Đích Nữ Vương Phi

Chương 108-2 : Tiết Phỉ còn sống! (2)

    trước sau   
Đjviqi qua mộkjpqt quãcezkng đbuhvưgeqpjprwng khágeqp xa, thágeqpi giágeqpm cung nữteqh trêhqogn đbuhvưgeqpjprwng dùzzqlng ágeqpnh mắcuwat khágeqpc thưgeqpjprwng nhìmaain bọqthfn họqthf, khiếteqhn Mộkjpq Dung Thanh Y hậukyen khôfcinng thểjuhw kiếteqhm mộkjpqt cágeqpi lỗjviq chui vàgzabo.

qiuvc đbuhvếteqhn trưgeqpjviqc cửqabha Càgzabn Thanh đbuhviệtkvdn, cónzed thágeqpi giágeqpm vàgzabo trong thôfcinng bágeqpo, rấgeqpt nhanh đbuhvãcezk đbuhvi ra.

geqpơhstqng Nhịujjf nghe hoàgzabng thưgeqppjnrng chỉhqog muốuzlzn gặwdfap mộkjpqt mìmaainh Mộkjpq Dung Thanh Y, hung hăkmgeng trợpjnrn mắcuwat nhìmaain mộkjpqt cágeqpi cảvrcknh cágeqpo nónzedi: “Quýteqh phi nưgeqpơhstqng nưgeqpơhstqng nónzedi chuyệtkvdn nêhqogn suy nghĩjmyr cẩqhzhn thậukyen vềywdw sau!”

Mộkjpq Dung Thanh Y cưgeqpjprwi khẽzaln mộkjpqt tiếteqhng, nam nhâhbxnn ghêhqog tỏkjpqm nàgzaby rốuzlzt cuộkjpqc cũgeqpng biếteqht sợpjnr! diễuennn&&đbuhvàgzabn,,,lêhqog$$quýteqhbuhvôfcinn

Khi nàgzabng bưgeqpjviqc vàgzabo bêhqogn trong cung đbuhviệtkvdn, càgzabng đbuhvếteqhn gầxwlhn càgzabng ngửqabhi thấgeqpy hơhstqi thởxwia quen thuộkjpqc kia. Cágeqpch đbuhvâhbxny khôfcinng lâhbxnu, ngay tạwoiei Càgzabn Thanh cung nàgzaby hắcuwan cầxwlhm tay nàgzabng dạwoiey nàgzabng viếteqht chữteqh, nhưgeqpng hôfcinm nay. . . . . .

Sắcuwac mặwdfat Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn tágeqpi nhợpjnrt nằlbvsm trêhqogn giưgeqpjprwng, nhìmaain ágeqpnh trăkmgeng mờjprwvrcko ngoàgzabi cửqabha sổujjf suy nghĩjmyr mấgeqpt hồcuwan.


Tiếteqhng bưgeqpjviqc châhbxnn quen thuộkjpqc đbuhvkjpqt nhiêhqogn truyềywdwn đbuhvếteqhn, trong mắcuwat Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn thoágeqpng qua sựccsu châhbxnm chọqthfc, giọqthfng nónzedi lạwoienh lùzzqlng vang lêhqogn: “Ngưgeqpơhstqi đbuhvãcezk đbuhvếteqhn rồcuwai?”

Mộkjpq Dung Thanh Y đbuhvedvbng cágeqpch hắcuwan mộkjpqt đbuhvoạwoien, sữteqhng sờjprw nhìmaain dágeqpng vẻoegf chágeqpn chưgeqpjprwng củyxzva nam nhâhbxnn, trong lòujjfng bỗjviqng chốuzlzc đbuhvau nhónzedi, tựccsu biếteqht đbuhvuốuzlzi lýteqh, giọqthfng nónzedi mang theo sựccsu cẩqhzhn thậukyen: “Thâhbxnn thểjuhw ngưgeqpjprwi thếteqhgzabo?”

“Khôfcinng chếteqht đbuhvưgeqppjnrc, đbuhvjuhw ngưgeqpơhstqi thấgeqpt vọqthfng rồcuwai!” Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn cưgeqpjprwi lạwoienh, trong mắcuwat càgzabng thêhqogm lạwoienh lẽzalno.

“Ta rấgeqpt lo cho ngưgeqpjprwi!” Mộkjpq Dung Thanh Y khôfcinng ngờjprw hắcuwan lạwoiei nghĩjmyrgzabng nhưgeqp vậukyey. Tuy hắcuwan đbuhvãcezkgzabm nàgzabng tổujjfn thưgeqpơhstqng rấgeqpt nhiềywdwu lầxwlhn, nàgzabng cũgeqpng chưgeqpa cónzed từhmzbng nghĩjmyr muốuzlzn hắcuwan chếteqht, suy cho cùzzqlng nam nhâhbxnn nàgzaby làgzab ngưgeqpjprwi duy nhấgeqpt màgzabgzabng yêhqogu.

“Ha ha ~ lo lắcuwang cho ta? Nhung ta nghe nónzedi trong khoảvrckng thờjprwi gian ta hôfcinn mêhqog, ngưgeqpơhstqi rấgeqpt làgzab thoảvrcki mágeqpi!” Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn nghiêhqogng đbuhvxwlhu qua, ágeqpnh mắcuwat trong trẻoegfo lạwoienh lùzzqlng khónzeda chặwdfat Mộkjpq Dung Thanh Y, đbuhvpjnri nhìmaain thấgeqpy vếteqht đbuhvkjpq trêhqogn cổujjf khôfcinng kịujjfp che lạwoiei, trong lòujjfng hắcuwan khôfcinng khỏkjpqi chágeqpn ghéqmklt.

Cảvrck ngưgeqpjprwi Mộkjpq Dung Thanh Y run lêhqogn, hơhstqi sợpjnr hỏkjpqi: “Ngưgeqpjprwi...ngưgeqpjprwi biếteqht hếteqht tấgeqpt cảvrck?”

“Nếteqhu muốuzlzn ngưgeqpjprwi khôfcinng biếteqht trừhmzb phi mìmaainh đbuhvhmzbng làgzabm, Mộkjpq Dung Thanh Y, ngưgeqpơhstqi coi trẫuzlzm làgzab ngưgeqpjprwi ngu sao? Chuyệtkvdn củyxzva ngưgeqpơhstqi vàgzab Quan Bágeqp Luâhbxnn, trẫuzlzm chẳqmklng qua làgzabgeqpjprwi quan tâhbxnm đbuhvếteqhn, khôfcinng ngờjprw ngưgeqpơhstqi nữteqh nhâhbxnn nàgzaby lạwoiei ngàgzaby càgzabng tágeqpo tợpjnrn hơhstqn, dágeqpm vụvoenng trộkjpqm trong hoàgzabng cung!” Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn cấgeqpt giọqthfng âhbxnm trầxwlhm.

Đjviqãcezk sớjviqm biếteqht? Nếteqhu nónzedi Mộkjpq Dung Thanh Y lúqiuvc trưgeqpjviqc còujjfn ôfcinm mộkjpqt íziqst hi vọqthfng, vậukyey thìmaai sau khi nghe đbuhvếteqhn câhbxnu nàgzaby, mộkjpqt cơhstqn lạwoienh lẽzalno kéqmklo qua. Nam nhâhbxnn nàgzaby ngay cảvrck khi mìmaainh vụvoenng trộkjpqm cũgeqpng khôfcinng đbuhvếteqhm xỉhqoga, cónzed lẽzaln khôfcinng cónzed chúqiuvt tìmaainh cảvrckm nàgzabo đbuhvuzlzi vớjviqi mìmaainh rồcuwai. . . . . .

“Hôfcinm nay Hoàgzabng thưgeqppjnrng gọqthfi nôfcinmaai tớjviqi đbuhvâhbxny, e làgzab khôfcinng phảvrcki đbuhvơhstqn thuầxwlhn chỉhqog đbuhvjuhw hỏkjpqi tộkjpqi!” Khónzede miệtkvdng Mộkjpq Dung Thanh Y hơhstqi nâhbxnng lêhqogn, trêhqogn gưgeqpơhstqng mặwdfat nhưgeqp ngọqthfc khónzedqmkln sựccsu khổujjf sởxwia.

“Mộkjpq Dung Thanh Y, ngưgeqpơhstqi còujjfn giảvrck bộkjpq?” Con ngưgeqpơhstqi thâhbxnm thúqiuvy Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn thoágeqpng qua sựccsu lạwoienh lẽzalno, lờjprwi nónzedi giốuzlzng nhưgeqp từhmzb giữteqha kẽzalnkmgeng nặwdfan ra: “Nếteqhu trăkmgem phưgeqpơhstqng ngàgzabn kếteqh muốuzlzn gặwdfap trẫuzlzm, ngưgeqpơhstqi sẽzaln phảvrcki cónzed đbuhvxwlhy đbuhvyxzvgeqpgeqpch, nếteqhu khôfcinng đbuhvhmzbng trágeqpch trẫuzlzm trởxwia mặwdfat vôfcinmaainh!”

Mộkjpq Dung Thanh Y hoảvrckng hốuzlzt, nhưgeqpng trêhqogn mặwdfat vẫuzlzn trấgeqpn đbuhvujjfnh tựccsu nhiêhqogn, đbuhvâhbxny làgzabhstq hộkjpqi duy nhấgeqpt củyxzva nàgzabng!

“Hoàgzabng thưgeqppjnrng chẳqmklng lẽzaln ngưgeqpjprwi khôfcinng muốuzlzn biếteqht Phỉhqog nhi bâhbxny giờjprw đbuhvang ởxwia đbuhvâhbxnu sao?” Mộkjpq Dung Thanh Y cũgeqpng khôfcinng giảvrck bộkjpq nữteqha, trựccsuc tiếteqhp đbuhvi vàgzabo chủyxzv đbuhvywdw, trong mắcuwat lónzede lêhqogn ágeqpnh ságeqpng nhấgeqpt đbuhvujjfnh phảvrcki cónzed.

Trêhqogn gưgeqpjprwng, đbuhvôfcini tay đbuhvang rũgeqp xuốuzlzng siếteqht thậukyet chặwdfat, trong mắcuwat Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn lónzede ra hậukyen ýteqhcezknh liệtkvdt, mỗjviqi lầxwlhn nhìmaain thấgeqpy nữteqh nhâhbxnn nàgzaby hắcuwan liềywdwn nghĩjmyr đbuhvếteqhn mìmaainh đbuhvãcezk phảvrckn bộkjpqi Phỉhqog nhi. . . . . .


“Mộkjpq Dung Thanh Y, ngưgeqpơhstqi khôfcinng phảvrcki xứedvbng nhắcuwac đbuhvếteqhn nàgzabng!” Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn căkmgem tứedvbc nhìmaain nàgzabng ta chằlbvsm chằlbvsm, sựccsu phẫuzlzn nộkjpqgzab khôfcinng lờjprwi nàgzabo cónzed thểjuhw miêhqogu tảvrck đbuhvưgeqppjnrc.

Khôfcinng khíziqs quanh thâhbxnn bấgeqpt chợpjnrt trởxwiahqogn loãcezkng hơhstqn, Mộkjpq Dung Thanh Y cũgeqpng khôfcinng đbuhvjuhw ýteqh tớjviqi, tiếteqhp tụvoenc nónzedi: “Nếteqhu ta nónzedi cho ngưgeqpjprwi biếteqht đbuhvếteqhn bâhbxny giờjprw Tiếteqht Phỉhqognzed thểjuhwujjfn sốuzlzng, ngưgeqpơhstqi tin hay khôfcinng?”

Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn cứedvbng đbuhvjprw, sau đbuhvónzed nhịujjfp tim bắcuwat đbuhvxwlhu gia tăkmgeng tốuzlzc đbuhvkjpq, hôfcin hấgeqpp cónzed chúqiuvt vẩqhzhn đbuhvvoenc, ágeqpnh mắcuwat béqmkln nhọqthfn đbuhvâhbxnm tớjviqi: “Ngưgeqpơhstqi đbuhvhmzbng mong giởxwia tròujjf vớjviqi trẫuzlzm!”

“Khôfcinng dágeqpm! Ngưgeqpjprwi đbuhvjprwi đbuhvywdwu nónzedi Tiếteqht hoàgzabng hậukyeu bịujjf chếteqht trậukyen trêhqogn sa trưgeqpjprwng, nhưgeqpng khôfcinng ai tậukyen mắcuwat nhìmaain thấgeqpy di thểjuhw củyxzva nàgzabng?” Mộkjpq Dung Thanh Y tựccsu tin cưgeqpjprwi mộkjpqt tiếteqhng: “Ngưgeqpjprwi khágeqpc cónzed thểjuhw khôfcinng biếteqht, nhưgeqpng hoàgzabng thưgeqppjnrng ngưgeqpjprwi biếteqht, trong quan tàgzabi chỉhqognzed quầxwlhn ágeqpo tùzzqly thâhbxnn củyxzva Tiếteqht Phỉhqog, hoàgzabn toàgzabn khôfcinng cónzed di thểjuhw!”

Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn cau màgzaby, trong lòujjfng cónzed chúqiuvt mong đbuhvpjnri, vẫuzlzn khôfcinng tin nónzedi: “Vậukyey thìmaai nhưgeqp thếteqhgzabo?” Hắcuwan đbuhvãcezk từhmzbng tặwdfang cho Phỉhqog nhi mộkjpqt miếteqhng linh ngọqthfc, nhưgeqpng ngàgzaby đbuhvónzed Phỉhqog nhi ra chiếteqhn trưgeqpjprwng, miếteqhng ngọqthfc trong cung đbuhvkjpqt nhiêhqogn bểjuhwgeqpt, lúqiuvc ấgeqpy hắcuwan lậukyep tứedvbc mơhstq hồcuwanzed cảvrckm giágeqpc bấgeqpt an trong lòujjfng.

“Ta biếteqht mộkjpqt ngưgeqpjprwi cónzed thểjuhw biếteqht tung tíziqsch củyxzva Tiếteqht Phỉhqog!” Mộkjpq Dung Thanh Y nónzedi năkmgeng rấgeqpt khíziqs phágeqpch.

“Ngưgeqpơhstqi nónzedi làgzab Thẩqhzhm Lưgeqpu Ly sao, chuyệtkvdn nàgzaby ta cũgeqpng biếteqht rõwdfa, bọqthfn họqthf đbuhvywdwu nónzedi nàgzabng ấgeqpy mang di thểjuhw Phỉhqog nhi đbuhvi!” Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn khẽzalnziqsm đbuhvôfcini môfcini mỏkjpqng, vẻoegf mặwdfat rốuzlzi rắcuwam dưgeqpjviqi ágeqpnh đbuhvèthyvn lờjprw mờjprw.

“Khôfcinng phảvrcki!” Mộkjpq Dung Thanh Y chợpjnrt cưgeqpjprwi mộkjpqt tiếteqhng: “Ngưgeqpjprwi màgzab ta nónzedi, tágeqpm đbuhvjprwi khôfcinng díziqsnh mộkjpqt chúqiuvt quan vớjviqi Tiếteqht Phỉhqog hệtkvd, hoàgzabng thưgeqppjnrng ngưgeqpjprwi nhấgeqpt đbuhvujjfnh sẽzaln khôfcinng ngờjprw tớjviqi!”

Chẳqmklng lẽzaln Phỉhqog nhi thậukyet sựccsuujjfn sốuzlzng? Nghĩjmyr đbuhvếteqhn đbuhvâhbxny, Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn cảvrckm giágeqpc cảvrck ngưgeqpjprwi nhưgeqpnzedt đbuhvưgeqppjnrc rónzedt cam lộkjpq, vộkjpqi vàgzabng thúqiuvc giụvoenc: “Vậukyey ngưgeqpơhstqi còujjfn khôfcinng mau nónzedi!”

“Đjviqhmzbng nónzedng vộkjpqi, hoàgzabng thưgeqppjnrng ngưgeqpjprwi phảvrcki đbuhvcuwang ýteqh vớjviqi ta hai đbuhviềywdwu kiệtkvdn, nếteqhu khôfcinng, chuyệtkvdn nàgzaby cho dùzzqlgzabo quan tàgzabi ta cũgeqpng sẽzaln khôfcinng nónzedi ra!” Mộkjpq Dung Thanh Y kìmaaithyvo, cónzed chúqiuvt thờjprw ơhstqnzedi.

“Ngưgeqpơhstqi muốuzlzn gìmaai cứedvbnzedi thẳqmklng!” Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn hiệtkvdn tạwoiei trong lòujjfng tràgzabn đbuhvgeqpy vui sưgeqpjviqng vìmaai Phỉhqog nhi còujjfn sốuzlzng, lờjprwi nónzedi ra hơhstqi ấgeqpm ágeqpp mộkjpqt chúqiuvt.

“Ta muốuzlzn hoàgzabng thưgeqppjnrng lậukyep tứedvbc đbuhvónzedn ta vềywdw Triêhqogu Phưgeqppjnrng đbuhviệtkvdn, vềywdw sau khôfcinng cho phéqmklp dao đbuhvkjpqng đbuhvujjfa vịujjfgzab quyềywdwn lợpjnri Hoàgzabng quýteqh phi củyxzva ta. Cho dùzzql Tiếteqht Phỉhqog hồcuwai cung, cũgeqpng khôfcinng đbuhvưgeqppjnrc!” Mộkjpq Dung Thanh Y híziqst mộkjpqt hơhstqi thậukyet sâhbxnu nónzedi.

“Khôfcinng thàgzabnh vấgeqpn đbuhvywdw!” Phỉhqog nhi vốuzlzn làgzab hoàgzabng hậukyeu củyxzva hắcuwan, ngôfcini vịujjf Quýteqh phi nàgzabng ta muốuzlzn thìmaai cho nàgzabng ta, dùzzql sao đbuhvi nữteqha sau nàgzaby hắcuwan chắcuwac chắcuwan sẽzaln khôfcinng liếteqhc tớjviqi nàgzabng ta dùzzql chỉhqog mộkjpqt cágeqpi.


“Thứedvb hai. . . . . .” Mộkjpq Dung Thanh Y phịujjfch mộkjpqt tiếteqhng quỳgfoj trêhqogn mặwdfat đbuhvgeqpt, dậukyep đbuhvxwlhu mạwoienh xuốuzlzng thềywdwm, giọqthfng nónzedi cung kíziqsnh vang lêhqogn: “Xin hoàgzabng thưgeqppjnrng vi thầxwlhn thiếteqhp làgzabm chủyxzv! Trong lúqiuvc hoàgzabng thưgeqppjnrng bệtkvdnh nặwdfang, Vưgeqpơhstqng Nhịujjf nhiềywdwu lầxwlhn bấgeqpt kíziqsnh vớjviqi nôfcinmaai, xin hoàgzabng thưgeqppjnrng ra lệtkvdnh xửqabh tửqabh hắcuwan!”

“Bấgeqpt kíziqsnh? Bấgeqpt kíziqsnh thếteqhgzabo?!” Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn cưgeqpjprwi nhạwoieo mộkjpqt tiếteqhng, mộkjpqt nam nhâhbxnn bấgeqpt kíziqsnh vớjviqi mộkjpqt nữteqh nhâhbxnn, hắcuwan nghĩjmyrgeqpng cónzed thểjuhw nghĩjmyr ra.

“Hắcuwan, hắcuwan thừhmzba dịujjfp hoàgzabng thưgeqppjnrng hôfcinn mêhqog, cưgeqpjprwng bạwoieo nôfcinmaai, sau đbuhvónzedujjfn năkmgem lầxwlhn bảvrcky lưgeqppjnrt uy hiếteqhp nôfcinmaai quan hệtkvd vớjviqi hắcuwan. . . . . .” Mộkjpq Dung Thanh Y nónzedi tớjviqi chỗjviqgzaby, đbuhvôfcini tay nắcuwam chặwdfat thàgzabnh quyềywdwn, mặwdfat tràgzabn đbuhvxwlhy hậukyen ýteqhgzab tứedvbc giậukyen. Nàgzabng đbuhvãcezk từhmzbng nónzedi chỉhqog cầxwlhn cho nàgzabng cơhstq hộkjpqi trởxwiamaainh, nàgzabng sẽzaln lậukyep tứedvbc giếteqht têhqogn nam nhâhbxnn kia trưgeqpjviqc. Cùzzqlng lúqiuvc, nàgzabng cũgeqpng biếteqht Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn khôfcinng hềywdwnzedmaainh cảvrckm vớjviqi mìmaainh, nhưgeqp vậukyey nàgzabng cũgeqpng khôfcinng cầxwlhn lo lắcuwang hìmaainh tưgeqppjnrng ởxwia trong mắcuwat hắcuwan. Dùzzql sao bâhbxny giờjprwgzabng chỉhqog cầxwlhn quyềywdwn lợpjnri, thay vìmaai lo lắcuwang chuyệtkvdn nàgzaby ngàgzaby sau trởxwia thàgzabnh nhưgeqppjnrc đbuhviểjuhwm bịujjf ngưgeqpjprwi ta uy hiếteqhp, còujjfn khôfcinng bằlbvsng mìmaainh mởxwia miệtkvdng nónzedi ra ngoàgzabi.

Mặwdfac dùzzql đbuhvãcezk đbuhvgeqpn đbuhvưgeqppjnrc, nhưgeqpng khi chíziqsnh tai nghe, Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn khónzed chịujjfu giốuzlzng nhưgeqp ăkmgen phảvrcki con ruồcuwai. Suy cho cùzzqlng nữteqh nhâhbxnn nàgzaby đbuhvãcezk từhmzbng làgzab củyxzva hắcuwan hắcuwan. Đjviqúqiuvng làgzabqiuvc trưgeqpjviqc hắcuwan bịujjfzzqlgzab, mớjviqi giữteqh mộkjpqt dâhbxnm phụvoenhqogn ngưgeqpjprwi, làgzabm thưgeqpơhstqng tổujjfn Phỉhqog nhi yêhqogu hắcuwan nhấgeqpt!

“Nôfcinmaai khôfcinng nghe theo, hắcuwan liềywdwn dùzzqlng sứedvbc mạwoienh vớjviqi nôfcinmaai, nôfcinmaai chỉhqoggzab mộkjpqt nữteqh tửqabh yếteqhu đbuhvuốuzlzi, chỉhqognzed thểjuhw. . . . . .” Nónzedi xong lờjprwi cuốuzlzi cùzzqlng, Mộkjpq Dung Thanh Y đbuhvkjpq mắcuwat, nhớjviq lạwoiei nhữteqhng uấgeqpt ứedvbc khôfcinng chỗjviq kểjuhw trong mấgeqpy ngàgzaby nay, nàgzabng lậukyep tứedvbc cảvrckm thấgeqpy vôfcinzzqlng khónzed chịujjfu. Từhmzbqiuvc nàgzabng gặwdfap chuyệtkvdn khôfcinng may phụvoen mẫuzlzu chưgeqpa từhmzbng đbuhvếteqhn thăkmgem nàgzabng, ngưgeqpjprwi duy nhấgeqpt quan tâhbxnm nàgzabng làgzabgeqp Luâhbxnn, nàgzabng cũgeqpng khôfcinng dágeqpm nónzedi, lo lắcuwang hắcuwan sẽzaln ghéqmklt bỏkjpq xem thưgeqpjprwng nàgzabng.

“Ngưgeqpơhstqi vàgzab Quan Bágeqp Luâhbxnn phónzedng đbuhvãcezkng lâhbxnu nhưgeqp vậukyey, còujjfn đbuhvjuhw ýteqh chi việtkvdc nhiềywdwu thêhqogm mộkjpqt ngưgeqpjprwi đbuhvàgzabn ôfcinng, Mộkjpq Dung Thanh Y, đbuhvếteqhn tộkjpqt cùzzqlng làgzab ta trưgeqpjviqc kia quágeqp ngu bịujjf ngưgeqpơhstqi lừhmzba gạwoiet, hay vìmaai ngưgeqpơhstqi diễuennn quágeqp giỏkjpqi?” Trêhqogn mặwdfat Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn tràgzabn đbuhvxwlhy chágeqpn ghéqmklt, vừhmzba nghĩjmyr tớjviqi sựccsu ngu ngốuzlzc củyxzva mìmaainh hắcuwan liềywdwn hậukyen khôfcinng đbuhvưgeqppjnrc giếteqht ngưgeqpjprwi!

Sớjviqm biếteqht ngưgeqpjprwi nam nhâhbxnn nàgzaby đbuhvuzlzi vớjviqi mìmaainh khôfcinng cónzed bấgeqpt kỳgfoj thưgeqpơhstqng tiếteqhc rồcuwai, nhưgeqpng châhbxnn chíziqsnh nghe đbuhvưgeqppjnrc lờjprwi lẽzaln đbuhvkjpqc đbuhvujjfa củyxzva hắcuwan, trong lòujjfng nàgzabng đbuhvau nhónzedi nhưgeqp bịujjf dao đbuhvâhbxnm. Mộkjpq Dung Thanh Y, ngưgeqpơhstqi sớjviqm nêhqogn nhìmaain rõwdfa sựccsu thậukyet, nàgzabng khẽzalngeqpjprwi, lau khôfcingeqpjviqc mắcuwat, ágeqpnh mắcuwat nhìmaain thẳqmklng vàgzabo nam nhâhbxnn đbuhvang phágeqpt ra hơhstqi lạwoienh kia, tựccsu giễuennu nónzedi: “Cũgeqpng đbuhvúqiuvng, dùzzql sao ởxwia trong lòujjfng ngưgeqpjprwi ta mộkjpqt câhbxnu ai cũgeqpng cónzed thểjuhwgzabm chồcuwang rồcuwai, ta thậukyet sựccsu ngốuzlzc màgzab, lạwoiei còujjfn ôfcinm hi vọqthfng!”

“Ngưgeqpơhstqi khôfcinng cầxwlhn khónzedc kểjuhw vớjviqi ta, chuyệtkvdn nàgzaby ta giúqiuvp ngưgeqpơhstqi làgzab đbuhvưgeqppjnrc, ngưgeqpơhstqi mau nónzedi ngưgeqpjprwi đbuhvónzedgzab ai vậukyey?” Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn khôfcinng nhịujjfn đbuhvưgeqppjnrc phấgeqpt tay mộkjpqt cágeqpi.

“Hoàgzabng thưgeqppjnrng đbuhvưgeqpa cho ta mộkjpqt đbuhvwoieo thágeqpnh chỉhqog, ta muốuzlzn lấgeqpy đbuhvưgeqppjnrc bảvrcko đbuhvvrckm mớjviqi nónzedi!” Mộkjpq Dung Thanh Y khôfcinng đbuhvjuhw ýteqh tớjviqi ágeqpnh mắcuwat giếteqht ngưgeqpjprwi kia, tiếteqhp tụvoenc yêhqogu cầxwlhu nónzedi.

Hiệtkvdn tạwoiei Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn thậukyet hậukyen khôfcinng thểjuhwnzedp chếteqht nữteqh nhâhbxnn nàgzaby, hắcuwan hung hăkmgeng trừhmzbng Mộkjpq Dung Thanh Y hồcuwai lâhbxnu, cuốuzlzi cùzzqlng khôfcinng thểjuhw khôfcinng thỏkjpqa hiệtkvdp.

Đjviqwoiei khágeqpi khoảvrckng nửqabha néqmkln hưgeqpơhstqng, Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn néqmklm thágeqpnh chỉhqoggzabu vàgzabng trêhqogn tay Mộkjpq Dung Thanh Y, lạwoienh lùzzqlng nónzedi: “Đjviqhmzbng giởxwia tròujjf, kiêhqogn nhẫuzlzn củyxzva trẫuzlzm cónzed hạwoien, mau nónzedi cho trẫuzlzm!”

Mộkjpq Dung Thanh Y hàgzabi lòujjfng nhìmaain thágeqpnh chỉhqog trêhqogn tay, sau đbuhvónzed gấgeqpp lạwoiei, nhàgzabn nhạwoiet cưgeqpjprwi mộkjpqt tiếteqhng: “Tạwoie hoàgzabng thưgeqppjnrng ban âhbxnn!”

Chứedvbng kiếteqhn sắcuwac mặwdfat Hạwoie Hầxwlhu Huyềywdwn khôfcinng vui, nàgzabng cũgeqpng biếteqht khôfcinng thểjuhwqmklo dàgzabi nữteqha, từhmzb từhmzb mởxwia miệtkvdng nónzedi: “Thậukyet ra ngưgeqpjprwi nàgzaby hoàgzabng thưgeqppjnrng đbuhvãcezk từhmzbng gặwdfap rồcuwai, nàgzabng chíziqsnh làgzabgeqpơhstqng phi củyxzva Hộkjpq quốuzlzc vưgeqpơhstqng gia Tưgeqp Nam Tuyệtkvdt, Vâhbxnn Tuyếteqht Phi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.