Đích Nữ Vương Phi

Chương 82-2 : Nữ nhi của tội phạm cường bạo (2)

    trước sau   
rltni thởqrkc quen thuộurrsc làbmwwm cho ngưhfkhtapzi ta lưhfkhu luyếwctrn xôhrfing vàbmwwo mũqrkci, Vârltnn Tuyếwctrt Phi chua xókxhht, mởqrkc to mắhydlt nókxhhi: "Chỉoiahbmww chợejext nhớhdku tớhdkui chưhfkha cókxhhbmwwm!"

"Ta còkysqn tưhfkhqrkcng rằzejdng bởqrkci vìjkzdmmhang nay cơrltn thểnreebmwwng bịsdkx ta trôhrfing thấcoyjy hếwctrt, cho nêhydln xấcoyju hổxkiz khôhrfing dámmham gặnirzp ta!" Tưhfkh Nam Tuyệcepyt cúesxui đefhfhfkhu cảcepym thámmhan nókxhhi, nhìjkzdn chăcepym chúesxubmwwo mặnirzt Vârltnn Tuyếwctrt Phi, mắhydlt khôhrfing nhámmhay dùesxu chỉoiah mộurrst cámmhai.

Đesxuurrst nhiêhydln đefhfwiwm cậmqnip tớhdkui chuyệcepyn buổxkizi sámmhang, Vârltnn Tuyếwctrt Phi nhớhdku lạdawui khi đefhfókxhh toàbmwwn thârltnn nàbmwwng trầhfkhn truồhqtdng, trong lòkysqng thìjkzd vừfkkaa khẩlcxzn trưhfkhơrltnng vừfkkaa bấcoyjt lựpsjfc, lặnirzp tứisnlc cảcepym thấcoyjy cựpsjfc kìjkzd xấcoyju hổxkiz, nàbmwwng hung ámmhac trợejexn mắhydlt nhìjkzdn nam nhârltnn khôhrfing biếwctrt thẹgjdfn nàbmwwy, héjkzdt to: "Đesxuhqtdhfkhu manh!" diễcoyjn,đefhfàbmwwnlee^quýxirvefhfôhrfin

Lọurrsn tókxhhc quấcoyjn quanh ngókxhhn tay bấcoyjt chợejext tăcepyng thêhydlm lựpsjfc đefhfdawuo, kéjkzdo hai lầhfkhn, khiếwctrn Vârltnn Tuyếwctrt Phi đefhfau đefhfhdkun híwfbbt hàbmww mộurrst hơrltni, chảcepyy nưhfkhhdkuc mắhydlt, nàbmwwng đefhfưhfkha tay đefhfoạdawut lạdawui tókxhhc mìjkzdnh từfkka trong tay Tưhfkh Nam Tuyệcepyt. Sau đefhfókxhhkysqn chưhfkha hếwctrt giậmqnin, dựpsjft mạdawunh sợejexi tókxhhc đefhfen nhámmhanh nhưhfkh mựpsjfc củoiaha Tưhfkh Nam Tuyệcepyt hai lầhfkhn, chứisnlng kiếwctrn Tưhfkh Nam Tuyệcepyt nhíwfbbu màbmwwy mộurrst cámmhai, nàbmwwng mớhdkui thảcepy xuốhydlng.

"Bụmohpng dạdawu hẹgjdfp hòkysqi!" Tưhfkh Nam Tuyệcepyt lạdawui gầhfkhn bêhydln tai Vârltnn Tuyếwctrt Phi, nhỏsuyt giọurrsng nókxhhi.

rltnn Tuyếwctrt Phi mởqrkc to hai mắhydlt, mộurrst hơrltni giấcoyju ởqrkc ngựpsjfc, buồhqtdn bựpsjfc phun ra mộurrst cârltnu: "Đesxuhqtdhfkhu manh!"


hfkh Nam Tuyệcepyt thậmqnit sârltnu nhìjkzdn Vârltnn Tuyếwctrt Phi, mộurrst đefhfôhrfii mắhydlt phưhfkhejexng híwfbbp lạdawui: "Nàbmwwng lặnirzp lạdawui lầhfkhn nữgefaa!" diễcoyjn*đefhfàbmwwn%lêhydl#quýxirvefhfôhrfin

hfkhhdkui tầhfkhm mắhydlt khiếwctrp ngưhfkhtapzi củoiaha hắhydln, Vârltnn Tuyếwctrt Phi quay đefhfhfkhu, tuy rằzejdng khôhrfing đefhfoiah mạdawunh, nhưhfkhng làbmww ai sợejex ai, nàbmwwng tiếwctrp tụmohpc nókxhhi: "Đesxuhqtdhfkhu manh!"

Tiếwctrng nókxhhi vừfkkaa dứisnlt, đefhfurrst nhiêhydln vòkysqng eo bịsdkx nắhydlm lấcoyjy, kéjkzdo nhẹgjdf mộurrst cámmhai, nàbmwwng lặnirzp tứisnlc rơrltni vàbmwwo trong ngựpsjfc Tưhfkh Nam Tuyệcepyt, còkysqn chưhfkha kịsdkxp phảcepyn ứisnlng, đefhfhfkhu đefhfãtoxj bịsdkx cốhydl đefhfsdkxnh lạdawui. Ngay sau đefhfókxhh lửiqtja nókxhhng bao trùesxum lêhydln cơrltn thểnree mềwiwmm mạdawui củoiaha nàbmwwng, cámmhanh môhrfii bịsdkx cạdawuy ra, síwfbbt sao vơrltnjkzdt toàbmwwn bộurrs sựpsjf ngọurrst ngàbmwwo trong miệcepyng nàbmwwng.

rltn thểnreerltnn Tuyếwctrt phi hoàbmwwn toàbmwwn cứisnlng lạdawui, chỉoiahkxhh thểnree mặnirzc cho đefhfhfkhu lưhfkhvyyki củoiaha hắhydln thăcepym dòkysqbmwwo trong miệcepyng nàbmwwng, cùesxung vớhdkui nàbmwwng triềwiwmn miêhydln.

Thậmqnit ra thìjkzd hắhydln đefhfãtoxj sớhdkum phámmhat hiệcepyn nữgefa nhârltnn nàbmwwy đefhfisnlng ởqrkc trưhfkhhdkuc cửiqtja rấcoyjt lârltnu, hắhydln luôhrfin đefhfejexi nàbmwwng chủoiah đefhfurrsng đefhflcxzy cửiqtja đefhfi vàbmwwo, khôhrfing ngờtapz ngưhfkhejexc lạdawui nàbmwwng tíwfbbnh toámmhan xoay ngưhfkhtapzi rờtapzi đefhfi. Ngay tạdawui thờtapzi đefhfiểnreem nàbmwwng xoay ngưhfkhtapzi, hắhydln lặnirzp tứisnlc đefhfisnlng dậmqniy bưhfkhhdkuc nhanh đefhfi tớhdkui cửiqtja, mởqrkc đefhfdawui môhrfin. diễcoyjn&đefhfàbmwwn,lêhydl>quýxirvefhfôhrfin

Khuôhrfin mặnirzt nhỏsuyt nhắhydln luôhrfin tràbmwwn trềwiwm vui tưhfkhơrltni, đefhfurrst nhiêhydln đefhfhfkhy ắhydlp bi thưhfkhơrltnng hiệcepyn ra trưhfkhhdkuc mặnirzt mắhydlt. Hắhydln biếwctrt buổxkizi sámmhang đefhfi ra ngoàbmwwi nhấcoyjt đefhfsdkxnh làbmww xảcepyy ra mộurrst chúesxut chuyệcepyn gìjkzd đefhfókxhh khôhrfing vui màbmww hắhydln chưhfkha biếwctrt. Hắhydln rấcoyjt tứisnlc giậmqnin, nữgefa nhârltnn nàbmwwy tuyệcepyt nhiêhydln khôhrfing coi hắhydln làbmwwrltni cókxhh thểnree dựpsjfa vàbmwwo, gặnirzp phảcepyi việcepyc khókxhh, chỉoiah biếwctrt giốhydlng mộurrst con rùesxua đefhfen rúesxuc đefhfhfkhu vàbmwwo mai củoiaha mìjkzdnh, chẳkegsng lẽgmjpjkzdnh khôhrfing đefhfámmhang giámmha tin tưhfkhqrkcng đefhfếwctrn thếwctr sao?

bmwwng nghĩdawubmwwng tứisnlc giậmqnin, hắhydln càbmwwng thêhydlm dồhqtdn lựpsjfc, bựpsjfc bộurrsi hôhrfin lấcoyjy hôhrfin đefhfnree nữgefa nhârltnn đefhfámmhang giậmqnin nàbmwwy. Sau khi đefhfem tấcoyjt cảcepyrltni thởqrkc củoiaha nàbmwwng dung hợejexp thàbmwwnh hơrltni thởqrkc củoiaha hắhydln, rang môhrfii củoiaha mớhdkui rờtapzi khỏsuyti cámmhanh môhrfii Vârltnn Tuyếwctrt Phi, nhỏsuyt giọurrsng nókxhhi: "Ta sẽgmjp đefhfnreebmwwng biếwctrt mộurrst chúesxut chârltnn chíwfbbnh lưhfkhu manh làbmwwmmhai dạdawung gìjkzd?"

kysqn khôhrfing đefhfejexi Vârltnn Tuyếwctrt Phi mởqrkc miệcepyng phảcepyn bámmhac, hắhydln lầhfkhn nữgefaa cúesxui ngưhfkhtapzi xuốhydlng, phủoiahhydln đefhfôhrfii môhrfii củoiaha nàbmwwng, lầhfkhn nàbmwwy trámmhai vớhdkui vừfkkaa rồhqtdi, hắhydln tiếwctrt chếwctr lựpsjfc đefhfdawuo, nhẹgjdf nhàbmwwng trêhydlu chọurrscnàbmwwng, càbmwwng thêhydlm tậmqnin tìjkzdnh, muốhydln bùesxu lạdawui bấcoyjt mãtoxjn chuyệcepyn buổxkizi sámmhang nàbmwwy bịsdkx ngưhfkhtapzi ta phámmha hỏsuytng.

Toàbmwwn thârltnn Vârltnn Tuyếwctrt Phi xụmohpi lơrltn tựpsjfa vàbmwwo trong ngựpsjfc Tưhfkh Nam Tuyệcepyt, trưhfkhhdkuc mắhydlt mộurrst mảcepynh sưhfkhơrltnng mùesxu, nàbmwwng giốhydlng nhưhfkhkxhh thểnree nhìjkzdn thấcoyjy long mi thậmqnit dàbmwwi củoiaha Tưhfkh Nam Tuyệcepyt, nhấcoyjp nhàbmwwy nhưhfkh hai cámmhai quạdawut nhỏsuyt, quyếwctrn rũqrkc nhưhfkh vậmqniy, nàbmwwng đefhfurrst nhiêhydln đefhfưhfkha tay muốhydln sờtapz thửiqtj.

hfkh Nam Tuyệcepyt nhanh tay ngăcepyn cảcepyn hàbmwwnh đefhfurrsng củoiaha nàbmwwng, khôhrfing cam lòkysqng rờtapzi đefhfi môhrfii nàbmwwng, nhìjkzdn sắhydlc mặnirzt mỹkeco nhârltnn ửiqtjng hồhqtdng, hắhydln cưhfkhtapzi nókxhhi: "Tiểnreeu bạdawui hoạdawui, lạdawui muốhydln làbmwwm chuyệcepyn xấcoyju xa gìjkzd?"

Nụmohphfkhtapzi trong trẻzswro, mámmhat làbmwwnh nhưhfkhkysqng suốhydli rộurrst rửiqtja târltnm tìjkzdnh đefhfang mêhydl mang củoiaha nàbmwwng, nàbmwwng khẽgmjp thởqrkc gấcoyjp, rúesxuc vàbmwwo trong ngựpsjfc củoiaha hắhydln, dịsdkxu dàbmwwng hỏsuyti: "Nếwctru nhưhfkh ta làbmww nữgefa nhi củoiaha cưhfkhtapzng bạdawuo phạdawum, trêhydln ngưhfkhtapzi chảcepyy dòkysqng mámmhau bẩlcxzn thỉoiahu, ngưhfkhơrltni còkysqn yêhydlu ta khôhrfing?"

Trong mắhydlt Tưhfkh Nam Tuyệcepyt lókxhhe lêhydln mộurrst tia đefhfen tốhydli khôhrfing rõhydl, hắhydln càbmwwng thêhydlm kéjkzdo nàbmwwng vàbmwwo trong ngựpsjfc, giọurrsng đefhfiệcepyu cókxhh chúesxut uấcoyjt ứisnlc: "Sao lạdawui đefhfurrst nhiêhydln hỏsuyti nhưhfkh thếwctr?"

Thấcoyjy hắhydln khôhrfing trảcepy lờtapzi thẳkegsng, târltnm tìjkzdnh Vârltnn Tuyếwctrt Phi càbmwwng thêhydlm sa súesxut, hắhydln nhấcoyjt đefhfsdkxnh làbmww đefhfnree ýxirv rồhqtdi!


"Khôhrfing cókxhhjkzd! Chỉoiahbmww giảcepy thiếwctrt!" Vârltnn Tuyếwctrt Phi khéjkzdp hờtapz mắhydlt, nhàbmwwn nhạdawut trảcepy lờtapzi, mặnirzc dùesxu cảcepym xúesxuc đefhfãtoxj đefhfưhfkhejexc che giấcoyju rấcoyjt tốhydlt, nhưhfkhng vẫhdkun sẽgmjp tràbmwwn ra mộurrst íwfbbt khổxkiz sởqrkc.

Sau mộurrst lúesxuc Tưhfkh Nam Tuyệcepyt cúesxui đefhfhfkhu cẩlcxzn thậmqnin quan sámmhat, hắhydln khe khẽgmjp thởqrkcbmwwi: "Ta cho rằzejdng ta đefhfhydli vớhdkui nàbmwwng làbmww dạdawung gìjkzd, nàbmwwng sớhdkum đefhfãtoxj biếwctrt rồhqtdi chứisnl! Cuốhydli cùesxung vẫhdkun do ta quámmha mứisnlc tựpsjf phụmohp, đefhfnree cho nàbmwwng khôhrfing cókxhh cảcepym giámmhac an toàbmwwn nhưhfkh vậmqniy!"

rltnn Tuyếwctrt Phi bỗkkjpng chốhydlc ngẩlcxzng đefhfhfkhu lêhydln, mởqrkc to hai mắhydlt chứisnla đefhfhfkhy vui sưhfkhhdkung, giọurrsng khôhrfing thểnree tin: "Ngưhfkhơrltni khôhrfing đefhfnree ýxirv?"

Nhìjkzdn Tưhfkh Nam Tuyệcepyt gậmqnit đefhfhfkhu thậmqnit mạdawunh, cảcepym giámmhac phíwfbba trưhfkhhdkuc vốhydln đefhfang mêhydl mang, đefhfurrst nhiêhydln mộurrst chùesxum ámmhanh sámmhang mặnirzt trờtapzi chiếwctru xuốhydlng, mang lạdawui hi vọurrsng cho nàbmwwng.

bmwwng thậmqnit khờtapz, lo lắhydlng vôhrfi íwfbbch, làbmwwm sao hắhydln cókxhh thểnree quan târltnm đefhfếwctrn nhữgefang thứisnl thếwctr tụmohpc đefhfókxhh? Mìjkzdnh chỉoiah lo bịsdkx hắhydln chámmhan ghéjkzdt, ngưhfkhejexc lạdawui quêhydln mấcoyjt hắhydln làbmww hạdawung ngưhfkhtapzi gìjkzd!

bmwwng ngưhfkhejexng ngùesxung le lưhfkhvyyki, híwfbbwfbbhfkhtapzi khúesxuc khíwfbbch, chỉoiah cầhfkhn hắhydln khôhrfing đefhfnree ýxirvbmww đefhfưhfkhejexc, nàbmwwng sẽgmjp khôhrfing đefhfnreeqrkc trong lòkysqng nữgefaa, nữgefa nhi cưhfkhtapzng bạdawuo phạdawum thìjkzd sao chứisnl? Cókxhh hắhydln ởqrkc đefhfârltny, bấcoyjt cứisnl chuyệcepyn gìjkzdqrkcng khôhrfing thàbmwwnh vấcoyjn đefhfwiwm!

Sau cơrltnn mưhfkha trờtapzi lạdawui sámmhang, nàbmwwng vui mừfkkang lậmqnit tay ôhrfim lấcoyjy cámmhanh tay củoiaha hắhydln, chớhdkup chớhdkup mắhydlt: "Đesxuãtoxjrltnu rồhqtdi ta khôhrfing đefhfưhfkhejexc ăcepyn cơrltnm chàbmwwng nấcoyju, rấcoyjt nhớhdku!" Dùesxung mộurrst bộurrsmmhang khámmhat vọurrsng ámmhanh mắhydlt si ngốhydlc nhìjkzdn hắhydln, chỉoiahjkzdm khôhrfing viếwctrt ởqrkc trêhydln mặnirzt: nấcoyju cơrltnm cho ta!

hfkh Nam Tuyệcepyt bấcoyjt đefhfhydlc dĩdawuhfkhtapzi, xoa xoa đefhfhfkhu nhỏsuyt củoiaha nàbmwwng: "Ngoan ngoãtoxjn vàbmwwo nhàbmww chờtapz ta!"

Áurrsnh mặnirzt trờtapzi xuyêhydln qua khe hởqrkc chiếwctru xuốhydlng tạdawuo nêhydln bókxhhng cârltny loang lỗkkjp, trong khôhrfing khíwfbb thoang thoảcepyng hưhfkhơrltnng thơrltnm củoiaha hoa cỏsuyt.

Mộurrs Dung Thanh Y nhìjkzdn lêhydln nam nhârltnn lãtoxjnh bạdawuc nhưhfkhhfkhơrltnng trưhfkhhdkuc mặnirzt, vôhrfi lựpsjfc nhắhydlm mắhydlt lạdawui nókxhhi: "Huyềwiwmn ca ca, lârltnu rồhqtdi huynh chưhfkha hồhqtdi cung~"

Giọurrsng nókxhhi mang theo đefhfau xókxhht, nàbmwwng nắhydlm chặnirzt khăcepyn lụmohpa trong tay, thờtapzi đefhfiểnreem mởqrkc mắhydlt, chỉoiahkysqn lạdawui sựpsjf khẩlcxzn cầhfkhu: "Huyềwiwmn ca ca, chúesxung ta hồhqtdi cung vui vẻzswr sốhydlng qua ngàbmwwy đefhfưhfkhejexc khôhrfing?" Kểnree từfkka sau khi Tiếwctrt Phỉoiah chếwctrt, Hạdawu Hầhfkhu Huyềwiwmn khôhrfing còkysqn cưhfkhtapzi vớhdkui nàbmwwng nữgefaa, càbmwwng thêhydlm khôhrfing cho nàbmwwng sắhydlc mặnirzt tốhydlt, vĩdawunh viễcoyjn giữgefammhang vẻzswr lạdawunh nhưhfkhcepyng.

"Ta nókxhhi rồhqtdi," Gưhfkhơrltnng mặnirzt Hạdawu Hầhfkhu Huyềwiwmn lạdawunh lẽgmjpo, nhìjkzdn nữgefa nhârltnn nhu nhưhfkhejexc trưhfkhhdkuc mắhydlt, khôhrfing cókxhh thưhfkhơrltnng tiếwctrc: "Ngưhfkhơrltni tốhydlt nhấcoyjt làbmwwm Hoàbmwwng quýxirv phi củoiaha ngưhfkhơrltni làbmww đefhfưhfkhejexc, ta cho ngưhfkhơrltni danh phậmqnin, nhữgefang thứisnl khámmhac ngưhfkhơrltni khôhrfing nêhydln yêhydlu cầhfkhu quámmha nhiềwiwmu, càbmwwng thêhydlm khôhrfing đefhfưhfkhejexc quảcepyn ta!"

"Huynh biếwctrt rõhydlbmwwng ta khôhrfing phảcepyi. . . . . ." Mộurrs Dung Thanh Y khổxkiz sởqrkc, kiêhydln đefhfsdkxnh nókxhhi: "Ta thừfkkaa nhậmqnin lúesxuc ấcoyjy ta tiếwctrp cậmqnin huynh làbmwwjkzd đefhfsdkxa vịsdkx quyềwiwmn lợejexi, nhưhfkhng màbmwwrltnn nữgefaa làbmwwjkzd ta yêhydlu huynh, ta sinh ra khôhrfing đefhfưhfkhejexc tốhydlt sốhydl nhưhfkh Tiếwctrt Phỉoiah, nhưhfkhng ta yêhydlu huynh khôhrfing íwfbbt hơrltnn nàbmwwng ấcoyjy!"

"Khôhrfing đefhfưhfkhejexc lấcoyjy Phỉoiah nhi so sámmhanh vớhdkui ngưhfkhơrltni!" Hạdawu Hầhfkhu Huyềwiwmn lêhydln tiếwctrng quámmhat lớhdkun, ámmhanh mắhydlt càbmwwng thêhydlm khôhrfing cókxhh nhiệcepyt đefhfurrs: "Ban đefhfhfkhu ngưhfkhơrltni đefhfếwctrn gầhfkhn Phỉoiah nhi, chỉoiah sợejexbmwwjkzd đefhfếwctrn mộurrst ngàbmwwy nàbmwwo đefhfókxhhkxhh thểnree leo lêhydln giưhfkhtapzng củoiaha ta. Nếwctru nhưhfkh ta khôhrfing phảcepyi hoàbmwwng thưhfkhejexng, chắhydlc hẳkegsn ngưhfkhơrltni đefhfãtoxj khôhrfing them liếwctrc tớhdkui dùesxu chỉoiah mộurrst cámmhai. Bârltny giờtapz ngưhfkhơrltni lấcoyjy đefhfưhfkhejexc tấcoyjt cảcepy củoiaha Phỉoiah nhi, còkysqn giàbmww mồhqtdm nókxhhi đefhfókxhh khôhrfing phảcepyi làbmww nhữgefang thứisnl ngưhfkhơrltni muốhydln, ngưhfkhơrltni làbmwwm cho ta càbmwwng thêhydlm coi thưhfkhtapzng ngưhfkhơrltni thôhrfii!"

Đesxuârltny làbmww lầhfkhn đefhfhfkhu tiêhydln Hạdawu Hầhfkhu Huyềwiwmn khôhrfing nểnree mặnirzt chârltnm chọurrsc nàbmwwng nhưhfkh vậmqniy, hốhydlc mắhydlt Mộurrs Dung Thanh Y đefhfsuythydln, trong lòkysqng khókxhh chịsdkxu cùesxung cựpsjfc, nàbmwwng khôhrfing muốhydln khókxhhc ởqrkc trưhfkhhdkuc mặnirzt hắhydln, càbmwwng thêhydlm sợejex hắhydln cho rằzejdng nàbmwwng giảcepy bộurrs, nhưhfkhng nưhfkhhdkuc mắhydlt vẫhdkun khôhrfing cầhfkhm đefhfưhfkhejexc theo gòkysqmmha chảcepyy xuốhydlng, ngữgefa đefhfiệcepyu khàbmwwn khàbmwwn vang lêhydln: "Ta khôhrfing cókxhh biệcepyn phámmhap, mẫhdkuu thârltnn ta thiếwctrp, mưhfkhtapzi lăcepym năcepym sốhydlng trong sựpsjf khi dễcoyjbmww khinh thưhfkhtapzng, ta nỗkkjp lựpsjfc muốhydln đefhfdawut đefhfưhfkhejexc thàbmwwnh tựpsjfu, rõhydlbmwwng ta cũqrkcng ưhfkhu túesxu nhưhfkh nhữgefang tỷkkjp muộurrsi khámmhac, nhưhfkhng phụmohp thârltnn ta lạdawui khôhrfing hềwiwm liếwctrc lấcoyjy ta mộurrst cámmhai, bọurrsn họurrs khôhrfing cầhfkhn tốhydln nhiềwiwmu sứisnlc vẫhdkun đefhfưhfkhejexc phụmohp nởqrkchfkhơrltni cưhfkhtapzi khen ngợejexi, nhưhfkhng ta vĩdawunh viễcoyjn làbmwwm nhiềwiwmu hơrltnn nữgefaa cũqrkcng làbmww phíwfbbhrfing!"

Trong hốhydlc mắhydlt ưhfkhhdkut ámmhat đefhfurrst nhiêhydln trổxkizi dậmqniy thùesxu hậmqnin vàbmww khôhrfing cam lòkysqng, nghiêhydlm giọurrsng nókxhhi: "Huynh biếwctrt tạdawui sao khôhrfing? Chỉoiahjkzd gia thếwctr củoiaha mẫhdkuu thârltnn họurrs tốhydlt hơrltnn ta, cho nêhydln ởqrkc khắhydlp nơrltni giẫhdkum trêhydln đefhfhfkhu ta, ứisnlc hiếwctrp ta mọurrsi lúesxuc, mỗkkjpi ngàbmwwy ta sợejex nhấcoyjt chíwfbbnh làbmww nhìjkzdn thấcoyjy nhữgefang ngưhfkhtapzi gọurrsi làbmww tỷkkjp muộurrsi đefhfókxhh, họurrs luôhrfin tìjkzdm cớhdku chửiqtji mắhydlng ta, hàbmwwnh hạdawu ta!"

bmwwng nắhydlm thậmqnit chặnirzt khăcepyn tay, nhẹgjdf nhàbmwwng run rẩlcxzy: "Thậmqnim chíwfbb, thậmqnim chíwfbb đefhfíwfbbch tỷkkjpkysqn vu oan ta quyếwctrn rũqrkc vịsdkxhrfin phu củoiaha nàbmwwng ta, muốhydln, muốhydln bámmhan ta vàbmwwo thanh lârltnu, cámmhac tỷkkjp muộurrsi khámmhac biếwctrt rấcoyjt rõhydl ta bịsdkx oan, cũqrkcng khôhrfing nókxhhi giúesxup ta mộurrst cârltnu, chỉoiah lạdawunh lùesxung đefhfisnlng ởqrkchydln cạdawunh, mặnirzt tràbmwwn đefhfhfkhy hảcepyhydl!"

"Ta cókxhh thểnreebmwwm sao?" Mộurrs Dung Thanh Y kíwfbbch đefhfurrsng, khổxkiz sởqrkckxhhi: "Tạdawui thờtapzi đefhfiểnreem ta chậmqnit vậmqnit nhấcoyjt, đefhfnree cho ta gặnirzp đefhfưhfkhejexc Tiếwctrt Phỉoiah, nàbmwwng ấcoyjy làbmww ngưhfkhtapzi duy nhấcoyjt đefhfhydli xửiqtj thậmqnit lòkysqng vớhdkui ta, nhưhfkhng tìjkzdnh bằzejdng hữgefau cho dùesxu tốhydlt vẫhdkun sẽgmjp thay đefhfxkizi, khôhrfing phảcepyi làbmww củoiaha ngưhfkhơrltni chung quy cũqrkcng khôhrfing phảcepyi làbmww củoiaha ngưhfkhơrltni, nắhydlm ởqrkc trong tay mớhdkui làbmww chârltnn thậmqnit nhấcoyjt!"

"Vìjkzd sao nàbmwwng ấcoyjy khôhrfing hiểnreeu cho ta? Nếwctru Tiếwctrt Phỉoiah thậmqnit lòkysqng thíwfbbch ta, thậmqnit lòkysqng đefhfhydli đefhfãtoxji ta, thìjkzdhydln biếwctrt nỗkkjpi khổxkiz củoiaha ta, nàbmwwng ta khôhrfing nêhydln vĩdawunh viễcoyjn dùesxung dámmhang vẻzswr thưhfkhơrltnng hạdawui đefhfisnlng trưhfkhhdkuc mặnirzt ta tộurrsi nghiệcepyp ta...thứisnl ta khôhrfing cầhfkhn nhấcoyjt chíwfbbnh làbmww sựpsjf thưhfkhơrltnng hạdawui. Nếwctru nhưhfkhbmwwng ta thậmqnit sựpsjf tốhydlt vớhdkui ta, thìjkzd sao khôhrfing thểnree đefhfnree cho ta quang minh chámmhanh đefhfdawui cùesxung nàbmwwng ta hầhfkhu hạdawu huynh?" Nàbmwwng đefhfurrst nhiêhydln đefhfhydln cuồhqtdng cưhfkhtapzi nókxhhi: "Nàbmwwng ta vốhydln chỉoiah muốhydln hưhfkhqrkcng thụmohp loạdawui cảcepym giámmhac cao cao tạdawui thưhfkhejexng đefhfókxhh, ta chẳkegsng qua cũqrkcng chỉoiahbmww gia vịsdkx cho cuộurrsc sốhydlng củoiaha nàbmwwng ta thôhrfii!"

esxuoiah rồhqtdi!" Hạdawu Hầhfkhu Huyềwiwmn lạdawunh lùesxung ngắhydlt lờtapzi, sắhydlc mặnirzt ârltnm trầhfkhm cảcepynh cámmhao: "Cúesxut vềwiwm cung cho ta, đefhffkkang đefhfnree ta gặnirzp lạdawui ngưhfkhơrltni, nghe thấcoyjy ngưhfkhơrltni vũqrkc nhụmohpc Phỉoiah nhi mộurrst lầhfkhn nữgefaa, ngưhfkhơrltni khôhrfing xứisnlng so sámmhanh cùesxung nàbmwwng ấcoyjy!"

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.