Đích Nữ Vương Phi

Chương 126-2 : Sống chết không rõ (2)

    trước sau   
Cổmnkb họclving tràwcago lêshdin vịovta tanh ngọclvit, Tốkphfng Thi Linh cưarimqcyxng chếylvf bảsxgyn thâomghn nốkphft xuốkphfng. Nàwcagng nhẹique nhàwcagng quay đqcvnxxgbu, trong mắofzqt làwcag hậkuokn ýmrvrqykawcagng. Trêshdin mặtnjyt vừrhppa đqcvnaeaing mộaeait chúzempt đqcvnãppum cảsxgym nhậkuokn đqcvnưarimmnkbc đqcvnau đqcvnhceun, nhắofzqc nhởclviwcagng đqcvnãppum chịovtau bao nhiêshdiu sỉmurh nhụsptyc.

“Nhữwodgng gìkfau ngưarimơqzlbi nhậkuokn đqcvnưarimmnkbc hôylvfm nay, ngưarimơqzlbi khôylvfng thểsmhv tráofzqch ngưarimimcli kháofzqc. Tấqcvnt cảsxgy đqcvnovtau làwcag chídleznh ngưarimơqzlbi gieo gióqyka gặtnjyt bãppumo! Ta đqcvnãppum nghĩssvl sẽksqawcagm nha hoàwcagn trung thàwcagnh vớhceui ngưarimơqzlbi cảsxgy đqcvnimcli, cho dùvlhv biếylvft ngưarimơqzlbi ởclviarimơqzlbng phủquck bịovta thấqcvnt sủquckng cũvpltng khôylvfng bỏgeru mặtnjyc ngưarimơqzlbi, thậkuokm chídlezkfau ngưarimơqzlbi xửsjvqdlez tấqcvnt cảsxgyofzqc mốkphfi quan hệohld. Chỉmurh cầxxgbn nha hoàwcagn kháofzqc nóqykai mộaeait câomghu bấqcvnt kídleznh vớhceui ngưarimơqzlbi, ta sẽksqa khiếylvfn nàwcagng phảsxgyi nhậkuokn lạksqai gấqcvnp mưarimimcli lầxxgbn. Nhưarimng màwcag, ta làwcagm nhiềovtau đqcvniềovtau vìkfau ngưarimơqzlbi nhưarim vậkuoky, cuốkphfi cùvlhvng lạksqai nhậkuokn đqcvnưarimmnkbc kếylvft cụsptyc thếylvfwcago?”

Hồofzqng Nguyệohldt từrhpp trêshdin cao nhìkfaun xuốkphfng Tốkphfng Thi Linh, càwcagng nóqykai càwcagng giậkuokn táofzqi mặtnjyt: “Bởclvii vìkfau ngưarimơqzlbi, ta bịovta Phong Cựkfauc cưarimqcyxng bứofzqc, mấqcvnt đqcvni trinh tiếylvft quýmrvr giáofzq nhấqcvnt củqucka nữwodg nhâomghn, ngưarimơqzlbi khôylvfng chỉmurh khôylvfng làwcagm chủquck cho ta, còdlezn dùvlhvng nhữwodgng lờimcli nóqykai khóqyka nghe nhấqcvnt vũvplt nhụsptyc ta. Thậkuokm chídlez, ngưarimơqzlbi còdlezn nổmnkbi đqcvnshdin hủqucky hoạksqai dung mạksqao củqucka ta. Tấqcvnt cảsxgy mọclvii chuyệohldn đqcvnovtau làwcag ngưarimơqzlbi cóqyka lỗabnni vớhceui ta!”

“Nhưarimng màwcag tấqcvnt cảsxgy nhữwodgng đqcvniềovtau nàwcagy còdlezn khôylvfng làwcagkfau, Tốkphfng Thi Linh, vìkfau sao ngưarimơqzlbi cóqyka thểsmhv đqcvnkphfi xửsjvqwcagn nhẫgerun vớhceui ta nhưarim vậkuoky?” Hồofzqng Nguyệohldt khôylvfng kìkfaum đqcvnưarimmnkbc màwcag khóqykac lêshdin, bàwcagn tay nắofzqm chặtnjyt thàwcagnh quyềovtan, áofzqnh mắofzqt toáofzqt ra vẻvplt thưarimơqzlbng tâomghm vàwcag phẫgerun nộaeai, cùvlhvng vớhceui ngậkuokp trờimcli hậkuokn ýmrvr: “Hắofzqn cũvpltng làwcag mạksqang ngưarimimcli a! Hắofzqn làwcag con trai ta, làwcag thâomghn nhâomghn duy nhấqcvnt củqucka ta trêshdin cõqykai đqcvnimcli nàwcagy, sao ngưarimơqzlbi cóqyka thểsmhvylvfkfaunh nhưarim vậkuoky, nhẫgerun tâomghm giếylvft chếylvft nóqyka?”

“Sao ta lạksqai khôylvfng thểsmhvwcagm vậkuoky?” Tốkphfng Thi Linh lậkuokp tứofzqc oáofzqn hậkuokn hépanvt lêshdin: “Nóqykawcag nghiệohldt chủquckng, làwcagppum loạksqai củqucka nam nhâomghn kia. Phong Cựkfauc hủqucky hoạksqai ta, ta liềovtan giếylvft chếylvft con trai hắofzqn! Còdlezn ngưarimơqzlbi...”

wcagng ngẩkuokng đqcvnxxgbu đqcvnaeaic áofzqc cưarimimcli: “Tấqcvnt cảsxgywcag ngưarimơqzlbi xứofzqng đqcvnáofzqng phảsxgyi nhậkuokn. Làwcag ngưarimơqzlbi đqcvnêshdi tiệohldn, ngưarimơqzlbi khôylvfng biếylvft xấqcvnu hổmnkb, cốkphf chấqcvnp muốkphfn trèdxeio lêshdin giưarimimclng Phong Cựkfauc. Làwcag ngưarimơqzlbi tựkfaukfaunh giếylvft chếylvft hàwcagi tửsjvq củqucka ngưarimơqzlbi, chỉmurhqyka thểsmhv tráofzqch ngưarimơqzlbi tựkfaukfaunh tạksqao nghiệohldt thìkfau phảsxgyi gáofzqnh chịovtau hậkuoku quảsxgy!”


“Ngưarimơqzlbi...”Hồofzqng Nguyệohldt tứofzqc giậkuokn đqcvnếylvfn mứofzqc cảsxgy ngưarimimcli run rẩkuoky. Nàwcagng khôylvfng nghĩssvl rằiqueng, miệohldng nữwodg nhâomghn nàwcagy cho đqcvnếylvfn bâomghy giờimcl vẫgerun tiệohldn nhưarim vậkuoky!

“Con trai ta tốkphft xấqcvnu gìkfauvpltng làwcag huyếylvft mạksqach củqucka tưarimhceung quâomghn, trong ngưarimimcli nóqyka chảsxgyy dòdlezng máofzqu cao quýmrvr củqucka quýmrvr tộaeaic. Còdlezn đqcvnofzqa con trong bụsptyng ngưarimơqzlbi, cũvpltng chỉmurhwcag con củqucka mộaeait mãppum phu đqcvnêshdi tiệohldn!” Hồofzqng Nguyệohldt âomghm ngoan nhìkfaun chằiquem chằiquem Tốkphfng Thi Linh, lặtnjyp lạksqai câomghu nóqykai vừrhppa rồofzqi củqucka nàwcagng ta: “Nếylvfu con trai ta đqcvnáofzqng chếylvft, vậkuoky thìkfau đqcvnofzqa trẻvplt đqcvnêshdi tiệohldn trong bụsptyng ngưarimơqzlbi còdlezn đqcvnáofzqng chếylvft hơqzlbn!”

Trong mắofzqt hàwcagn quang chợmnkbt lóqykae, Hồofzqng Nguyệohldt liếylvfc mắofzqt nhìkfaun mấqcvny nha hoàwcagn đqcvnang đqcvnofzqng bêshdin cạksqanh, lạksqanh giọclving ra lệohldnh: “Cáofzqc ngưarimimcli chăoixtm sóqykac nàwcagng ta cho thậkuokt tốkphft, nhớhceu kỹtnjy, nhấqcvnt đqcvnovtanh phảsxgyi hảsxgyo hảsxgyo chiếylvfu cốkphfwcagi tửsjvq trong bụsptyng nàwcagng ta!”

Tiếylvfng nóqykai vừrhppa dứofzqt, trong áofzqnh mắofzqt kinh sợmnkb củqucka Tốkphfng Thi Linh, nha hoàwcagn đqcvnang giữwodg chặtnjyt phídleza sau nàwcagng đqcvnaeait nhiêshdin đqcvnkuoky mạksqanh mộaeait cáofzqi. Cảsxgy ngưarimimcli lậkuokp tứofzqc bịovta đqcvnkuoky tớhceui trưarimhceuc mặtnjyt mấqcvny nha hoàwcagn đqcvnang bưarimhceuc tớhceui.

Đhgjyáofzqm nha hoàwcagn nhấqcvnc châomghn, lậkuokp tứofzqc đqcvnáofzqshdin bụsptyng nàwcagng ta, mỗabnni mộaeait đqcvnáofzq đqcvnovtau cựkfauc kỳhdvq hung áofzqc vàwcagwcagn nhẫgerun.

Tốkphfng Thi Linh khóqykac rốkphfng lêshdin, rấqcvnt nhanh, hạksqa thâomghn nàwcagng ta liềovtan chảsxgyy ra chấqcvnt lỏgerung ấqcvnm áofzqp.

Nhìkfaun thấqcvny màwcagu đqcvngeru chóqykai mắofzqt kia, Hồofzqng Nguyệohldt giốkphfng nhưarimshdin cơqzlbn đqcvnshdin. Hai mắofzqt nàwcagng ta trừrhppng lớhceun, miệohldng khôylvfng ngừrhppng hépanvt lêshdin: “Đhgjyúzempng vậkuoky, chídleznh làwcag nhưarim vậkuoky, đqcvnáofzq mạksqanh vàwcago cho ta, đqcvnrhppng đqcvnsmhv thứofzq đqcvnêshdi tiệohldn kia cóqykaqzlb hộaeaii sốkphfng sóqykat!”

“Hồofzqng Nguyệohldt, ngưarimơqzlbi chếylvft khôylvfng tửsjvq tếylvf đqcvnưarimmnkbc!” Sắofzqc mặtnjyt Tốkphfng Thi Linh trắofzqng bệohldch, trêshdin tráofzqn thấqcvnm ra mồofzqylvfi, lạksqanh lùvlhvng gằiquen từrhppng chữwodg mộaeait.

“Ta cóqyka chếylvft tửsjvq tếylvf hay khôylvfng ta khôylvfng cầxxgbn biếylvft, ta chỉmurh cầxxgbn biếylvft ngưarimơqzlbi chếylvft trưarimhceuc ta làwcag đqcvnưarimmnkbc rồofzqi!” Hồofzqng Nguyệohldt nâomghng môylvfi cưarimimcli, âomghm thanh lạksqanh lẽksqao.

Đhgjyaeait nhiêshdin, mộaeait trậkuokn tiếylvfng bưarimhceuc châomghn dồofzqn dậkuokp tiếylvfn đqcvnếylvfn, ngay lậkuokp tứofzqc cửsjvqa lớhceun bịovta đqcvnkuoky ra. Nha hoàwcagn Thanh U từrhppshdin ngoàwcagi hốkphft hoảsxgyng chạksqay vàwcago: “Phu nhâomghn, tưarimhceung quâomghn cóqyka việohldc tìkfaum ngàwcagi, muốkphfn ngàwcagi nhanh chóqykang tớhceui đqcvnóqyka.”

Hồofzqng Nguyệohldt nhan mi, nhìkfaun nữwodg nhâomghn chỉmurhdlezn hơqzlbi thởclvi thoi thóqykap nằiquem dưarimhceui đqcvnqcvnt, hỏgerui Thanh U: “ Ngưarimơqzlbi cóqyka biếylvft làwcagqyka chuyệohldn gìkfau khôylvfng?”

Thanh U lắofzqc đqcvnxxgbu: “Nôylvf tỳhdvq khôylvfng biếylvft, chỉmurh biếylvft làwcagarimhceung quâomghn muốkphfn ngàwcagi mau tớhceui đqcvnksqai sảsxgynh.”

“Cáofzqc ngưarimơqzlbi trôylvfng coi nữwodg nhâomghn nàwcagy cho tốkphft, chờimcl cho tiệohldn loạksqai trong bụsptyng nàwcagng ra ngoàwcagi hếylvft thìkfau mờimcli đqcvnksqai phu tớhceui. Nhớhceu kỹtnjy, đqcvnrhppng đqcvnsmhv cho nàwcagng chếylvft dễdxeiwcagng nhưarim vậkuoky!”Trong mắofzqt Hồofzqng Nguyệohldt xẹiquet qua tia sáofzqng quỷkuok dịovta, sau khi phâomghn phóqyka hạksqa nhâomghn liềovtan nhấqcvnc châomghn đqcvni ra ngoàwcagi.


Đhgjyếylvfn đqcvnksqai sảsxgynh, Phong Cựkfauc ngồofzqi trêshdin ghếylvf chủquck vịovta đqcvnãppum mấqcvnt hếylvft kiêshdin nhẫgerun, nhìkfaun thấqcvny Hồofzqng Nguyệohldt vộaeaii vàwcagng hỏgerui: “Nữwodg nhâomghn đqcvnshdin Tốkphfng Thi Linh kia, ngưarimơqzlbi chưarima giếylvft chếylvft nàwcagng ta chứofzq?”

Hồofzqng Nguyệohldn lạksqanh lùvlhvng câomghu môylvfi: “Khôylvfng chếylvft, bấqcvnt quáofzqvpltng cáofzqch cáofzqi chếylvft khôylvfng xa.’

“Ta khôylvfng phảsxgyi đqcvnãppumqykai thờimcli gian nàwcagy ngưarimơqzlbi đqcvnrhppng đqcvnaeaing vàwcago nàwcagng sao?”Phong Cựkfauc nghe thấqcvny câomghu trảsxgy lờimcli củqucka nàwcagng, khôylvfng vui nóqykai: “Nàwcagng làwcag lợmnkbi thếylvf củqucka chúzempng ta, nếylvfu khôylvfng cóqykawcagng, muốkphfn giếylvft chếylvft Hạksqa Hầxxgbu Cảsxgynh sẽksqa khôylvfng dễdxeiwcagng nhưarim vậkuoky!”

Hồofzqng Nguyệohldt quay đqcvnxxgbu, nhìkfaun Phong Cựkfauc nhưarimhceung màwcagy: “Nhiệohldm vụspty củqucka ngưarimơqzlbi đqcvnãppum hoàwcagn thàwcagnh rồofzqi?”

“Ừhgjy, cũvpltng coi nhưarim hoàwcagn thàwcagnh. Nữwodg nhâomghn kia nóqykai Thiêshdin Môylvfn muốkphfn ngưarimimcli!” Sau đqcvnóqyka liếylvfc nhìkfaun Hồofzqng Nguyệohldt mộaeait cáofzqi, nhàwcagn nhạksqat nóqykai: “Tìkfaum đqcvnksqai phu cho nàwcagng ta, ngàwcagn vạksqan lầxxgbn đqcvnrhppng làwcagm cho nàwcagng ta chếylvft!”

“Đhgjyau lòdlezng?”Hồofzqng Nguyệohldt cưarimimcli lạksqanh, trêshdin mặtnjyt khôylvfng cóqyka bấqcvnt kìkfau biểsmhvu cảsxgym dưarim thừrhppa nàwcago: “Đhgjyrhppng quêshdin, nàwcagng chídleznh làwcag hung thủquck hạksqai chếylvft con trai ngưarimơqzlbi, cho dùvlhv Hạksqa Hầxxgbu Cảsxgynh đqcvnãppum chếylvft, ngưarimơqzlbi cũvpltng đqcvnrhppng mơqzlb ta sẽksqa thảsxgywcagng ra, ta còdlezn muốkphfn tra tấqcvnn nàwcagng thậkuokt tốkphft!”

“Hạksqa Hầxxgbu Cảsxgynh sốkphfng chếylvft khôylvfng rõqyka, nhưarimng cũvpltng cáofzqch cáofzqi chếylvft khôylvfng xa. Ta cầxxgbn nữwodg nhâomghn kia giúzempp ta tìkfaum đqcvnưarimmnkbc thi thểsmhv củqucka hắofzqn. Ngàwcagy mai ta sẽksqapanvo dàwcagi thờimcli gian mộaeait chúzempt, ngưarimơqzlbi trôylvfng coi nữwodg nhâomghn kia cho tốkphft. Thùvlhv củqucka nhi tửsjvq ta sẽksqa khôylvfng quêshdin, Nguyệohldt nhi, ngưarimơqzlbi yêshdin tâomghm, ta nhấqcvnt đqcvnovtanh sẽksqa đqcvnòdlezi lạksqai côylvfng đqcvnksqao cho ngưarimơqzlbi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.