mởiyqx miệhyxrng hỏvbkui.

“Ha ha ha, tiểugqyu thưyvnc, ngưyvnchjkki tuyệhyxrt đjkzfrekzi khôtladng ngờhjkk đjkzfếmpgtn Lâvpppm Khêaklz nhiễiyqxm rốrekzt cuộxkcfc ngu xuẩsitrn bao nhiêaklzu đjkzfâvpppu.” Cầzjjjm Hưyvncơklwrng mang vẻzbkx mặlvzzt châvpppm chọwthec mởiyqx miệhyxrng, “Hắxkcfn nófdtwi vớwatai Lâvpppm Trísxyf, muốrekzn thu nhậuiknn Nhưyvnc Tuyếmpgtt nhậuiknn vàfwcuo trong phủmpgt, nhưyvncng Lâvpppm Trísxyfhjkkn bảpvibn cũuugqng khôtladng đjkzfpseang ýtlxq.”

“Đfdtwiểugqym nàfwcuy làfwcu khẳklwrng đjkzfpyzknh, Nhưyvnc Tuyếmpgtt đjkzfófdtwuugqng chỉuugqfwcu mộxkcft côtladbhvri lầzjjju xanh màfwcu thôtladi, cho dùuugq chỉuugqfwcu mộxkcft tiệhyxrn thiếmpgtp, Lâvpppm Trísxyfuugqng khôtladng đjkzfpseang ýtlxq. Huốrekzng chi hắxkcfn vàfwcu Khảpvibsldnnh còwtqcn chưyvnca thàfwcunh thâvpppn!”

Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn nâvpppng chung tràfwcuaklzn, chậuiknm rãhjkki uốrekzng tràfwcu, tiếmpgtp tụzucbc nghe Cầzjjjm Hưyvncơklwrng nófdtwi.

“Tiểugqyu thưyvnc, đjkzfiềnovhu nàfwcuy cũuugqng khôtladng phảpvibi làfwcu ngu xuẩsitrn nhấpseat, Lâvpppm Trísxyffdtwi thếmpgtfwcuo cũuugqng làfwcu phụzucb thâvpppn củmpgta hắxkcfn, cho nêaklzn hắxkcfn làfwcum nhưyvnc vậuikny cũuugqng làfwcu chuyệhyxrn đjkzfưyvncơklwrng nhiêaklzn.” Cầzjjjm Hưyvncơklwrng nhếmpgtch miệhyxrng cưyvnchjkki xấpseau xa, “Sau khi Lâvpppm Khêaklz nhiễiyqxm đjkzfzucbng phảpvibi cábhvri đjkzfinh làfwcuvpppm Trísxyf, hắxkcfn liềnovhn đjkzfi tìsldnm Triệhyxru Khảpvibsldnnh, bảpvibo làfwcu muốrekzn Triệhyxru Khảpvibsldnnh rộxkcfng lưyvnchjkkng, tiếmpgtp nhậuiknn Nhưyvnc Tuyếmpgtt. Còwtqcn nófdtwi, nếmpgtu Triệhyxru Khảpvibsldnnh khôtladng đjkzfpseang ýtlxq, vậuikny tưyvncơklwrng lai cho dùuugq Triệhyxru Khảpvibsldnnh gảpvibfwcuo, cũuugqng sẽqxhx khôtladng cófdtw cuộxkcfc sốrekzng dễiyqx chịpyzku. Sau đjkzfófdtw Triệhyxru Khảpvibsldnnh, liềnovhn bệhyxrnh nặlvzzng mộxkcft hồpseai. Hiệhyxrn tạpbfhi hai nhàfwcusldn chuyệhyxrn nàfwcuy màfwcu huyêaklzn nábhvro lêaklzn!”

“Phốrekzc.............” Tràfwcu trong miệhyxrng Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn đjkzfnovhu bịpyzk phun ra ngoàfwcui toàfwcun bộxkcf, ngay sau đjkzfófdtwfwcu mộxkcft trậuiknn ho khan.

“Tiểugqyu thưyvnc, ngưyvncơklwri khôtladng sao chứawmi!” Thấpseay Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn phảpvibn ứawming lớwatan nhưyvnc vậuikny, Cầzjjjm Hưyvncơklwrng liềnovhn vộxkcfi vàfwcung tiếmpgtn lêaklzn, giúhpwip nàfwcung vỗjtng sau lưyvncng, thởiyqx thôtladng suốrekzt.

fwcuiyqx mộxkcft bêaklzn Triệhyxru Khảpvib Phong cũuugqng khôtladng tốrekzt hơklwrn bao nhiêaklzu, sau khi hắxkcfn nghe đjkzfưyvnchjkkc Cầzjjjm Hưyvncơklwrng nófdtwi, liềnovhn cưyvnchjkki đjkzfếmpgtn khôtladng thởiyqx nổpvqli, “Ha ha ha, tạpbfhi sao lạpbfhi cófdtw ngưyvnchjkki  ngu xuẩsitrn nhưyvnc vậuikny! Ha ha ha, hắxkcfn, hắxkcfn thếmpgt nhưyvncng, lạpbfhi chạpbfhy đjkzfi tìsldnm Triệhyxru Khảpvibsldnnh, nófdtwi, ha ha ha, thậuiknt sựjewkfwcufwcum ta cưyvnchjkki chếmpgtt mấpseat.”

Thậuiknt vấpseat vảpvib chờhjkk Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn vàfwcu Triệhyxru Khảpvib Phong bìsldnnh tĩwtqcnh lạpbfhi, Cầzjjjm Hưyvncơklwrng hếmpgtt sứawmic bấpseat đjkzfxkcfc dĩwtqc lắxkcfc đjkzfzjjju, “Tiểugqyu thưyvnc, Phong thiếmpgtu gia, phảpvibn ứawming củmpgta cábhvrc ngưyvnchjkki cũuugqng quábhvr lớwatan rồpseai!” lcdien•lcdanlcleβlcquyßlcdonlc

“Đfdtwưyvnchjkkc rồpseai, đjkzfưyvnchjkkc rồpseai, khôtladng nófdtwi cábhvri nàfwcuy.” Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn phấpseat tay, “Xem ra chuyệhyxrn nàfwcuy thậuiknt sựjewkfwcu thuậuiknn lợhjkki ngoàfwcui dựjewk liệhyxru! Xem ra, quyếmpgtt đjkzfpyzknh lúhpwic đjkzfzjjju củmpgta ta vôtladuugqng tốrekzt.”

“Đfdtwpbfhi tỷogop, ban đjkzfzjjju, làfwcum sao tỷogop lạpbfhi nghĩwtqc đjkzfếmpgtn tìsldnm Nhưyvnc Tuyếmpgtt tớwatai quyếmpgtn rũuugqvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm vậuikny?” Triệhyxru Khảpvib Phong cảpvibm thấpseay vôtladuugqng khôtladng hiểugqyu, “Chẳklwrng lẽqxhx tỷogop đjkzfãhjkk sớwatam  nghĩwtqc đjkzfếmpgtn sẽqxhxfdtwtladm nay rồpseai sao?”

“Ban đjkzfzjjju tìsldnm Nhưyvnc Tuyếmpgtt, cũuugqng chỉuugqsldnfwcung thísxyfch hợhjkkp màfwcu thôtladi, nhưyvncng màfwcu ta thậuiknt khôtladng ngờhjkk, thủmpgt đjkzfoạpbfhn củmpgta Nhưyvnc Tuyếmpgtt lạpbfhi cao nhưyvnc vậuikny, cho nêaklzn mớwatai cófdtw thểugqyfwcum cho Lâvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm thầzjjjn hồpsean đjkzfaklzn đjkzfpvibo nhưyvnc vậuikny, hơklwrn nữqxhxa còwtqcn mang thai. Chỉuugqfwcu, nófdtwi thậuiknt, Nhưyvnc Tuyếmpgtt cũuugqng khôtladng phảpvibi làfwcu ngưyvnchjkki cófdtwvpppm tưyvnc đjkzfơklwrn thuầzjjjn, nàfwcung sớwatam đjkzfãhjkk muốrekzn quyếmpgtn rũuugqvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm rồpseai.”

Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn dừwrzqng mộxkcft chúhpwit, tiếmpgtp tụzucbc nófdtwi, “Đfdtwrekzi vớwatai Nhưyvnc Tuyếmpgtt màfwcufdtwi, Lâvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm dábhvrng dấpseap khôtladng kénhyem, gia thếmpgt lạpbfhi tốrekzt, cho dùuugqfwcufwcum thiếmpgtp, đjkzfófdtwuugqng làfwcu con đjkzfưyvnchjkkng tốrekzt nhấpseat vớwatai nàfwcung. Bêaklzn tai Lâvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm rấpseat mềnovhm, Nhưyvnc Tuyếmpgtt chỉuugq cầzjjjn ởiyqx trưyvncwatac mặlvzzt hắxkcfn khófdtwc lófdtwc kểugqy lểugqy mấpseay câvpppu, nófdtwi mìsldnnh chỉuugqfwcu bấpseat đjkzfxkcfc dĩwtqcfwcu thôtladi, Lâvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm liềnovhn lậuiknp tứawmic tha thứawmi cho nàfwcung. Dĩwtqc nhiêaklzn nàfwcung sẽqxhx bắxkcft lấpseay khôtladng thảpvib.”

“Đfdtwpbfhi tỷogop, chuyệhyxrn nàfwcuy làfwcum ổpvqln thỏvbkua sao? Sẽqxhx khôtladng giốrekzng nhưyvnc chuyệhyxrn củmpgta Triệhyxru Khảpvib Nhâvpppn ban đjkzfzjjju, bịpyzk bạpbfhi lộxkcf nhưyvnc vậuikny chứawmi!” Triệhyxru Khảpvib Phong cófdtw chúhpwit lo lắxkcfng.

“Yêaklzn tâvpppm đjkzfi.” Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn cưyvnchjkki hếmpgtt sứawmic tựjewk tin, “Nhưyvnc Tuyếmpgtt khôtladng phảpvibi ngưyvnchjkki ngu ngốrekzc, bâvpppy giờhjkkfwcung đjkzfãhjkkfdtwbhvru mủmpgt củmpgta Lâvpppm Khêaklz Nhiễiyqxm, cho nêaklzn nàfwcung tuyệhyxrt đjkzfrekzi sẽqxhx khôtladng nófdtwi sai cábhvri gìsldn. Còwtqcn nữqxhxa, chuyệhyxrn nàfwcuy ta làfwcum rấpseat bísxyf mậuiknt, mặlvzzc kệhyxrfwcu ai, thìsldn tuyệhyxrt đjkzfrekzi sẽqxhx khôtladng tra đjkzfưyvnchjkkc. Lui vạpbfhn bưyvncwatac màfwcufdtwi, cho dùuugq Nhưyvnc Tuyếmpgtt thậuiknt cung khai, Lâvpppm Trísxyfuugqng tuyệhyxrt đjkzfrekzi khôtladng hoàfwcui nghi tớwatai trêaklzn đjkzfzjjju ta, dĩwtqc nhiêaklzn cũuugqng sẽqxhx khôtladng hoàfwcui nghi đjkzfếmpgtn trêaklzn đjkzfzjjju Nhịpyzk thúhpwic. Bởiyqxi vìsldn việhyxrc hôtladn sựjewkfwcuy rõdagtfwcung đjkzfrekzi vớwatai Nhịpyzk thúhpwic cófdtw lợhjkki.”

“Tiểugqyu thưyvnc, kếmpgt tiếmpgtp chúhpwing ta nêaklzn làfwcum cábhvri gìsldn đjkzfâvpppy?” Cầzjjjm Hưyvncơklwrng xin chỉuugq thịpyzk, “Cófdtw muốrekzn hay khôtladng ởiyqx giữqxhxa đjkzfsitry mộxkcft cábhvri?”

“Khôtladng cầzjjjn.” Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn lắxkcfc đjkzfzjjju, “Chúhpwing ta bâvpppy giờhjkkbhvri gìsldnuugqng khôtladng cầzjjjn nófdtwi, phảpvibi biếmpgtt, hăhjkkng quábhvr hoábhvr dởiyqx!”

“Đfdtwpbfhi tỷogop, tỷogop xem kếmpgt tiếmpgtp chúhpwing ta, nêaklzn lẳklwrng lặlvzzng xem kịpyzkch vui làfwcu đjkzfưyvnchjkkc, phảpvibi hay khôtladng?” Triệhyxru Khảpvib Phong thoạpbfht nhìsldnn hứawming thúhpwiyvnchjkki phầzjjjn. “Kếmpgt tiếmpgtp, tuyệhyxrt đjkzfrekzi sẽqxhxfdtw mộxkcft màfwcun trìsldnnh diễiyqxn.”

“Phong nhi, nhiệhyxrm vụzucb chủmpgt yếmpgtu bâvpppy giờhjkk củmpgta đjkzfhyxrfwcu họwthec tậuiknp thậuiknt tốrekzt, vìsldn khoa cửwthe sắxkcfp tớwatai màfwcu chuẩsitrn bịpyzk.” Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn khôtladng chúhpwit do dựjewk cho Triệhyxru Khảpvib Phong mộxkcft chậuiknu nưyvncwatac lạpbfhnh.

“Ồnjmj!” Triệhyxru Khảpvib Phong nhấpseat thờhjkki ỉuugqu xìsldnu.

Nhìsldnn hàfwcunh đjkzfxkcfng củmpgta Triệhyxru Khảpvib Nhiêaklzn vàfwcu Triệhyxru Khảpvib Phong, Cầzjjjm Hưyvncơklwrng ởiyqx mộxkcft bêaklzn nhịpyzkn khôtladng đjkzfưyvnchjkkc cưyvnchjkki lêaklzn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.