Đích Nữ Vương Phi

Chương 139 : Dẫn ta cùng đi!

    trước sau   
Ngay sau đrscaóiuao mộpxcht trậrprxn gióiuao mạdbrxnh xẹwjyyt qua bêfoomn tai, đrscaúybvjng lúybvjc Vâwpvyn Tuyếnldjt Phi bịhvfr chấhryin đrscapxchng lùhryii ra sau vàkhjei bưlbydxuqoc, mộpxcht cájplpnh tay hữdbrxu lựhvuzc vòzyvung qua eo, nhẹwjyy nhàkhjeng ôncxrm lấhryiy nàkhjeng.

Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun biếnldjn sắfowwc, dòzyvung khígafvlbydwjyyng đrscadbrxi lao ra từwqmizyvung bàkhjen tay hắfowwn cũozsmng bịhvfr mộpxcht lựhvuzc cảfijsn vôncxrkvaxnh từwqmi mặdqggt đrscahryit mạdbrxnh mẽdyyl ngăgvmln lạdbrxi. Hắfowwn ta bịhvfr đrscawjyyy ngưlbydfijsc lạdbrxi, vộpxchi vàkhjeng thu tay lui vềncxr phígafva sau vàkhjei bưlbydxuqoc mớxuqoi đrscawjyyng vữdbrxng.

Thởhrkk phàkhjeo mộpxcht hơuhzmi, hắfowwn khôncxrng vộpxchi tìkvaxm kiếnldjm bóiuaong dájplpng Vâwpvyn Tuyếnldjt Phi màkhje nhìkvaxn theo quỹmnuj đrscadbrxo lạdbrxnh băgvmlng vừwqmia rồycmii, quảfijs nhiêfoomn nhìkvaxn thấhryiy mộpxcht thanh chủwqmiy thủwqmi tinh xảfijso đrscaang cắfowwm sâwpvyu vàkhjeo vájplpch tưlbydwjyyng, lóiuaoe lêfoomn hàkhjen quang lạdbrxnh lẽdyylo.

uhzmi thởhrkk quen thuộpxchc đrscapxcht nhiêfoomn bao phủwqmi xung quanh, Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun hơuhzmi nhígafvu mi rồycmii sau đrscaóiuao quay đrscazmauu, nhìkvaxn thấhryiy nam nhâwpvyn mặdqggc long bàkhjeo kim sắfowwc, vộpxchi vàkhjeng cung kígafvnh cúybvji ngưlbydwjyyi hàkhjenh lễayzs: “Vi thầzmaun tham kiếnldjn Hoàkhjeng thưlbydfijsng!”

Tiếnldjng nóiuaoi vừwqmia dứwjyyt, ngoàkhjei Vâwpvyn Tuyếnldjt Phi ra, hai ngưlbydwjyyi kia đrscancxru phảfijsn ứwjyyng lạdbrxi, đrscaycming thờwjyyi quỳpxch xuốoncrng: “Tham kiếnldjn Hoàkhjeng thưlbydfijsng, Hoàkhjeng thưlbydfijsng vạdbrxn tuếnldj, vạdbrxn tuếnldj, vạdbrxn vạdbrxn tuếnldj!”

wpvyn Tuyếnldjt Phi duỗjeqyi tay, dùhrying sứwjyyc đrscawjyyy Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn, giãfwucy dụbxoxa muốoncrn thoájplpt ra khỏyzgsi lồycming ngựhvuzc hắfowwn, rồycmii sau đrscaóiuao chạdbrxy xa hắfowwn khoảfijsng năgvmlm bưlbydxuqoc châwpvyn mớxuqoi đrscawjyyng lạdbrxi, yêfoomn lặdqggng quan sájplpt mấhryiy ngưlbydwjyyi trưlbydxuqoc mắfowwt.


Nhìkvaxn trong ngựhvuzc rỗjeqyng tuếnldjch, phảfijsng phấhryit nhưlbyd khoảfijsnh khắfowwc tốoncrt đrscawjyyp trong nhájplpy mắfowwt kia chỉhryikhje nằbdnhm mơuhzm. Chỉhryi khi nhìkvaxn thấhryiy nhâwpvyn nhi sốoncrng sờwjyy sờwjyy đrscawjyyng cájplpch hắfowwn khôncxrng xa, hắfowwn mớxuqoi hiểgafvu đrscaưlbydfijsc vừwqmia rồycmii khôncxrng phảfijsi hưlbydfijso, chỉhryikhje giâwpvyy phúybvjt tốoncrt đrscawjyyp quájplp mứwjyyc ngắfowwn ngủwqmii.

“Khôncxrng biếnldjt Hoàkhjeng thưlbydfijsng đrscaếnldjn đrscaâwpvyy làkhjekvax chuyệcpwjn gìkvax?”Khôncxrng đrscafijsi Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn mởhrkk miệcpwjng, Hạdbrx Hầzmauu thuầzmaun trựhvuzc tiếnldjp đrscawjyyng lêfoomn, giọpxchng nóiuaoi ôncxrn hòzyvua đrscaájplpnh vỡmqbffoomn lặdqggng.

Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn thu hồycmii tầzmaum mắfowwt, nhìkvaxn Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun, ca ca cùhrying cha cùhrying mẹwjyy củwqmia hắfowwn, nghĩasht đrscaếnldjn mộpxcht màkhjen nguy hiểgafvm vừwqmia rồycmii, ájplpnh mắfowwt thanh đrscadbrxm ngưlbydng tụbxox mộpxcht tia lạdbrxnh lẽdyylo. Hắfowwn khôncxrng trảfijs lờwjyyi vấhryin đrscancxr củwqmia Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn ngay, sắfowwc mặdqggt bìkvaxnh tĩashtnh, trựhvuzc tiếnldjp đrscai đrscaếnldjn trưlbydxuqoc mặdqggt Bạdbrxch Tuyếnldjt Nhu đrscaang cúybvji đrscazmauu quỳpxch xuốoncrng, lẳuhzmng lặdqggng quan sájplpt đrscaájplpnh giájplp.

Mỗjeqyi mộpxcht giâwpvyy trôncxri qua, thờwjyyi gian ngàkhjey càkhjeng dàkhjei, Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn vẫsjdtn duy trìkvax đrscapxchng tájplpc đrscaóiuao, nhìkvaxn nữdbrx nhâwpvyn đrscaoan trang túybvj lệcpwj, dung mạdbrxo ẩwjyyn chứwjyya chúybvjt u buồycmin trưlbydxuqoc mắfowwt, hắfowwn đrscapxcht nhiêfoomn mởhrkk miệcpwjng, trong mắfowwt lóiuaoe lêfoomn ájplpnh sájplpng khôncxrng rõroxh, âwpvym đrscaiệcpwju bìkvaxnh thảfijsn nhẹwjyy nhàkhjeng lạdbrxi mang theo chúybvjt lạdbrxnh nhưlbydgvmlng: “Ngưlbydơuhzmi chígafvnh làkhje phi tửnzrl củwqmia hoàkhjeng huynh, Bạdbrxch Tuyếnldjt Nhu?”

Bạdbrxch Tuyếnldjt Nhu ngẩwjyyn ra, khôncxrng dájplpm ngẩwjyyng đrscazmauu, con ngưlbydơuhzmi dấhryiu dưlbydxuqoi hàkhjeng mi nhẹwjyy nhàkhjeng lóiuaoe lóiuaoe, vẫsjdtn quỳpxch gốoncri tạdbrxi chỗjeqy khôncxrng nóiuaoi mộpxcht câwpvyu, lòzyvung bàkhjen tay lạdbrxi chảfijsy đrscazmauy mồycmincxri lạdbrxnh, trong lòzyvung chứwjyya đrscazmauy khẩwjyyn trưlbydơuhzmng bấhryit an.

“Thầzmaun thiếnldjp đrscaúybvjng làkhje Thuầzmaun Vưlbydơuhzmng Phi.” Giọpxchng nóiuaoi mềncxrm nhẹwjyy củwqmia Bạdbrxch Tuyếnldjt Nhu lígafv nhígafv vang lêfoomn, trong lòzyvung sợfijsfwuci nhưlbydng trêfoomn mặdqggt vẫsjdtn cốoncr giữdbrx vữdbrxng vẻubgzkvaxnh tĩashtnh trấhryin đrscahvfrnh.

Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun hơuhzmi hơuhzmi nhígafvu màkhjey, khôncxrng biếnldjt vìkvax sao Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn lạdbrxi hỏyzgsi nhưlbyd vậrprxy? Hắfowwn sẽdyyl khôncxrng cho rằbdnhng nam nhâwpvyn nàkhjey đrscaếnldjn đrscaâwpvyy chỉhryikvax muốoncrn xem Vưlbydơuhzmng Phi củwqmia hắfowwn. Đvzcsoncri vớxuqoi đrscacpwj đrscacpwj duy nhấhryit nàkhjey, hắfowwn chưlbyda bao giờwjyyjplpm buôncxrng lỏyzgsng cảfijsnh giájplpc.

“Qủwqmia nhiêfoomn làkhjeybvj ngoạdbrxi tuệcpwj trung*, trájplpch khôncxrng đrscaưlbydfijsc hoàkhjeng huynh lạdbrxi thígafvch ngưlbydơuhzmi nhưlbyd vậrprxy.” Khóiuaoe môncxri Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn nhếnldjch lêfoomn, trong mắfowwt cóiuao mộpxcht tia ấhryim ájplpp, hơuhzmi dừwqming mộpxcht chúybvjt, hắfowwn ngẩwjyyng đrscazmauu, nhưlbydxuqong màkhjey nhìkvaxn Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun: “Nhịhvfr ca, ájplpnh mắfowwt củwqmia ngưlbydơuhzmi đrscaúybvjng làkhje khôncxrng tồycmii!”

*túybvj ngoạdbrxi tuệcpwj trung: hiểgafvu nôncxrm na làkhje vẻubgz ngoàkhjei thanh túybvj, nộpxchi tâwpvym tốoncrt đrscawjyyp

lbydng hôncxr nhịhvfr ca nàkhjey, khôncxrng biếnldjt làkhje cốoncr ýbxox hay vôncxrkvaxnh kéubgzo lạdbrxi khoảfijsng cájplpch giữdbrxa hai ngưlbydwjyyi. Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun thởhrkk phàkhjeo nhẹwjyy nhõroxhm, gậrprxt gậrprxt đrscazmauu: “Nhu Nhi làkhje do ta ngàkhjen tuyểgafvn vạdbrxn tuyểgafvn mớxuqoi chọpxchn đrscaưlbydfijsc, đrscaưlbydơuhzmng nhiêfoomn làkhje tốoncrt.”

Tiếnldjt Nhãfwuc quỳpxch hồycmii lâwpvyu, đrscazmauu gốoncri đrscaau eo cũozsmng đrscaau, vìkvax bụbxoxng lớxuqon lêfoomn đrscadqggc biệcpwjt cốoncr sứwjyyc, vốoncrn trong lòzyvung đrscaãfwuc khôncxrng dễayzs chịhvfru, bâwpvyy giờwjyy lạdbrxi nghe đrscaưlbydfijsc Hoàkhjeng Thưlbydfijsng vàkhjelbydơuhzmng Gia đrscancxru khen hồycmi ly tinh nàkhjey khôncxrng dứwjyyt miệcpwjng, trong lòzyvung nàkhjeng ta càkhjeng thêfoomm tứwjyyc giậrprxn khóiuaohrkk. Vốoncrn dĩasht trảfijsi qua sựhvuz việcpwjc hôncxrm nay, nữdbrx nhâwpvyn kia sẽdyyl bịhvfr biếnldjm vàkhjeo lãfwucnh cung, vậrprxy màkhje Hoàkhjeng Thưlbydfijsng lạdbrxi đrscapxcht nhiêfoomn xuấhryit hiệcpwjn, phájplp hỏyzgsng quỹmnujgafvch vốoncrn cóiuao. Nàkhjeng ta khôncxrng thểgafv quỳpxch nhưlbyd vậrprxy, phảfijsi nghĩashtjplpch đrscauổnzrli Bạdbrxch Tuyếnldjt Nhu, hồycmi ly tinh khôncxrng biếnldjt xấhryiu hổnzrlkhjey đrscai.

“Ai nha~” Tiếnldjt Nhãfwuc đrscapxcht lêfoomn sợfijsfwuci kêfoomu lêfoomn, sau đrscaóiuao vộpxchi vãfwuc ôncxrm lấhryiy bụbxoxng, ájplpnh mắfowwt thốoncrng khổnzrl, cầzmauu cứwjyyu nhìkvaxn Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun: “Vưlbydơuhzmng Gia, Vưlbydơuhzmng Gia, Nhãfwuc Nhi đrscaau bụbxoxng...”

Từwqming tiếnldjng kêfoomu đrscaau truyềncxrn đrscaếnldjn, Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun cảfijs kinh, nhìkvaxn nữdbrx nhâwpvyn đrscaang đrscamqbf eo quỳpxch trêfoomn mặdqggt đrscahryit, bụbxoxng lớxuqon nhưlbyd vậrprxy, giốoncrng nhưlbyd chỉhryi cầzmaun nhẹwjyy nhàkhjeng đrscawjyyy mộpxcht cájplpi làkhjeiuao thểgafv đrscawjyyy nữdbrx nhâwpvyn ngãfwuc úybvjp xuốoncrng đrscahryit. Đvzcsâwpvyy làkhje nhi tửnzrl đrscazmauu tiêfoomn củwqmia hắfowwn, nghe mẫsjdtu hậrprxu nóiuaoi, Lêfoom mỹmnuj nhâwpvyn củwqmia vịhvfr cửnzrlu đrscacpwjkhjey củwqmia hắfowwn cũozsmng đrscaang mang thai, hắfowwn biếnldjt rõroxh hoàkhjeng gia rấhryit coi trọpxchng con chájplpu, cho nêfoomn hàkhjei tửnzrl trong bụbxoxng Tiếnldjt Nhãfwuc tuyệcpwjt đrscaoncri khôncxrng thểgafv xảfijsy ra chuyệcpwjn.


“Hoàkhjeng Thưlbydfijsng, xin hãfwucy cho phéubgzp Nhãfwuc Nhi đrscawjyyng dậrprxy, nàkhjeng đrscaang mang thai, vi thầzmaun lo lắfowwng cứwjyy quỳpxch nhưlbyd vậrprxy sẽdyyl xảfijsy ra chuyệcpwjn!” Sắfowwc mặdqggt Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun khẽdyyl biếnldjn, gấhryip gájplpp khẩwjyyn cầzmauu, trong mắfowwt tràkhjen đrscazmauy nôncxrn nóiuaong.

Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn nhìkvaxn chằbdnhm chằbdnhm biểgafvu tìkvaxnh củwqmia Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun mộpxcht lájplpt, lúybvjc nàkhjey mớxuqoi khôncxrng thèwzmim đrscagafv ýbxox vẫsjdty vẫsjdty tay, nhẹwjyy nhàkhjeng cưlbydwjyyi nóiuaoi: “Đvzcsncxru làkhje ngưlbydwjyyi mộpxcht nhàkhje, đrscawjyyng lêfoomn hếnldjt đrscai.”

“Tạdbrx Hoàkhjeng Thưlbydfijsng.” Vàkhjei ngưlbydwjyyi đrscaycming thờwjyyi lêfoomn tiếnldjng.

Sau đrscaóiuao Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun đrscai đrscaếnldjn bêfoomn cạdbrxnh Tiếnldjt Nhãfwuc, duỗjeqyi tay đrscamqbfkhjeng ta từwqmi trêfoomn mặdqggt đrscahryit đrscawjyyng lêfoomn, ôncxrm Tiếnldjt Nhãfwuckhjeo lòzyvung, nhẹwjyy nhàkhjeng vuốoncrt ve vùhrying bụbxoxng đrscaang nhôncxrfoomn: “Cóiuao chỗjeqykhjeo khôncxrng khỏyzgse?”

Qủwqmia nhiêfoomn đrscawjyya nhỏyzgs trong bụbxoxng nàkhjeng làkhje bảfijso bốoncri màkhje, lúybvjc trưlbydxuqoc Tiếnldjt Nhãfwuczyvun lo Vưlbydơuhzmng Gia khôncxrng thígafvch, chỉhryikhjekvaxwjyyng phóiuao Tiếnldjt gia vàkhje Thájplpi Hậrprxu mớxuqoi cho nàkhjeng mộpxcht hàkhjei tửnzrl, bâwpvyy giờwjyy nhìkvaxn phảfijsn ứwjyyng nàkhjey củwqmia hắfowwn, nàkhjeng ta cũozsmng an tâwpvym, đrscafowwc ýbxox liếnldjc nhìkvaxn Bạdbrxch Tuyếnldjt Nhu vẫsjdtn luôncxrn an tĩashtnh đrscawjyyng mộpxcht bêfoomn.

“Ta còzyvun cóiuao việcpwjc, mong Hoàkhjeng Thưlbydfijsng cho phéubgzp rờwjyyi đrscai trưlbydxuqoc!” Cảfijs ngưlbydwjyyi Vâwpvyn Tuyếnldjt Phi thẳuhzmng tắfowwp, ájplpnh mắfowwt khôncxrng kiêfoomu ngạdbrxo khôncxrng siểgafvm nịhvfrnh, chỉhryikhjeybvjc đrscancxri mắfowwt quéubgzt vềncxr phígafva nam nữdbrxjplpng vẻubgz kệcpwjch cỡmqbfm, hiệcpwjn lêfoomn mộpxcht tia chájplpn ghéubgzt.

Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn cau màkhjey, liếnldjc mắfowwt nhìkvaxn Vâwpvyn Tuyếnldjt Phi mộpxcht cájplpi, sau đrscaóiuao chuyểgafvn mắfowwt vềncxr phígafva Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun, ájplpnh mắfowwt nhàkhjen nhạdbrxt, giọpxchng nóiuaoi trầzmaum tĩashtnh, khôncxrng nghe ra chúybvjt cảfijsm xúybvjc gìkvax: “Hoàkhjeng huynh vàkhje Hộpxch Quốoncrc Vưlbydơuhzmng Phi cóiuaojplpi gìkvax hiểgafvu lầzmaum?”

Áuhzmnh mắfowwt Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun giậrprxt giậrprxt, mặdqggt màkhjey ẩwjyyn chứwjyya chúybvjt âwpvym u, tâwpvym tưlbydjplpch chuyểgafvn luâwpvyn hồycmii, cung kígafvnh cúybvji đrscazmauu trảfijs lờwjyyi: “Vi thầzmaun nhàkhjen rỗjeqyi khôncxrng cóiuao việcpwjc gìkvaxkhjem, nêfoomn cùhrying Hộpxch Quốoncrc Vưlbydơuhzmng Phi luậrprxn bàkhjen võroxhncxrng, khôncxrng cóiuaokvax hiểgafvu lầzmaum!”

“Ànzrl, phảfijsi khôncxrng?” Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn thu hồycmii tầzmaum mắfowwt, nhìkvaxn vềncxr phígafva Vâwpvyn Tuyếnldjt Phi, trong mắfowwt hiệcpwjn lêfoomn mộpxcht tia thưlbydơuhzmng tiếnldjc nhưlbydng màkhje rấhryit nahnh đrscaãfwuc biếnldjn mấhryit vôncxr tung, ra vẻubgz bừwqming tỉhryinh đrscadbrxi ngộpxch, gậrprxt gậrprxt đrscazmauu nóiuaoi: “Thìkvax ra vừwqmia rồycmii Vưlbydơuhzmng Phi vàkhje Thuầzmaun Vưlbydơuhzmng làkhje luậrprxn bàkhjen võroxhncxrng!”

“Bổnzrln Vưlbydơuhzmng Phi bêfoomnh vựhvuzc nữdbrx tửnzrl yếnldju nhưlbydfijsc, lạdbrxi thàkhjenh luậrprxn bàkhjen võroxhncxrng vớxuqoi Thuầzmaun Vưlbydơuhzmng, đrscaúybvjng làkhje chiếnldjt sájplpt ta!” Vâwpvyn Tuyếnldjt Phi chẳuhzmng cho bấhryit luậrprxn kẻubgzkhjeo mặdqggt mũozsmi, nặdqggng nềncxr nhìkvaxn Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun, lạdbrxnh lùhrying nóiuaoi: “Thuầzmaun Vưlbydơuhzmng tígafvnh tìkvaxnh khôncxrng tốoncrt, vềncxr sau nếnldju muốoncrn nổnzrli đrscafoomn, nhớxuqojplpo trưlbydxuqoc cho ta mộpxcht tiếnldjng, ta nhấhryit đrscahvfrnh sẽdyyl trájplpnh xa!”

Sắfowwc mặdqggt Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun hếnldjt trắfowwng lạdbrxi xanh, xanh rồycmii lạdbrxi đrscaen, cuốoncri cùhrying làkhje đrscaen sìkvax, nhìkvaxn nữdbrx nhâwpvyn khôncxrng biếnldjt tốoncrt xấhryiu trưlbydxuqoc mắfowwt, đrscaen tốoncri trong mắfowwt quay cuồycming mộpxcht lájplpt, rồycmii sau đrscaóiuao khôncxri phụbxoxc bìkvaxnh tĩashtnh. Hắfowwn bưlbydxuqoc lêfoomn vàkhjei bưlbydxuqoc, chắfowwp tay thi lễayzs vớxuqoi Vâwpvyn Tuyếnldjt Phi: “Vừwqmia rồycmii ta chỉhryi muốoncrn cùhrying Vưlbydơuhzmng Phi luậrprxn bàkhjen mộpxcht chúybvjt, khôncxrng hềncxriuao ýbxox tứwjyy mạdbrxo phạdbrxm, mong Vưlbydơuhzmng Phi thứwjyy lỗjeqyi!”

“Thuầzmaun ca ca, huynh...”Tiếnldjt Nhãfwuc hung hăgvmlng trừwqming Vâwpvyn Tuyếnldjt Phi mộpxcht cájplpi, sau đrscaóiuao ôncxrm bụbxoxng chậrprxm rãfwuci đrscai đrscaếnldjn bêfoomn cạdbrxnh Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun, cầzmaum lấhryiy tay hắfowwn, khôncxrng vui nóiuaoi: “Thuầzmaun ca ca, sao huynh phảfijsi xin lỗjeqyi nàkhjeng ta, vừwqmia rồycmii rõroxhkhjeng làkhjekhjeng ta nguyềncxrn rủwqmia hàkhjei tửnzrl củwqmia chúybvjng ta trưlbydxuqoc, làkhje nữdbrx nhâwpvyn nàkhjey khôncxrng đrscaúybvjng!”

Trong mắfowwt Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun nhanh chóiuaong ngưlbydng tụbxox mộpxcht mảfijsnh âwpvym trầzmaum, lạdbrxnh lùhrying liếnldjc nhìkvaxn Tiếnldjt Nhãfwuc mộpxcht cájplpi, sau đrscaóiuao quay sang nhìkvaxn Vâwpvyn Tuyếnldjt Phi, giốoncrng nhưlbyd suy tưlbyd hỏyzgsi: “Cóiuao chuyệcpwjn nhưlbyd vậrprxy?”


wpvyn Tuyếnldjt Phi hừwqmi lạdbrxnh mộpxcht tiếnldjng, xoay mặdqggt, khôncxrng đrscaưlbyda ra bấhryit kìkvaxwpvyu trảfijs lờwjyyi nàkhjeo!

Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun đrscaưlbydơuhzmng nhiêfoomn làkhje tin tưlbydhrkkng Phỉhryi Nhi củwqmia hắfowwn, Chỉhryikhje nữdbrx nhâwpvyn kia quảfijs thậrprxt quájplp ghêfoom tởhrkkm, hắfowwn hy vọpxchng Phỉhryi Nhi cóiuao thểgafvfoomn tiếnldjng cãfwuci lạdbrxi, hắfowwn nhấhryit đrscahvfrnh sẽdyyl đrscawjyyng vềncxr phígafva nàkhjeng, vìkvaxkhjeng làkhjem chủwqmi.

Nhưlbydng màkhje chăgvmlm chúybvj nhìkvaxn tiểgafvu nữdbrx tửnzrl trưlbydxuqoc mắfowwt hồycmii lâwpvyu, nàkhjeng cũozsmng khôncxrng thèwzmim mởhrkk miệcpwjng nóiuaoi câwpvyu nàkhjeo. Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn bấhryit đrscafowwc dĩasht thởhrkkkhjei, ájplpnh mắfowwt lạdbrxnh lẽdyylo chiếnldju len ngưlbydwjyyi Tiếnldjt Nhãfwuc.

Bịhvfr ájplpnh mắfowwt nhưlbyd vậrprxy làkhjem cho cảfijs ngưlbydwjyyi phájplpt lạdbrxnh, nhưlbydng nàkhjeng ta vẫsjdtn khôncxrng lùhryii bưlbydxuqoc, duỗjeqyi thẳuhzmng cổnzrl, cao giọpxchng kêfoomu to: “Ta khôncxrng sai, lờwjyyi ta nóiuaoi làkhje thậrprxt, Hộpxch Quốoncrc Vưlbydơuhzmng Phi nguyềncxrn rủwqmia hàkhjei tửnzrl trong bụbxoxng ta, cho nêfoomn Thuầzmaun ca ca mớxuqoi đrscaájplpnh nhau vớxuqoi nàkhjeng. Nếnldju Hoàkhjeng Thưlbydfijsng muốoncrn trịhvfr tộpxchi, phảfijsi trịhvfr tộpxchi nữdbrx nhâwpvyn nàkhjey mớxuqoi đrscaúybvjng!”

Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun cóiuao chậrprxm hiểgafvu đrscaếnldjn mấhryiy, hắfowwn cũozsmng nhìkvaxn ra mộpxcht chúybvjt manh mốoncri, bỗjeqyng nhiêfoomn quay đrscazmauu, ájplpnh mắfowwt sắfowwc béubgzn nhìkvaxn Tiếnldjt Nhãfwuc, lêfoomn tiếnldjng quájplpt nàkhjeng ta: “Câwpvym miệcpwjng! Hộpxch Quốoncrc Vưlbydơuhzmng Phi làkhje ngưlbydwjyyi ngưlbydơuhzmi cóiuao thểgafvhryiy tiệcpwjn bôncxri nhọpxch sao? Mau xin lỗjeqyi Vưlbydơuhzmng Phi cho ta!”

Tiếnldjt Nhãfwuc ngẩwjyyn ra, khôncxrng thểgafv tin đrscaưlbydfijsc nhìkvaxn nam nhâwpvyn ájplpnh mắfowwt lạdbrxnh lẽdyylo, nàkhjeng ta bêfoomnh vựhvuzc hắfowwn nhưlbyd vậrprxy, khôncxrng màkhjeng nguy hiểgafvm bấhryit kígafvnh vớxuqoi Hoàkhjeng Thưlbydfijsng, vậrprxy màkhje hắfowwn lạdbrxi khôncxrng hềncxr cảfijsm đrscapxchng, còzyvun quájplpt mắfowwng mìkvaxnh. Trong mắfowwt Tiếnldjt Nhãfwuc toájplpt ra thầzmaun sắfowwc tủwqmii thâwpvyn, thưlbydơuhzmng tâwpvym, khóiuaoe miệcpwjng giậrprxt giậrprxt, lạdbrxi khôncxrng dájplpm nóiuaoi thêfoomm mộpxcht câwpvyu nàkhjeo nữdbrxa.

“Mong Hoàkhjeng Thưlbydfijsng cho phéubgzp ta vềncxr Trưlbydwjyyng Nhạdbrxc đrscaiệcpwjn nghỉhryi ngơuhzmi!”Vâwpvyn Tuyếnldjt Phi nhígafvu chặdqggt màkhjey, đrscaoncri diệcpwjn vớxuqoi hai mắfowwt Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn.

Bốoncrn mắfowwt nhìkvaxn nhau, mộpxcht lạdbrxnh lùhrying mộpxcht nóiuaong bỏyzgsng, trong con ngưlbydơuhzmi lạdbrxnh nhạdbrxt củwqmia nàkhjeng rốoncrt cuộpxchc khôncxrng còzyvun sóiuaot lạdbrxi chúybvjt tìkvaxnh cảfijsm nàkhjeo giàkhjenh cho hắfowwn. Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun nghĩasht đrscaếnldjn đrscaiểgafvm nàkhjey, ngựhvuzc ẩwjyyn ẩwjyyn nhóiuaoi đrscaau, trong mắfowwt nhiễayzsm thầzmaun sắfowwc thốoncrng khổnzrl.

Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun khôncxrng phảfijsi kẻubgz ngốoncrc, con ngưlbydơuhzmi sắfowwc béubgzn nhưlbyd ưlbydng khôncxrng ngừwqming đrscafijso qua đrscafijso lạdbrxi giữdbrxa hai ngưlbydwjyyi đrscawjyyng cájplpch đrscaóiuao khôncxrng xa, lẳuhzmng lặdqggng đrscaájplpnh giájplp. Tìkvaxnh cảfijsm bịhvfr đrscaèwzmi éubgzp lưlbydxuqot qua đrscaájplpy mắfowwt Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun cũozsmng bịhvfr hắfowwn bắfowwt đrscaưlbydfijsc.

“Vâwpvyn Tuyếnldjt Phi, hôncxrm nay trẫsjdtm cho phéubgzp ngưlbydơuhzmi trởhrkk vềncxr Hộpxch Quốoncrc Vưlbydơuhzmng Phủwqmi!” Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn nghĩasht nghĩasht, rốoncrt cuộpxchc nóiuaoi ra quyếnldjt đrscahvfrnh hắfowwn đrscaãfwuc do sựhvuz rấhryit lâwpvyu.

wpvyn Tuyếnldjt Phi ngẩwjyyn ra, sau đrscaóiuao mởhrkk to hai mắfowwt, muốoncrn tìkvaxm ra mộpxcht chúybvjt dấhryiu vếnldjt lừwqmia dốoncri trêfoomn mặdqggt Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn, nhưlbydng màkhje nhìkvaxn hồycmii lâwpvyu, ájplpnh mắfowwt Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn vẫsjdtn nghiêfoomm túybvjc nhưlbydozsm, đrscaycming thờwjyyi còzyvun cóiuao chúybvjt gìkvax đrscaóiuao mấhryit májplpt vàkhje đrscaau xóiuaot khôncxrng thểgafv diễayzsn tảfijs đrscaưlbydfijsc. Đvzcspxcht nhiêfoomn nàkhjeng cóiuao thểgafvjplpc đrscahvfrnh, hắfowwn làkhje thậrprxt lòzyvung muốoncrn thảfijskhjeng đrscai, nhưlbydng màkhjekvaxjplpi gìkvax?Tiêfoomu Nhụbxoxy Vũozsm giam lỏyzgsng nàkhjeng trong hoàkhjeng cung, sẽdyyl khôncxrng dễayzskhjeng thảfijskhjeng ra, đrscaâwpvyy hẳuhzmn làkhje quyếnldjt đrscahvfrnh củwqmia mộpxcht mìkvaxnh Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn.

“Hoàkhjeng Thưlbydfijsng, chuyệcpwjn nàkhjey...”Hạdbrx Hầzmauu Thuầzmaun vộpxchi vàkhjeng muốoncrn ngăgvmln cảfijsn, hắfowwn biếnldjt nữdbrx nhâwpvyn nàkhjey làkhje mẫsjdtu hậrprxu cốoncr ýbxoxhrying danh nghĩashta mờwjyyi vàkhjeo cung làkhjem khájplpch đrscagafv giam lỏyzgsng, nhưlbyd vậrprxy ígafvt nhiềncxru cóiuao thểgafv kiềncxrm chếnldjlbyd Nam Tuyệcpwjt, nhưlbydng màkhjewpvyy giờwjyy...

Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn xua tay ngăgvmln lạdbrxi, rồycmii sau đrscaóiuao nhìkvaxn thậrprxt sâwpvyu vàkhjeo Vâwpvyn Tuyếnldjt Phi, giốoncrng nhưlbyd muốoncrn ghi tạdbrxc dájplpng vẻubgzybvjc nàkhjey củwqmia nàkhjeng vàkhjeo trong đrscazmauu, sau nàkhjey sẽdyyl khôncxrng bao giờwjyy quêfoomn.

“Ta nhớxuqokhje sinh nhậrprxt Thájplpi Phi cũozsmng sắfowwp đrscaếnldjn rồycmii, ngưlbydơuhzmi vềncxrlbydơuhzmng Phủwqmi chuẩwjyyn bịhvfr cho tốoncrt, đrscafijsi qua sinh nhậrprxt Thájplpi Phi, ta lạdbrxi phájplpi ngưlbydwjyyi đrscaóiuaon ngưlbydơuhzmi vàkhjeo cung!” Hai tay Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn nắfowwm chặdqggt thàkhjenh quyềncxrn, ájplpnh mắfowwt tuy rằbdnhng thảfijsn nhiêfoomn, nhưlbydng ởhrkkwpvyu trong đrscaájplpy mắfowwt, tạdbrxi nơuhzmi khôncxrng ai nhìkvaxn thấhryiy, lạdbrxi cóiuao mộpxcht tia chua xóiuaot.

“Tạdbrx Hoàkhjeng Thưlbydfijsng âwpvyn đrscaiểgafvn!” Tâwpvym tưlbyd vừwqmia đrscapxchng, mígafvm môncxri, trong mắfowwt Vâwpvyn Tuyếnldjt Phi toájplpt ra mộpxcht tia sájplpng.

“Nếnldju khôncxrng còzyvun việcpwjc gìkvax, Vưlbydơuhzmng Phi trởhrkk vềncxr Trưlbydwjyyng Nhạdbrxc đrscaiệcpwjn thu thậrprxp đrscaycmi đrscadbrxc trưlbydxuqoc đrscai, lájplpt nữdbrxa sẽdyyliuao ngưlbydwjyyi củwqmia Hộpxch Quốoncrc Vưlbydơuhzmng Phủwqmi đrscaếnldjn đrscaâwpvyy đrscaóiuaon ngưlbydơuhzmi!” Hạdbrx Hầzmauu Huyềncxrn ngăgvmln lạdbrxi chua xóiuaot vàkhje mấhryit májplpt đrscaang tràkhjeo ra trong lồycming ngựhvuzc, cốoncr gắfowwng nóiuaoi hếnldjt mộpxcht câwpvyu nàkhjey.

“Vậrprxy ta đrscaâwpvyy cájplpo lui trưlbydxuqoc!” Vâwpvyn Tuyếnldjt Phi khôncxrng chúybvjt biểgafvu cảfijsm nóiuaoi xong câwpvyu nàkhjey, lậrprxp tứwjyyc xoay ngưlbydwjyyi chuẩwjyyn bịhvfr rờwjyyi đrscai.

“Khoan đrscaãfwuc!”

Bạdbrxch Tuyếnldjt Nhu vộpxchi vàkhjeng ngẩwjyyng đrscazmauu, bưlbydxuqoc vàkhjei bưlbydxuqoc đrscaếnldjn trưlbydxuqoc mặdqggt Vâwpvyn Tuyếnldjt Phi, kéubgzo tay ájplpo nàkhjeng cầzmauu xin: “Tuyếnldjt Phi, ngưlbydơuhzmi dẫsjdtn ta cùhrying trởhrkk vềncxr Hộpxch Quốoncrc Vưlbydơuhzmng Phủwqmi đrscaưlbydfijsc khôncxrng? Ta ởhrkk hoàkhjeng cung sốoncrng khôncxrng quen!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.