Đích Nữ Vương Phi

Chương 111-1 : Nên gọi ngươi là Vân Tuyết Phi hay Tiết Phỉ? (1)

    trước sau   
Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn nghe vậzvdly, ámmjinh sámmjing trong mắmtgvt tứujtzc khắmtgvc vỡtfqs vụlstfn, khôuarxng nhúbyugc nhíbyugch nhìtvacn chằcyeem chằcyeem sau lưecafng Tưecaf Nam Tuyệzlxct, rõlstfkpflng khôuarxng thấhqney đjnhbưecafmitrc vẻtpzg mặwbuct nàkpflng giờrpgu phúbyugt nàkpfly, nhưecafng trong lòsyxing hắmtgvn cũaesong vôuarxiizmng mong đjnhbmitri vàkpfl khẩagfkn trưecafơzkbtng.

rvtrn Tuyếbhwet Phi rũaeso mắmtgvt, im lặwbucng khôuarxng lêhpytn tiếbhweng. Bârvtry giờrpgukpflng khôuarxng còsyxin mộlstft chúbyugt tìtvacnh cảuvkbm nàkpflo vớohidi Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn, cóewkf chăphsqng chỉhqnesyxin lạynsei sựqzvd chámmjin ghérrmtt, đjnhbtvackpflng ởoquz chung vớohidi hắmtgvn trong mộlstft nérrmtn nhang, nàkpflng khóewkfewkf thểtvac chấhqnep nhậzvdln, cộlstfng thêhpytm mấhqney ngàkpfly nàkpfly mệzlxct mỏagfki vàkpfl vếbhwet thưecafơzkbtng trêhpytn bảuvkb vai......

“Phỉhqne nhi, chỉhqne cầphsqn thờrpgui gian mộlstft nérrmtn nhang thôuarxi!” Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn giốjnhbng nhưecaf thấhqney đjnhbưecafmitrc sựqzvd do dựqzvd củmlsna Vârvtrn Tuyếbhwet Phi, hắmtgvn vộlstfi vàkpflng nhấhqnen mạynsenh nóewkfi.

Ásowbnh mắmtgvt Vârvtrn Tuyếbhwet Phi căphsqng thẳmimcng, trong mắmtgvt nhanh chóewkfng ngưecafng tụlstf sựqzvd ârvtrm trầphsqm: “Ta vàkpfl hoàkpflng thưecafmitrng khôuarxng cóewkftvac đjnhbámmjing nóewkfi, còsyxin nữsyxia, xin đjnhbagfkng gọsctmi ta làkpfl Phỉhqne nhi!”

Tiếbhweng nóewkfi vừagfka dứujtzt, kérrmto tay Tưecaf Nam Tuyệzlxct, xoay ngưecafrpgui đjnhbhpytnh rờrpgui đjnhbi.

Sắmtgvc mặwbuct Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn hơzkbti trầphsqm xuốjnhbng, chợmitrt giưecafơzkbtng môuarxi cưecafrpgui mộlstft tiếbhweng: “Cóewkf mộlstft sốjnhb việzlxcc ta nhấhqnet đjnhbhpytnh phảuvkbi biếbhwet rõlstfkpflng, hôuarxm nay nàkpflng khôuarxng chịhpytu nóewkfi vớohidi ta, vậzvdly ta sẽrnclrvtry dưecafa mãibgai, đjnhbếbhwen ngàkpfly nàkpflng đjnhbynseng ýxvat thìtvac thôuarxi!”


Giọsctmng nóewkfi trong trẻtpzgo lạynsenh lùiizmng mang theo sựqzvdecafơzkbtng quyếbhwet từagfkng chữsyxi từagfkng chữsyxilstfkpflng đjnhbếbhwen tộlstft cùiizmng củmlsna lõlstfi trámmjii đjnhbhqnet rơzkbti xuốjnhbng, đjnhbzvdlp vàkpflo màkpflng nhĩjqiarvtrn Tuyếbhwet Phi, khiếbhwen nàkpflng ngừagfkng bưecafohidc, mộlstft lầphsqn nữsyxia nắmtgvm chặwbuct bàkpfln tay ấhqnem ámmjip trong tay.

rvtrn Tuyếbhwet Phi do dựqzvd, Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn chứujtzng kiếbhwen hếbhwet thảuvkby, trong long cóewkf phầphsqn hơzkbti bựqzvdc bộlstfi, hắmtgvn érrmtp mìtvacnh tỉhqnenh támmjio lạynsei, hôuarxm nay hắmtgvn nhấhqnet đjnhbhpytnh phảuvkbi hỏagfki rõlstf!

“Ta khôuarxng ngạynsei ởoquz lạynsei đjnhbârvtry!” Khóewkfe miệzlxcng Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn hơzkbti nârvtrng lêhpytn, mởoquz miệzlxcng lầphsqn nữsyxia.

Ásowbnh mắmtgvt Tưecaf Nam Tuyệzlxct ngưecafng trọsctmng, tràkpfln đjnhbphsqy sựqzvd u ámmjim, hắmtgvn trầphsqm giọsctmng cảuvkbnh cámmjio nóewkfi: “Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn, ta nóewkfi đjnhbtvac Phi Nhi tựqzvdtvacnh quyếbhwet đjnhbhpytnh, nếbhweu ngưecafơzkbti còsyxin nhưecaf vậzvdly, thìtvacbyugt ra khỏagfki vưecafơzkbtng phủmlsn cho ta, nơzkbti nàkpfly khôuarxng hoan nghêhpytnh ngưecafơzkbti!”

Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn vẫbtpin dámmjin chặwbuct mắmtgvt trêhpytn ngưecafrpgui Vârvtrn Tuyếbhwet Phi, chợmitrt cưecafrpgui mộlstft tiếbhweng, lầphsqm bầphsqm nóewkfi: “Vârvtrn Tuyếbhwet Phi, rốjnhbt cuộlstfc nàkpflng đjnhbang sợmitrmmjii gìtvac? Hoặwbucc làkpfl......” Hắmtgvn chuyểtvacn mộlstft cámmjii, vẻtpzg mặwbuct cựqzvdc kỳuvkb nghiêhpytm túbyugc: “Nàkpflng đjnhbang giấhqneu diếbhwem đjnhbiềtgctu gìtvac?”

Bỗtdarng chốjnhbc lámmjirvtry xung quanh lay đjnhblstfng, mộlstft cơzkbtn gióewkf mạynsenh đjnhbámmjinh trựqzvdc diệzlxcn vềtgct phíbyuga hắmtgvn. Ásowbnh mắmtgvt Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn lạynsenh đjnhbi, vộlstfi vàkpflng nérrmt trámmjinh, bởoquzi vìtvac đjnhblstfng támmjic quámmji lớohidn, đjnhblstfng tớohidi vếbhwet thưecafơzkbtng trêhpytn ngựqzvdc, hắmtgvn khóewkf chịhpytu cau màkpfly lạynsei, cũaesong coi làkpfl miễfwdbn cưecaftfqsng trámmjinh khỏagfki mộlstft kiếbhwep nàkpfly.

Chưecafoquzng lựqzvdc rơzkbti vàkpflo thârvtrn cârvtry sau lưecafng hắmtgvn, cạynsech mộlstft tiếbhweng, cârvtry khôuarx bịhpyt chérrmtm làkpflm hai, ngãibga trêhpytn mặwbuct đjnhbhqnet. Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn ổwbucn đjnhbhpytnh târvtrm thầphsqn mộlstft chúbyugt, con ngưecafơzkbti sắmtgvc bérrmtn bắmtgvn vềtgct phíbyuga nam nhârvtrn hờrpgu hữsyxing kia. Mặwbucc dùiizm khôuarxng thấhqney rõlstf đjnhblstfng támmjic Tưecaf Nam Tuyệzlxct, nhưecafng hơzkbti thởoquz quen thuộlstfc đjnhbóewkf, hắmtgvn vàkpflecaf Nam Tuyệzlxct quen nhau lârvtru nhưecaf vậzvdly, dĩjqia nhiêhpytn biếbhwet côuarxng kíbyugch vừagfka nãibgay đjnhbếbhwen từagfk ngưecafrpgui nam nhârvtrn nàkpfly!

rvtrn Tuyếbhwet Phi mấhqnep mámmjiy môuarxi, ngẩagfkng đjnhbphsqu lêhpytn nhìtvacn chằcyeem chằcyeem Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn: “Thờrpgui gian nửylfoa nérrmtn hưecafơzkbtng, ta chỉhqne cho ngưecafơzkbti đjnhbưecafmitrc nhưecaf vậzvdly, thờrpgui gian vừagfka đjnhbếbhwen, ta lậzvdlp tứujtzc rờrpgui đjnhbi!”

Nghe vậzvdly, Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn vui vẻtpzg hẳmimcn ra, sựqzvd lạynsenh lẽrnclo từagfk từagfk tảuvkbn đjnhbi, hóewkfa thàkpflnh nụlstfecafrpgui dịhpytu dàkpflng, giọsctmng nóewkfi mơzkbt hồynseewkf chúbyugt run rẩagfky, hìtvacnh nhưecafkpfl cựqzvdc kỳuvkbbyugch đjnhblstfng: “Đecafưecafmitrc, chỉhqne cầphsqn nửylfoa nérrmtn hưecafơzkbtng làkpfl đjnhbmlsn rồynsei!”

rvtrn Tuyếbhwet Phi híbyugt mộlstft hơzkbti thậzvdlt sârvtru, sớohidm muộlstfn cũaesong phảuvkbi đjnhbjnhbi mặwbuct, nàkpflng nhìtvacn Tưecaf Nam Tuyệzlxct đjnhbang trầphsqm mặwbuct, nởoquz mộlstft nụlstfecafrpgui dịhpytu dàkpflng nóewkfi: “Huynh trưecafohidc trởoquz vềtgct phòsyxing nghỉhqne ngơzkbti, chỉhqne trong chốjnhbc lámmjit ta sẽrncl trởoquz lạynsei ~”

Đecafôuarxi con ngưecafơzkbti long lanh, xinh đjnhbtgctp nhưecaf đjnhbámmji quýxvat, hai ngưecafrpgui nhìtvacn nhau, Tưecaf Nam Tuyệzlxct đjnhblstft nhiêhpytn cúbyugi ngưecafrpgui nhẹtgct nhàkpflng ấhqnen xuốjnhbng mộlstft hôuarxn trêhpytn trámmjin Vârvtrn Tuyếbhwet Phi, dịhpytu dàkpflng biếbhwet bao, kiềtgctu diễfwdbm lưecafu luyếbhwen.

Mặwbuct Vârvtrn Tuyếbhwet Phi đjnhbagfkhpytn, trámmjii tim nhẹtgct nhàkpflng run lêhpytn mộlstft cámmjii, nảuvkby sinh mộlstft loạynsei cảuvkbm giámmjic gọsctmi làkpfl ngọsctmt ngàkpflo, ámmjinh mắmtgvt nhìtvacn Tưecaf Nam Tuyệzlxct càkpflng thêhpytm dịhpytu dámmjing nhưecafecafohidc.

Cảuvkbnh tưecafmitrng nàkpfly khôuarxng khỏagfki làkpflm gai mắmtgvt Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn, hắmtgvn cốjnhbrrmtn xúbyugc đjnhblstfng muốjnhbn tiếbhwen lêhpytn támmjich bọsctmn họsctm ra, ngóewkfn tay nắmtgvm chặwbuct thàkpflnh quyềtgctn, cơzkbtn đjnhbau buốjnhbt chỗtdar vếbhwet thưecafơzkbtng còsyxin kérrmtm rấhqnet xa sựqzvd nhứujtzc nhốjnhbi củmlsna trámmjii tim. Đecafârvtry làkpfl sao chứujtz? Rõlstfkpflng còsyxin chưecafa lấhqney đjnhbưecafmitrc chứujtzng thậzvdlt, sao hắmtgvn lạynsei khôuarxng thểtvac chịhpytu đjnhbưecafmitrc nhưecaf thếbhwe?


“Chỉhqne nửylfoa giờrpgu thôuarxi đjnhbóewkf, ta chờrpgukpflng trởoquz lạynsei nghỉhqne ngơzkbti cùiizmng ta!” Giọsctmng nóewkfi Tưecaf Nam Tuyệzlxct trầphsqm thấhqnep lạynsenh lùiizmng vang lêhpytn, nhưecafng vẫbtpin cóewkf thểtvac nghe ra sựqzvd dịhpytu dàkpflng bêhpytn trong.

syximmjirvtrn Tuyếbhwet Phi đjnhbagfk nhưecaf rặwbucng mârvtry, vốjnhbn bởoquzi vìtvac Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn đjnhbếbhwen màkpfl khôuarxng vui, giờrpgu phúbyugt nàkpfly dầphsqn dầphsqn tiêhpytu támmjin, trong mắmtgvt chỉhqneewkf ngưecafrpgui nam nhârvtrn trưecafohidc mắmtgvt nàkpfly, cảuvkb trámmjii tim giốjnhbng nhưecaf ngârvtrm trong lọsctm mậzvdlt ngọsctmt ngàkpflo.

kpflng quyếbhwen luyếbhwen thảuvkb tay Tưecaf Nam Tuyệzlxct ra, mặwbucc dùiizmewkfng dámmjing ấhqney ngàkpfly càkpflng xa, nàkpflng vẫbtpin nhìtvacn chằcyeem chằcyeem vàkpflo nóewkf, cho đjnhbếbhwen khi hoàkpfln toàkpfln biếbhwen mấhqnet, nàkpflng mớohidi xoay ngưecafrpgui lạynsenh lùiizmng liếbhwec vẻtpzg mặwbuct u ámmjim củmlsna nam nhârvtrn bêhpytn cạynsenh.

“Rốjnhbt cuộlstfc chịhpytu xoay ngưecafrpgui rồynsei àkpfl!” Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn giễfwdbu cợmitrt cưecafrpgui mộlstft tiếbhweng, tim kiềtgctm nérrmtn sựqzvd tứujtzc giậzvdln khôuarxng nóewkfi nêhpytn lờrpgui, thậzvdlt giốjnhbng nhưecaf bắmtgvt đjnhbưecafmitrc quảuvkb tang thêhpyt tửylforrmtn lúbyugt vụlstfng trộlstfm vớohidi ngưecafrpgui khámmjic.

“Cóewkf lờrpgui gìtvac cứujtz việzlxcc nóewkfi thẳmimcng làkpfl đjnhbưecafmitrc~” Đecafưecafơzkbtng nhiêhpytn Vârvtrn Tuyếbhwet Phi nghe ra sựqzvd khóewkf chịhpytu trong lờrpgui nóewkfi củmlsna hắmtgvn, nhưecafng nàkpflng khôuarxng cầphsqn thiếbhwet phảuvkbi truy đjnhbếbhwen cùiizmng, hắmtgvn đjnhbjnhbi vớohidi nàkpflng màkpflewkfi chíbyugnh làkpfl mộlstft kẻtpzg qua đjnhbưecafrpgung, nàkpflng cầphsqn gìtvac đjnhbtvac ýxvat cảuvkbm thụlstf củmlsna hắmtgvn!

Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn dĩjqia nhiêhpytn nhớohid mụlstfc đjnhbíbyugch hôuarxm nay mìtvacnh đjnhbếbhwen, sau khi đjnhbiềtgctu chỉhqnenh târvtrm trạynseng củmlsna mìtvacnh xong, cấhqnet bưecafohidc đjnhbi vềtgct phíbyuga Vârvtrn Tuyếbhwet Phi, còsyxin nàkpflng ba bưecafohidc xa thìtvac dừagfkng lạynsei, ámmjinh mắmtgvt sámmjing ngờrpgui nhìtvacn chằcyeem chằcyeem nàkpflng, giọsctmng nóewkfi trầphsqm lắmtgvng, lạynsei lộlstf ra mộlstft chúbyugt khẩagfkn trưecafơzkbtng: “Nàkpflng biếbhwet Tiếbhwet Phỉhqne?”

Từagfkbyugc nghe thấhqney mộlstft tiếbhweng kia Phỉhqne nhi kia, Vârvtrn Tuyếbhwet Phi cũaesong đjnhbãibga đjnhbmmjin đjnhbưecafmitrc mụlstfc đjnhbíbyugch hắmtgvn tớohidi đjnhbârvtry. Xem ra rốjnhbt cuộlstfc Mộlstf Dung Thanh Y tớohidi bưecafohidc đjnhbưecafrpgung cùiizmng rồynsei, mang chuyệzlxcn củmlsna nàkpflng nóewkfi cho Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn biếbhwet. Chẳmimcng qua dámmjing vẻtpzg thârvtrm tìtvacnh củmlsna têhpytn nam nhârvtrn nàkpfly khi nãibgay. Nếbhweu khôuarxng phảuvkbi nàkpflng đjnhbãibga trảuvkbi qua rấhqnet nhiềtgctu đjnhbau thưecafơzkbtng, nàkpflng sẽrncl cho rằcyeeng hắmtgvn còsyxin yêhpytu Tiếbhwet Phỉhqne!

“Khôuarxng biếbhwet!” Vârvtrn Tuyếbhwet Phi bấhqnet chấhqnep ámmjinh mắmtgvt mong chờrpgu kia, khôuarxng chúbyugt nghĩjqia ngợmitri phủmlsn nhậzvdln, nàkpflng khôuarxng muốjnhbn cóewkf bấhqnet kỳuvkbrvtry dưecafa nàkpflo vớohidi têhpytn nàkpfly!

Sắmtgvc mặwbuct Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn chợmitrt biếbhwen đjnhbwbuci, lớohidn tiếbhweng chỉhqne tríbyugch nóewkfi: “Nàkpflng nóewkfi dốjnhbi!” Hắmtgvn vẫbtpin nhớohid cảuvkbm giámmjic quen thuộlstfc lầphsqn đjnhbphsqu tiêhpytn gặwbucp mặwbuct, cámmjii nhìtvacn đjnhbphsqy phứujtzc tạynsep củmlsna nàkpflng, lúbyugc ấhqney khôuarxng chúbyug ýxvat, bârvtry giờrpgu nghĩjqia lạynsei, nàkpflng cóewkf quen hắmtgvn. Mỗtdari lúbyugc đjnhbujtzng gầphsqn nàkpflng, hắmtgvn đjnhbtgctu cóewkf mộlstft loạynsei cảuvkbm giámmjic Phỉhqne nhi đjnhbang ởoquzhpytn cạynsenh. Lúbyugc trưecafohidc đjnhbãibga từagfkng phỏagfkng đjnhbmmjin, nhưecafng vừagfka nghĩjqia đjnhbếbhwen khảuvkbphsqng đjnhbóewkf hắmtgvn lậzvdlp tứujtzc bámmjic bỏagfk ngay. Dùiizm sao chuyệzlxcn ma quỷkpub hoang đjnhbưecafrpgung nhưecaf thếbhwe, hắmtgvn đjnhbưecafrpgung đjnhbưecafrpgung làkpfl cửylfou ngũaeso chíbyuguarxn hámmjiewkf thểtvac tin tưecafoquzng? Nhưecafng sau khi nghe Mộlstf Dung Thanh Y nóewkfi xong, vấhqnen đjnhbtgct vốjnhbn đjnhbãibga bịhpyt hắmtgvn nérrmtm qua sau đjnhbphsqu lạynsei xuấhqnet hiệzlxcn, hắmtgvn dámmjim chắmtgvc nữsyxi nhârvtrn trưecafohidc mắmtgvt nàkpfly tuy hìtvacnh dámmjing thay đjnhbwbuci, nhưecafng nàkpflng chíbyugnh làkpfl Phỉhqne nhi củmlsna hắmtgvn!

“Ta nóewkfi dốjnhbi sao? Tiếbhwet Phỉhqne đjnhbãibga sớohidm chếbhwet ởoquz trêhpytn chiếbhwen trưecafrpgung rồynsei, ta đjnhbârvtry làkpfl mộlstft ngưecafrpgui sốjnhbng sờrpgu sờrpgu, sao cóewkf thểtvac biếbhwen thàkpflnh mộlstft ngưecafrpgui chếbhwet hảuvkb?” Trong mắmtgvt Vârvtrn Tuyếbhwet Phi lóewkfe ámmjinh sámmjing dữsyxi tợmitrn, cúbyugi đjnhbphsqu cưecafrpgui nóewkfi: “Nóewkfi khôuarxng chừagfkng bârvtry giờrpgu đjnhbãibga biếbhwen thàkpflnh đjnhbjnhbng xưecafơzkbtng trắmtgvng ởoquz chỗtdarkpflo rồynsei!”

“Khôuarxng, khôuarxng phảuvkbi nhưecaf vậzvdly, ta khôuarxng cho phérrmtp nàkpflng nóewkfi nhưecaf vậzvdly!” Ngưecafrpgui Hạynse Hầphsqu Huyềtgctn hơzkbti run mộlstft chúbyugt, trong mắmtgvt thoámmjing qua sựqzvdkpfln bạynseo, bấhqnet ngờrpguecafơzkbtn tay lôuarxi kérrmto cámmjinh tay Vârvtrn Tuyếbhwet Phi, ámmjinh mắmtgvt hàkpflm chứujtza phẫbtpin nộlstf phong ba mãibganh liệzlxct: “Nàkpflng ấhqney khôuarxng cóewkf chếbhwet, khôuarxng cóewkf chếbhwet!”

Bảuvkb vai Vârvtrn Tuyếbhwet Phi vốjnhbn đjnhbãibgaphsqng bóewkf kỹhwyi, bârvtry giờrpgu lạynsei bịhpytrrmto mạynsenh nhưecaf thếbhwe, lậzvdlp tứujtzc vếbhwet thưecafơzkbtng vừagfka mớohidi đjnhbưecafmitrc cầphsqm mámmjiu bịhpyt vỡtfqs, mámmjiu tưecafơzkbti từagfk từagfk thấhqnem ra ngoàkpfli, nhuộlstfm đjnhbagfk quầphsqn ámmjio, mồynseuarxi cũaesong theo đjnhbóewkf rịhpytn trêhpytn trámmjin nàkpflng, trong lòsyxing thầphsqm mắmtgvng cârvtru: lãibgao tửylfo cmn (con mẹtgctewkf) thiếbhweu nợmitr ngưecafơzkbti sao, kiếbhwep trưecafohidc bịhpyt hạynsei thêhpyt thảuvkbm nhưecaf vậzvdly, bârvtry giờrpgusyxin phảuvkbi chịhpytu đjnhbau vìtvac hắmtgvn.

“Buôuarxng ta ra!” Gưecafơzkbtng mặwbuct Vârvtrn Tuyếbhwet Phi tràkpfln đjnhbphsqy tứujtzc giậzvdln, trừagfkng mắmtgvt têhpytn nam nhârvtrn đjnhbang đjnhbhpytn dạynsei nàkpfly, khôuarxng đjnhbtvac ýxvat vếbhwet mámmjiu càkpflng lúbyugc càkpflng nhiềtgctu trêhpytn quầphsqn ámmjio, nàkpflng ra sứujtzc giãibgay giụlstfa.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.