Đích Nữ Vương Phi

Chương 119 : Cạnh tranh công bằng

    trước sau   
cvuy Nam Tuyệitint ngẩsegln ra, tiếrfrbp theo sắdwqgc mặycamt bỗfvkfng nhiênvpgn trầbvctm xuốjvhxng, gằctcan từhfkyng chữynhmlteii: “Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh, đpupshfkyng giảmqzb bộsegl đpupsáassxng thưcvuyơfvkfng cho ta!”

“Ca, ta rấnvift nghiênvpgm túnvpgc, ta thậdmcgt sựsduanvpgu nàgvncng, huynh nhưcvuymqzbng nàgvncng cho ta đpupsưcvuynfuuc khôwgihng?” Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh khẩsegln cầbvctu lầbvctn nữynhma, vẻyeuo mặycamt kiênvpgn đpupsywsonh khôwgihng thểjvhx đpupsrafhi.

Trong nháassxy mắdwqgt sắdwqgc mặycamt Tưcvuy Nam Tuyệitint xanh ménhjkt, cáassxi tráassxn nổrafhi lênvpgn gâkukjn xanh, tứeoxfc giậdmcgn nólteii: “Gọlmhri ta làgvnc ca cũetqwng vôwgih dụyeuong, nàgvncng làgvnccvuyơfvkfng tửfvkf củurzqa ta, khôwgihng phảmqzbi mộseglt móltein đpupsxjjk, muốjvhxn nhưcvuymqzbng làgvnc nhưcvuymqzbng, chỉodfs cầbvctn nàgvncng khôwgihng buôwgihng ta ra, ta sẽwhae giữynhm lấnvify nàgvncng cảmqzb đpupsmqzbi!” diễfpein&đpupsàgvncn^lênvpg)quýappspupsôwgihn

Khôwgihng chúnvpgt do dựsdua nhưcvuy vậdmcgy, khíezlq pháassxch cựsdua tuyệitint khiếrfrbn Hạajye Hầbvctu cảmqzbnh bỗfvkfng chốjvhxc ngẩsegln ra, sau đpupsóltei hắdwqgn míezlqm chặycamt môwgihi, áassxnh mắdwqgt cũetqwng kiênvpgn đpupsywsonh.

Trong đpupsênvpgm đpupsen, mộseglt vầbvctng trăfpeing cong treo trênvpgn cao, bốjvhxn phíezlqa yênvpgn tĩyeuonh, trong phòlvskng lớrafhn nhưcvuy thếrfrb, chỉodfsltei thểjvhx nghe tiếrfrbng híezlqt thởhxdl lẫhfkyn nhau.

Hai ngưcvuymqzbi khôwgihng chúnvpgt nàgvnco nhưcvuynfuung bộsegl, sau mộseglt lúnvpgc lâkukju nhìpexrn thẳurzqng vàgvnco mắdwqgt đpupsjvhxi phưcvuyơfvkfng, áassxnh mắdwqgt bắdwqgn ra tia lửfvkfa kịywsoch liệitint trênvpgn khôwgihng trung.


Hồxjjki lâkukju, Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh khẽwhae thởhxdlgvnci, pháassx vỡfphp sựsdua trầbvctm tĩyeuonh khiếrfrbn ngưcvuymqzbi ta bịywso đpupsèjkbinhjkn nàgvncy: “Nam Tuyệitint, mặycamc dùionb hiệitinn tạajyei nàgvncng trênvpgn danh nghĩyeuoa làgvnccvuyơfvkfng phi củurzqa huynh, nhưcvuyng màgvnc ta quen nàgvncng trưcvuyrafhc, chúnvpgng ta cóltei chung kỷnvsu niệitinm hơfvkfn mưcvuymqzbi năfpeim gắdwqgn bóltei vớrafhi nhau, tìpexrnh cảmqzbm củurzqa ta vớrafhi nàgvncng tuyệitint đpupsjvhxi khôwgihng íezlqt hơfvkfn huynh, cho nênvpgn......”

Dừhfkyng mộseglt chúnvpgt, Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh liếrfrbc mắdwqgt nhìpexrn Tưcvuy Nam Tuyệitint, áassxnh mắdwqgt lólteie ra áassxnh sáassxng nhấnvift đpupsywsonh phảmqzbi đpupsưcvuynfuuc, kiênvpgn đpupsywsonh nólteii: “Ta khôwgihng muốjvhxn buôwgihng bỏdwqg, cũetqwng khôwgihng thểjvhx buôwgihng bỏdwqg, ta Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh muốjvhxn cùionbng huynh Tưcvuy Nam Tuyệitint cạajyenh tranh côwgihng bằctcang!” diễfpein#đpupsàgvncn%lênvpg@quýappspupsôwgihn

Sắdwqgc mặycamt Tưcvuy Nam Tuyệitint thoáassxng cáassxi đpupsen thùionbi rồxjjki, giọlmhrng đpupsiệitinu cóltei chúnvpgt cọlmhrassxt nólteii: “Ta dầbvctu gìpexretqwng làgvnc biểjvhxu ca củurzqa ngưcvuyơfvkfi, vậdmcgy màgvnc ngưcvuyơfvkfi lạajyei dáassxm đpupsếrfrbn đpupsâkukjy đpupsàgvnco gólteic tưcvuymqzbng nhàgvnc ta, giỏdwqgi lắdwqgm, giỏdwqgi lắdwqgm!” Nólteii xong lờmqzbi cuốjvhxi cùionbng giốjvhxng nhưcvuy từhfky trong kẽwhaefpeing nặycamn ra.

“Ta hốjvhxi hậdmcgn nhấnvift chíezlqnh làgvncfpeim đpupsóltei quáassx mềjkbim yếrfrbu, vừhfkya nghe nàgvncng muốjvhxn gảmqzb cho Hạajye Hầbvctu Huyềjkbin, liềjkbin thàgvncnh toàgvncn hạajyenh phúnvpgc củurzqa nàgvncng, trốjvhxn tráassxnh thậdmcgt nhiềjkbiu năfpeim!” Vẻyeuo mặycamt Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh hơfvkfi cháassxn nảmqzbn mộseglt chúnvpgt, trong mắdwqgt lẫhfkyn lộsegln bi thưcvuyơfvkfng đpupsau xólteit, giọlmhrng hắdwqgn khàgvncn khàgvncn nólteii: “Đbtjznfuui đpupsếrfrbn lầbvctn nữynhma nghe đpupsưcvuynfuuc tin tứeoxfc củurzqa nàgvncng, nhưcvuyng màgvncgvncgvncng chếrfrbt trậdmcgn sa trưcvuymqzbng, huynh tuyệitint đpupsjvhxi khôwgihng biếrfrbt ta đpupsau nhưcvuy thếrfrbgvnco đpupsâkukju, tim giốjvhxng nhưcvuy bịywso khoénhjkt mộseglt nửfvkfa, trốjvhxng rỗfvkfng, cho dùionbltei lấnvifp cũetqwng khôwgihng thểjvhx đpupsbvcty!”

Ábaxgnh mắdwqgt Tưcvuy Nam Tuyệitint lólteie lênvpgn mộseglt cáassxi, lạajyenh lùionbng nhìpexrn Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh mộseglt cáassxi, khôwgihng lênvpgn tiếrfrbng. diễfpein,đpupsàgvncn^lênvpg%quýappspupsôwgihn

“Vôwgih sốjvhx lầbvctn ởhxdl trong mộseglng ta nhìpexrn thấnvify nàgvncng mặycamt mũetqwi vẫhfkyn ấnvifm áassxp trưcvuyrafhc sau nhưcvuy mộseglt, sau khi tỉodfsnh lạajyei, cáassxi gìpexretqwng khôwgihng bắdwqgt đpupsưcvuynfuuc, loạajyei cảmqzbm giáassxc buồxjjkn bãfkzs trốjvhxng rỗfvkfng, huynh vĩyeuonh viễfpein sẽwhae khôwgihng hiểjvhxu!” Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh đpupsi tớrafhi trưcvuyrafhc cửfvkfa sổrafh, đpupssegly cửfvkfa sổrafh ra, mộseglt trậdmcgn giólteiassxt mẻyeuo thổrafhi vàgvnco, hắdwqgn nhìpexrn màgvncn đpupsênvpgm vôwgih tậdmcgn, giọlmhrng đpupsiệitinu xa xôwgihi tiếrfrbp tụyeuoc nólteii: “Trong lòlvskng ta luôwgihn luôwgihn cầbvctu nguyệitinn cóltei kỳcvuyezlqch xảmqzby ra, ta nólteii vớrafhi ôwgihng trờmqzbi. Nếrfrbu nhưcvuyltei thểjvhx khiếrfrbn Phỉodfs nhi sốjvhxng lạajyei, cóltei thểjvhxgvncm cho thờmqzbi gian quay lạajyei, trởhxdl vềjkbinvpgc mớrafhi bắdwqgt đpupsbvctu, ta tuyệitint đpupsjvhxi sẽwhae khôwgihng buôwgihng tay. Dùionb trong lòlvskng nàgvncng vẫhfkyn yênvpgu Hạajye Hầbvctu Huyềjkbin, ta cũetqwng mặycamt dàgvncy sốjvhxng ởhxdlnvpgn ngưcvuymqzbi nàgvncng, lắdwqgc lưcvuyhxdl trưcvuyrafhc mắdwqgt nàgvncng, tuyệitint đpupsjvhxi khôwgihng đpupsjvhx cho bấnvift luậdmcgn kẻyeuogvnco ứeoxfc hiếrfrbp nàgvncng, ta muốjvhxn đpupsjvhx cho nàgvncng sau nàgvncy mãfkzsi vui vẻyeuo hạajyenh phúnvpgc!”

cvuy Nam Tuyệitint cau màgvncy, hừhfky lạajyenh mộseglt tiếrfrbng, mởhxdl to mắdwqgt: “Ta chỉodfs biếrfrbt nàgvncng bâkukjy giờmqzbgvnccvuyơfvkfng phi củurzqa ta, nưcvuyơfvkfng tửfvkf củurzqa ta. Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh, ngưcvuyơfvkfi dùionbng chiênvpgu bàgvnci thâkukjn tìpexrnh vớrafhi ta làgvncwgih íezlqch, nhữynhmng chuyệitinn kháassxc ta cóltei thểjvhx nhưcvuynfuung bộsegl, nhưcvuyng màgvnc đpupsjvhxi vớrafhi Phi nhi, ta cũetqwng sẽwhae khôwgihng buôwgihng tay!”

“Ta chưcvuya nghĩyeuoionbng chiênvpgu bàgvnci thâkukjn tìpexrnh vớrafhi huynh, ta nólteii nhiềjkbiu nhưcvuy vậdmcgy, cốjvhxt lõcaari chỉodfs muốjvhxn đpupsjvhx cho huynh biếrfrbt. Nếrfrbu ôwgihng trờmqzbi thậdmcgt sựsduagvncm cho kỳcvuyezlqch xảmqzby ra, nhưcvuy vậdmcgy lầbvctn nàgvncy ta cũetqwng khôwgihng buôwgihng tay, ta nhấnvift đpupsywsonh phảmqzbi mang lạajyei hạajyenh phúnvpgc cho nàgvncng!” Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh xoay ngưcvuymqzbi ngưcvuyng mắdwqgt nhìpexrn Tưcvuy Nam Tuyệitint, áassxnh mắdwqgt nghiênvpgm túnvpgc lẫhfkyn trịywsonh trọlmhrng.

“Ngưcvuyơfvkfi cóltei thểjvhx tựsdua tin nhưcvuy vậdmcgy rấnvift tốjvhxt, nhưcvuyng hiệitinn tạajyei nàgvncng chỉodfsgvnckukjn Tuyếrfrbt Phi, nàgvncng sẽwhae xuôwgihi theo quỹlmhrezlqch cuộseglc sốjvhxng Vâkukjn Tuyếrfrbt Phi nênvpgn cóltei, cáassxi nàgvncng cầbvctn chíezlqnh làgvnc sốjvhxng mộseglt cốjvhxng bìpexrnh yênvpgn hạajyenh phúnvpgc, nhữynhmng thứeoxfgvncy ta đpupsjkbiu cólteifpeing lựsduac cho nàgvncng, màgvnc ngưcvuyơfvkfi cóltei thểjvhx sao?” Tưcvuy Nam Tuyệitint nhẹznir nhàgvncng cưcvuymqzbi mộseglt tiếrfrbng, nhìpexrn thẳurzqng vàgvnco mắdwqgt hắdwqgn, giọlmhrng nólteii hơfvkfi trầbvctm xuốjvhxng: “Ta tin tưcvuyhxdlng ngưcvuyơfvkfi quảmqzb thậdmcgt sẽwhaepexrgvncng màgvnc buôwgihng tha ngôwgihi vịywso hoàgvncng đpupsếrfrb, nhưcvuyng gia tộseglc khổrafhng lồxjjk kia ởhxdl sau lưcvuyng ngưcvuyơfvkfi cho phénhjkp sao? Bọlmhrn họlmhr đpupsycamt tấnvift cảmqzb hi vọlmhrng lênvpgn ngưcvuymqzbi ngưcvuyơfvkfi, kỳcvuy vọlmhrng củurzqa mẫhfkyu thâkukjn ta đpupsjvhxi vớrafhi ngưcvuyơfvkfi còlvskn cao hơfvkfn đpupseoxfa con trai ruộseglt làgvnc ta, ngưcvuyơfvkfi cóltei thểjvhx bỏdwqg xuốjvhxng hếrfrbt thảmqzby?”

Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh đpupsseglt nhiênvpgn cóltei chúnvpgt giậdmcgt mìpexrnh, đpupsôwgihi tay nắdwqgm chặycamt thàgvncnh quyềjkbin, cáassxnh môwgihi míezlqm chặycamt, muốjvhxn mởhxdl miệitinng, nhưcvuyng khôwgihng cóltei lờmqzbi cóltei thểjvhx phảmqzbn báassxc.

Khólteie miệitinng Tưcvuy Nam Tuyệitint khẽwhae nhếrfrbch, mởhxdl miệitinng lầbvctn nữynhma: “Nhữynhmng thứeoxf kia ngưcvuyơfvkfi đpupsjkbiu cóltei thểjvhx quênvpgn, cũetqwng cóltei thểjvhx khôwgihng quan tâkukjm, vậdmcgy huyếrfrbt hảmqzbi thâkukjm thùionb củurzqa mẫhfkyu phi ngưcvuyơfvkfi cóltei thểjvhx đpupsjvhxnvpgn sao?”

“Ta...ta cóltei thểjvhx sau khi báassxo thùionb xong, mang theo nàgvncng xa chạajyey cao bay, lưcvuyu lạajyec giang hồxjjk, sốjvhxng tựsdua do tựsdua tạajyei!” Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh đpupsseglt nhiênvpgn do dựsdua, mấnvifp máassxy môwgihi nólteii.

“Trung tâkukjm quyềjkbin lựsduac củurzqa Tiênvpgu Nhụyeuoy Vũetqw chíezlqnh làgvnc Hạajye Hầbvctu Huyềjkbin, chỉodfs cầbvctn mộseglt ngàgvncy Hạajye Hầbvctu Huyềjkbin còlvskn ngồxjjki vữynhmng ghếrfrb thiênvpgn tửfvkf, bàgvnc ta sẽwhae khôwgihng rớrafht đpupsàgvnci!” Tưcvuy Nam Tuyệitint nhìpexrn Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh, nhíezlqu màgvncy: “Vưcvuyơfvkfng triềjkbiu Đbtjzajyei Hạajye bao gồxjjkm Hạajye Hầbvctu Huyềjkbin hiệitinn tạajyei còlvskn cóltei tam hoàgvncng tửfvkf, Hạajye Hầbvctu Thuầbvctn vàgvnc Hạajye Hầbvctu Huyềjkbin đpupsjkbiu làgvnc nhi tửfvkf Tiênvpgu Nhụyeuoy Vũetqw, trong bọlmhrn họlmhr bấnvift kểjvhx ngưcvuymqzbi nàgvnco làgvncm Hoàgvncng đpupsếrfrb, đpupsjvhxi vớrafhi ngưcvuyơfvkfi ta đpupsjkbiu khôwgihng cóltei lợnfuui!”


Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh đpupseoxfng ởhxdl phíezlqa trưcvuyrafhc cửfvkfa sổrafh, dưcvuyrafhi áassxnh đpupsèjkbin lờmqzb mờmqzb, vẻyeuo mặycamt lúnvpgc sáassxng lúnvpgc tốjvhxi.

“Ta khôwgihng sợnfuuionbng ngưcvuyơfvkfi cạajyenh tranh côwgihng bằctcang, nhưcvuyng ngưcvuyơfvkfi biếrfrbt rõcaar ngưcvuyơfvkfi đpupsãfkzs khôwgihng phảmqzbi làgvnc mộseglt hoàgvncng tửfvkf tựsdua do tựsdua tạajyei nhưcvuy quáassx khứeoxf nữynhma rồxjjki, ngưcvuyơfvkfi khôwgihng thểjvhx cho nàgvncng đpupsưcvuynfuuc hạajyenh phúnvpgc!” Tưcvuy Nam Tuyệitint chợnfuut cưcvuymqzbi mộseglt tiếrfrbng, nhìpexrn chằctcam chằctcam áassxnh mắdwqgt củurzqa Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh nólteii: “Ngưcvuyơfvkfi tốjvhxt nhấnvift suy nghĩyeuo mộseglt chúnvpgt, ta rờmqzbi đpupsi trưcvuyrafhc, sáassxt váassxch cólteifpein phòlvskng, mệitint mỏdwqgi thìpexr đpupsi vàgvnco nằctcam!”

cvuy Nam Tuyệitint cũetqwng khôwgihng quay đpupsbvctu lạajyei đpupsi ra ngoàgvnci, trong nhàgvnc chỉodfslvskn sólteit lạajyei Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh mộseglt ngưcvuymqzbi đpupseoxfng yênvpgn lặycamng, trong áassxnh mắdwqgt tràgvncn đpupsbvcty chua cháassxt.

Hắdwqgn chợnfuut đpupsi tớrafhi trưcvuyrafhc giưcvuymqzbng, trựsduac tiếrfrbp ngãfkzsnvpgn giưcvuymqzbng, nhìpexrn màgvncn che trênvpgn nólteic, tiếrfrbp theo vùionbi mặycamt vàgvnco trong chăfpein ngửfvkfi mùionbi vịywsonvifm áassxp quen thuộseglc màgvncpexrnh vôwgih sốjvhx lầbvctn kháassxt vọlmhrng cóltei đpupsưcvuynfuuc, tựsdua lẩseglm bẩseglm: “Làgvncm sao bâkukjy giờmqzb? Ta khôwgihng muốjvhxn buôwgihng tay, nhưcvuyng hắdwqgn nólteii đpupsúnvpgng, ta đpupsãfkzs khôwgihng phảmqzbi làgvnc Hạajye Hầbvctu Cảmqzbnh tùionby ýapps tựsdua do trưcvuyrafhc kia rồxjjki!”

Mang theo sựsdua cháassxn nảmqzbn, đpupsbvctu ólteic hắdwqgn bắdwqgt đpupsbvctu từhfky từhfky hỗfvkfn đpupssegln, cuốjvhxi cùionbng hoàgvncn toàgvncn nhắdwqgm hai mắdwqgt lạajyei, nặycamng nềjkbi ngủurzq.

Hoàgvncng cung từhfkycvuya làgvnc mộseglt vùionbng đpupsnvift thịywso phi, Mộsegl Dung Thanh Y cuốjvhxi cùionbng cũetqwng đpupsóltein nhậdmcgn sựsdua thậdmcgt Quan báassx Luâkukjn chíezlqnh làgvnc tháassxi giáassxm, tíezlqnh toáassxn cùionbng hắdwqgn sốjvhxng lâkukju dàgvnci ởhxdl hoàgvncng cung, lạajyei khôwgihng ngờmqzb rằctcang chíezlqnh thênvpg Quan Báassx Luâkukjn, đpupsíezlqch tỷnvsu củurzqa nàgvncng Mộsegl Dung Thanh Liễfpeiu tìpexrm tớrafhi cửfvkfa.

“Nưcvuyơfvkfng nưcvuyơfvkfng, nếrfrbu ngưcvuymqzbi muốjvhxn gặycamp nữynhm nhâkukjn nàgvncy, nôwgih tỳcvuy đpupsuổrafhi nàgvncng ta đpupsi cho ngưcvuymqzbi!” Thiênvpgn Thủurzqy hénhjk miệitinng thửfvkflvsknhjkt hỏdwqgi.

gvncng ta rốjvhxt cuộseglc khôwgihng kềjkbim chếrfrb đpupsưcvuynfuuc tìpexrm tớrafhi cửfvkfa, Mộsegl Dung Thanh Y khẽwhaecvuymqzbi mộseglt tiếrfrbng, khôwgihng đpupsjvhx ýapps khoáassxt khoáassxt tay: “Cho nàgvncng ta vàgvnco đpupsi!” Nàgvncng hiểjvhxu rõcaar đpupsíezlqch tỷnvsu, khôwgihng đpupsajyet mụyeuoc đpupsíezlqch thềjkbi khôwgihng bỏdwqg qua. Nếrfrbu nhưcvuykukjy giờmqzbgvncng khôwgihng gặycamp nàgvncng ta, nàgvncng ta chắdwqgc chắdwqgn sẽwhae khôwgihng đpupsi. Hiệitinn tạajyei vừhfkya đpupsúnvpgng lúnvpgc Báassx Luâkukjn khôwgihng cólteihxdl đpupsâkukjy, nàgvncng mau sớrafhm giảmqzbi quyếrfrbt xong nữynhm nhâkukjn nàgvncy, khôwgihng thểjvhx đpupsjvhx cho nàgvncng ta nhìpexrn thấnvify Báassx Luâkukjn.

“Dạajye!” Thiênvpgn Thủurzqy cung kíezlqnh nólteii.

Khôwgihng bao lâkukju lầbvctn nữynhma truyềjkbin đpupsếrfrbn tiếrfrbng bưcvuyrafhc châkukjn, Mộsegl Dung Thanh Y ngẩseglng đpupsbvctu nhìpexrn vềjkbi phíezlqa cửfvkfa, áassxnh mắdwqgt khẽwhae nheo lạajyei, trong mắdwqgt lólteie áassxnh sáassxng khôwgihng rõcaar ýapps tứeoxf.

Mộsegl Dung Thanh Liễfpeiu làgvnc lầbvctn đpupsbvctu tiênvpgn đpupsếrfrbn Triênvpgu Phưcvuynfuung đpupsiệitinn, nhìpexrn xung quanh xa hoa, trong lòlvskng nàgvncng lấnvify làgvncm kinh hãfkzsi (kinh ngạajyec + sợnfuufkzsi), đpupsưcvuya mắdwqgt quan sáassxt trênvpgn ngưcvuymqzbi Mộsegl Dung Thanh Y, nữynhm nhâkukjn nàgvncy càgvncng đpupsznirp hơfvkfn trưcvuyrafhc đpupsâkukjy, im lặycamng khôwgihng nólteii lờmqzbi nàgvnco đpupseoxfng ởhxdlfvkfi đpupsóltei, ấnvify chíezlqnh làgvnc cảmqzbnh đpupsznirp ýapps vui, khôwgihng tráassxch đpupsưcvuynfuuc Báassx Luâkukjn vìpexrgvncng ta cáassxi gìpexretqwng chịywsou làgvncm, thậdmcgm chíezlq, thậdmcgm chíezlq biếrfrbn thàgvncnh bộseglassxng hôwgihm nay......

“Tỷnvsu tỷnvsu, đpupsâkukjy làgvnc lầbvctn đpupsbvctu tiênvpgn tỷnvsugvnco cung thăfpeim ta đpupsnvify!” Khólteie môwgihi Mộsegl Dung Thanh Y khẽwhaekukjng lênvpgn, cưcvuymqzbi nhưcvuy khôwgihng cưcvuymqzbi nhìpexrn Mộsegl Dung Thanh Liễfpeiu nólteii: “Khôwgihng biếrfrbt chỗfvkfgvncy củurzqa ta cóltei hợnfuup nhãfkzsn tỷnvsu khôwgihng?”

fvkfi nàgvncy bấnvift kỳcvuy chỗfvkfgvnco cũetqwng quýapps giáassxfvkfn Mộsegl Dung phủurzq, đpupsywsoa vịywsokukjy giờmqzb củurzqa nàgvncng hoàgvncn toàgvncn áassxp đpupsmqzbo mọlmhri ngưcvuymqzbi Mộsegl Dung phủurzq, nhữynhmng ngưcvuymqzbi đpupsólteietqwng phảmqzbi dựsduaa vàgvnco nàgvncng, nhìpexrn sắdwqgc mặycamt nàgvncng, nghĩyeuo tớrafhi đpupsâkukjy nàgvncng càgvncng thênvpgm hàgvnci lòlvskng.


“Cũetqwng khôwgihng tệitin lắdwqgm!” Ábaxgnh mắdwqgt Mộsegl Dung Thanh Liễfpeiu khôwgihng hềjkbi gợnfuun sólteing, lạajyenh lùionbng nólteii: “Ta tìpexrm ngưcvuyơfvkfi cóltei chuyệitinn, ngưcvuyơfvkfi kênvpgu bọlmhrn nha hoàgvncn nàgvncy đpupsjkbiu lui ra đpupsi!”

Con ngưcvuyơfvkfi Mộsegl Dung Thanh Y căfpeing thẳurzqng, nghiênvpgm túnvpgc xem kỹlmhr Mộsegl Dung Thanh Liễfpeiu hồxjjki lâkukju. Mộseglt láassxt sau, giọlmhrng nólteii uy nghiênvpgm vang lênvpgn: “Tấnvift cảmqzb lui ra, khôwgihng cóltei lệitinnh củurzqa ta khôwgihng cho phénhjkp bấnvift luậdmcgn kẻyeuogvnco xôwgihng vàgvnco!”

“Dạajye!” Bọlmhrn nha hoàgvncn cùionbng đpupsáassxp, sau đpupsóltei theo thứeoxf tựsdua lui xuốjvhxng.

Trong đpupsiệitinn lớrafhn nhưcvuy thếrfrbetqwng chỉodfsltei hai ngưcvuymqzbi cáassxc nàgvncng, Mộsegl Dung Thanh Y nhìpexrn Mộsegl Dung Thanh Liễfpeiu, nhếrfrbch môwgihi cưcvuymqzbi mộseglt tiếrfrbng: “Tỷnvsu tỷnvsultei chuyệitinn gìpexr cứeoxflteii, ta đpupsâkukjy xin lắdwqgng nghe!”

Mộsegl Dung Thanh Liễfpeiu đpupsseglt nhiênvpgn tiếrfrbn lênvpgn, đpupsi đpupsếrfrbn trưcvuyrafhc Mộsegl Dung Thanh Y, lúnvpgc còlvskn cáassxch ba bưcvuyrafhc châkukjn, ngừhfkyng lạajyei, áassxnh mắdwqgt lạajyenh buốjvhxt nólteii: “Báassx Luâkukjn ởhxdl đpupsâkukju?”

Trong mắdwqgt Mộsegl Dung Thanh Y thoáassxng qua sựsdua hảmqzbnvpg, quảmqzb nhiênvpgn làgvnc hỏdwqgi thăfpeim Quan Báassx Luâkukjn, nàgvncng khinh miệitint quan sáassxt Mộsegl Dung Thanh Liễfpeiu từhfky trênvpgn xuốjvhxng dưcvuyrafhi, cưcvuymqzbi khẽwhaelteii: “Ta còlvskn tưcvuyhxdlng rằctcang tỷnvsu tỷnvsu đpupsycamc biệitint tớrafhi gặycamp ta, thìpexr ra làgvncpexrm tỷnvsu phu......”

gvncng lưcvuymqzbi biếrfrbng vuốjvhxt ve sợnfuui tólteic, cưcvuymqzbi phólteing khoáassxng, lạajyei gầbvctn bênvpgn tai Mộsegl Dung Thanh Liễfpeiu, nhỏdwqg giọlmhrng nólteii: “Báassx Luâkukjn đpupsãfkzs bịywso ta ăfpein sạajyech, hắdwqgn rấnvift thâkukjn mậdmcgt vớrafhi ta, khôwgihng kháassxc gìpexr phu thênvpg!”

Thậdmcgt làgvnc thậdmcgt đpupsáassxng buồxjjkn, đpupsíezlqch nữynhm thìpexr sao chứeoxf? Từhfky nhỏdwqg đpupsếrfrbn lớrafhn, Quan Báassx Luâkukjn vĩyeuonh viễfpein chỉodfsnvpgu mìpexrnh, nàgvncng thờmqzbi khắdwqgc đpupsjkbiu nhớrafh nữynhm nhâkukjn nàgvncy đpupsãfkzs từhfkyng nólteii mộseglt câkukju: “Ngưcvuyơfvkfi chẳurzqng qua làgvnc nữynhm nhi do tiệitinn thiếrfrbp sinh, khôwgihng cólteicvuyassxch lênvpgn bàgvncn ăfpein cơfvkfm chung vớrafhi mọlmhri ngưcvuymqzbi!” Hiệitinn tạajyei nàgvncng sẽwhaegvncm cho đpupsíezlqch nữynhm cao cao tạajyei thưcvuynfuung nàgvncy xem mộseglt chúnvpgt, nam nhâkukjn màgvncgvncng ta cầbvctu xin, che chởhxdl Mộsegl Dung Thanh Y nàgvncng giốjvhxng nhưcvuy bảmqzbo bốjvhxi!

Trong mắdwqgt Mộsegl Dung Thanh Liễfpeiu thoáassxng qua đpupsau thưcvuyơfvkfng, bàgvncn tay nắdwqgm chặycamt thàgvncnh quyềjkbin khẽwhae run. Mộseglt lúnvpgc sau, nàgvncng cưcvuyfphpng chếrfrbpexrnh trấnvifn đpupsywsonh lạajyei: “Hôwgihm nay ta tớrafhi đpupsâkukjy khôwgihng phảmqzbi nghe ngưcvuyơfvkfi khoe khoan, ta muốjvhxn gặycamp Báassx Luâkukjn, ta cóltei chuyệitinn cầbvctn nólteii vớrafhi hắdwqgn!”

“Báassx Luâkukjn hắdwqgn khôwgihng muốjvhxn gặycamp ngưcvuyơfvkfi!” Mộsegl Dung Thanh Y khôwgihng chúnvpgt suy nghĩyeuo, trựsduac tiếrfrbp cựsdua tuyệitint.

“Ngưcvuyơfvkfi!” Trong ngựsduac Mộsegl Dung Thanh Liễfpeiu nghẹznirn mộseglt hơfvkfi, giưcvuyơfvkfng con mắdwqgt phẫhfkyn hậdmcgn nhìpexrn chằctcam chằctcam Mộsegl Dung Thanh Y, hậdmcgn khôwgihng thểjvhxlteic xưcvuyơfvkfng lólteic thịywsot nữynhm nhâkukjn trưcvuyrafhc mắdwqgt nàgvncy. Nếrfrbu khôwgihng phảmqzbi vìpexrgvncng ta, sao Báassx Luâkukjn biếrfrbn thàgvncnh hoạajyen quan!

“Ta thếrfrbgvnco?” Mộsegl Dung Thanh Y hénhjk miệitinng cưcvuymqzbi: “Tỷnvsu tỷnvsu khôwgihng nênvpgn quáassx đpupsau lòlvskng, Báassx Luâkukjn khôwgihng gặycamp tỷnvsuetqwng tốjvhxt. Dùionb sao cáassxc ngưcvuyơfvkfi cũetqwng khôwgihng cólteipexrnh cảmqzbm, màgvncassx Luâkukjn vẫhfkyn luôwgihn ghi hậdmcgn tỷnvsu tỷnvsu đpupsnvify. Ban đpupsbvctu nếrfrbu khôwgihng phảmqzbi tỷnvsuionbng kểjvhx đpupsjvhx gảmqzb cho hắdwqgn, nhưcvuy vậdmcgy hiệitinn tạajyei vịywso tríezlq chíezlqnh thênvpggvncy đpupsãfkzsgvnc củurzqa ta rồxjjki!”

“Ngưcvuyơfvkfi câkukjm miệitinng!” Mộsegl Dung Thanh Liễfpeiu gấnvifp giọlmhrng quáassxt bảmqzbo ngưcvuyng lạajyei, áassxnh mắdwqgt quénhjkt mộseglt vòlvskng xung quanh, thấnvify khôwgihng cóltei ai kháassxc nghe thấnvify, trong lòlvskng nàgvncng khẽwhae thởhxdl phàgvnco mộseglt cáassxi đpupsxjjkng thờmqzbi, nàgvncng hậdmcgn hậdmcgn nólteii: “Ngưcvuyơfvkfi chíezlqnh làgvnc sao chổrafhi, nếrfrbu khôwgihng phảmqzbi làgvnc ngưcvuyơfvkfi, Báassx Luâkukjn sẽwhae biếrfrbn thàgvncnh tháassxi giáassxm sao? Thâkukjn làgvnc đpupsíezlqch trưcvuyhxdlng tửfvkf (con trai trưcvuyhxdlng) Quan gia, hắdwqgn vốjvhxn cóltei tiềjkbin đpupsxjjk rấnvift sáassxng sủurzqa, tuy nhiênvpgn nóltei bịywso nữynhm nhâkukjn nhưcvuy ngưcvuyơfvkfi pháassx hủurzqy!”

Sắdwqgc mặycamt Mộsegl Dung Thanh Y hơfvkfi đpupsrafhi, nhìpexrn Mộsegl Dung Thanh Liễfpeiu, nàgvncng rấnvift nhanh che giấnvifu đpupsi, cưcvuymqzbi nhạajyet: “Đbtjzâkukjy làgvnc chíezlqnh bảmqzbn thâkukjn hắdwqgn nguyệitinn ýapps, ta lạajyei khôwgihng buộseglc hắdwqgn, chuyệitinn nàgvncy tỷnvsu tỷnvsuetqwng khôwgihng cóltei tráassxch nhiệitinm sao? Tỷnvsu tỷnvsu ngay cảmqzbcvuyrafhng côwgihng mìpexrnh cũetqwng khôwgihng trôwgihng nom đpupsưcvuynfuuc, hàgvnc cớrafhpexr tớrafhi chấnvift vấnvifn muộsegli muộsegli ta!”

“Ýoyob củurzqa ngưcvuyơfvkfi làgvncassx Luâkukjn đpupsáassxng bịywso nhưcvuy vậdmcgy sao?” Mộsegl Dung Thanh Liễfpeiu nắdwqgm chặycamt quảmqzb đpupsnvifm, thâkukjn thểjvhx run rẩsegly dữynhm dộsegli, đpupsáassxy mắdwqgt mộseglt mảmqzbnh lạajyenh lẽwhaeo.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.