Đích Nữ Vương Phi

Chương 121-2 : Chẳng qua không yêu mà thôi (phần cuối)

    trước sau   
Quan Bárqkh Luâsfzbn thoárqkhng kinh ngạfkhuc, ngẩaelong đbltlbtbju lêbmupn sữghzwng sờkdsi nhìnlyun Tiêbmupu Nhụjhmiy Vũcaqbbmupn trêbmupn, hắjyegn vốaqhqn ôpohwm kếvuaqt cụjhmic chắjyegc chắjyegn phảzoqji chếvuaqt, khôpohwng ngờkdsi quanh co khúnliqc khuỷdlvbu, hắjyegn bảzoqjo toàghzwn đbltlưijureigec mạfkhung.

“Tạfkhu thárqkhi hậwocxu nưijurơeigeng nưijurơeigeng!” Mộakhb Dung Thanh Liễkfhzu vộakhbi vàghzwng lau khôpohwijurzkync mắjyegt, nởapcu nụjhmiijurkdsii, dậwocxp đbltlbtbju ba cárqkhi vớzkyni Tiêbmupu Nhụjhmiy Vũcaqb.

Quan Bárqkh Đpofhàghzwo khôpohwng ngờkdsinliqc ôpohwng sắjyegp chếvuaqt tâsfzbm, buôpohwng tha têbmupn nhi tửrpfv khôpohwng ra hồbhwkn nàghzwy, thếvuaq nhưijurng xuấcblyt hiệzxdan kỳxcmzgfguch, ôpohwng nhanh nhảzoqjo muốaqhqn quỳxcmz xuốaqhqng khấcblyu tạfkhu, tuy nhiêbmupn bịkdsi Hạfkhu Hầbtbju Thuầbtbjn ngăfswyn lạfkhui.

“Quan lãftnyo khôpohwng khỏtbjge khôpohwng cầbtbjn hàghzwnh lễkfhz, chỉakhb cầbtbjn nóvxkzi tiếvuaqng cảzoqjm ơeigen mẫwocxu hậwocxu làghzw đbltlưijureigec!” Hạfkhu Hầbtbju Thuầbtbjn quan tâsfzbm, sau đbltlóvxkz dờkdsii tầbtbjm mắjyegt hỏtbjgi thăfswym lêbmupn ngưijurkdsii Tiêbmupu Nhụjhmiy Vũcaqb, ôpohwn hòsfmxa cưijurkdsii nóvxkzi: “Mẫwocxu hậwocxu cũcaqbng nghĩqzhg nhưijur vậwocxy đbltlúnliqng khôpohwng?”

Tiêbmupu Nhụjhmiy Vũcaqbijurkdsii khoárqkht tay, khôpohwng thèvuaqm đbltlxhmg ýzpyl: “Nhữghzwng lễkfhz nghi nàghzwy chẳkdsing qua làghzw thứxwchrqkho rỗmbjpng, khôpohwng cầbtbjn hàghzwnh lễkfhz, thâsfzbn thểxhmg Hữghzwu Tưijurzkynng mớzkyni làghzw quan trọplmong nhấcblyt!”

Quan Bárqkh Đpofhàghzwo làghzwm quan mấcblyy năfswym, chưijura bao giờkdsi cảzoqjm đbltlakhbng giốaqhqng nhưijur khoảzoqjnh khắjyegc nàghzwy, ôpohwng gậwocxt đbltlbtbju mộakhbt cárqkhi vớzkyni Tiêbmupu Nhụjhmiy Vũcaqbghzw Hạfkhu Hầbtbju Thuầbtbjn, cảzoqjm tạfkhuijurkdsii mộakhbt tiếvuaqng: “Đpofha tạfkhu Thárqkhi hậwocxu vàghzw Thuầbtbjn vưijurơeigeng gia!”


“Nhưijurng Mộakhb Dung Thanh Y khôpohwng tuâsfzbn thủxcmz nữghzw tắjyegc, dâsfzbm loạfkhun hậwocxu cung, ai gia quyếvuaqt khôpohwng dung túnliqng, hậwocxu cung tuyệzxdat đbltlaqhqi khôpohwng thểxhmg đbltlxhmg cho mộakhbt nữghzw tửrpfv nhưijur thếvuaq tồbhwkn tạfkhui!” Tiêbmupu Nhụjhmiy Vũcaqb ngưijurzkync mắjyegt nhìnlyun Hạfkhu Hầbtbju Huyềsbsbn mộakhbt cárqkhi, khôpohwng cho phảzoqjn bárqkhc ra lệzxdanh: “Huyềsbsbn nhi, nữghzw nhâsfzbn nàghzwy con phảzoqji lậwocxp tứxwchc xửrpfv trígfgu cho ai gia!”

Trárqkhi tim Quan Bárqkh Luâsfzbn vốaqhqn đbltlxhmg xuốaqhqng đbltlakhbt nhiêbmupn nảzoqjy lêbmupn, trong mắjyegt thoárqkhng qua vẻvpxc lo lắjyegng, vộakhbi vàghzwng cầbtbju xin Tiêbmupu Nhụjhmiy Vũcaqb: “Thárqkhi hậwocxu, Tiểxhmgu Y làghzwpohw tộakhbi, van ngưijurkdsii khôpohwng nêbmupn làghzwm khóvxkzghzwng!”

Quan Bárqkh Đpofhàghzwo vàghzw Mộakhb Dung Thanh Liễkfhzu còsfmxn chưijura kịkdsip vui mừwocxng lâsfzbu, bỗmbjpng dưijurng nghe đbltlưijureigec lờkdsii nóvxkzi bảzoqjo vệzxda kia, sắjyegc mặdcbet lậwocxp tứxwchc khóvxkz coi, nhấcblyt làghzw Quan Bárqkh Đpofhàghzwo gắjyegt gao trừwocxng mắjyegt nhi tửrpfv khôpohwng biếvuaqt nhìnlyun trưijurkdsing hợeigep, coi trờkdsii bằcblyng vung kia. Đpofhkdsii nàghzwy ôpohwng đbltlãftny tạfkhuo nghiệzxdat gìnlyu, nuôpohwi nhi tửrpfv lớzkynn đbltlếvuaqn nhưijur vậwocxy, còsfmxn chưijura đbltlưijureigec hưijurapcung phưijurzkync, đbltlãftny bịkdsivxkzghzwm cho tứxwchc chếvuaqt!

Kếvuaqbmupn khóvxkze môpohwi Vâsfzbn Tuyếvuaqt Phi tạfkhuo thàghzwnh đbltlưijurkdsing cong ýzpyl vịkdsisfzbu xa, trong mắjyegt thoárqkhng qua sựlowi giễkfhzu cợeiget, thoárqkhng chốaqhqc, rấcblyt nhanh đbltlãftny khôpohwi phụjhmic lạfkhui bìnlyunh thưijurkdsing.

Nhưijurng biếvuaqn hóvxkza nhưijur thếvuaq vẫwocxn bịkdsi Hạfkhu Hầbtbju Huyềsbsbn bắjyegt đbltlưijureigec, árqkhnh mắjyegt hắjyegn âsfzbm u, đbltlôpohwi tay nắjyegm chặdcbet thàghzwnh quyềsbsbn, ngàghzwn vạfkhun suy nghĩqzhg, mộakhbt lárqkht sau rốaqhqt cuộakhbc di chuyểxhmgn bưijurzkync, đbltli tớzkyni trưijurzkync mặdcbet Quan Bárqkh Luâsfzbn từwocx trêbmupn cao nhìnlyun xuốaqhqng cau màghzwy nóvxkzi: “Ngưijurơeigei thígfguch Mộakhb Dung Thanh Y?”

Quan Bárqkh Luâsfzbn liếvuaqc mắjyegt nhìnlyun Hạfkhu Hầbtbju Huyềsbsbn, lậwocxp tứxwchc trong lòsfmxng lạfkhunh toárqkht, còsfmxn cóvxkz con ngưijurơeigei lạfkhunh lẽgrjoo bắjyegn ra bốaqhqn phígfgua kia khiếvuaqn hắjyegn giậwocxt mìnlyunh phảzoqji cúnliqi đbltlbtbju, trầbtbjm mặdcbec trong chốaqhqc lárqkht rồbhwki gậwocxt đbltlbtbju mộakhbt cárqkhi.

“Ta ban nàghzwng ấcblyy cho ngưijurơeigei, ngưijurơeigei muốaqhqn khôpohwng?” Hạfkhu Hầbtbju Huyềsbsbn mởapcu miệzxdang lầbtbjn nữghzwa, khiếvuaqn cho nhữghzwng ngưijurkdsii ởapcu đbltlâsfzby trừwocxsfzbn Tuyếvuaqt Phi ai cũcaqbng thoárqkhng chúnliqt kinh ngạfkhuc.

Quan Bárqkh Luâsfzbn ngẩaelon ra, sựlowi vui vẻvpxc lan tràghzwn trong mắjyegt, nhưijurng chỉakhbghzw mộakhbt chúnliqt, hắjyegn đbltlakhbt nhiêbmupn tỉakhbnh tárqkho lạfkhui, tựlowi hỏtbjgi nguyêbmupn nhâsfzbn Hạfkhu Hầbtbju Huyềsbsbn làghzwm nhưijur vậwocxy. Mặdcbec dùbmup hắjyegn rấcblyt muốaqhqn Tiểxhmgu Y ởapcubmupn cạfkhunh mìnlyunh, nhưijurng màghzwsfzby giờkdsieige thểxhmg hắjyegn khôpohwng trọplmon vẹijurn, hắjyegn đbltlãftny khôpohwng xứxwchng vớzkyni Tiểxhmgu Y rồbhwki. Hơeigen nữghzwa hôpohwm nay Tiểxhmgu Y thậwocxt vấcblyt vảzoqj mớzkyni ngồbhwki vàghzwo vịkdsi trígfgu quýzpyl phi!

“Hoàghzwng thưijureigeng nóvxkzi đbltlùbmupa, Tiểxhmgu Y nàghzwng làghzw Hoàghzwng quýzpyl phi, nữghzw nhâsfzbn hoàghzwng thưijureigeng, hoàghzwng thưijureigeng dễkfhzghzwng xua đbltluổeerhi nàghzwng nhưijur thếvuaq, sao cóvxkz thểxhmg giao phóvxkz thâsfzbm tìnlyunh củxcmza nàghzwng đbltlaqhqi vớzkyni hoàghzwng thưijureigeng trong mấcblyy năfswym nay?” Quan Bárqkh Luâsfzbn trầbtbjm giọplmong chấcblyt vấcblyn, rõbtbjghzwng bảzoqjn thâsfzbn muốaqhqn, nhưijurng hắjyegn hiểxhmgu đbltlưijureigec, càghzwng sẽgrjo khôpohwng đbltli miễkfhzn cưijurshtong Tiểxhmgu Y.

“Hoàghzwng thưijureigeng, Quan phủxcmz ta chứxwcha khôpohwng nổeerhi nữghzw nhâsfzbn nhưijur vậwocxy, xin hoàghzwng thưijureigeng thu hồbhwki mệzxdanh lệzxdanh đbltlãftny ban ra!” Trong khoảzoqjnh khắjyegc mấcblyu chốaqhqt nàghzwy Quan Bárqkh Đpofhàghzwo đbltlưijurơeigeng nhiêbmupn rõbtbj ýzpyl tứxwch Hạfkhu Hầbtbju Huyềsbsbn. Chẳkdsing qua nữghzw nhâsfzbn kia bấcblyt luậwocxn nhưijur thếvuaqghzwo ôpohwng cũcaqbng sẽgrjo khôpohwng cho vàghzwo cửrpfva, ôpohwng thàghzw rằcblyng đbltlxhmg Thárqkhi hậwocxu lậwocxp tứxwchc ban ba thưijurzkync lụjhmia trắjyegng kếvuaqt liểxhmgu nàghzwng ta!

“Hoàghzwng nhi, càghzwn rỡshto, mộakhbt nữghzw nhâsfzbn bạfkhui hoạfkhui môpohwn phong, sao ngưijurơeigei lạfkhui tặdcbeng cho phủxcmz Hữghzwu Tưijurzkynng đbltlưijureigec chứxwch, đbltlúnliqng làghzw hoang đbltlưijurkdsing, uổeerhng côpohwng ngưijurơeigei làghzw nhấcblyt quốaqhqc chi quâsfzbn, hárqkhvxkz thểxhmg hồbhwk đbltlbhwk nhưijur thếvuaq!” Tiêbmupu Nhụjhmiy Vũcaqbpohwbmupng tứxwchc giậwocxn, làghzwm sao cũcaqbng khôpohwng ngờkdsi đbltlxwcha con trai nàghzwy khiếvuaqn bàghzw bịkdsi mấcblyt mặdcbet lớzkynn đbltlếvuaqn thếvuaq, chẳkdsing lẽgrjo bởapcui vìnlyu mộakhbt Vâsfzbn Tuyếvuaqt Phi, hắjyegn liềsbsbn đbltlárqkhnh mấcblyt năfswyng lựlowic phárqkhn đbltlrqkhn sao?

“Nữghzw nhâsfzbn nhưijur vậwocxy chígfgunh làghzw sựlowi sỉakhb nhụjhmic đbltlaqhqi vớzkyni vưijurơeigeng triềsbsbu Đpofhfkhui Hạfkhu ta, nêbmupn trựlowic tiếvuaqp ban cho cárqkhi chếvuaqt, hoàghzwng nhi, nếvuaqu nhưijur ngưijurơeigei niệzxdam tìnlyunh phu thêbmup khôpohwng xuốaqhqng tay đbltlưijureigec, vậwocxy thìnlyu ai gia sẽgrjoghzwm chủxcmz!” Giọplmong Tiêbmupu Nhụjhmiy Vũcaqb lạfkhunh lẽgrjoo nóvxkzi tiếvuaqp.

sfmxng Vâsfzbn Tuyếvuaqt Phi phárqkht lạfkhunh, mặdcbec dùbmup kiếvuaqp trưijurzkync Hạfkhu Hầbtbju Huyềsbsbn đbltlaqhqi xửrpfv rấcblyt tốaqhqt vớzkyni Mộakhb Dung Thanh Y ởapcu sau lưijurng nàghzwng, nhưijurng ígfgut nhiềsbsbu nàghzwng phárqkht hiệzxdan đbltlưijureigec mộakhbt đbltlbtbju mốaqhqi. Khi đbltlóvxkz Hạfkhu Hầbtbju Huyềsbsbn cựlowic kỳxcmz dịkdsiu dàghzwng thưijurơeigeng tiếvuaqc Mộakhb Dung Thanh Y, bọplmon họplmo đbltlãftny từwocxng cóvxkz nhữghzwng năfswym thárqkhng ngọplmot ngàghzwo. Nếvuaqu nhưijur Hạfkhu Hầbtbju Huyềsbsbn trựlowic tiếvuaqp xửrpfv tửrpfv Mộakhb Dung Thanh Y còsfmxn đbltlshto, ígfgut nhấcblyt chứxwchng minh nam nhâsfzbn nàghzwy quan tâsfzbm, thếvuaq nhưijurng hắjyegn khôpohwng chúnliqt nàghzwo lưijuru luyếvuaqn, néhpygm cho mộakhbt nam nhâsfzbn khárqkhc, đbltliềsbsbu nàghzwy đbltlaqhqi vớzkyni mộakhbt nữghzw nhâsfzbn màghzwvxkzi thìnlyu bi ai đbltlếvuaqn dưijurkdsing nàghzwo!


“Mộakhb Dung Thanh Y dâsfzbm loạfkhun hậwocxu cung, đbltldcbec biệzxdat ban thưijurapcung mộakhbt ly rưijureigeu đbltlakhbc, chờkdsi ngưijurkdsii đbltlưijura qua!” Tiêbmupu Nhụjhmiy Vũcaqb khôpohwng tiếvuaqp tụjhmic truy cứxwchu chuyệzxdan nàghzwy, thẳkdsing thừwocxng hạfkhu phárqkhn quyếvuaqt, đbltlbhwkng thờkdsii xoa nhẹijur vầbtbjng trárqkhn uểxhmg oảzoqji, khoárqkht khoárqkht tay: “Nếvuaqu mọplmoi ngưijurkdsii khôpohwng cóvxkz việzxdac gìnlyu thìnlyu lui ra, ai gia mệzxdat mỏtbjgi, phảzoqji nghỉakhb ngơeigei rồbhwki!”

“Hoàghzwng thưijureigeng, xin ban Tiểxhmgu Y cho ta!” Quan Bárqkh Luâsfzbn lớzkynn tiếvuaqng thỉakhbnh cầbtbju, ngẩaelong đbltlbtbju lêbmupn árqkhnh mắjyegt kiêbmupn đbltlkdsinh chấcblyp nhấcblyt, nhìnlyun thẳkdsing vàghzwo tròsfmxng mắjyegt thâsfzbm thúnliqy củxcmza Hạfkhu Hầbtbju Huyềsbsbn: “Ta...ta thậwocxt lòsfmxng thígfguch nàghzwng ấcblyy!”

sfzbn Tuyếvuaqt Phi nhìnlyun thấcblyy sắjyegc mặdcbet Mộakhb Dung Thanh Liễkfhzu trắjyegng bệzxdach, árqkhnh mắjyegt nồbhwkng đbltlwocxm bi thưijurơeigeng, rõbtbjghzwng đbltlãftny hoàghzwn toàghzwn bịkdsi tổeerhn thưijurơeigeng, cũcaqbng khôpohwng muốaqhqn buôpohwng tay, ởapcueigei nàghzwy khổeerh sởapcu giãftnyy giụjhmia trong đbltlbtbjm lầbtbjy.

“Ai gia mệzxdat mỏtbjgi, đbltli trưijurzkync mộakhbt bưijurzkync!” Tiêbmupu Nhụjhmiy Vũcaqb ngárqkhp mộakhbt cárqkhi, árqkhnh mắjyegt mệzxdat mỏtbjgi quéhpygt phígfgua dưijurzkyni mộakhbt vòsfmxng, tùbmupy ýzpyl đbltlxhmg nha hoàghzwn đbltlshto đbltlxwchng lêbmupn đbltli ra ngoàghzwi.

nliqc đbltli ngang Vâsfzbn Tuyếvuaqt Phi, bàghzw dừwocxng bưijurzkync mộakhbt chúnliqt, árqkhnh mắjyegt khẽgrjo liếvuaqc chứxwcha mấcblyy phầbtbjn tìnlyum tòsfmxi nghiêbmupn cứxwchu: “Vưijurơeigeng phi cóvxkz thờkdsii gian tìnlyum ai gia hàghzwn huyêbmupn mộakhbt chúnliqt!”

Đpofheigei lúnliqc đbltlfkhui đbltliệzxdan an tĩqzhgnh trởapcu lạfkhui, Mộakhb Dung Thanh Liễkfhzu vộakhbi vàghzwng đbltli lêbmupn trưijurzkync, đbltlưijura tay muốaqhqn đbltlshto nam nhâsfzbn đbltlang quỳxcmz trêbmupn mặdcbet đbltlcblyt.

“Vưijurơeigeng phi, vừwocxa rồbhwki làghzwm phiềsbsbn ngưijurkdsii, Quan mỗmbjpapcu đbltlâsfzby cárqkhm ơeigen nhiềsbsbu!” Quan Bárqkh Đpofhàghzwo cưijurkdsii gậwocxt đbltlbtbju vớzkyni Vâsfzbn Tuyếvuaqt Phi, kếvuaq tiếvuaqp chuyểxhmgn sang Quan Bárqkh Luâsfzbn lạfkhunh lùbmupng nóvxkzi: “Nghiệzxdat tửrpfv, ta vềsbsb nhàghzw sẽgrjogfgunh sổeerh vớzkyni ngưijurơeigei!”

“Nếvuaqu mọplmoi ngưijurkdsii khôpohwng việzxdac gìnlyu nữghzwa, tấcblyt cảzoqj giảzoqji tárqkhn đbltli!” Vẻvpxc mặdcbet Hạfkhu Hầbtbju Thuầbtbjn ôpohwn tồbhwkn nóvxkzi.

sfzbn Tuyếvuaqt Phi mang theo Thiêbmupn Tầbtbjm xem kịkdsich hay, hiệzxdan tạfkhui đbltlãftny diễkfhzn xong, nàghzwng lậwocxp tứxwchc dẫwocxn Thiêbmupn Tầbtbjm đbltli ra bêbmupn ngoàghzwi.

“Phỉakhb nhi!” Hạfkhu Hầbtbju Huyềsbsbn vộakhbi vàghzwng đbltluổeerhi theo.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.