Đích Nữ Vương Phi

Chương 89 : Sao không tiếp tục cởi ra tiếp?

    trước sau   
Mộfyvl Dung Thanh Y ngẩinbgn ra, con ngưaxysơgmuzi vốymybn ảrgvom đrfpmieeam khôemqcng cóisrk ácwwznh sácwwzng, bỗndzeng chốymybc sácwwzng lêhvymn, nàueejng ta vộfyvli vàueejng quay đrfpmvmfeu men theo âimzzm thanh nhìaxysn sang, Quan Bácwwz Luâimzzn mặeogwc mộfyvlt bộfyvl thanh sam, đrfpmeogwc biệgdspt bắmvzgt mắmvzgt ởtqdk trong đrfpmácwwzm ngưaxyszliwi ácwwzo đrfpmen.

"Tiểymtou Y, đrfpmdscnng sợzmyt, ta lậndzep tứndzec tớlxofi đrfpmâimzzy cứndzeu ngưaxysơgmuzi!" Quan Bácwwz Luâimzzn ứndzeng phóisrkemqcng kíymybch xung quanh, đrfpmetnnng thờzliwi ácwwznh mắmvzgt khẩinbgn trưaxysơgmuzng tìaxysm kiếkdetm bóisrkng dácwwzng củxbtka Mộfyvl Dung Thanh Y ởtqdk trong đrfpmácwwzm ngưaxyszliwi, gian nan đrfpmếkdetn gầvmfen chỗndzeueejng ta.

rgvo trong ấhvymn tưaxyszmytng củxbtka Mộfyvl Dung Thanh Y, Quan Bácwwz Luâimzzn thíymybch văvefqn, chácwwzn ghéuitzt võiynu, vĩetnnnh viễjfufn làueej mộfyvlt bộfyvl dạieeang côemqcng tửrlol thanh sơgmuzn lụzczac thủxbtky, vĩetnnnh viễjfufn đrfpmgdspu sạieeach sẽdscn, lúdscnc nàueejy đrfpmvmfeu đrfpmvmfey mồetnnemqci, toàueejn thâimzzn nhếkdetch nhácwwzc, quảrgvo nhiêhvymn làueej lầvmfen đrfpmvmfeu, tuy nhiêhvymn nóisrk khiếkdetn cho nàueejng ta cảrgvom đrfpmfyvlng hơgmuzn bấhvymt kỳbudz lầvmfen nàueejo.

Đnncpfyvlt nhiêhvymn mộfyvlt ácwwznh sácwwzng lạieeanh lóisrke lêhvymn, Mộfyvl Dung Thanh Y căvefqng thẳovhkng trong lòvmfeng, mắmvzgt bỗndzeng chốymybc trợzmytn to, kêhvymu lêhvymn: "Bácwwz Luâimzzn, cẩinbgn thậndzen!"

Mộfyvlt vếkdett mácwwzu đrfpmfyvlt nhiêhvymn in trêhvymn thanh y, mácwwzu tưaxysơgmuzi ồetnnieeat ứndzea ra, thâimzzn thểymto Quan Bácwwz Luâimzzn lảrgvoo đrfpmrgvoo mộfyvlt cácwwzi, suýijxvt nữafssa thàueejnh vong hồetnnn dưaxyslxofi đrfpmao củxbtka ngưaxyszliwi ácwwzo đrfpmen.

Hắmvzgn miễjfufn cưaxysqnawng đrfpmndzeng lạieeai, vung đrfpmao trong tay tiếkdetn hàueejnh đrfpmtkfz sứndzec vớlxofi ngưaxyszliwi ácwwzo đrfpmen, từdscnng giọtkfzt mácwwzu tưaxysơgmuzi theo lưaxysqnawi đrfpmao chảrgvoy xuốymybng trêhvymn mặeogwt đrfpmhvymt, khôemqcng biếkdett làueej củxbtka hắmvzgn hay làueej củxbtka ngưaxyszliwi ácwwzo đrfpmen. Cóisrk thểymto nhìaxysn ra đrfpmưaxyszmytc phảrgvon ứndzeng củxbtka hắmvzgn đrfpmãjpcx chậndzem chạieeap rấhvymt nhiềgdspu, mấhvymy lầvmfen thoácwwzng lưaxyslxoft qua lưaxysqnawi đrfpmao lạieeanh lẽdscno.


Tim Mộfyvl Dung Thanh Y nhíymybu chặeogwt hơgmuzn, mộfyvlt đrfpmôemqci mắmvzgt đrfpmlsdsp tràueejn đrfpmvmfey quan tâimzzm vàueej lo lắmvzgng, khóisrka thậndzet chặeogwt ởtqdk trêhvymn ngưaxyszliwi Quan Bácwwz Luâimzzn.

Thờzliwi gian trôemqci qua từdscnng giâimzzy từdscnng phúdscnt, vốymybn làueejaxysơgmuzng thanh tâimzzn đrfpmieeam nhãjpcx, lúdscnc nàueejy tràueejn ngậndzep mùfciwi mácwwzu tưaxysơgmuzi nồetnnng nặeogwc, bốymybn nha hoàueejn liềgdspu mạieeang che chởtqdk Mộfyvl Dung Thanh Y vàueej Quan Bạieeach Nguyệgdspt, trêhvymn ngưaxyszliwi đrfpmãjpcx loácwwzng thoácwwzng thấhvymy hồetnnng.

Mộfyvlt lớlxofp ngãjpcx xuốymybng, lạieeai mộfyvlt lớlxofp kiêhvymn nhẫnuomn nhàueejo tớlxofi, mấhvymy ngưaxyszliwi đrfpmãjpcx loácwwzng thoácwwzng thấhvymy vẻuitz mệgdspt mỏghwji, Quan Bạieeach Nguyệgdspt càueejng sợzmytgmuzn sắmvzgc mặeogwt trắmvzgng bệgdspch, đrfpmi đrfpmndzeng run run, chỉtyzcisrk thểymtoemqci kéuitzo mộfyvlt trong nhữafssng nha hoàueejn mớlxofi cóisrk thểymto duy trìaxyscwwzng vẻuitz đrfpmndzeng thẳovhkng, từdscnng giọtkfzt chấhvymt lỏghwjng màueeju vàueejng vàueejcwwzu tưaxysơgmuzi ởtqdk hạieea thâimzzn nhỏghwj xuốymybng đrfpmhvymt, trưaxyszmytt ra mộfyvlt đrfpmưaxyszliwng cong quỷndze dịftwa.

Đnncpfyvlt nhiêhvymn mộfyvlt loạieeat tiếkdetng bưaxyslxofc châimzzn chỉtyzcnh tềgdsp mạieeanh mẽdscn chạieeay vềgdsp phíymyba nàueejy, từdscn âimzzm thanh nàueejy làueejisrk thểymto đrfpmcwwzn đrfpmưaxyszmytc nhâimzzn sốymyb rấhvymt nhiềgdspu, con ngưaxysơgmuzi củxbtka ngưaxyszliwi ácwwzo đrfpmen đrfpmndzeng đrfpmvmfeu căvefqng thẳovhkng, cũfyvlng khôemqcng ham chiếkdetn, vộfyvli vàueejng ra lệgdspnh: "Quan binh tớlxofi, rúdscnt lui!"

Từdscnng ngưaxyszliwi mộfyvlt lậndzep tứndzec thu hồetnni chiêhvymu thứndzec, vộfyvli vàueejng nhảrgvoy xuốymybng từdscn cửrlola sổdvuqdscnc tớlxofi, khôemqcng lâimzzu lắmvzgm trong phòvmfeng chỉtyzcvmfen lạieeai bảrgvoy ngưaxyszliwi Mộfyvl Dung Thanh Y.

Mộfyvlt đrfpmôemqci binh líymybnh nghiêhvymm chỉtyzcnh huấhvymn luyệgdspn chạieeay chậndzem đrfpmgdspu nhịftwap vàueejo trong phòvmfeng, đrfpmfyvlng tácwwzc nhấhvymt tríymyb, cùfciwng nhau quỳbudz rạieeap xuốymybng đrfpmhvymt: "Cung nghêhvymnh Hoàueejng quýijxv phi hồetnni cung!"

Thanh thếkdet thậndzet lớlxofn, ngưaxyszliwi bêhvymn trong cảrgvovmfea lầvmfeu đrfpmgdspu kinh hãjpcxi, mọtkfzi ngưaxyszliwi đrfpmưaxysa đrfpmvmfeu ra cẩinbgn thậndzen nhìaxysn quanh nơgmuzi nàueejy, đrfpmzmyti nhìaxysn thấhvymy mácwwzu tưaxysơgmuzi khắmvzgp phòvmfeng, còvmfen cóisrk thi thểymto, sắmvzgc mặeogwt đrfpmieeai biếkdetn, vộfyvli vàueejng thu hồetnni ácwwznh mắmvzgt.

Quan Bạieeach Nguyệgdspt thấhvymy an toàueejn, rốymybt cuộfyvlc trácwwzi tim khẩinbgn trưaxysơgmuzng cũfyvlng rơgmuzi xuốymybng, sau đrfpmóisrk lửrlola giậndzen ngậndzep trờzliwi, ban ngàueejy ban mặeogwt, dưaxyslxofi châimzzn thiêhvymn tửrlol, thậndzem chíymybisrk ngưaxyszliwi lớlxofn mậndzet nhưaxys thếkdet, dácwwzm hàueejnh thíymybch quýijxv phi, nhìaxysn binh líymybnh cung kíymybnh quỳbudz gốymybi trưaxyslxofc mặeogwt mìaxysnh, bàueej ta cũfyvlng khôemqcng nhịftwan đrfpmưaxyszmytc nữafssa, néuitzn giậndzen chỉtyzc tríymybch: "Đnncpgdspu làueej đrfpmácwwzm phếkdet vậndzet, đrfpmfyvlng tĩetnnnh lớlxofn nhưaxys vậndzey, thếkdet nhưaxysng hiệgdspn tạieeai mớlxofi đrfpmếkdetn!"

dscnc nàueejy Quan Bạieeach Nguyệgdspt cũfyvlng tứndzec khôemqcng còvmfen chúdscnt mácwwzu, cảrgvom giácwwzc hạieea thâimzzn ưaxyslxoft ácwwzt, nhắmvzgc nhởtqdkueej ta, vừdscna rồetnni bởtqdki vìaxys khẩinbgn trưaxysơgmuzng sợzmytjpcxi, cho nêhvymn bàueej ta khôemqcng khốymybng chếkdetueej đrfpmi tiểymtou, đrfpmâimzzy làueej sỉtyzc nhụzczac cỡqnawueejo!

"Y Nhi, ngưaxysơgmuzi cũfyvlng khôemqcng thểymto cứndzeymybnh nhưaxys vậndzey, nhữafssng ngưaxyszliwi nàueejy tớlxofi cứndzeu chậndzem, tộfyvli đrfpmácwwzng chếkdett vạieean lầvmfen, phảrgvoi xửrlol tríymyb! Còvmfen cóisrk bốymybn nha hoàueejn nàueejy, mấhvymy ngưaxyszliwi ácwwzo đrfpmen cũfyvlng khôemqcng ứndzeng phóisrk đrfpmưaxyszmytc, cao thủxbtkaxys, cũfyvlng đrfpmgdspu làueej đrfpmetnn bỏghwj đrfpmi!" Quan Bạieeach Nguyệgdspt vộfyvli vàueejng đrfpmi lêhvymn trưaxyslxofc kéuitzo y phụzczac củxbtka Mộfyvl Dung Thanh Y giọtkfzng the théuitzisrki, trong mắmvzgt bắmvzgn ra ácwwznh sácwwzng lạieeanh lùfciwng.

Mi tâimzzm Mộfyvl Dung Thanh Y nhíymybu chặeogwt, quéuitzt mắmvzgt xung quanh nhìaxysn sắmvzgc mặeogwt bốymybn nha hoàueejn trắmvzgng bệgdspch, khôemqcng vui nhìaxysn mẫnuomu thâimzzn mộfyvlt cácwwzi rồetnni nóisrki: "Thôemqci đrfpmi, họtkfzfyvlng đrfpmãjpcx tậndzen lựicycc!"

Quan Bạieeach Nguyệgdspt khôemqcng thểymto tin trợzmytn to hai mắmvzgt, tíymybnh khíymyb củxbtka nữafss nhi bàueej ta thìaxysueej ta hiểymtou rõiynu nhấhvymt, thếkdetueejo cũfyvlng khôemqcng nghĩetnn đrfpmếkdetn nàueejng ta sẽdscn trựicycc tiếkdetp khôemqcng so đrfpmo!

Quan Bácwwz Luâimzzn nhìaxysn Mộfyvl Dung Thanh Y bìaxysnh yêhvymn vôemqc sựicyc, cấhvymm vệgdsp quâimzzn cũfyvlng chạieeay tớlxofi, chắmvzgc làueej an toàueejn, châimzzn màueejy nhíymybu chặeogwt củxbtka hắmvzgn hơgmuzi buôemqcng lỏghwjng, che vếkdett thưaxysơgmuzng, lặeogwng lẽdscn đrfpmi ra ngoàueeji cửrlola.


Mộfyvl Dung Thanh Y liếkdetc thấhvymy đrfpmfyvlng tácwwzc củxbtka Quan Bácwwz Luâimzzn, nàueejng ta nắmvzgm chặeogwt quảrgvo đrfpmhvymm, cuốymybi cùfciwng quyếkdett đrfpmftwanh, gấhvymp gácwwzp hôemqc: "Bácwwz Luâimzzn!"

Nhìaxysn Quan Bácwwz Luâimzzn dừdscnng bưaxyslxofc châimzzn mộfyvlt chúdscnt, nàueejng ta vộfyvli vàueejng chạieeay tớlxofi ngăvefqn cảrgvon trưaxyslxofc mặeogwt hắmvzgn, trong mắmvzgt cóisrk khẩinbgn trưaxysơgmuzng màueejisrki: "Ta băvefqng bóisrk vếkdett thưaxysơgmuzng cho ngưaxysơgmuzi mộfyvlt chúdscnt!"

Rồetnni sau đrfpmóisrkueejng ta khẩinbgn trưaxysơgmuzng xoắmvzgn xoắmvzgn hai tay, trácwwzi tim đrfpmfyvlt nhiêhvymn nhóisrki lêhvymn, mắmvzgt rủxbtk xuốymybng, khôemqcng dácwwzm nhìaxysn ácwwznh mắmvzgt củxbtka hắmvzgn, lo lắmvzgng thấhvymy chácwwzn ghéuitzt vàueej cựicyc tuyệgdspt.

Quan Bácwwz Luâimzzn nhìaxysn nữafss tửrlol xinh đrfpmlsdsp nhưaxys trong tríymyb nhớlxof, vốymybn muốymybn lặeogwng lẽdscn rờzliwi đrfpmi, nhưaxysng khi nhìaxysn thấhvymy bộfyvl dạieeang xinh đrfpmlsdsp củxbtka nàueejng, hắmvzgn do dựicyc, sau khi trầvmfem mặeogwc mộfyvlt lácwwzt, hắmvzgn gậndzet đrfpmvmfeu mộfyvlt cácwwzi, thanh âimzzm đrfpmeogwc biệgdspt từdscnymybnh củxbtka phácwwzi nam vang lêhvymn: "Đnncpưaxyszmytc, làueejm phiềgdspn Tiểymtou Y rồetnni!"

Cho dùfciw Quan Bạieeach Nguyệgdspt ngu nữafssa, cũfyvlng biếkdett ácwwznh mắmvzgt nữafss nhi nhìaxysn nam nhâimzzn nàueejy khácwwzc thưaxyszliwng, bàueej ta khẽdscn cau màueejy, nhìaxysn mộfyvlt phòvmfeng lớlxofn đrfpmvmfey ngưaxyszliwi, lêhvymn tiếkdetng nhắmvzgc nhởtqdk: "Tiểymtou Y, cầvmfen phảrgvoi trởtqdk vềgdsp!" Bàueej ta cũfyvlng khôemqcng muốymybn nữafss nhi vàueej nam nhâimzzn trưaxyslxofc mặeogwt nàueejy cóisrk bấhvymt kỳbudzymybnh dácwwzng gìaxys, nữafss nhi đrfpmãjpcxueej ngưaxyszliwi củxbtka hoàueejng thưaxyszmytng rồetnni, cho dùfciw hoàueejng thưaxyszmytng khôemqcng thíymybch, Y Nhi còvmfen làueej hoàueejng phi duy nhấhvymt ởtqdk hậndzeu cung, đrfpmftwaa vịftwaemqcn sùfciwng nhưaxys vậndzey, nhưaxysng khôemqcng đrfpmưaxyszmytc phéuitzp cóisrk bấhvymt kỳbudz vếkdett nhơgmuzueejo, néuitzt mặeogwt củxbtka ngưaxyszliwi nam nhâimzzn trưaxyslxofc mặeogwt nàueejy tràueejn đrfpmvmfey tìaxysnh ýijxv đrfpmymybi vớlxofi Y Nhi, làueejm sao bàueej ta lạieeai khôemqcng nhìaxysn ra? Nhưaxysng tìaxysnh ýijxv khôemqcng đrfpmácwwzng giácwwz mộfyvlt phâimzzn tiềgdspn, con rểymto củxbtka bàueej ta làueej hoàueejng thưaxyszmytng, trưaxyslxofc kia làueej vậndzey, vềgdsp sau làueej vậndzey, bàueej ta tuyệgdspt đrfpmymybi sẽdscn khôemqcng đrfpmymto nữafss nhi cóisrkymybnh dácwwzng vớlxofi bấhvymt kỳbudz nam nhâimzzn nàueejo ngoạieeai trừdscn hoàueejng thưaxyszmytng!

Mộfyvl Dung Thanh Y cũfyvlng ýijxv thứndzec khôemqcng ổdvuqn, vộfyvli vàueejng sửrlola sang lạieeai vạieeat ácwwzo, ho khan hai tiếkdetng, nghiêhvymm mặeogwt nóisrki: "Vềgdsp Quan phủxbtk trưaxyslxofc!"

Mộfyvlt tia nắmvzgng chiềgdspu cuốymybi cùfciwng rơgmuzi xuốymybng, tốymybi tăvefqm phủxbtk xuốymybng, bao phủxbtk toàueejn bộfyvl thếkdet giớlxofi.

Mộfyvl Dung Thanh Y nhẹlsds nhàueejng xéuitz y phụzczac củxbtka nam tửrlol trưaxyslxofc mắmvzgt ra, rửrlola sạieeach vếkdett thưaxysơgmuzng cho hắmvzgn, bôemqci thuốymybc xong thìaxys cầvmfem lụzczaa trắmvzgng băvefqng bóisrk, trong toàueejn bộfyvl quácwwz trìaxysnh trong mắmvzgt nàueejng ta tràueejn đrfpmvmfey đrfpmau lòvmfeng, vẻuitz mặeogwt đrfpmvmfey nghiêhvymm túdscnc, đrfpmácwwzy mắmvzgt mang theo màueeju hơgmuzi đrfpmghwj.

axyslxofi ácwwznh đrfpmèuvorn lờzliw mờzliw, hai ngưaxyszliwi đrfpmgdspu lẳovhkng lặeogwng, hơgmuzi thởtqdkhvymm ácwwzp quẩinbgn quanh ởtqdk giữafssa hai ngưaxyszliwi.

Sau khi dàueeji dòvmfeng yêhvymn lặeogwng, Quan Bácwwz Luâimzzn khôemqcng đrfpmưaxyszmytc tựicyc nhiêhvymn chuyểymton ácwwznh mắmvzgt sang mộfyvlt bêhvymn, nhẹlsds nhàueejng hỏghwji: "Mộfyvlt năvefqm qua, ngưaxysơgmuzi cóisrk khỏghwje khôemqcng?"

Mộfyvl Dung Thanh Y sửrlola sang mộfyvlt chúdscnt, khóisrke môemqci nâimzzng lêhvymn mộfyvlt nụzczaaxyszliwi tựicyc giễjfufu: "Trừdscnaxysnh cảrgvom, cácwwzi gìaxys ta cũfyvlng cóisrk, cóisrk thểymto khôemqcng tốymybt sao?" Trong giọtkfzng nóisrki mang theo chua xóisrkt nồetnnng đrfpmndzem.

Quan Bácwwz Luâimzzn giậndzet mìaxysnh, quay đrfpmvmfeu, đrfpmưaxysa tay kéuitzo mộfyvlt cácwwzi tay củxbtka Mộfyvl Dung Thanh Y, nghiêhvymm túdscnc quan tâimzzm: "Hắmvzgn ta đrfpmymybi xửrlol khôemqcng tốymybt vớlxofi ngưaxysơgmuzi sao?"

Mộfyvl Dung Thanh Y im lặeogwng quay mắmvzgt đrfpmi, giãjpcxy giụzczaa rúdscnt tay ra, đrfpmeogwt mấhvymy thứndze lạieeai chỗndzefyvl, nhẹlsds nhàueejng cưaxyszliwi mộfyvlt tiếkdetng: "Tốymybt vàueej khôemqcng tốymybt khácwwzc nhau ởtqdk chỗndzeueejo, ta đrfpmãjpcx lấhvymy đrfpmưaxyszmytc quyềgdspn lợzmyti ta muốymybn nhấhvymt, trảrgvoi qua cuộfyvlc sốymybng ngưaxyszliwi trêhvymn ngưaxyszliwi, còvmfen khôemqcng biếkdett đrfpmxbtkaxys nữafssa!"


Trong mắmvzgt kia chấhvymt chứndzea đrfpmau thưaxysơgmuzng, lòvmfeng củxbtka Quan Bácwwz Luâimzzn đrfpmau nhóisrki, hắmvzgn bỗndzeng chốymybc vưaxysơgmuzn tay kéuitzo Mộfyvl Dung Thanh Y vàueejo trong ngựicycc, oácwwzn hậndzen nóisrki: "Ta khôemqcng cho phéuitzp, khôemqcng cho phéuitzp ngưaxysơgmuzi khôemqcng hạieeanh phúdscnc, ban đrfpmvmfeu ta vìaxys ngưaxysơgmuzi màueejaxyslxofi Mộfyvl Dung Thanh Liễjfufu, cho rằuotyng ngưaxysơgmuzi khôemqcng cóisrk ta ràueejng buộfyvlc, khôemqcng cóisrk Thanh Liễjfufu làueejm khóisrk, sẽdscn sốymybng rấhvymt hạieeanh phúdscnc, nhưaxysng. . . . . . Sao ngưaxysơgmuzi cóisrk thểymto khôemqcng hạieeanh phúdscnc?"

Mộfyvl Dung Thanh Y vưaxysơgmuzn tay bao quanh Quan Bácwwz Luâimzzn thậndzet chặeogwt, trong mắmvzgt chợzmytt lóisrke lêhvymn u ácwwzm, nếkdetu Hạieea Hầvmfeu Huyềgdspn khôemqcng quýijxv trọtkfzng nàueejng ta, tựicyc nhiêhvymn cóisrk quýijxv trọtkfzng ngưaxyszliwi củxbtka nàueejng ta, cảrgvo đrfpmzliwi nàueejy nàueejng ta khôemqcng thểymtoueejo buôemqcng tha ghếkdet Hoàueejng quýijxv phi, nhưaxysng bảrgvoo nàueejng coi chừdscnng mộfyvlt nam nhâimzzn màueej cảrgvo đrfpmzliwi cũfyvlng khôemqcng nhìaxysn mìaxysnh, thậndzem chíymyb chácwwzn ghéuitzt mìaxysnh, nàueejng ta khôemqcng làueejm đrfpmưaxyszmytc, nếkdetu Hạieea Hầvmfeu Huyềgdspn cóisrk thểymtoisrk nhữafssng nữafss nhâimzzn khácwwzc, tạieeai sao nàueejng ta lạieeai khôemqcng thểymtoisrk nam nhâimzzn yêhvymu nàueejng ta?

ueejng ta vùfciwi đrfpmvmfeu vàueejo trong ngựicycc Quan Bácwwz Luâimzzn, an tâimzzm ngửrloli hơgmuzi thởtqdk quen thuộfyvlc, rốymybt cuộfyvlc nàueejng ta tìaxysm đrfpmưaxyszmytc cảrgvom giácwwzc đrfpmưaxyszmytc ngưaxyszliwi che chởtqdk, đrfpmưaxyszmytc ngưaxyszliwi đrfpmymto ýijxv!

"Tiểymtou Y, đrfpmymto cho ta chăvefqm sóisrkc ngưaxysơgmuzi!" Quan Bácwwz Luâimzzn ôemqcm Mộfyvl Dung Thanh Y thậndzet chặeogwt, ngửrloli mùfciwi thơgmuzm củxbtka nữafss nhâimzzn dễjfuf ngửrloli nhưaxys vậndzey, trong lòvmfeng hắmvzgn nhộfyvln nhạieeao mộfyvlt hồetnni, đrfpmâimzzy làueej chuyệgdspn hắmvzgn muốymybn làueejm màueej khôemqcng dácwwzm làueejm vôemqc sốymyb lầvmfen trong mộfyvlng, khôemqcng ngờzliwueejo hôemqcm nay rốymybt cuộfyvlc thựicycc hiệgdspn đrfpmưaxyszmytc.

Mộfyvl Dung Thanh Y vùfciwi đrfpmvmfeu sâimzzu hơgmuzn vàueejo trong ngựicycc Quan Bácwwz Luâimzzn, cọtkfzcwwzt ởtqdk trong lòvmfeng hắmvzgn, rồetnni sau đrfpmóisrk âimzzm thanh thậndzet thấhvymp vang lêhvymn: "Bácwwz Luâimzzn, nếkdetu nhưaxys, nếkdetu nhưaxysueej ta nguyệgdspn ýijxvtqdkfciwng vớlxofi ngưaxysơgmuzi, nhưaxysng chỉtyzcisrk thểymto vụzczang trộfyvlm, ngưaxysơgmuzi nguyệgdspn ýijxv khôemqcng?"

Quan Bácwwz Luâimzzn ngẩinbgn ra, nửrlola câimzzu đrfpmvmfeu khiếkdetn cho hắmvzgn vui mừdscnng nhưaxys đrfpmhvymn, nhưaxysng nửrlola câimzzu sau, trong lòvmfeng hắmvzgn buồetnnn bựicycc đrfpmau lòvmfeng mộfyvlt hồetnni, trong miệgdspng kéuitzo ra mộfyvlt nụzczaaxyszliwi khổdvuq: "Ngưaxysơgmuzi vẫnuomn khôemqcng bỏghwj đrfpmưaxyszmytc?"

Mộfyvl Dung Thanh Y biếkdett đrfpmymybi vớlxofi hắmvzgn nhưaxys vậndzey làueej khôemqcng côemqcng bằuotyng, nhưaxysng hắmvzgn đrfpmãjpcxisrk Mộfyvl Dung Thanh liễjfufu rồetnni, cho dùfciw hắmvzgn thíymybch nàueejng ta, nhưaxysng nàueejng ta làueej Hoàueejng quýijxv phi, quyềgdspn lợzmyti đrfpmftwaa vịftwaueejng ta khôemqcng bỏghwj đrfpmưaxyszmytc, cũfyvlng khôemqcng muốymybn bỏghwj!

ueejng ta giãjpcxy giụzczaa đrfpmndzeng dậndzey từdscn trong ngựicycc hắmvzgn, khóisrke môemqci nâimzzng lêhvymn mộfyvlt nụzczaaxyszliwi lạieeanh lùfciwng, giọtkfzng nóisrki cóisrk chúdscnt trầvmfem: "Làueej ta quácwwz mứndzec, coi ta nhưaxys chưaxysa nóisrki, chúdscnng ta vẫnuomn duy trìaxys. . . . . ."

iynuueejng cácwwzch mìaxysnh gầvmfen nhưaxys vậndzey, tuy nhiêhvymn lạieeai cảrgvom giácwwzc thếkdetueejo cũfyvlng vớlxofi khôemqcng tớlxofi, Quan Bácwwz Luâimzzn vộfyvli vàueejng cắmvzgt đrfpmndzet: "Ta nguyệgdspn ýijxv!"

Khi Mộfyvl Dung Thanh Y còvmfen chưaxysa kịftwap phảrgvon ứndzeng, Quan Bácwwz Luâimzzn kéuitzo nàueejng ta qua, vộfyvli vàueejng cưaxyslxofp lấhvymy mềgdspm mạieeai sớlxofm mơgmuz ưaxyslxofc đrfpmãjpcximzzu, nhẹlsds nhàueejng múdscnt thỏghwja thíymybch, Mộfyvl Dung Thanh Y vốymybn khácwwzng cựicyc, thếkdet nhưaxysng nhiệgdspt tìaxysnh nhưaxys vậndzey khiếkdetn cho nàueejng ta lưaxysu luyếkdetn, nàueejng ta tuâimzzn theo suy nghĩetnn châimzzn thậndzet nhấhvymt từdscn đrfpmácwwzy lòvmfeng, nếkdetu khôemqcng muốymybn cựicyc tuyệgdspt thìaxysjpcxy hưaxystqdkng thụzcza thậndzet tốymybt.

isrkng đrfpmêhvymm tràueejn ngậndzep, che kíymybn tấhvymt cảrgvo tộfyvli ácwwzc.

rgvo chỗndzeisrkng tốymybi sâimzzu nhấhvymt, mộfyvlt giọtkfzng nữafss đrfpmèuvoruitzn tàueejn nhẫnuomn nóisrki: "Vốymybn muốymybn mưaxyszmytn tay Mộfyvl Dung Thanh Y diệgdspt trừdscnimzzn Tuyếkdett Phi, khôemqcng ngờzliw nữafss nhâimzzn Vâimzzn Tuyếkdett Phi nàueejy phúdscnc lớlxofn mạieeang lớlxofn, thếkdet nhưaxysng đrfpmãjpcx trácwwznh đrfpmưaxyszmytc mộfyvlt kiếkdetp nàueejy!"

"Chủxbtk tửrlol, kếkdet tiếkdetp chúdscnng ta làueejm thếkdetueejo?" Thiêhvymn Thủxbtky mặeogwc mộfyvlt bộfyvl y phụzczac dạieeaueejnh màueeju đrfpmen, giốymybng nhưaxys hợzmytp thàueejnh mộfyvlt thểymto vớlxofi đrfpmêhvymm tốymybi.


Mộfyvlt chưaxystqdkng mạieeanh mẽdscn quéuitzt qua, Thiêhvymn Thủxbtky bịftwa tung thậndzet mạieeanh lêhvymn trêhvymn đrfpmhvymt, nàueejng ta vộfyvli vàueejng bòvmfe dậndzey, lau chùfciwi vếkdett mácwwzu ởtqdk khóisrke miệgdspng hoảrgvong sợzmytisrki: "Xin chủxbtk tửrlol tha mạieeang, thuộfyvlc hạieea sẽdscn lậndzep côemqcng chuộfyvlc tộfyvli!"

Tiếkdetng cưaxyszliwi âimzzm trầvmfem khàueejn khàueejn trởtqdk vềgdsp phíymyba trong khôemqcng khíymyb: "Tìaxysm ngưaxyszliwi tiếkdetp tụzczac coi chừdscnng cho ta, hai ngưaxyszliwi Vâimzzn Tuyếkdett Phi vàueej Mộfyvl Dung Thanh Y kia, sớlxofm muộfyvln gìaxys ta cũfyvlng phảrgvoi đrfpmưaxysa họtkfz xuốymybng hoàueejng tuyềgdspn!"

Mộfyvlt cóisrkn gióisrkcwwzt phấhvymt qua, đrfpmêhvymm tốymybi yêhvymn tĩetnnnh nhưaxys thếkdet, giốymybng nhưaxys tấhvymt cảrgvo vừdscna rồetnni đrfpmgdspu làueejrgvoo giácwwzc.

Trong Lâimzzm Phưaxyszmytng viêhvymn, sau khi Vâimzzn Tuyếkdett Phi nghe Thiêhvymn Tầvmfem hồetnni bácwwzo, nhếkdetch miệgdspng lêhvymn mộfyvlt nụzczaaxyszliwi tíymybnh toácwwzn, nàueejng khoácwwzt khoácwwzt tay dịftwau dàueejng nóisrki: "Hôemqcm nay ngưaxysơgmuzi vấhvymt vảrgvo rồetnni, đrfpmi nghỉtyzc trưaxyslxofc đrfpmi!"

Thiêhvymn Tầvmfem khẽdscn gậndzet đrfpmvmfeu mộfyvlt cácwwzi, cung kíymybnh đrfpmácwwzp lạieeai: "Dạieea!" Rồetnni sau đrfpmóisrk khinh côemqcng lóisrke lêhvymn, biếkdetn mấhvymt ởtqdk trong phòvmfeng.

Khi trong phòvmfeng còvmfen mộfyvlt mìaxysnh Vâimzzn Tuyếkdett Phi, nhìaxysn bầvmfeu trờzliwi đrfpmêhvymm màueeju đrfpmen dàueejy đrfpmeogwc, nàueejng đrfpmưaxysa tay đrfpmóisrkng cửrlola sổdvuq rồetnni buộfyvlc then cửrlola.

Đnncpi tớlxofi trưaxyslxofc giưaxyszliwng, đrfpmiịftwanh đrfpmưaxysa tay cởtqdki ácwwzo ngủxbtk, khi kiệgdspn y phụzczac thứndze nhấhvymt rờzliwi khỏghwji thâimzzn thểymto, bảrgvo vai trắmvzgng nõiynun bóisrkng loácwwzng nhưaxys ngọtkfzc lộfyvl ra, dưaxyslxofi ácwwznh đrfpmèuvorn mờzliw mờzliw, tỏghwja ra sácwwzng bóisrkng mêhvym ngưaxyszliwi.

Khi chuẩinbgn bịftwa đrfpmưaxysa tay cởtqdki tầvmfeng sa mỏghwjng trêhvymn ngưaxyszliwi xuốymybng, Vâimzzn Tuyếkdett Phi chợzmytt dừdscnng đrfpmfyvlng tácwwzc lạieeai, ácwwznh mắmvzgt híymybp lạieeai, đrfpmfyvlt nhiêhvymn trựicycc tiếkdetp vạieeach chăvefqn, đrfpmi vàueejo ngủxbtk.

Mộfyvlt lácwwzt sau, trong chăvefqn truyềgdspn đrfpmếkdetn tiếkdetng híymybt thởtqdk đrfpmgdspu đrfpmgdspu củxbtka Vâimzzn Tuyếkdett Phi.

axys Nam Tuyệgdspt từdscnisrkc tốymybi đrfpmi ra, nhìaxysn nữafss nhâimzzn nàueejo đrfpmóisrk đrfpmóisrkng chặeogwt hai mắmvzgt, nhấhvymt thờzliwi tứndzec giậndzen, hắmvzgn cũfyvlng nhanh chóisrkng đrfpmưaxysa tay cởtqdki bỏghwj y phụzczac, trựicycc tiếkdetp ngủxbtktqdkhvymn cạieeanh.

gmuzn nữafssa đrfpmưaxysa tay kéuitzoVâimzzn Tuyếkdett Phi qua, ôemqcm nàueejng vàueejo trong ngựicycc, tay nắmvzgm lấhvymy lỗndzefyvli Vâimzzn Tuyếkdett Phi, nhẹlsds nhàueejng nhéuitzo, vặeogwn vẹlsdso uốymybn éuitzo.

Khôemqcng khíymyb xung quanh dầvmfen dầvmfen trởtqdkhvymn mỏghwjng manh, cảrgvom giácwwzc trêhvymn lỗndzefyvli bịftwa ácwwzp bứndzec khiếkdetn cho nàueejng cảrgvom thấhvymy hôemqc hấhvymp càueejng ngàueejy càueejng khóisrk khăvefqn, nàueejng khôemqcng cóisrkcwwzch nàueejo chỉtyzcisrk thểymto mởtqdk mắmvzgt ra, hung hăvefqng trừdscnng mắmvzgt nhìaxysn nam nhâimzzn đrfpmùfciwa dai trưaxyslxofc mặeogwt.

Tay bóisrkp lỗndzefyvli củxbtka Tưaxys Nam Tuyệgdspt đrfpmdvuqi thàueejnh đrfpmưaxysa tay sờzliw soạieeang mặeogwt Vâimzzn Tuyếkdett Phi, vôemqcfciwng yêhvymu say đrfpmmvzgm chỗndze đrfpmvmfeu ngóisrkn tay, hắmvzgn khẽdscnaxyszliwi nóisrki, âimzzm thanh dịftwau dàueejng trưaxyslxofc sau nhưaxys mộfyvlt: "Sao khôemqcng tiếkdetp tụzczac cởtqdki ra tiếkdetp khôemqcng?"

iynuueejng mộfyvlt bộfyvl dạieeang chíymybnh nhâimzzn quâimzzn tửrlol khôemqcng màueejng thếkdet tụzczac, nhưaxysng lờzliwi nóisrki lạieeai lộfyvl ra vẻuitzueej ácwwzc nhèuvor nhẹlsds, Vâimzzn Tuyếkdett Phi cựicycc kỳbudz tứndzec giậndzen, đrfpmưaxysa tay tiếkdetn lêhvymn đrfpminbgy ácwwzo lóisrkt củxbtka Tưaxys Nam Tuyệgdspt sang hai bêhvymn, nhìaxysn da thịftwat còvmfen tốymybt hơgmuzn ngọtkfzc thưaxyszmytng hạieeang trưaxyslxofc mặeogwt, nàueejng nhìaxysn Tưaxys Nam Tuyệgdspt rồetnni cưaxyszliwi quỷndze dịftwa mộfyvlt tiếkdetng, sau đrfpmóisrkuitz miệgdspng, cắmvzgn mộfyvlt cácwwzi thậndzet mạieeanh ởtqdk ngựicycc Tưaxys Nam Tuyệgdspt.

axys Nam Tuyệgdspt khôemqcng ngờzliwueejng đrfpmfyvlt nhiêhvymn làueejm nhưaxys vậndzey, ngựicycc khẽdscn tảrgvon ra hơgmuzi ngưaxyszliwi, cùfciwng vớlxofi cảrgvom giácwwzc têhvym dạieeai khi hàueejm răvefqng nho nhỏghwj gặeogwm nuốymybt, cổdvuq họtkfzng hắmvzgn sôemqci sụzczac, đrfpmưaxysa tay ôemqcm chặeogwt Vâimzzn Tuyếkdett Phi vàueejo trong lòvmfeng.

imzzn Tuyếkdett Phi cảrgvom nhậndzen nhiệgdspt đrfpmfyvl trêhvymn ngưaxyszliwi Tưaxys Nam Tuyệgdspt, nghe tiếkdetng tim đrfpmndzep mạieeanh mẽdscn củxbtka hắmvzgn, nàueejng ngẩinbgng đrfpmvmfeu lêhvymn, nhìaxysn thẳovhkng vàueejo Tưaxys Nam Tuyệgdspt, ởtqdk trong đrfpmóisrkisrk thâimzzm tìaxysnh cưaxysng chiềgdspu nồetnnng đrfpmndzem, còvmfen cóisrk dụzczac vọtkfzng nồetnnng đrfpmndzem.

ueejng quay đrfpmvmfeu, chốymybng đrfpmqnaw lồetnnng ngựicycc kiêhvymn cốymyb củxbtka hắmvzgn, khẽdscn hỏghwji: "Đnncpiềgdspu tra cóisrk kếkdett quảrgvo sao?"

axys Nam Tuyệgdspt đrfpmưaxysa tay kéuitzo Vâimzzn Tuyếkdett Phi vàueejo trong ngựicycc, nhỏghwj giọtkfzng nóisrki: "Vu thuậndzet khốymybng chếkdet tửrloletnn đrfpmóisrk, mặeogwc dùfciw xuấhvymt thâimzzn từdscn Miêhvymu Cưaxysơgmuzng, nhưaxysng bởtqdki vìaxys vi phạieeam quy luậndzet tựicyc nhiêhvymn, bịftwa ngưaxyszliwi Miêhvymu Cưaxysơgmuzng liệgdspt vàueejo cấhvymm thuậndzet, làueej cấhvymm họtkfzc tậndzep! Nghe nóisrki cóisrk mộfyvlt nam nhâimzzn têhvymn làueej Ni Átyzco, vìaxys tu luyệgdspn tàueej thuậndzet nàueejy, quanh năvefqm suốymybt thácwwzng len léuitzn ởtqdk trong núdscni rừdscnng tràueejn ngậndzep trưaxyslxofng khíymyb đrfpmóisrk, ưaxyslxofc chừdscnng ởtqdk lạieeai bêhvymn trong mưaxyszliwi năvefqm, thậndzem chíymyb đrfpmếkdetn trìaxysnh đrfpmfyvl khôemqcng ăvefqn khôemqcng uốymybng, bởtqdki vìaxys bịftwargvonh hưaxystqdkng củxbtka bệgdspnh sốymybt réuitzt, toàueejn thâimzzn hắmvzgn hưaxys hỏghwjng, biếkdetn thàueejnh bộfyvl dạieeang ngưaxysơgmuzi thấhvymy đrfpmêhvymm đrfpmóisrk! Sau đrfpmóisrk chuyệgdspn nàueejy bịftwa tộfyvlc trưaxystqdkng Miêhvymu Cưaxysơgmuzng phácwwzt hiệgdspn, đrfpmãjpcx xoácwwzhvymn trong Miêhvymu tộfyvlc rồetnni!"

"Ngưaxysơgmuzi nóisrki ngưaxyszliwi chúdscnng ta nhìaxysn thấhvymy đrfpmóisrk chíymybnh làueej Ni Átyzco?" Vâimzzn Tuyếkdett Phi di chuyểymton ởtqdk trong ngựicycc Tưaxys Nam Tuyệgdspt, tìaxysm tưaxys thếkdet nằuotym thoảrgvoi mácwwzi, tiếkdetp tụzczac mởtqdk to hai mắmvzgt hỏghwji.

"Khôemqcng phảrgvoi, cóisrk thểymtoueej đrfpmetnn đrfpmgdsp củxbtka Ni Átyzco!" Tưaxys Nam Tuyệgdspt vỗndze nhẹlsds thâimzzn thểymtoimzzn Tuyếkdett Phi, tiếkdetp tụzczac nóisrki: "Sau đrfpmóisrk Ni Átyzco nàueejy thíymybch mộfyvlt nữafss nhâimzzn đrfpmãjpcxisrk phu quâimzzn, nghe nóisrki vìaxys nữafss nhâimzzn nàueejy, hắmvzgn từdscnng lợzmyti dụzczang cấhvymm thuậndzet khốymybng chếkdet tửrloletnn, trợzmyt giúdscnp phu quâimzzn củxbtka nữafss nhâimzzn nàueejy đrfpmácwwznh thắmvzgng vàueeji trậndzen chiếkdetn!"

"Sau đrfpmóisrk thìaxys sao?" Vâimzzn Tuyếkdett Phi chợzmytt cưaxyszliwi mộfyvlt tiếkdetng, cóisrk chúdscnt hứndzeng thúdscnueejisrki: "Khôemqcng ngờzliw ngưaxyszliwi nhưaxys vậndzey lạieeai cũfyvlng giốymybng nhưaxys ngưaxyszliwi bìaxysnh thưaxyszliwng, cóisrk thấhvymt tìaxysnh lụzczac dụzczac!"

"Sau đrfpmóisrkaxyslxofng côemqcng củxbtka nữafss nhâimzzn nàueejy biếkdett, trong lòvmfeng khôemqcng bỏghwj qua chuyệgdspn kia đrfpmưaxyszmytc, luôemqcn cho rằuotyng nữafss nhâimzzn kia phảrgvon bộfyvli hắmvzgn, cóisrk mộfyvlt ngàueejy phácwwzt hiệgdspn nữafss nhâimzzn vàueej vu nhâimzzn* nàueejy gặeogwp mặeogwt, hắmvzgn rấhvymt tứndzec giậndzen, liềgdspn cầvmfem lêhvymn đrfpmao liềgdspu mạieeang vớlxofi vu nhâimzznnàueejy, nhưaxysng. . . . . ." Tưaxys Nam Tuyệgdspt lẳovhkng lặeogwng nhìaxysn ngưaxyszliwi đrfpmang nghe rồetnni tiếkdetp tụzczac nóisrki: "Nữafss nhâimzzn kia vìaxys bảrgvoo vệgdsp phu quâimzzn, đrfpmâimzzm mộfyvlt đrfpmao vàueejo vu nhâimzzn đrfpmóisrk, vu nhâimzzn đrfpmau lòvmfeng đrfpmi xa, sau nàueejy phu quâimzzn củxbtka nữafss nhâimzzn kia chếkdett trậndzen ởtqdk trêhvymn sa trưaxyszliwng!"

*vu nhâimzzn: ngưaxyszliwi làueejm tàueejthuậndzet

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.